(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 562: Sự khởi đầu (2)
"Tôi chỉ có thể nói cho cô lý thuyết. Phần còn lại đành phải trông chờ vào cô."
Đôi mắt Sheridan lóe lên ánh sáng mãnh liệt hơn bao giờ hết. Trực giác mách bảo cô rằng những gì Rudger sắp nói chính là điều cô hằng khao khát.
Ban đầu Rudger không định tiết lộ điều này cho Sheridan. Nhưng trong hoàn cảnh hiểm nghèo hiện tại, họ cần tận dụng mọi thứ có thể.
Sheridan gật đầu lia lịa khi nghe Rudger giảng giải các nguyên lý hoạt động của phản ứng hạt nhân. Vốn là một nhà sáng chế xuất sắc, manh mối nhỏ nhoi này có thể dẫn cô đến đích mà cô mong muốn.
Công việc chế tạo phi thuyền được tiến hành nhanh chóng. Nếu ở thế giới hiện thực, chuyện này chắc chắn phải tiêu tốn ít nhất một tuần, từ khâu chuẩn bị nguyên vật liệu, vận chuyển đến điểm lắp ráp cho đến môi trường làm việc cho nhân công... Nhưng trong Dreamland, mọi thứ chỉ mất chưa đầy năm phút.
Các nguyên vật liệu lắp ráp đều được những Người Du Hành hỗ trợ chuẩn bị. Bản thiết kế và việc hoàn thiện do Sheridan và giáo sư Bruno phụ trách.
"Phi thuyền thông thường sẽ không thể đáp ứng được yêu cầu của chúng ta. Tốc độ của nó cần được cải thiện."
"Làm một phiên bản lớn hơn của máy bay phản lực thì thế nào?"
"Khó đấy. Không có đủ không gian cho cánh quạt hoạt động. Lực đẩy cũng không đủ. Chúng ta thiếu nhiên liệu để tạo lực đẩy."
"Không cần Đá ma thuật. Nơi này không có bất kỳ hạn chế nào đối với những thứ như vậy. Tóm lại, vấn đề hiện tại là lực đẩy của phi thuyền."
Sheridan và giáo sư Bruno hợp tác vô cùng ăn ý. Hai người không ngừng trao đổi ý kiến.
Đây sẽ là bản thiết kế vĩ đại nhất từ trước đến nay. Họ chắc chắn sẽ dồn mọi công sức chế tạo nên một thứ vượt ngoài sức tưởng tượng của nhân loại.
Thay vì dầu hay chất đốt, cả hai đột nhiên có ý tưởng về việc trộn những hóa chất khác nhau để chúng phản ứng mãnh liệt hơn. Những ý tưởng điên rồ của hai nhà sáng chế tuôn trào điên cuồng đến mức hình thành cả một đám mây mù phía trên đầu họ. Những người xung quanh thậm chí còn có thể nhìn thấy vô số ý nghĩ chớp lóe trong đám mây mù ấy.
Chứng kiến cảnh tượng từ xa, ngay cả những Người Du Hành cũng quên mất tình hình cấp bách mà chỉ nhìn hai người kia với vẻ ngưỡng mộ.
"Để giảm thiểu lực cản của không khí, phần phía trước phải được vuốt nhọn."
"Khoang chứa cần được tối ưu. Chà, tôi đang tưởng tượng đến viễn cảnh thứ này có hình dạng của một tàu chiến."
"Động cơ ở hai bên cánh đã hoàn tất. Đằng sau thì sao?"
"Có thể bỏ qua."
Nếu ở đây có một nhà khoa học hoặc ít nhất là một người am hiểu sâu về cơ khí thì chắc hẳn sẽ phải há hốc miệng kinh ngạc. Bởi vì tất cả những gì mà Sheridan và giáo sư Bruno đang trao đổi chính là tinh hoa khoa học kỹ thuật phát triển suốt vài chục năm trở lại đây. Không dừng lại ở đó, hai người kia còn không ngừng cải tiến, phát triển công nghệ máy móc chiến đấu. Thứ họ đang chế tạo có thể nói là sản phẩm vượt thời đại, không hề quá lời.
Chỉ trong năm phút, một con tàu khổng lồ đã hoàn thành. Hình dạng bên ngoài gần giống một chiến hạm. Ai nấy đều không khỏi thán phục khi chiêm ngưỡng sự hùng vĩ, to lớn của chiếc phi thuyền. Tuy nhiên, tình hình hiện tại không cho phép họ chần chừ quá lâu.
