(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 614: Tiếp viện (2)
"Ngươi định làm gì?"
"Nếu bọn họ đã không muốn ra tay thì chúng ta buộc họ phải gánh chịu hậu quả cho chuyện lần này."
"Đừng bảo là ngươi muốn... "
Berom lờ mờ đoán được Rudger đang nghĩ gì. Dù cho đó là một phương án hoàn toàn vô lý và liều lĩnh, nhưng trong tình huống hiện tại dường như không còn cách nào khác.
"Vấn đề là làm cách nào có thể dẫn con quái vật đó đến Tòa Tháp?"
"Có một cách. Tôi cần chút thời gian."
"..."
Berom ném ánh mắt đầy hoài nghi nhìn người bên cạnh, nhưng cuối cùng, ông ta gật đầu.
"Được rồi. Chúng ta sẽ kéo dài thời gian hết mức có thể cho ngươi."
"Tốt lắm! Tiếp tục công việc nào!"
Tiếng nói đầy hào hứng của Garon vang lên. Anh chàng này có vẻ đã hồi phục đáng kể. Tuy vẫn còn vài vết thương chưa lành nhưng về cơ bản sức chiến đấu của Garon đã khôi phục hơn phân nửa. Tốc độ chữa thương thật đáng kinh ngạc.
Rudger lấy ra một lọ thuốc hồi phục từ trong bóng tối và ném cho Garon. Garon đón lấy lọ thuốc, đưa lên mũi ngửi, khẽ nhăn mặt.
"Đồ ngọt à? Thứ này không tốt cho sức khỏe."
"Được rồi, anh mau uống đi."
Nghe Rudger thúc giục, Garon cũng không do dự mà đổ hết lọ thuốc vào miệng. Thể chất có thể tự hồi phục là chuyện tốt nhưng trong những tình huống như hiện tại, thuốc vẫn là thứ hiệu quả nhất để chữa lành vết thương.
"Tôi nghĩ chúng ta chắc lại phải động đến Tòa Tháp một lần nữa rồi. Anh không phiền chứ, Loteron?"
Loteron sau khi thoát khỏi đòn tấn công của một cánh tay cơ khí liền đáp xuống bên cạnh.
"Không sao đâu. Dù sao thì tôi cũng đã đoạn tuyệt với đám người hội đồng rồi. Thực ra thì một góc của Tòa Tháp bị phá hủy ban nãy chính là do tôi gây ra đấy."
"..."
"Được rồi. Mục tiêu kế tiếp của chúng ta chính là lôi kéo các pháp sư bên trong Tòa Tháp. Bằng mọi cách phải buộc họ tham gia cuộc chiến này."
"Thương vong chắc chắn sẽ không ít."
Loteron lắc đầu.
"Thà thế còn hơn. Nếu cứ để con quái vật đó hoành hành như hiện tại, thiệt hại sẽ còn lớn hơn gấp nhiều lần."
Mặc dù nói vậy nhưng giọng nói của Loteron vẫn chứa đầy sự phức tạp. Tòa Tháp dù gì cũng là nơi anh ta đã sinh sống mấy chục năm. Ở đó có kẻ thù, có những phe phái đối lập nhưng cũng có rất nhiều đồng đội và cấp dưới đáng tin cậy. Việc những người như vậy bị lôi kéo vào cuộc chiến với con quái vật đó khiến Loteron không khỏi cảm thấy day dứt.
Tuy nhiên, giọng nói của anh ta vẫn vô cùng kiên định và dứt khoát. Chừng nào Khí Cơ Thần còn sống, không ai có thể tránh khỏi cuộc chiến này.
"Tốt hơn là chúng ta nên kết thúc chuyện này trước khi thiệt hại trở nên tồi tệ hơn."
"Tôi hiểu."
Sau khi thống nhất kế hoạch hành động, nhóm người ngay lập tức vào vị trí. Thân hình Rudger ẩn vào trong bóng tối, chẳng mấy chốc biến mất. Ba người còn lại đồng loạt điều chỉnh lại trạng thái của bản thân. Cho đến khi Rudger hoàn thành kế hoạch của mình, bọn họ cần kéo dài thời gian cho Rudger.
"Trước khi đám người của Tòa Tháp nhập cuộc, chúng ta tốt hơn hết nên làm suy yếu sức mạnh của con quái vật đó càng nhiều càng tốt."
"Nếu có thể hạ được một vài cánh tay cơ khí thì càng tốt hơn."
"Khó đấy, nhưng cũng không phải không khả thi."
Garon, Berom và Loteron yên lặng thảo luận đối sách.
