(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 576: Pháp sư thời gian (1)
Vẻ mặt Gariel Cosmo, vốn còn tràn đầy phấn khích vì thắng bạc, chợt trở nên nghiêm trọng.
"Sao có thể chứ? Theo dự đoán của tôi, chuyện này không thể xảy ra vào lúc này được."
"Tôi biết. Đã có sự việc ngoài ý muốn xảy ra."
Thấy đống chip chất chồng trên bàn trước mặt người đàn ông, Rudger không khỏi nhíu mày.
"Thói quen xấu của anh vẫn không hề thay đổi. Tôi đ�� sớm khuyên anh nên từ bỏ trò gian lận này rồi cơ mà?"
"Nói bé thôi..." Gariel tỏ vẻ bồn chồn trước lời nói thẳng thừng của Rudger. Nhân viên phục vụ đối diện, sau khi nghe rõ mồn một cuộc trò chuyện của hai người, liền cắt ngang.
"Thưa ngài, chúng tôi có thể đảm bảo sòng bạc này không bao giờ có hành vi gian lận. Lời ngài nói đang bôi nhọ uy tín của chúng tôi đấy."
Vẻ mặt người chia bài thậm chí còn lộ chút tự hào về công việc. Nếu anh ta để mặc vị khách lạ mặt này nói năng bậy bạ trước mặt những người khác, uy tín của sòng bạc chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
"Việc gian lận tôi đang nói không liên quan gì đến an ninh sòng bạc của các anh."
"Cái gì?"
"Đúng hơn, vấn đề nằm ở anh chàng này."
Khi Rudger chỉ vào Gariel nói, vẻ mặt người chia bài liền lộ rõ sự không đồng tình.
"Không thể nào. Sòng bạc của chúng tôi có thiết bị phát hiện phép thuật tối tân nhất. Chúng tôi cũng đã tự mình xác nhận nhiều lần..."
Người chia bài đang nói thì chợt im bặt. Thoáng thấy vẻ mặt lo lắng và bất lực của Gariel, anh ta chợt nảy sinh một ý nghĩ kỳ lạ.
"Quý khách, ngài không định giải thích gì sao?"
"Hả? Cái gì? Anh nói thế là có ý gì? Tôi làm sao có thể gian lận chứ? Chẳng phải mấy người đã kiểm tra rồi sao?"
Sự nghi ngờ của nhân viên sòng bạc nhanh chóng được xác nhận khi chứng kiến phản ứng dữ dội của Gariel. Vẻ mặt anh ta đanh lại. Theo hiệu lệnh của người nhân viên, những bảo vệ xung quanh từ từ tiến đến bao vây hai người đàn ông. Những người xem cũng nhận ra tình hình không ổn, vội vã tránh xa khu vực bàn chơi xúc xắc.
Gariel trừng mắt nhìn Rudger.
"Cái tên phá đám này. Anh không thể ngậm cái mỏ quạ của mình lại mà chờ cho đến khi tôi trở về được sao?"
"Anh có thiếu tiền đâu mà phải đi làm mấy cái trò gian lận như vậy?"
"Tất nhiên là tôi cần tiền dành cho việc nghiên cứu."
"Nếu anh thiếu tiền, tôi sẵn sàng cung cấp thêm. Hơn nữa, số tiền tôi chuyển đến Isla Machia này còn ít sao? Anh làm sao tiêu hết được?"
"... ..." Nhìn Gariel bĩu môi tránh ánh mắt mình, Rudger thở dài.
"Cái thói quen xấu đó của anh cần phải loại bỏ."
"Thôi bỏ đi. Đừng có cằn nhằn như mấy ông già sắp gần đất xa trời nữa. Nếu không có anh phá đám, tôi đã có thể đường đường chính chính thắng cược và rời khỏi đây an toàn rồi."
