Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 627: Huyết tộc cuối cùng (1)

Trong giây lát, Rene không hiểu Rudger đang nói gì.

"Hả?"

"Cho dù biết chân tướng, ta hiểu em sẽ không cảm thấy nhẹ nhõm. Ta không biện minh cho những gì mình đã làm. Vì vậy, ta sẽ cho em cơ hội báo thù cho mẹ của mình."

Trong lúc cô bé còn đang hoang mang, Rudger tiếp tục.

"Đáng tiếc là hiện tại ta vẫn còn việc phải làm. Ta không dám chắc mục tiêu của mình có thành công hay không. Nhưng khi mọi chuyện kết thúc, nếu như ta vẫn còn sống..."

"Anh định làm gì vậy?"

Rene lặng lẽ hỏi. Cô bé linh cảm rằng mục tiêu mà Rudger nói chắc chắn không phải là chuyện đơn giản.

"Thứ có thể dẫn tới chiến tranh trên toàn đại lục."

"..."

Rudger biết mình đang bước trên một con đường không thể quay đầu. Tất cả những gì hắn có thể làm chính là tiếp tục tiến về phía trước cho đến khi đạt được mục tiêu cuối cùng.

Rudger nói với Rene tên thật của mình.

"Tên thật của ta là Heathcliff van Bretus, người mang dòng máu Hoàng tộc của Bretus, là một đứa con riêng của Giáo hoàng."

Rene há hốc miệng trước sự thật bất ngờ này. Cô bé cũng đã từng mơ hồ suy đoán thân phận của Rudger chí ít cũng phải là một quý tộc cấp cao. Nhưng Rene chưa bao giờ nghĩ đến khả năng người trước mặt mình là Hoàng tộc. Đã vậy còn không phải Hoàng tộc bình thường, Rudger là một Hoàng tử của Thánh quốc Bretus, vùng đất từng thống trị khắp đại lục này trong một thời gian dài.

"Mục tiêu của ta chính là phá hủy Thánh quốc Bretus."

"..."

"Tại sao anh lại nói với tôi những chuyện này?"

"Haha. Ta cũng không biết nữa. Có lẽ chỉ đơn thuần là muốn chia sẻ những điều này với em thôi."

Rudger bước ra khỏi ngôi nhà với nụ cười nhẹ nhõm, buồn vui lẫn lộn.

"Em cứ ở lại đây nghỉ ngơi, sắp xếp lại suy nghĩ đi. Trong khoảng thời gian này đã có quá nhiều chuyện xảy ra."

Rene không kịp hỏi đối phương định đi đâu, Rudger đã hòa vào bóng tối, lặng lẽ biến mất khỏi ngôi nhà.

Trong căn phòng chỉ còn lại mình Rene. Hiện tại, khi đã lấy lại được tất cả ký ức, Rene cảm thấy bùi ngùi hoài niệm về căn nhà cũ và quá khứ.

Nhà bếp và bàn ăn, nơi họ từng quây quần dùng bữa. Chiếc giường nhỏ xinh mẹ thường đọc truyện cho cô bé nghe mỗi tối. Xung quanh ngôi nhà là khu rừng và đồng cỏ bát ngát, nơi Rene bảy tuổi lưu giữ vô vàn kỷ niệm đẹp.

Mọi thứ đều sống động như thể chỉ mới xảy ra ngày hôm qua. Nhưng Rene biết, những ký ức ấy đã quá xa vời, cô bé không thể nào quay trở lại khoảng thời gian tươi đẹp đó nữa.

Rene chậm rãi đi vào phòng ngủ của mình. Cách bài trí trong căn phòng vẫn không hề thay đổi, mang đến cho cô bé cảm giác gần gũi, thân thuộc. Rene nằm xuống. Cảm giác ấm áp tràn ngập cơ thể khiến hai mí mắt cô bé nặng dần. Cô bé nhanh chóng chìm vào giấc ngủ yên bình.

Không biết đã trôi qua bao lâu.

Rene trên giường từ từ tỉnh lại. Đã rất lâu rồi cô bé mới có một giấc ngủ ngon như vậy. Đó là một giấc ngủ yên bình, cô bé thậm chí không mơ thấy gì cả.

Rene nhổm dậy. Lúc này cô bé mới nhận ra mình đang đắp một chiếc chăn mỏng. Hẳn là có ai đó đã mang nó đến trong lúc cô bé ngủ.

