(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 569: Noksanna (2)
Dường như các ngươi, loài người, đang có một sự hiểu lầm rất lớn về những tồn tại được gọi là thần thánh như chúng ta.
Noksanna khẽ lắc đầu, từ tốn giải thích.
Ta không biết cái quan niệm rằng thần thánh phải cai quản con người bắt nguồn từ đâu. Trên thực tế, chúng ta không có nghĩa vụ, cũng chẳng hề hứng thú với việc thống trị thế giới này.
Noksanna chợt ngưng lời một chút.
À, có lẽ chỉ Lumensis là kẻ duy nhất hứng thú với điều đó.
.......?
.......?
Người phụ nữ có vẻ thích thú trước phản ứng của Rudger và Franz.
Có một chuyện các ngươi nói không sai. Trong mắt chúng ta, các ngươi quả thực không khác gì vật nuôi. Đối với ta, con người, yêu tinh, người lùn, tinh linh và cả những con chó, con mèo đều không có sự khác biệt. Ta có thể cứu các ngươi vì lòng nhân từ của mình, nhưng cũng hoàn toàn có thể không chút do dự giết vô số mạng người chỉ vì một con kiến nhỏ bé. Đối với ta, mọi sinh mạng đều có giá trị ngang nhau.
!!!
Cả hai người đàn ông đều không biết nên bày tỏ biểu cảm gì trước những lời ấy.
Trong khi đó, giọng nói du dương của Noksanna vẫn tiếp tục vang lên.
Thế giới mà các ngươi coi trọng thực ra lại không quan trọng đến vậy đối với chúng ta. Ngay cả khi thế giới này biến mất, điều đó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến các vị thần. Chúng ta tạo ra thế giới này đơn thuần chỉ với mục đích để các sinh vật có nơi sinh sống. Cái lồng giam mà các ngươi muốn phá bỏ, thực chất lại là nơi duy nhất có thể dung chứa các ngươi. Điểm khác biệt duy nhất của thế giới này so với thứ chúng ta chung tay tạo ra thuở ban đầu, là những hạn chế mà Lumensis đang áp đặt lên nó.
Ánh mắt của Noksanna không hề mất đi sự hiền hòa nhưng cả Rudger và Franz đều có thể cảm nhận được sự nghiêm khắc và lạnh lùng toát ra từ người phụ nữ. Đó hoàn toàn không phải sự khinh rẻ hay coi thường, mà là góc nhìn nguyên bản của thần thánh khi họ quan sát vạn vật chúng sinh.
Lý do Noksanna ngừng mọi hành động lại rất đơn giản. Cô yêu quý loài người. Hay nói chính xác hơn, Noksanna yêu quý những sinh vật sống do các vị thần tạo ra. Cô không thể nào nhẫn tâm xuống tay với những tạo vật nhỏ bé ấy.
Franz cảm thấy ngột ngạt dưới ánh nhìn chân thành của đối phương. Anh không thể kiềm được câu hỏi.
Nếu cô không muốn làm hại chúng tôi, vậy tại sao cô lại phá bỏ phong ấn?
Giao thương của cả một thành phố lớn như Leathervelk đã tê liệt suốt nhiều ngày. Thiệt hại do bão cát Nirva gây ra hoàn toàn có thể tương đương với thảm họa thiên nhiên cấp quốc gia.
Đã có bao nhiêu người mất mạng bên trong Dreamland?
Ngay cả một pháp sư bậc thầy như Clara Cowen cũng đã hy sinh để bảo vệ mạng sống cho mọi người.
Noksanna đột nhiên quay người. Đôi mắt cô ánh lên vẻ thương hại và đồng cảm sâu sắc.
Ta rất tiếc vì ngươi phải chịu nỗi đau mất người thân. Ở một khía cạnh nào đó, những chuyện này quả thật do sơ suất của ta, vì đã không quản lý người hầu của mình cẩn thận.
Ta thành thật xin lỗi.