Trong khi đó, những người bảo vệ vẫn không ngừng tiến đến bao vây Rudger và Gariel. Tất cả đồng loạt rút từ thắt lưng ra những trang bị chuyên dụng để đối phó với pháp sư. Những luồng năng lượng màu xanh thẫm chảy ra từ đầu gậy thép, nhanh chóng kéo dài chúng gấp ba lần. Nhìn những vũ khí trên tay bảo an lúc này, chúng chẳng khác gì những ngọn giáo sắc bén. Trên tay phải mỗi người còn trang bị những tấm khiên chắc chắn.
"... Bảo an ngày nay cũng có thể tùy tiện mang theo tạo tác ư?"
"Đầu óc anh bị úng nước à? Nơi chúng ta đang đứng thứ không thiếu nhất chính là tiền đấy. Lần sau muốn gây sự thì làm ơn chú ý địa điểm đang đứng giùm tôi."
Nếu có sự cố xảy ra ở Isla Machia, khả năng rất cao là có liên quan đến pháp sư. Một khi dính đến phép thuật, thiệt hại và hậu quả sẽ ở một mức độ khác hoàn toàn so với tội phạm thông thường. Nếu mọi chuyện không được xử lý đúng cách, rất có thể sẽ gây ra thương vong thảm trọng. Đó là lý do những người ở Isla Machia luôn phải chuẩn bị vật phẩm có khả năng chống lại phép thuật.
Sòng bạc Rudger đang đứng là nơi có lượng tiền trung chuyển mỗi ngày lớn nhất nhì thành phố hơi nước. Hiển nhiên, bảo an nơi đây sẽ đ��ợc trang bị những thiết bị tối tân để đối phó với pháp sư.
"Trông chúng có vẻ không nguy hiểm lắm."
"Thế à? Cứ thử đi rồi biết. Chúng là những món đồ được trang bị kỹ thuật ma pháp tiên tiến nhất đấy."
"Anh nếm thử rồi à?"
"Tôi đâu có điên? Nhiều người đã bị trúng chiêu rồi. Không vui đâu."
Khi cả hai đang trò chuyện thoải mái, một bảo an chớp lấy cơ hội lao tới từ phía sau.
"Anh lo phía đó đi, Faust."
"Tôi cảnh cáo anh đấy. Đừng có gọi tôi bằng cái tên đó nữa!" Gariel cáu kỉnh lên tiếng, nhưng vẫn nhanh chóng di chuyển.
Ngay trước khi cây gậy của người bảo vệ đập vào sau gáy anh ta...
Vụt!
Vũ khí trên tay người bảo an sắp chém xuống đầu mục tiêu đột nhiên như cắt xuyên không khí. Người bảo an hoảng sợ khi thấy Gariel biến mất ngay trước mũi mình.
Rầm.
"?"
Người bảo an đột nhiên cảm thấy chân mình vướng phải thứ gì đó, cả người ngã nhào về phía trước.
Lúc này, Gariel đã xuất hiện lại phía sau người bảo vệ đang ngã, miệng anh ta huýt sáo.
"Chết tiệt! Jimmy! Anh đang làm gì thế?"
"Tên ngốc đó mắt mũi để đi đâu vậy?"
Những bảo vệ khác phàn nàn, nhưng một số người có thị lực tốt lại lộ vẻ mặt cứng đờ khi chứng kiến chuyện vừa xảy ra.
"Vừa rồi là cái gì thế?"
"Cái ghế mà Jimmy vấp phải, ban đầu ở đó làm gì có cái ghế nào?"
"Đây là loại phép thuật gì vậy? Tạo tác dò quét của chúng ta không có phản ứng."
Những người bảo vệ nhìn nhau. Cuối cùng, tất cả đồng loạt xông lên. Thấy vậy, Gariel liền đá chân Rudger đứng bên cạnh.
"Đây là việc do anh gây ra. Tự dọn dẹp đi."
"Còn không phải do anh gian lận mà ra sao?"
"Thứ đó chỉ bị coi là gian lận khi bị phát giác thôi. Nếu anh không tự tiện chen mồm vào, tôi đã có thể lấy tiền và rời đi êm đẹp rồi."
"... ..." Rudger trừng mắt khó chịu nhìn người bên cạnh. Đối phương cũng không chịu thua, trừng lại hắn.