Một cơn gió khẽ thổi qua khe hở của cánh cửa sổ đang hé. Rene hơi nhắm mắt, chậm rãi hưởng thụ cơn gió bất chợt. Đó là một cơn gió mát mẻ nhưng ấm áp, ẩn chứa dường như cả một ý chí riêng biệt.

Rene mở cửa phòng và bước ra ngoài. Phía ngoài căn nhà, cô bé không chút bất ngờ khi nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Cậu thiếu niên với gương mặt điềm tĩnh, trầm mặc khoanh tay đứng tựa vào bức tường cạnh cửa ra vào. Mọi biểu cảm trên khuôn mặt điển trai đều ẩn giấu dưới mái tóc xanh đậm khẽ tung bay trong gió. Chàng trai ấy dường như vẫn luôn đứng ở đó tựa như một hiệp sĩ đang thức canh giấc ngủ cho công chúa của mình.

Freuden tựa lưng vào bức tường bên ngoài ngôi nhà. Khi nghe thấy tiếng cửa mở, cậu mới quay đầu lại. Nhìn thấy gương mặt hồng hào của Rene, Freuden khẽ mỉm cười.

"Em tỉnh rồi à?"

"Anh chờ ở đây có lâu không?"

Rene không biết Freuden đến đây bằng cách nào. Tuy nhiên, nhìn cơn gió phảng phất trong không gian không hề tiêu tan, dường như anh ấy đã đến cùng cơn gió này.

"Cảm thấy sao rồi?"

"Vâng. Em khỏe hẳn rồi."

"Em đã nhớ lại mọi chuyện sao?"

Rene gật đầu.

Freuden thực sự vui mừng vì điều đó nhưng nét mặt của cậu nhanh chóng tối sầm lại.

"Xin lỗi em."

"Tại sao anh lại xin lỗi?"

"Anh biết tất cả mọi chuyện nhưng cuối cùng lại giấu giếm mọi chuyện. Em có quyền được biết sự thật."

Freuden từng khiển trách Rudger vì đã che giấu sự thật với Rene. Nhưng khi rơi vào hoàn cảnh phải lựa chọn, cậu cuối cùng vẫn làm điều tương tự, không cho cô bé trước mặt biết chân tướng.

Rene lắc đầu, không trách cứ lựa chọn của Freuden.

"Ít nhất anh đã đi đến tận hòn đảo xa xôi này để bảo vệ em."

"..."

Nhìn vẻ mặt có phần sững sờ của Freuden, Rene mỉm cười.

"Em biết chứ. Ngay cả khi còn mơ màng, em vẫn cảm nhận được có nhiều người đang chiến đấu để cứu mạng mình."

Rene cảm thấy biết ơn vì tình cảm chân thành đó. Nhờ có họ mà cô bé đã vượt qua được nỗi đau mất mẹ, không đánh mất hy vọng vào cuộc sống.

Freuden định nói điều gì đó, nhưng khi bắt gặp ánh mắt Rene, cậu liền hiểu ý cô bé và cuối cùng không cố chấp nữa.

Có rất nhiều chuyện đã diễn ra. Khi Rene mất tích, Freuden lần đầu tiên gạt bỏ sự cẩn trọng thường ngày, bất chấp quan hệ không tốt đẹp với người trong nhà, cậu đã trở lại xin sự trợ giúp của cha mình. Sau đó, Freuden không màng nguy hiểm mà đến chiến trường Isla Machia. Cậu đã tìm được thứ mình muốn bảo vệ.

"Cảm ơn anh."

Freuden lắc đầu. Cậu làm những việc đó thuần túy xuất phát từ ý nguyện của mình. Freuden không muốn Rene cảm thấy mắc nợ.

Một khoảng lặng kéo dài giữa hai người.

Như thể để lấp đầy khoảng trống đó, một cơn gió bất chợt thổi qua bãi cỏ từ cánh đồng xa len lỏi giữa hai người. Freuden cảm thấy như thể cơn gió đang cổ vũ mình hãy can đảm lên.

Có lẽ lúc này chính là cơ hội.

"Rene..."

"Xin lỗi học trưởng."

Ngay lúc Freuden định nói ra những điều bấy lâu nay cậu vẫn giấu kín, Rene đã cắt lời. Cô bé lắc đầu. Hành động ấy không khác gì một lời từ chối thẳng thừng.

Khi nhìn thấy thái độ kiên quyết của Rene, Freuden sao có thể không nhận ra ý tứ ẩn sau lời nói ấy?

Freuden hiểu. Có lẽ cậu vẫn luôn biết câu trả lời, chỉ là từ trước đến nay cậu vẫn luôn trốn tránh mà thôi.

