(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 623: Thời gian
Gariel nhìn chằm chằm vào Rudger trong dòng thời gian đóng băng. Anh thấy buồn cười khi nhìn vẻ mặt hốt hoảng của đối phương cùng hành động lao thẳng về phía mình.
Gariel cuối cùng cũng không thể nhịn được cười.
"Hóa ra anh còn có vẻ mặt này nữa à?"
Một người tưởng chừng cả đời sẽ khoác lên mình vẻ nghiêm nghị, vậy mà giờ đây lại lộ ra biểu cảm ấy. Điều đó thực s��� gây bất ngờ cho Gariel. Có lẽ anh là một trong những người hiếm hoi được nhìn thấy vẻ mặt hốt hoảng của Rudger.
Kiêu ngạo, tự tin và có phần vô lễ. Hình tượng bên ngoài của Rudger chính là như vậy. Nhưng thực chất tính cách của anh chàng này hoàn toàn không giống thế. Họ đã quen biết nhau mười hai năm trước. Mười hai năm là khoảng thời gian đủ để Gariel hiểu rõ tính cách một người.
Gariel rời phòng thí nghiệm, trở lại phòng bệnh, nhẹ nhàng kiểm tra tình trạng của đứa trẻ trên giường. Ngắm nhìn gương mặt của đứa trẻ đang say ngủ, Gariel phảng phất như thấy được hình bóng của người ấy. Anh cuối cùng cũng hạ được quyết tâm.
Một lát sau, Gariel rời khỏi nơi ẩn náu. Anh cũng lờ mờ đoán được sẽ có ngày này nên đã sớm chuẩn bị từ trước. Trên vai anh lúc này đeo một chiếc ba lô chứa đầy đủ đồ ăn và vật dụng cần thiết.
Khi bước ra bên ngoài, khung cảnh Isla Machia thật hỗn loạn. Hầu hết công trình kiến trúc trên hòn đảo hơi nước đều tê liệt, người dân phần lớn rơi vào tình trạng hoang mang, lo sợ. Chỉ cần liếc mắt một cái, đã có thể thấy cảnh hoang tàn, đổ nát khắp nơi sau cuộc chiến khốc liệt với Khí Cơ Thần. Nhưng Gariel biết, theo thời gian, mọi thứ ở nơi này rồi cũng sẽ dần trở lại như trước.
Thời gian vốn dĩ là thế, chẳng vết thương nào mà nó không thể chữa lành.
Gariel tiếp tục bước đi. Anh băng qua con đường mòn bí mật, trèo qua một cột đèn đường bị đổ. Gariel hướng đến một bến cảng nằm ở rìa ngoài cùng của hòn đảo, dưới chân một tầng dốc.
Tất nhiên, đây không phải là bến tàu chính thức chịu trách nhiệm giao thương hàng hóa ở Isla Machia. Nó giống một bến cảng lậu hơn. Những người qua lại nơi đây chủ yếu là ngư dân đánh bắt ở vùng biển lân cận, hoặc những kẻ buôn lậu hàng hóa vào các khu ổ chuột trên đảo.
Sabak.
Đây cũng là một trong số ít nơi trên đảo có bãi cát rộng. Không một âm thanh nào vọng lại. Thời gian đã dừng, dĩ nhiên mọi tiếng động cũng theo đó mà biến mất. Chỉ là khi bước trên bãi cát, âm thanh quen thuộc vẫn vang vọng trong đầu Gariel.
"Đây rồi."
Gariel biết có một chiếc thuyền nhỏ được giấu bí mật gần đây. Đó là phương tiện anh đã chuẩn bị phòng khi cần trốn khỏi hòn đảo.
Không mất quá nhiều thời gian để lấy thuyền ra. Chiếc thuyền được che phủ cẩn thận bằng vải ngụy trang, rất khó phát hiện nếu không biết chính xác vị trí.
Vừa đến gần thuyền, Gariel chợt khựng lại. Anh đột nhiên trông thấy một vệt máu gần đó. Vệt máu kéo dài đến tận bến tàu nhỏ, nơi cất giấu chiếc thuyền.
Gariel từ từ tiến về phía bến tàu, vẻ mặt hơi cứng đờ. Khoảnh khắc nhìn thấy người đàn ông nằm cạnh con thuyền, mọi cảm xúc trong Gariel hòa quyện vào nhau, khó có thể diễn tả thành lời.
Sao tên này lại ở đây?