"Tất cả tấn công!"
Các bảo an đồng loạt di chuyển, hành động nhịp nhàng như một chỉnh thể. Đối tượng đầu tiên mà đám người nhất trí nhắm đến là Gariel, có vẻ như bọn họ đánh giá người này yếu hơn kẻ mang theo một bóng đen kỳ quái bên cạnh.
Vốn rất tự tin, nhưng những người bảo vệ cũng phải bắt đầu tự nghi vấn bản thân khi Gariel một lần nữa biến mất tại chỗ. Gần như cùng khoảnh khắc anh ta biến mất, người đàn ông ấy lại xuất hiện ở một vị trí khác. Như thể nhảy xuyên không gian, Gariel cứ biến mất rồi lại xuất hiện, kéo theo đủ loại bàn ghế và đồ vật linh tinh rơi xuống đám người bảo an.
"Á!"
"Cái gì thế này?"
Mọi người xung quanh đều bối rối trước tình huống kỳ lạ này. Chỉ có Rudger vẫn bình tĩnh đứng tại chỗ, đơn giản vì hắn là người hiểu rõ nhất về phép thuật Gariel sử dụng. Nhưng kể cả khi đã biết nguyên lý và chứng kiến thứ phép thuật đó rất nhiều lần, Rudger vẫn không thôi cảm thán về sự kỳ diệu của nó.
Như thể thời gian bị cắt và ghép lại. Thật khó để miêu tả rõ ràng phép thuật của Gariel Cosmo. Nếu phải diễn tả chân thực nhất, có lẽ người đàn ông kia đang di chuyển trong một dòng thời gian hoàn toàn biệt lập với mọi người.
Khi Gariel sử dụng [Ma thuật thời gian], thời gian của tất thảy vạn vật trên thế giới này đều sẽ dừng lại. Bất kể đó là sinh vật có sự sống hay không, kể cả côn trùng bò trên sàn, chim chóc bay lượn trên trời, người đang nói chuyện hay đồ vật đang rơi xuống... tất cả mọi thứ đều sẽ ngừng chuyển động.
Người duy nhất có thể di chuyển trong thế giới đó chỉ có người thi triển [Ma thuật thời gian]. Vì vậy, đối với người khác, những gì Gariel vừa làm có vẻ cực kỳ bất hợp lý. Trong một khoảng thời gian cực kỳ ngắn, anh ta có thể đồng thời xuất hiện ở những vị trí khác nhau, tránh thoát mọi đòn tấn công nhằm vào mình.
Đó cũng chính là lý do tại sao các thủ đoạn dò xét gian lận của sòng bạc không có tác dụng với Gariel. Đơn giản vì các tạo tác đó không chạy cùng dòng thời gian với anh chàng này, vì thế, chúng không thể phán định liệu Gariel có đang dùng phép thuật hay không.
[Ma thuật thời gian] chưa từng được ghi nhận trong bất kỳ tài liệu nào của ma pháp hiện đại. Cho đến nay, theo như Rudger biết, chỉ có duy nhất hai người có thể sử dụng thứ phép thuật nhiệm màu này là Gariel và Sư phụ của anh ta.
Gariel đã từng giải thích nguyên lý hoạt động của thứ ma pháp này cho Rudger, và hắn vẫn nhớ rất rõ phản ứng của mình khi đó. Quả thực, loại phép thuật như vậy chẳng khác nào gian lận trắng trợn.
Tuy nhiên, trên đời này không có thứ gì hoàn hảo. [Ma thuật thời gian] cũng có những nhược điểm nhất định, và người sử dụng nó cũng phải trả một cái giá không hề nhẹ.
Dấu hiệu rõ ràng nhất có thể nhìn thấy chính là nhịp thở của Gariel mỗi lần sử dụng phép thuật đều tăng lên rõ rệt. Trong thế giới biệt lập khi thời gian ngưng đọng, ngay cả bầu khí quyển cũng sẽ bị đóng băng, các phân tử ô-xy trong không khí sẽ không tự lưu động. Vì lẽ đó, việc hô hấp đối với Gariel trở nên khó khăn hơn bình thường. Bất kỳ hành động nào của anh ta, dù chỉ là một cử động nhỏ, cũng sẽ tiêu tốn nhiều năng lượng hơn cho cơ thể.