"Học trưởng, anh đối xử rất tốt với em. Em rất biết ơn nhưng em thực sự phải nói lời xin lỗi."

Freuden mỉm cười cay đắng. Cậu cảm thấy như thể một phần trái tim mình đang tan vỡ. Nhưng Freuden không đau buồn hay tỏ vẻ đau khổ trước mặt cô bé. Thay vào đó, cậu cổ vũ Rene bằng một nụ cười nhẹ nhàng, nụ cười mà Freuden thường không bao giờ dành cho người khác.

"Đối với em, anh và anh Heathcliff giống như những người thân trong gia đình vậy. Anh Freuden, anh xứng đáng với một người tốt hơn."

"Anh hiểu."

Freuden hiểu rõ những gì Rene muốn truyền đạt. Cô bé đã vạch ra ranh giới giữa hai người. Họ vĩnh viễn sẽ chỉ dừng lại ở mối quan hệ tình thân.

"Xin lỗi anh, em đi trước."

Rene cúi đầu xin lỗi Freuden và chạy ra cánh đồng. Ngôi nhà trên đồi từ từ xa dần nhưng Rene không hề ngoảnh đầu.

Quá khứ đã qua không bao giờ có thể trở lại. Cô bé sẽ không để quá khứ đó ràng buộc mình nữa.

"Ha."

Freuden thở dài khi nhìn bóng lưng Rene rời đi. Bên cạnh cậu, một con sói lớn chợt xuất hiện từ hư không. Nó dụi đầu vào cậu như thể muốn động viên.

"Cảm ơn."

Freuden vuốt ve người bạn đồng hành trong chặng đường này. Tâm trạng đau khổ của cậu như thể được những cơn gió thổi bay đi phần nào, cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Freuden yên lặng quan sát ngôi nhà nhỏ. Đây là nơi năm đó cậu tá túc hơn một tháng. Tuy chỉ là những kỷ niệm thoáng qua nhưng chúng đã trở thành một hồi ức quý giá trong tâm trí cậu.

Freuden chợt nhíu mày khi nhìn thấy một bóng người xuất hiện ở đằng xa.

"Làm sao cậu biết tôi sẽ ở nơi này?"

"Khi nghe tin cậu mất tích, tôi đoán đây là nơi duy nhất cậu có thể tìm đến."

Người vừa xuất hiện không ai khác chính là Henry Presto. Đôi mắt sắc sảo, mái tóc màu cam buộc gọn sau gáy, hắn chính là con trai cả của nhà Presto, gia tộc chư hầu phục vụ gia tộc Ulburg nhiều thế hệ.

"Cậu quên rồi sao? Lần đó cậu mất tích, ai đã là người đầu tiên tìm thấy cậu?"

"Cậu không tìm thấy tôi. Là tôi đã chủ động liên lạc."

"Haha. Vẫn sắc sảo như thường lệ. Cậu đúng là... Muốn cậu công nhận một chút thôi cũng khó thật đấy."

Henry mỉm cười và hỏi Freuden.

"Sao rồi?"

"Chuyện gì?"

"Trời ơi! Người kế thừa gia tộc Ulburg lại bị một cô gái từ chối. Nếu tin tức này mà truyền ra ngoài, không biết sẽ có bao nhiêu tiểu thư phải rơi lệ tiếc nuối đây. Chà, đây có tính là báo ứng không?"

"Đủ rồi đấy."

"Tôi đã định an ủi nếu cậu có khóc đấy. Xem ra lo lắng của tôi vô ích rồi."

Henry nhún vai khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm nghị như thường lệ của Freuden, giờ đây trông đã nhẹ nhõm hơn nhiều.

Henry không khỏi nhớ lại cuộc đối thoại giữa mình và Công tước David cách đây không lâu.

"Thưa Công tước, tôi không hiểu, tại sao ngài lại chấp nhận thỉnh cầu của Freuden?"

Người đàn ông thảnh thơi buông cần câu, yên l��ng ngắm nhìn mặt hồ lăn tăn gợn sóng phía trước.

"Tại sao ta phải ngăn cản thằng bé?"

Henry có phần không đồng tình.

"Ngài thừa biết chuyện đó nguy hiểm đến mức nào. Vả lại, hai người kia hoàn toàn không phù hợp."

Công tước David chống cằm, hứng thú nhìn cậu thiếu niên bên cạnh.

"Henry, chính vì biết hai đứa trẻ đó không hợp nên ta mới không ra tay ngăn cản."