Người xuất hiện trước mặt Gariel không ai khác chính là Nikolai. Một cánh tay của Nikolai đã đứt lìa, mất hút sau ống tay áo; đôi chân thì đầy vết rách như thể bị dã thú cắn xé. Nhìn tình cảnh hiện tại, có vẻ hắn đã cố gắng chạy đến đây hòng thoát khỏi truy sát.
Nhưng thực sự có thể thoát khỏi cái chết sao?
Chỉ cần nhìn vết thương và lượng máu đã đổ, Gariel có thể mường tượng được cái chết của Nikolai. Kẻ từng đứng đầu một thế lực lớn ở Isla Machia, cuối cùng lại phải chịu cái chết đau đớn ở một bến tàu cũ kỹ, hẻo lánh như thế này. Khi nghĩ về những việc hắn đã làm, Gariel cho rằng đây là cái kết xứng đáng.
Gariel không suy nghĩ nhiều, nhanh chóng đi ngang qua thi thể Nikolai rồi lên thuyền. Chiếc thuyền mà Gariel chuẩn bị không phải là loại thuyền sử dụng động cơ thông thường. Trong dòng thời gian của Gariel, động cơ máy móc không tài nào hoạt động. Đó là lý do anh chỉ có thể dùng những phương tiện di chuyển bằng sức người.
Gariel vừa chèo vừa càu nhàu. Trong một thế giới mà thời gian đã dừng lại, nước biển hoàn toàn tĩnh lặng và bất động. Lực cản biến mất vô hình trung khiến việc di chuyển trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Con thuyền lướt nhẹ trên mặt biển, tựa như đang trượt trên tuyết. Khi nhìn mặt biển tĩnh lặng, Gariel có cảm giác thứ dưới chân thuyền không phải chất lỏng, mà là một khối thạch xanh khổng lồ. Tất nhiên, anh chưa ngu ngốc đến mức dám đi bộ trên đó.
Thực ra, Gariel cũng từng một lần dừng thời gian lại để thử bước đi trên mặt nước. Và trải nghiệm quý giá đó đã giúp anh thấm nhuần tư tưởng: dù thời gian có dừng lại, nước vẫn là nước. Anh cũng đã thử băng qua hồ bằng cách bước lên những hòn đá kê sẵn trên không, nhưng phương án đó tiêu tốn năng lượng cực lớn. Vì thế, sau nhiều lần suy tính, cuối cùng, phương án tốt nhất mà Gariel rút ra vẫn là dùng thuyền.
Trong điều kiện bình thường, với kinh nghiệm chèo thuyền gần như bằng không, Gariel sẽ chẳng biết đến ngày tháng năm nào mới tới được bờ bên kia. Nhưng trong thế giới vạn vật đều dừng lại, việc chèo thuyền trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Chỉ cần một cú đẩy nhẹ, thuyền sẽ băng băng lướt trên mặt biển.
"Muốn đến được đất liền sẽ phải đi khá xa đây."
Gariel giở bản đồ, vừa xem vừa xác định phương hướng. Tuy Gariel chưa từng tự mình chèo thuyền bao giờ, nhưng anh tin rằng chỉ cần tiếp tục tiến về phía trước, anh sẽ đến được đất liền.
Ngày đầu tiên nhanh chóng trôi qua. Gariel cuộn mình ngủ trên thuyền suốt đêm. Trong thế giới này, không có khái niệm ngày và đêm. Mặt trời không chuyển động, vì vậy, hơn nửa lục địa chìm trong màn đêm vĩnh hằng. Chỉ duy nhất chiếc đồng hồ của Gariel vẫn hoạt động đều đặn, như một minh chứng nhắc nhở anh rằng mình vẫn còn sống.
Sáng hôm sau, Gariel tỉnh dậy, ăn chút đồ trong ba lô rồi lại tiếp tục chèo thuyền.
Đó là một chuyến đi không xác định thời gian và địa điểm cụ thể. Tất cả những gì Gariel thấy chỉ là đại dương bao la vô tận.
Ngày và đêm cứ thế thay phiên. Khi mệt mỏi, Gariel ngủ thiếp đi. Đôi lúc anh lặng lẽ nằm ngắm những vì sao trên bầu trời đêm giá lạnh. Khi tỉnh dậy, anh lại tiếp tục chèo thuyền.