Một nhược điểm nữa là người thi triển phép thuật trong khoảng thời gian đó không thể trực tiếp chạm vào sinh vật sống. Nếu có bất kỳ tiếp xúc nào, quá trình ngưng đọng sẽ bị phá vỡ do xung đột giữa hai dòng thời gian.
May mắn là, ngoài những sinh vật sống, Gariel vẫn có thể chạm vào những vật vô tri khác. Vì vậy, anh chàng kia có thể tùy ý di chuyển những đồ vật rời khỏi vị trí ban đầu của chúng. Dù vậy, việc di chuyển này cũng sẽ tiêu tốn rất nhiều năng lượng.
Một nhược điểm nữa là trong quá trình đóng băng thời gian, Gariel không thể sử dụng bất kỳ loại phép thuật nào khác. Đó coi như là một sự bù trừ của tạo hóa đối với thứ phép thuật kỳ diệu kia. Nếu không thì người sở hữu loại phép thuật này chẳng khác nào một tồn tại vô địch.
Nhược điểm cuối cùng chính là không thể đảo ngược thời gian hay làm cho nó trôi nhanh hơn. Thứ duy nhất phép thuật này làm được chỉ là khiến thời gian ngừng lại. Và khi Gariel sống trong dòng thời gian riêng biệt, cơ thể của anh ta sẽ phải chịu tác động của hai dòng thời gian song song. Điều đó có nghĩa là anh ta sẽ già đi nhanh hơn so với những người khác.
Vì lẽ đó, những lần thi triển phép thuật của Gariel luôn luôn rất ngắn, thường chỉ trong tích tắc anh ta sẽ hủy bỏ việc ngưng đ���ng và thực hiện một thần chú mới. Làm vậy có thể tối ưu năng lượng sử dụng cũng như thời gian tác động lên cơ thể.
Ở một khía cạnh nào đó, [Ma thuật thời gian] mà Gariel sử dụng nghe bề ngoài có vẻ lợi hại, nhưng thực tế lại không quá hữu ích.
Trong lúc Rudger đang mải suy nghĩ...
Bang!
Cửa ra vào bên ngoài đột nhiên phát nổ, khói đen bốc lên từng đợt. Đám bảo an ngay tức khắc lao về phía trước chặn ở lối vào, ai nấy đều trừng mắt nhìn đám bụi bặm đang bốc lên.
"Ai ở đó?"
Khi bụi tan đi, xuất hiện từ trong đám bụi là một người đàn ông da trắng mặc áo khoác đen và đội mũ rộng vành. Kẻ này cao hơn hai mét, đôi mắt hấp háy liên tục đảo qua đảo lại, tạo nên một cảm giác kỳ quái. Sau một lúc tìm kiếm, cả hai tròng mắt đều hướng thẳng về phía Rudger đang đứng phía xa.
"Đã tìm thấy mục tiêu!"
Hehehe. Cảnh tượng người đàn ông mỉm cười để lộ hàm răng thật đáng sợ và kinh tởm.
Gariel có vẻ không hài lòng khi nhìn thấy bộ dạng kẻ vừa xuất hiện. Anh ta quay sang hỏi người bên cạnh.
"Hai người quen nhau à?"
Rudger lắc đầu.
"Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy kẻ đó."
"Trông có vẻ như hắn ta biết anh đấy."
Người đàn ông có làn da nhợt nhạt đột nhiên giơ bàn tay đeo găng da lên và chỉ vào Rudger. Khi nhìn kỹ, mọi người chợt nhận ra chiếc găng da đó đã sớm dính đầy máu tươi. Chắc chắn tên điên này trước đó đã giết người.
"Giết tất cả những ai cản đường."