"..."

"Có những lúc, cách tốt nhất không phải là ngăn cấm, mà là để thằng bé tự đối diện với thực tế. Yên tâm đi. Cô bé kia sẽ không chấp nhận tình cảm của con trai ta đâu."

"Tại sao ngài có thể chắc chắn như vậy? Ngài thừa hiểu tính cách cố chấp của Freuden mà..."

"Hahaha. Henry, ngươi nghĩ hai đứa trẻ có nhân sinh quan khác biệt liệu có thể đi cùng nhau đường dài sao?"

"Ngài nói là..."

"Đi đi. Đến nơi thằng bé từng ở mười năm trước. Ngươi sẽ hiểu những gì ta nói thôi."

Freuden lúc này đã sớm quay trở lại phong thái thường ngày. Cậu cất tiếng.

"Có những chuyện tốt nhất nên làm rõ ràng. Như vậy thì tôi mới không ôm hy vọng viển vông."

Henry mỉm cười, nhẹ nhàng vỗ vai an ủi bạn mình.

"Tuyệt lắm! Bây giờ chúng ta quay về chứ?"

"Ừ. Về Theon."

"Đi thôi."

"Cậu đến đây bằng cách nào?"

"Tôi đến bằng xe hơi. Cậu không biết sao? Tôi có bằng lái rồi đấy. Mà chẳng phải là nhờ cậu sao?"

"Thế à?"

Hai chàng trai sóng bước bên nhau. Chỉ là lúc này, bóng lưng Freuden đã không còn dáng vẻ lo lắng, thay vào đó là vẻ điềm tĩnh, chững chạc của một người đàn ông.

"Cậu đến chưa?"

Sau khi chia tay Rene, Rudger gặp Hans ở một nơi hẻo lánh khá xa khu rừng.

"Tôi đây."

"Đi thôi."

"Có tiền thật tốt. Chúng ta có thể đi những phương tiện đắt tiền như thế này bất cứ lúc nào."

Khi Hans nói, mắt cậu liếc nhìn chiếc phi thuyền phía sau. Nhưng tình hình hiện tại không cho phép cậu tận hưởng những điều như vậy.

"Tình hình bây giờ thế nào rồi?"

"Tôi sẽ giải thích trên đường đi."

Rudger theo Hans lên phi thuyền. Phi thuyền nhanh chóng cất cánh hướng về Leathervelk.

Hans kể vắn tắt cho Rudger nghe những gì đã xảy ra trong lúc hắn vắng mặt.

"Sau khi anh đột nhiên biến mất, rất nhiều chuyện đã xảy ra."

Một ví dụ tiêu biểu là sự cố do Nirva gây ra lần này khiến Thánh quốc Bretus phải cử một lượng lớn người đến Đế quốc Exilion để ổn định tình hình người dân. Thánh quốc nhân cơ hội này bắt đầu mở rộng tầm ảnh hưởng của mình, kết thúc thời kỳ gián đoạn kéo dài hơn hai mươi năm.

Nhưng điều khiến Rudger lo lắng nhất ở thời điểm hiện tại không phải là những câu chuyện tầm thường như vậy.

"Sư phụ tôi có gì bất thường không?"

Hans đang say sưa báo cáo đột nhiên ngậm miệng.

"Có chuyện gì xảy ra với người sao?"

"Ngài Grander à..."

Hans nuốt nước bọt.

"Sau khi anh mất tích, người của Giáo hội Lumensis tiến vào Leathervelk, sư phụ anh đã chủ động đi ra ngoài. Người đã liên lạc với người của Giáo hội."

"Cái gì?"

"Người đã liên hệ với Hồng y Patrick Romelo, người dẫn đầu đoàn người của Thánh quốc trong chuyến đi này."

Hans cố gắng kể lại mọi chuyện chi tiết nhất có thể.

"Ngày hôm qua, một tia sáng đỏ chợt lóe lên trên bầu trời Leathervelk. Tôi biết đó là phép thuật của sư phụ anh. Sau đó, ngài Grander đã biến mất và không trở lại nữa."

"Có dấu vết nào của sư phụ để lại không?"

"Tôi vẫn chưa tìm thấy gì. Tuy nhiên, tôi đã phát hiện ra một chuyện kỳ lạ."

"Là gì?"

"Phần lớn các Thánh kỵ sĩ đã đồng loạt di chuyển đến một nơi nào đó cùng với Hồng y Patrick."

Nội dung này được truyen.free độc quyền biên tập và xuất bản.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free