Franz bất ngờ ngẩng đầu. Lời xin lỗi của Noksanna khiến anh không khỏi ngỡ ngàng. Dù nhìn nhận thế nào đi chăng nữa, việc một tồn tại như Noksanna lại có thể hạ mình xin lỗi một con người nhỏ bé như anh, quả thực là chuyện không tưởng.
Đôi mắt Franz đỏ hoe. Khóe miệng anh run rẩy cất tiếng hỏi điều bấy lâu nay vẫn canh cánh trong lòng.
Người đã phát ra tín hiệu kêu gọi tôi vào ngày hôm đó, có phải là cô không?
Franz vẫn luôn trăn trở suy nghĩ về tiếng gọi đã dẫn dắt bản thân đi xuống vực sâu trong cái ngày định mệnh đó. Mảnh vỡ đó đã tồn tại ở Học viện Dream bấy nhiêu năm mà không hề có vấn đề gì.
Tại sao đột nhiên nó lại phản ứng? Nó đã phản ứng với thứ gì?
Kẻ nào có đủ sức mạnh và quyền năng để triệu hồi mảnh vỡ đó?
Lúc đầu Franz không biết, nhưng bây giờ anh đã có câu trả lời. Hóa ra tất cả bi kịch của anh đều bắt nguồn từ người phụ nữ trước mặt.
Noksanna cũng không bào chữa cho hành động trong quá khứ của mình. Cô bình tĩnh thuật lại mọi chuyện.
Ta không thể phủ nhận rằng bi kịch của ngươi đều bắt nguồn từ ta. Ngày hôm đó, quả thực ý thức của ta đã có dấu hiệu tỉnh lại, và mảnh vỡ đã cảm ứng được sự tồn tại của ta nên mới có phản ứng.
... ... .
Thái độ nghiêm túc của Noksanna khiến Franz không thể lên tiếng chửi mắng hay oán trách gì được. Mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi, người chết cũng đã chết. Giờ đây anh cố gắng đào bới sự thật năm đó thì cũng chỉ là hành động vô nghĩa. Ngay cả khi anh muốn trả thù cho cha mẹ, Franz cũng tự biết bản thân chẳng thể làm gì được đối phương.
Không có bất kỳ ác ý nào trong hành động của Noksanna. Tất cả những gì người phụ nữ thể hiện là một tình yêu chân thành. Nhưng tình yêu của thần thánh là một thứ quá đỗi lớn lao đối với con người. Chẳng ai có đủ can đảm để đón nhận điều đó. Kết cục của những kẻ chấp nhận chỉ có sự hủy hoại. Đối với những tồn tại như Noksanna, việc coi con người như những con bọ tầm thường và không để tâm đến lại là sự quan tâm tốt nhất.
Nữ thần Noksanna sao có thể không thấu hiểu tâm tư của Franz lúc này?
Cô khẽ thở dài. Noksanna chợt mở lòng bàn tay. Trên đó, mảnh Thánh vật còn lại nằm gọn trong lòng bàn tay trắng nõn.
Thứ đó... ... .
Mảnh vỡ này chứa đựng sức mạnh của ta. Đó là lý do tại sao nó phản ứng lại khi ý thức ta có dấu hiệu tỉnh lại.
Noksanna nhìn Rudger.
Ngươi đến đây để tìm thứ này phải không? Ngươi biết nó là gì chứ?
Rudger lắc đầu.
Tôi không biết chính xác. Tôi chỉ biết nó là một phần của một Thánh vật mạnh mẽ.
Hóa ra nhân loại các ngươi gọi nó là Thánh vật. Về bản chất thì cũng không sai.
Cảnh quan xung quanh dần sụp đổ. Khi cơ thể khổng lồ của Noksanna từ từ chìm vào giấc ngủ say một lần nữa, chiếc chuông đen lơ lửng trên không cũng dần mất đi hình dạng vốn có, được triệu hồi trở lại vào trong cơ thể vị thần.