Khí Cơ Thần ở phía bên kia đã quét sạch toàn bộ các pháo hạm của lực lượng phòng thủ. Nó tiếp tục nhìn về hướng đám người gây rối cho nó một lần nữa. Những kẻ đó là những kẻ khó chịu nhất mà nó từng phải đối phó. Một trong số đó đã biến mất, nhưng kẻ thay thế mới xuất hiện cũng đáng gờm không kém.
Mục tiêu bắt buộc phải bị tiêu diệt!
Vật thí nghiệm phát ra sát ý mãnh liệt. Vầng hào quang trên đầu nó càng lúc càng trở nên sáng rõ.
***
"Chậc chậc. Tên đó không những thất bại trong việc giết chết John Doe, giờ lại còn hợp tác với kẻ địch nữa."
Nikolai cảm thấy khá thất vọng vì mọi việc không diễn ra theo ý muốn. Đúng là ban đầu hắn ta có đưa ra một thỏa thuận mà Berom không thể từ chối. Ngay cả khi Berom thất bại, Nikolai cũng chẳng coi đó là chuyện gì to tát. Mất đi bộ giáp, gã thợ săn kia cũng chẳng khác gì người thường. Nikolai đánh giá đối phương không thể làm gì có thể uy hiếp được mình. Vì lẽ đó, hắn bỏ qua việc cử người đi giết Berom.
Chỉ là ngay cả Nikolai cũng không ngờ đến việc Berom sẽ chấp nhận khoác lại bộ giáp đã nguyền rủa mình suốt ngần ấy năm. Và giờ đây, đối phương lại còn trở thành kẻ địch của hắn ta nữa chứ.
Trông Berom lúc này mới thực sự toát ra khí thế của một gã hiệp sĩ thời trung cổ thực thụ.
Nhưng điều đó không quan trọng. Nikolai không quan tâm sức mạnh của bộ giáp đó hiện tại lớn đến đâu. Dù sao thì đứng trước vật thí nghiệm của hắn, thứ sức mạnh đó cũng chẳng đáng kể gì.
Tình huống hiện tại dù có chút không theo kế hoạch ban đầu nhưng Nikolai vẫn có đủ kiên nhẫn để chờ đợi diễn biến tiếp theo.
Dù sao thì ngoài Khí Cơ Thần, hắn ta vẫn còn một màn kịch khác để chiêm ngưỡng, không phải sao?
Ánh mắt của Nikolai nhàn nhã hướng về màn hình đang chiếu cảnh Rene và Cravat tại nơi ẩn náu của họ.
***
"Không tốt!"
Cravat dù đang tập trung vào quá trình trị liệu vẫn cảm nhận được nhiều kẻ lạ mặt đang tiếp cận nơi ở của bọn họ. Không ngờ ngay cả một khu vực được do thám kỹ lưỡng như thế này cũng có thiết bị giám sát của đối phương.
Vấn đề là kẻ địch đã làm thế nào?
"...."
Ánh mắt của Cravat chợt nhìn về người máy hỏng đang đặt trong góc phòng. Ông ấy khẽ thở dài khi thấy đôi mắt mờ đục của người máy đang trân trân nhìn về phía mình.
"Phiền phức rồi đây!"
Dù hiện tại có phá hủy nó thì cũng đã muộn. Kẻ địch đã phát hiện ra tung tích của bọn họ từ lâu, bọn chúng chắc chắn đã bao vây toàn bộ khu vực này rồi. Chạy trốn là không thể nào.
Cravat cảm thấy mình đã bị dồn vào chân tường.
Lời nguyền đã bắt đầu. Nếu ông ấy dừng quá trình trị liệu, sức mạnh thần thánh vừa mới bị áp chế một cách khó khăn sẽ bùng lên mạnh mẽ hơn. Nếu điều đó xảy ra, cơ thể của đứa trẻ này sẽ bị xé nát ngay lập tức.
Cravat đã tiêu tốn rất nhiều ma lực để duy trì lời nguyền. Hiện tại, sức mạnh còn lại của ông ấy chẳng còn bao nhiêu.
'Khỉ thật!'
Cravat cảm nhận rõ hơn sự hiện diện ngày càng lớn của những kẻ lạ mặt. Một nụ cười ranh mãnh hiện lên trên môi vị pháp sư trung niên.
Pubberbubung!
Âm thanh của một cái bẫy được kích hoạt vang lên khi kẻ địch tiến vào vùng ảnh hưởng của lời nguyền. Khói đen bùng lên khắp nơi.
Đây không phải bẫy rập thông thường. Đó là những cái bẫy nguyền rủa đặc biệt do Trường Cổ Nguyền tạo ra.
Kiiing. bùm!