Bầu trời tràn ngập tinh tú phản chiếu trực tiếp xuống mặt biển êm đềm. Có lúc, đi giữa biển trời rộng lớn này, Gariel không biết mình đang ở dưới biển, hay đang du hành trên dải ngân hà đầy sao nữa.
Hai tuần đã trôi qua.
Cuối cùng, một cột ánh sáng xuất hiện ở phía xa. Đó là một ngọn hải đăng. Gariel phấn khởi, tay chèo mạnh hơn một chút. Anh gói ghém đồ đạc rồi lên bờ.
Gariel không biết mình đang ở đâu. Có lẽ là m��t thị trấn ven biển nhỏ ở ngoại ô lục địa. Anh có thể nhìn thấy những ánh đèn yếu ớt đang bật sáng ở ngôi làng phía xa.
Khi đi ngang qua, Gariel ngó quanh và thấy một gia đình đang dùng bữa vui vẻ. Không khí đầm ấm trong căn phòng khiến anh thấy thật ghen tị. Đặc biệt, sự xuất hiện của một bé gái khoảng sáu tuổi thu hút sự chú ý của Gariel.
Nếu cô ấy không chết, hẳn Rene đã có một tuổi thơ hạnh phúc hơn.
Đột nhiên, ký ức xưa cũ ùa về khiến Gariel buồn bã. Anh lắc đầu, tự trấn an. Hiện tại, anh vẫn còn việc quan trọng hơn phải làm.
Nơi Gariel cần đến là ngọn núi tuyết nằm ở phía bắc đại lục. Lầm lũi đi bộ, băng qua vô số đầm lầy, vượt qua những sa mạc cằn cỗi... Khi mệt, anh ngủ; khi đói, anh lấy đồ ăn mang theo nhét vào miệng rồi tiếp tục tiến về phía trước. Mỗi khi chân sưng tấy, Gariel đều dừng lại bôi thuốc, đợi chân hồi phục rồi tiếp tục chuyến đi. Gariel sớm đã không nhớ nổi mình phải thay bao nhiêu đôi giày. May mắn là anh không cần lo lắng về thức ăn.
Bởi vì mỗi lần ghé qua một thị trấn nào đó, anh đều chất đầy thức ăn vào ba lô.
Một năm đã trôi qua.
Gariel vẫn rong ruổi khắp nơi cùng tấm bản đồ trên tay. Anh sớm đã đi xuyên qua Đế quốc Exilion, tới được rìa lục địa phía đối diện.
Bầu trời vẫn đầy sao. Điều đó có nghĩa là anh đã ra khỏi phạm vi dân cư sinh sống.
Gariel vô thức đưa tay vuốt cằm, cảm thấy có gì đó thô ráp trên mặt. Lúc này Gariel mới nhận ra mình đã lâu không cạo râu hay cắt tóc. Anh đoán lúc này mình chẳng khác nào một kẻ ăn xin già nua.
Liếc nhìn bản thân trong gương, Gariel sớm đã không nhớ nổi dung mạo mình. May mắn là trong thế giới này, anh không cần quan tâm ánh nhìn của người khác.
Ba năm trôi qua kể từ khi thời gian dừng lại.
Cuối cùng, Gariel cũng tìm thấy nguyên liệu đầu tiên, rễ cây chuông xanh.
"Thật sự là không có nỗi đau khổ nào tệ hại như thế này."
Gariel không biết mình đã lang thang trên những ngọn núi tuyết bao lâu. Ngay cả khi thời gian ngừng trôi, tuyết và băng vẫn không ngừng rơi. Đúng hơn, thời tiết còn trở nên lạnh hơn vì đang là nửa đêm, và Gariel không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì.
Gariel đào bới khắp tuyết trên núi và cuối cùng cũng tìm thấy một trong ba thứ còn thiếu trong tờ công thức.
Nhìn vào bàn tay đang cầm rễ cây chuông xanh, trên đó hằn đầy dấu vết tê cóng. Khi tự tay tìm được nguyên liệu quý giá đầu tiên, nước mắt Gariel không tự chủ rơi xuống. Cảm xúc của anh lúc này không ph���i l�� sự thỏa mãn khi đã đạt được một phần mục tiêu, mà là nỗi sợ mơ hồ không biết mình sẽ phải làm việc này trong bao lâu nữa.
Anh thực sự có thể làm được sao?