Noksanna yên lặng nhìn cơ thể mình đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ. Cô cất tiếng.
Không còn nhiều thời gian nữa. Ta sẽ nói ngắn gọn thôi.
Rốt cuộc thì thứ đó là gì?
Thứ mà ngươi gọi là Thánh vật thực chất là thứ mà những vị thần chúng ta cùng nhau tạo ra.
Đôi mắt của cả Rudger và Franz đều trừng lớn.
Đúng vậy. Những Thánh vật mà loài người các ngươi coi trọng chỉ là những món đồ chơi do chúng ta tiện tay tạo nên, giống như đứa trẻ này vậy.
Khi Noksanna vươn tay, chiếc chuông đen sắp biến mất đột nhiên run rẩy, như thể đáp lại lời gọi của cô.
Thứ này còn có ý thức ư?
Nhưng hầu hết các Thánh vật đều đã bị phong hóa theo thời gian, sức mạnh của chúng đã suy giảm đáng kể. Nhưng thứ này thì hơi khác một chút.
Noksanna nhẹ nhàng lắc mảnh Thánh tích trong tay.
Thánh vật này có phần đặc thù. Sức mạnh của nó không những không hao mòn theo thời gian mà hoàn toàn ngược lại.
Tại sao?
Bởi vì nó là thứ chứa đựng sức mạnh của rất nhiều vị thần.
Noksanna giơ tay cắt ngang những lời Rudger định nói.
Mỗi một phần của tạo tác đều mang theo ý chí riêng của nó. Đó là lý do sức mạnh của nó không bị thời gian mài mòn.
Noksanna vuốt ve mảnh ghép trong tay.
Tất nhiên, ta cũng là một trong số những người tham gia vào quá trình chế tạo đó. Thứ này chính là mảnh ghép chứa đựng sức mạnh của ta.
... ... .
Tại sao thứ này lại ở Dreamland?
Nguyên nhân khiến pháp sư Nathanael muốn giấu thứ này vào vực sâu của Dreamland năm đó là gì?
Tại sao Franz lại bị một thứ sức mạnh vô hình lôi kéo vào nhiều năm về trước?
Tất cả các câu hỏi giờ đây đều đã có câu trả lời. Bởi vì mảnh vỡ này chính là thứ thuộc về Nữ thần Noksanna.
Cô muốn nói bản thân mảnh vỡ này có ý thức riêng của nó ư?
Ngươi đang hỏi một câu hỏi kỳ lạ. Chẳng lẽ ngươi chưa từng tận mắt chứng kiến kết quả sao?
... ... .!!!
Nữ thần Noksanna yên lặng quan sát Rudger. Một lúc sau, cô mới vỡ lẽ.
Hóa ra là vậy. Ngay khoảnh khắc ngươi phát hiện mảnh vỡ đó bên trong miệng giếng, bánh răng vận mệnh của thế giới này đã bắt đầu xoay chuyển.
?!
Những lời này của Noksanna đã đánh thức một ký ức xa xăm trong tâm trí Rudger. Vào cái đêm định mệnh hắn gặp Sư phụ, hắn đã tìm thấy mảnh Thánh vật đầu tiên bên dưới miệng giếng sâu hun hút. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất của cuộc đời, chính mảnh vỡ đó đã mang đến cho hắn niềm hy vọng.
Là trùng hợp hay là định mệnh, điều đó giờ không còn quan trọng nữa. Ngươi đã đi ��ến được tận đây rồi, vậy thứ này ngươi có thể nhận lấy.
Noksanna thản nhiên đưa mảnh Thánh vật cho Rudger.
Hãy sử dụng nó cho tốt.
........
Rudger không từ chối. Hắn cẩn thận nhận lấy mảnh ghép cuối cùng, ánh mắt ánh lên vẻ phức tạp.
Noksanna lúc này mới quay sang nhìn về phía Franz.