Những người máy ở phía trước ngay lập tức bị cuốn vào lời nguyền. Nguyền rủa của Cravat mạnh đến mức có thể xuyên qua cả cấu tạo của vật thể bị nguyền rủa, ngay cả khi chúng chỉ là những cỗ máy vô cơ, các bộ phận cấu tạo bên trong cũng không thể tránh khỏi bị ăn mòn. Những người máy lần lượt ngã xuống, trên người chúng phát ra từng tiếng xèo xèo của kim loại tan chảy.
"Cẩn thận! Có bẫy!"
"Đám người máy đằng trước đã bị tiêu diệt hết rồi!"
"Tất cả nâng cao cảnh giác lên. Đối phương là một pháp sư chuyên về nguyền rủa. Kiểm tra khu vực xung quanh xem có bẫy không?"
Những cấp dưới của Nikolai di chuyển thận trọng hơn sau khi nhận được cảnh báo.
"Mở thiết bị dò tìm ra!"
"Phía bên này đã được dọn sạch sẽ."
"Đừng mất cảnh giác!"
Một khi nhận ra có bẫy, đám người ngay lập tức cảnh giác, tìm cách vô hiệu hóa hoặc chặn đứng những cái bẫy khác sắp được kích hoạt. Theo thời gian, khoảng cách dần dần thu hẹp lại. Quân địch đã tiếp cận rất gần ngôi nhà.
Cravat đổ mồ hôi đầm đìa khi ông ấy cố gắng loại bỏ sức mạnh thần thánh còn sót lại khỏi cơ thể Rene.
Mười phút. Không, chỉ cần thêm năm phút nữa thôi.
Khỉ thật! Đến cả thời gian cũng không ủng hộ ông ta sao?
Đống bẫy kia chắc chắn không thể câu kéo nổi ngần đấy thời gian.
Uỳnh!
Cravat nghe thấy tiếng cửa ở tầng một. Ngay sau đó, cái bẫy được giăng sẵn ở bên dưới bị kích hoạt. Ngọn lửa nóng phun trào. Nhưng ngay lập tức, đám người bên ngoài liên tục ném lựu đạn băng giá vào bên trong. Những người máy còn lại nhanh nhẹn phá vỡ những cái bẫy khác và đồng loạt xông vào.
"Tầng một đã xong."
"Mau lên trên! Mục tiêu chắc chắn ở tầng ba."
Tiếng lẩm bẩm của kẻ thù lọt vào tai Cravat. Vị pháp sư trung niên đứng chôn chân tại chỗ, tròng mắt khẽ liếc.
Đã bao lâu rồi ông ta mới cảm nhận lại được cái cảm giác khủng hoảng như thế này?
Sự ích kỷ dần dần trỗi dậy trong tâm trí Cravat.
Chẳng lẽ ông ta phải liều mạng để cứu một đứa nhóc không quen biết như thế này sao?
Mạng sống của bản thân vẫn là quan trọng nhất.
Cám dỗ ngọt ngào đến nỗi nó dần dần khiến Cravat mất đi sự tập trung.
Tiếng bước chân vẫn tiếp tục leo lên cầu thang. Cravat có thể nghe rõ tiếng trái tim mình đập thình thịch. Nhịp đập rõ ràng từng giây một khiến ông ấy nghẹt thở.
Điều cuối cùng hiện lên trong mắt Cravat là khuôn mặt đau đớn của Rene. Một đứa trẻ phải chịu đau khổ hơn bất kỳ ai khác vì sức mạnh thần thánh đang giày vò bên trong cơ thể.
Ông ấy có th��� tưởng tượng được nỗi đau khi toàn bộ cơ thể, từng tế bào của đứa bé đó bị xé toạc. Cho đến hiện tại, con bé vẫn đang giãy dụa đấu tranh giữa sự sống và cái chết.
.........
.........
"Không thể dừng lại!"
Cravat tiếp tục gia tăng lời nguyền lên cơ thể Rene. Thánh lực tinh khiết va chạm với lời nguyền hắc ám, hai luồng năng lượng điên cuồng xâu xé nhau.
Cravat cắn chặt răng.
Ngay lúc tiếng bước chân vượt qua tầng hai và nhanh chóng đến cầu thang dẫn lên tầng ba.
"Quỷ thần ơi!!!"
"Cái gì thế?"
"Á!!!"
GÀOOOO!!!
Tiếng hú của một con sói không biết từ đâu chợt vang lên.
Cravat cảm thấy như thể cả thế giới đã dừng lại vào khoảnh khắc ông ấy nghe thấy tiếng hú hoang dại đó. Cravat đột nhiên nghe thấy một giọng nói đầy uy nghiêm vang lên từ bên kia cánh cửa.
"Giết hết bọn chúng!"
"Á!!!"
"Trời ơi! Con sói ở đâu ra vậy?"