Ngay khi có lệnh, những cái bóng phía sau người đàn ông đồng loạt lao lên. Bọn chúng đều là những kẻ có làn da nhợt nhạt y hệt thủ lĩnh của chúng.
"Thứ gì thế?"
"Mọi người lùi lại!"
Những tên tay sai nhanh chóng đụng độ với đám bảo an. Tất cả cảnh vệ đồng loạt kích hoạt tạo tác trên tay, ăn ý tạo thành đội hình bao vây những kẻ tấn công. Tuy nhiên, đám tay sai thực sự đã hành động vượt quá tầm hiểu biết thông thường của bọn họ. Chúng di chuyển bằng cả hai tay và hai chân như những con vật, còn thực hiện những cú nhảy vọt với độ cao đáng kinh ngạc. Nếu đám bảo an không được trang bị tạo tác đầy đủ, rất có thể đã có một vụ thảm sát một chiều.
Gariel liếc xéo Rudger như thể đang ám chỉ hắn đúng là một kẻ xúi quẩy chỉ biết mang phiền phức đến cho mình.
"Rốt cuộc anh đã chọc vào tổ ong vò vẽ nào thế? Mới đặt chân đến Isla Machia mà đã gây chuyện rồi."
"Sao tôi biết được?"
"Sao cũng được. Đây không phải việc của tôi, tự giải quyết đi."
Gariel vừa nói xong liền biến mất.
***
Cuối cùng đã chạy đến nơi an toàn trong một con hẻm bên ngoài sòng bạc, Gariel thở phào nhẹ nhõm.
"Mong là mấy kẻ điên kia không bám theo."
Rudger đột ngột trồi lên từ sau lưng Gariel đang lẩm bẩm một mình.
"Đường này có an toàn không?"
"Cái quái..."
Gariel giật nảy mình, lập tức nhảy ra xa vài bước.
"Này, đừng có mà chơi trò lén lút như thế. Anh làm tôi giật mình đấy."
Gariel quan sát xung quanh, sau khi liếc thấy dấu vết của [Ater Nocturnus], biểu cảm trên gương mặt anh ta trở nên chán ghét.
"Anh vẫn chưa bỏ được cái trò bám đuôi kiểu này à?"
Rudger đã lấy một phần bóng của [Ater Nocturnus] và gắn vào Gariel trước khi anh chàng kia biến mất. Sau khi Gariel bỏ chạy, hắn tính toán tọa độ con hẻm đối phương đặt chân và dịch chuyển đến. Gariel hiển nhiên cũng đã đoán ra thủ đoạn của Rudger, hai tay anh ta vẫy vẫy xua đuổi con ma thú đang bám sau lưng mình. Nếu [Ater Nocturnus] mà có mắt, nó chắc chắn sẽ trừng mắt nhìn tên pháp sư đang hét vào mặt mình.
"Tình hình bên trong sòng bạc sao rồi?"
Rudger nhìn về phía sòng bạc, nơi vừa xảy ra một vụ nổ mới.
"Tôi sẽ lo việc đó."
"Có vẻ như lũ lập dị đó đang đuổi theo anh. Khai thật đi. Anh lại làm chuyện xấu xa gì rồi?"
"Tôi không làm gì cả. Ít nhất là ở đây."
Nghĩa là tên này rất có thể đã làm đủ thứ chuyện bất hợp pháp ở đâu đó?
Gariel trừng mắt nhìn Rudger.
"Mấy gã đó khả năng là mấy tên mới nổi gần đây."
"Hửm?"
Sắc mặt Gariel trở nên nghiêm túc, không còn nét cười cợt nhả như ban nãy.
"Tôi không biết tại sao chúng lại nhắm vào anh, nhưng mọi chuyện không ổn chút nào. Nếu bị bọn chúng bám đuôi, anh sẽ không bao giờ có thể trốn thoát chừng nào còn ở trên hòn đảo này."
Chuyện này sẽ tác động xấu tới kế hoạch tương lai của anh ta.
Mọi bản quyền nội dung này đều được bảo hộ bởi truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.