Franz nhìn chằm chằm Noksanna, rồi cuối cùng lắc đầu.
Nếu đã là định mệnh thì không thể tránh khỏi. Cha mẹ tôi cũng không muốn tôi mãi đắm chìm trong hận thù như thế này.
Bàn tay siết chặt của Franz cuối cùng cũng thả lỏng. Anh đã quyết định chấp nhận số phận.
Franz cất lời với giọng yếu ớt, như một người vừa được giải thoát.
Mẹ tôi nói đúng. Đôi lúc, cần phải học cách buông bỏ.
Noksanna nhìn Franz. Khóe miệng cô nở một nụ cười tán thưởng.
Bà ấy là một người tuyệt vời. Ta có thể chắc chắn điều đó.
Đúng thế.
Bàn tay Noksanna đột nhiên giơ lên, xoa đầu người trước mặt.
?!!
... ... .
Franz nhất thời không kịp phản ứng trước động tác kỳ lạ ấy. Noksanna không hề có chút ác ý nào nên anh không đề phòng đối phương.
Ngươi là một người mạnh mẽ. Ta chúc phúc cho tương lai của ngươi.
Lời vừa dứt, năng lượng màu hoàng kim thánh khiết tỏa ra từ bàn tay Nữ thần Noksanna, thấm vào cơ thể Franz.
Rudger đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, không khỏi hoài nghi.
Thứ sức mạnh vừa rồi giống hệt sức mạnh mà Nirva đã sử dụng. Hắn thậm chí còn cảm thấy độ tinh khiết của sức mạnh đó còn lớn hơn cả cát hoàng kim của Nirva.
Chẳng lẽ... Lẽ nào Franz đã trở thành một tông đồ của Nữ thần Noksanna?
Suy đoán đó không tài nào thoát khỏi tâm trí Rudger, nhất là khi hắn nhìn thấy ánh sáng màu hoàng kim đang dần chảy qua tròng mắt của Franz.
Tông đồ hiện tại của Noksanna chẳng phải là Nirva sao?
Chẳng lẽ Nirva đã chết?
Rudger không còn cách nào khác ngoài việc đưa ra giả thiết như vậy.
Cuối cùng, hóa thân của Nữ thần Noksanna từ từ tan biến. Gi���ng nói của cô văng vẳng trong không trung.
Đừng đánh thức ta nữa. Ta chỉ vừa mới chợp mắt một chút thôi đấy.
***
KHÔNG!!! Chủ nhân! Tại sao? Tại sao người lại làm như vậy?
Thân hình Nirva lúc này chi chít vết thương. Lông trên người ông ta rụng xuống từng mảng, máu chảy ồ ạt. Tuy nhiên, Nirva hoàn toàn không quan tâm điều đó. Thứ ông ta để ý hiện tại chính là sức mạnh Nữ thần Noksanna ban cho mình đang dần tan biến.
Nirva có thể cảm nhận được Nữ thần Noksanna vẫn chưa hoàn toàn rơi vào trạng thái ngủ say. Nếu ông ta có thể thuyết phục được chủ nhân, ông ta có thể lấy lại sức mạnh của mình một lần nữa.
Tuy nhiên, niềm hy vọng mong manh của Nirva đã bị chặn đứng bởi một thanh kiếm đột nhiên xuất hiện từ trong hư không.
... ... !!!
Nirva chưa kịp né tránh thì một bên cánh của ông ta đã bị thanh kiếm xuyên thủng.
Phịch!
Thân thể Nirva rơi xuống đất. Ông ta loạng choạng bước ra khỏi đám bụi, cố gắng tìm kiếm kẻ phục kích mình. Khoảnh khắc nhìn thấy dung mạo của bóng người phía bên kia, đôi mắt ông ta trợn trừng.
Người quen cũ, đi đâu mà vội thế?
Người xuất hiện không ai khác chính là Linh Cấp.
Bản quyền của đoạn dịch này thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng công sức biên tập.