"Chạy mau!"
Đám người bên ngoài dường như đã bị thứ gì đó tấn công. Bọn chúng chạy tán loạn khắp nơi. Tất cả đều hoảng loạn tìm cách liên lạc với quân tiếp viện bên ngoài.
[Có chuyện gì thế? Trả lời đi! Này...]
"Sói! Có sói ở đây!"
[Mày nói cái quái gì thế? Trên hòn đảo này lấy đâu ra sói?]
"Tao không nói đùa. Con sói đó cực kỳ to lớn....Áaaaa!"
Liên lạc ngay lập tức bị cắt đứt bởi một tiếng hét thảm.
Con sói đột nhiên xuất hiện đó là thứ gì?
Tại sao những kẻ được trang bị vũ khí ma thuật tiên tiến nhất và được huấn luyện bài bản lại hoàn toàn bó tay?
Đám quân tiếp viện bên ngoài chẳng mất bao lâu để hiểu ra lý do tại sao.
Choanggg!
Cửa sổ kính tầng hai bị phá vỡ. Vật lao qua cửa sổ là một con sói khổng lồ.
"Cái quái gì thế?"
"Thực sự là sói!"
Mọi thứ thật kỳ lạ!
Con sói đó rõ ràng có kích thước lớn đến mức có thể lấp đầy cả hành lang tòa nhà. Nhưng khi nó xông đến, những cánh cửa khác đều còn nguyên vẹn, chỉ có duy nhất một ô cửa sổ nhỏ hẹp bị phá vỡ. Điều này thực sự đi ngược lại lẽ thường!
Tên chỉ huy giơ khẩu súng trong tay lên bóp cò.
Ta ta ta ta ta ta!
Một thứ to lớn như vậy thì làm sao có thể né được hỏa lực của bọn chúng. Tuy nhiên, ngay khi màn mưa đạn sắp chạm đến con sói, cơ thể của nó chợt trở nên mờ nhạt.
Viu!
Gió khẽ thổi khắp hành lang.
Rắc!
Tên chỉ huy vừa bóp cò đã bị cắt thành hàng chục mảnh nhỏ từ lúc nào không hay. Những kẻ đứng đằng sau hắn ta cũng chịu chung số phận.
"Dựng rào chắn!"
Những người chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó ngay lập tức kích hoạt những tạo tác phòng hộ. Một cơn gió mạnh đập mạnh vào tấm khiên trong suốt bao phủ hành lang. Con sói lúc trước hóa thành gió đã trở lại hình dạng ban đầu. Nó nhe răng gầm gừ trước rào chắn phòng hộ.
Khi nhìn kỹ hơn, đám người có thể thấy rõ ràng đây không phải là một con sói bình thường. Bộ lông của nó là sự hòa trộn giữa ba tông màu: xám, trắng và xanh da trời, cùng vầng hào quang trắng tinh khiết tỏa ra quanh cơ thể.
"Linh thú?"
"Không thể nào!"
Tại sao linh thú lại xuất hiện ở Isla Machia?
"Chúng mày đang làm gì thế! Quét sạch hết chướng ngại vật!"
Đám người phía sau không chần chừ mà ném lựu đạn ma thuật về phía con sói khổng lồ.
Con linh thú đó có thể hóa thành gió?
Vậy thì bọn chúng sẽ đốt cháy tất cả không khí trong ngôi nhà đó.
Ngay khi khiên chắn được mở ra, màn mưa lựu đạn phát nổ, hành lang lập tức chìm trong biển lửa. Con sói hóa thành gió cố gắng thoát ra qua cửa sổ, nhưng đã quá muộn.
Gàoooo!!!
Đám người chứng kiến con sói bị nhấn chìm trong biển lửa ngay lập tức reo hò ầm ĩ.
"Hahaha! Mùi vị thế nào hả súc sinh?"
"Linh thú cũng chỉ đến thế!"
Đám người cười chế giễu khi nhìn thấy con sói lao ra khỏi ô cửa sổ để thoát khỏi trận hỏa hoạn. Nhưng chẳng bao lâu sau, sắc mặt của bọn chúng trở nên tái nhợt khi chứng kiến cảnh tượng xung quanh.
Grrrrr.
Grrrrr.
Grrrrr.
Xung quanh vị trí của đám quân đội là vô số vết móng vuốt in hằn trên đá hay gốc cây. Khi đảo mắt quan sát, đám người hoảng hồn khi phát hiện bản thân chúng không biết tự lúc nào đã bị một bầy sói bao vây.
"Cái quái gì thế? Không phải chỉ có một con thôi sao?"
Tác phẩm này được dịch và đăng tải độc quyền tại truyen.free.