"Mọi người, mau chóng lên tàu."
"Người dân và các học sinh vui lòng ở lại."
Con tàu dù lớn đến đâu thì số người có thể lên vẫn sẽ có hạn. Ưu tiên lúc này chính là những người có sức chiến đấu.
"Tại sao tôi phải ở lại? Tôi cũng muốn chiến đấu."
Julia muốn tham gia cùng mọi người nhưng không ai đồng ý cho cô bé đi theo.
"KHÔNG!"
Vị pháp sư già Zandman thẳng thừng từ chối.
"Tại sao?"
"Nhóc đã làm những gì trong khả năng của mình rồi. Từ giờ trở đi sẽ là chuyện của những người lớn chúng ta."
"Ông vẫn coi tôi như một đứa trẻ à?"
"Chẳng lẽ không phải?"
Julia tức giận. Khi cô bé chuẩn bị tranh luận thì khựng lại ngay trước những lời tiếp theo của lão pháp sư.
"Ta không thể yêu cầu một đứa trẻ vẫn có tương lai ở phía trước đi chịu chết cùng được. Cuộc chiến này là của chúng ta. Nhóc vẫn chưa đủ tư cách làm người lớn đâu, ít nhất là bây giờ."
"Ý ông là tôi phải trơ mắt nhìn mọi người đi chịu chết à?"
"Yên tâm đi. Chúng ta đã có kế hoạch cả rồi. Nhưng đề phòng trường hợp xấu nhất tất cả mọi người chết đi, ít nhất Học viện Dream vẫn sẽ có người kế thừa."
Zandman vẫn luôn trêu chọc đứa em út trong nhà. Mỗi lần như vậy, Julia đều vô cùng tức giận, cô bé càng chăm chỉ nỗ lực hơn để Zandman không thể không thừa nhận mình. Nhưng hiện tại, trong khoảnh khắc này, khi nhìn thấy ánh mắt ấm áp của người kia, Julia chợt nhận ra một sự thật bấy lâu nay cô bé đã bỏ qua. Zandman có lẽ chưa từng nghi ngờ thực lực của Julia, ngược lại, ông ấy đã sớm công nhận cô bé rồi.
"Sedina Rosen."
"Vâng?"
Zandman gật đầu với Sedina đang đứng bên cạnh Julia.
"Lời nhờ vả lúc trước của ta vẫn còn tác dụng chứ?"
"Tôi..."
Sedina cắn môi rồi gật đầu.
Cô bé cũng muốn chiến đấu bên cạnh mọi người. Tất cả thành viên U.N Owens đều đang chiến đấu. Không có lý gì cô bé lại không tham gia cả. Tuy nhiên, trong hoàn cảnh này, Sedina tự biết mình sẽ chỉ là gánh nặng cho mọi người. Cả Sedina và Julia đều đã kiệt sức sau trận chiến trong mê cung.
"Yên tâm đi!"
Zandman mỉm cười hài lòng rồi lên phi thuyền. Những Người Du Hành quan sát mọi chuyện từ xa không khỏi cằn nhằn.
"Zandman, cái tên khốn này. Sao ông giả vờ ngầu trước mặt đứa em út mà không rủ bọn tôi hả?"
"Cái tên ăn mảnh này."
"Đồ làm màu!"
Zandman cũng không vừa, ông ấy chỉ mỉm cười đáp trả những đồng nghiệp đang cười nhạo mình.
"Mấy người ồn ào quá rồi đấy. Sẵn sàng chưa?"
Câu trả lời không cần đoán cũng biết. Mọi người đều yên lặng vỗ vai động viên nhau.
Khi Clara Cowen ra hiệu, các Người Du Hành bắt đầu truyền năng lượng vào phi thuyền.
Con tàu, vốn được tạo ra từ trí tưởng tượng và tiếp sức bởi năng lượng của các pháp sư Học viện Dream, phun ra lửa đỏ không ngừng từ động cơ phản lực ở hai bên. Cuối cùng, khi lửa chuyển sang màu xanh lam, phi thuyền khổng lồ dần bay lên. Chiến hạm trên không nhận được lực đẩy mạnh mẽ, lao thẳng về phía Nữ thần Noksanna.