Gariel đã trải qua ba năm cô độc, lẩm bẩm một mình như điên trong thế giới mà thời gian đã sớm dừng lại. Trong thế giới biệt lập này, anh không thể giao tiếp với bất kỳ ai. Đúng hơn, chỉ duy nhất anh còn chuyển động trong thế giới tĩnh lặng hiện tại.
Sẽ ra sao nếu có một ngày anh cứ thế mà chết đi trong cái thế giới không bao giờ có hồi kết này? Không một ai nhận ra sự tồn tại của anh, không một ai sẽ phát hiện ra bên cạnh họ có một người vẫn đang tồn tại.
Gariel im lặng nhìn xuống rễ cây chuông xanh, sau đó gói chúng vào tấm vải mỏng rồi nhẹ nhàng đặt vào ba lô.
Bây giờ, địa điểm cần đến là rừng mưa nhiệt đới ở phía nam, vùng đất cách nơi này nửa đại lục. Gariel ngước nhìn cực quang trên đỉnh núi tuyết trắng lần cuối, rồi tiếp tục chuyến đi của mình.
Chiếc ba lô giờ đã nhẹ đi kha khá. Gariel chậm chạp đi xuống những ngọn núi phủ tuyết, men d��c theo rìa lục địa.
Đã bốn năm trôi qua.
Gariel vẫn đang rong ruổi theo chỉ dẫn từ tấm bản đồ. Phải mất hơn một năm, di chứng tê cứng ở bàn chân do cái lạnh mới dần biến mất. Cái rét buốt giá của phía bắc nhường chỗ cho khí hậu ấm áp của miền nam.
Gariel cảm thấy như mình đã được hồi sinh sau vài năm tìm kiếm vất vả trên vùng núi tuyết giá lạnh. Anh vốn nghĩ sẽ mất thêm vài năm mới đến được rìa lục địa đối diện, nhưng thực tế chỉ mất hơn một năm. Thời gian ước tính nhanh hơn anh nghĩ khá nhiều.
Bước chân Gariel vẫn chậm chạp tiến về phía trước. Anh thầm tự nhủ mọi chuyện đang dần tốt đẹp. Sớm thôi, anh sẽ tìm đủ nguyên liệu trở lại cứu Rene. Bây giờ anh đang ở vùng khí hậu nhiệt đới, rừng rậm chắc chắn không còn xa nữa.
Nơi này có lẽ là gần phía đông chăng?
Tầm nhìn của Gariel bắt gặp cảnh tượng mặt trời đang mọc ở phía chân trời xa xăm. Đã rất lâu rồi anh không nhìn thấy ánh sáng của buổi bình minh. Tất cả những gì còn đọng lại trong trí nhớ Gariel chỉ là bầu trời đầy sao cùng màn đêm tăm tối.
Thế giới đã ngừng vận hành nhưng Gariel vẫn lầm lũi lang thang trong cô độc. Hiện tại, anh đã chuyển từ vùng đất bóng tối sang nửa còn lại của lục địa, vùng đất ngập tràn ánh sáng không bao giờ có màn đêm.
Nhìn vào cảnh tượng ở phương xa, không hiểu sao Gariel lại cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh. Có ánh sáng ắt sẽ có hy vọng.
Năm thứ năm.
Đã khá lâu kể từ khi Gariel đến khu rừng nhiệt đới và bắt đầu tìm kiếm bên trong. Gariel không biết thời gian đã trôi qua bao lâu. Anh bỏ lỡ một vài thứ trong tờ ghi chép, vì vậy, thực tế quá trình tìm kiếm có thể sẽ dài hơn dự kiến.
Gariel vẫn chưa tìm thấy hoa Alaure và nhựa cây Mantanis. Rất nhiều lần anh đã nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Gariel vốn nghĩ tìm kiếm trong rừng rậm vào ban ngày sẽ dễ dàng hơn đào bới trong núi tuyết, nhưng thực tế lại khắc nghiệt hơn những gì anh tưởng. Mọi thứ bên trong khu rừng đều là cây cối, Gariel rất khó phân biệt chúng với nhau. Anh thậm chí còn phải đi đứng cẩn thận, tránh va chạm với những sinh vật bên trong khu rừng.
Nhặt một cây kim giữa sa mạc có l��� còn dễ hơn việc này.
Nhưng Gariel không bỏ cuộc. Anh vẫn kiên trì lục lọi mọi ngóc ngách bên trong những khu rừng.
Mười năm cứ thế như gió thoảng mây bay.
"Cuối cùng cũng tìm thấy rồi!"
Sau bao nhiêu gian khổ, Gariel cuối cùng cũng đã lấy được hoa Alaure.
Ai có thể nghĩ rằng loài hoa chết tiệt này lại mọc bên trong hang động ẩn sau thác nước chứ?
Gariel vừa bối rối vừa vui mừng vì tình cờ phát hiện ra nguyên liệu thứ hai trong lúc đi loanh quanh tắm rửa. Hóa ra mọi công sức đào bới từ trước đến giờ đều là lãng phí thời gian. Nhưng Gariel nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ khó chịu đó.
Được rồi. Bây giờ chỉ còn lại nhựa cây Mantanis.
Sang năm thứ mười ba.
Gariel vẫn chưa tìm thấy thứ mình cần. Cuối cùng, anh phải tiến sâu hơn vào trong rừng.
Sau mười lăm năm.
Gariel vẫn chưa tìm thấy nhựa cây Mantanis. Không ngờ nguyên liệu cuối cùng lại khó tìm đến thế. Rốt cuộc loài cây đó mọc ở đâu?
Đến năm thứ mười tám.
Một ngày nọ, một ý nghĩ kỳ lạ đột nhiên xuất hiện trong đầu Gariel.
Anh rốt cuộc đang làm gì vậy?
Thế gi��i xung quanh thật yên tĩnh, Gariel vẫn tiếp tục ở đó một mình. Gariel hiện tại không nhớ mình đang ở đâu hay định làm gì. Râu tóc của anh hiện tại đã quá dài, mái tóc vốn đen nhánh giờ đây đã chuyển sang màu bạc lốm đốm, rối bù vì không được chăm sóc thường xuyên.
Khuôn mặt người đàn ông ở độ tuổi trung niên đã biến mất, thay vào đó là những nếp nhăn tuổi già không thể che giấu. Những cơn đau từ các khớp xương kích thích trí nhớ Gariel một chút.
Gariel không nhớ nhiều lắm, anh chỉ mơ hồ có chút ấn tượng về khuôn mặt và giọng nói nghiêm khắc của Sư phụ, những chấn động khủng khiếp đã xảy ra trên Isla Machia vào cái ngày anh ngừng dòng chảy thời gian lại... Tất cả ký ức trong quá khứ chẳng khác nào một giấc mơ xa vời, tựa như dòng cát bị thủy triều cuốn trôi.
Mọi thứ theo thời gian dần trở nên mờ nhạt. Nhưng giữa những cơn mơ hồ đó, có một thứ vẫn luôn hiện hữu sống động, in hằn trong trí nhớ lẫn tiềm thức của Gariel. Gương mặt của cô ấy, nụ cười của cô ấy cùng đứa trẻ cô ấy đã giao phó. Tất cả những điều đó vẫn luôn ở trong tim Gariel, không bao giờ rời xa.
Gariel khẽ chớp mắt. Anh cúi xuống, run rẩy cầm bút định ghi vài dòng vào cuốn sổ đề phòng trường hợp mình lại quên mất. Khi nhìn vào nội dung bên trong cuốn sổ ghi chép, Gariel sửng sốt. Bên trong, không biết từ lúc nào đã tràn ngập những dòng ghi chú nguệch ngoạc với nội dung giống hệt nhau. Đó là minh chứng cho việc anh không chỉ một lần đột nhiên bị mất trí nhớ như hiện tại. Gariel mím môi, chậm chạp ghi chép lại những việc cần làm thêm lần nữa.
"Tiếp tục công việc thôi!"
Bước chân Gariel lại lầm lũi tiến về phía trước. Chỉ có một thứ đã thay đổi, anh từ đó không còn đếm thời gian nữa.
Dòng chảy khắc nghiệt của thời gian không hề ưu ái bất kỳ ai, ngay cả pháp sư thời gian cũng không phải ngoại lệ. Số nếp nhăn trên mặt Gariel ngày càng tăng, các khớp xương đau nhức và mái tóc bạc dần chuyển sang màu trắng bóc. Gariel không quan tâm tình trạng cơ thể, anh vẫn kiên trì hoàn thành mục tiêu của mình.
Không biết bao nhiêu năm đã trôi qua.
Cuối cùng, Gariel rốt cuộc đã tìm thấy thứ mình cần. Chương truyện này do truyen.free dày công biên soạn và phát hành, mọi hình thức sao chép đều không được chấp nhận.