Noksanna đang giữ chặt vật ghim trên cơ thể bằng cả hai tay, cố gắng dùng sức để rút ngọn giáo ra. Mỗi khi bàn tay đen nhẻm của Nữ thần chạm vào ngọn giáo khổng lồ, một ngọn lửa xanh lại bùng lên. Lúc đầu, phong ấn có thể đẩy lùi bàn tay Noksanna, nhưng theo thời gian, tình thế dần thay đổi. Noksanna đang dần hồi phục. Nếu mọi chuyện cứ tiếp tục như thế này, phong ấn sẽ sớm bị phá vỡ.
Đúng lúc này, nòng pháo của chiến hạm trên không bốc cháy.
Bùm! Bùm! Bùm!
Những quả đạn pháo bắn ra từ nòng súng chính nhắm thẳng vào người Noksanna mà nã liên hồi. Một vụ nổ đỏ rực nhấn chìm toàn bộ cơ thể Nữ thần. Mọi người bên trong phi thuyền đều trợn mắt khi nhìn thấy hỏa lực ngập trời phía dưới.
"Hahaha! Hương vị của bom đặc chế thế nào?"
Sheridan vui mừng reo hò. Cô ấy vốn đã ấp ủ mong muốn chế tạo m��t phi thuyền với hỏa lực mạnh mẽ như thế này từ lâu.
"Thứ đó nhận ra chúng ta rồi."
Thứ gì đó giống như một đám mây đen kịt như mực chợt tuôn ra từ cơ thể Nữ thần Noksanna. Khi nhìn kỹ hơn, thứ đó không phải là mây đen mà là một đám sinh vật kỳ quái như thể được tạo nên từ nhựa đường. Dần dần, hình dáng những sinh vật dần trở nên rõ ràng. Vô số đàn chim với sải cánh dài và móng vuốt sắc nhọn lao vun vút về phía phi thuyền.
"Chúng là những sinh vật hắc ám!"
Franz hét lên khi nhìn vào những con thú đen ngòm đang tiếp cận. Những sinh vật do Noksanna triệu hồi bay về phía chiến hạm trên không. Bầu trời như bị nhuộm đen kịt. Số lượng đông đến mức không thấy đâu là điểm cuối.
"Số lượng nhiều quá!"
"Chặn chúng lại!"
Pháo chính của chiến hạm không ngừng khai hỏa, tên lửa ở hai bên cánh đồng loạt phóng ra. Ánh lửa đỏ rực xông thẳng vào đám mây đen rồi nhanh chóng phát nổ.
Bùm! Bùm! Bùm!
Vô số vụ nổ hình cầu lớn nhỏ xảy ra. Tuy nhiên, ngay sau khi vụ nổ lắng xuống, số lượng sinh vật tràn vào vẫn không giảm đi chút nào.
Keekeeeee!
Đám sinh vật há những cái miệng to lớn xông vào cắn xé con mồi. Những người trên boong tàu đồng loạt xông ra ngăn chặn.
Phép thuật chớp lóe khắp nơi. Không có bất kỳ thần chú nào trượt mục tiêu. Mỗi khi phép thuật đi qua, hàng chục sinh vật lại ngã xuống. Nhưng cho dù có lặp đi lặp lại các thần chú tấn công bao nhiêu lần thì những sinh vật hắc ám vẫn ào ạt xông đến như thể thủy triều không dứt.
Kwasik!
Ba sinh vật hắc ám dùng móng vuốt và răng của mình phá hủy nòng pháo bên cánh trái. Sheridan hét lên đau đớn.
Tuy nhiên, tất cả mới chỉ là sự khởi đầu. Những sinh vật hắc ám điên cuồng dùng cơ thể to lớn tấn công phi thuyền. Mỗi lần va chạm với chiến hạm, cơ thể bọn chúng đều hóa thành máu đen nhưng chúng vẫn không dừng lại. Nỗi sợ chết không tồn tại đối với những sinh vật tuân theo ý muốn của Nữ thần.
Ngay cả chiến hạm trên không mạnh nhất cũng không có khả năng chống lại những cuộc tấn công vô hạn. Lớp giáp bên ngoài bắt đầu vỡ vụn.
"Chết tiệt! Mấy thứ này bao giờ mới kết thúc?"
"Nếu cứ tiếp tục thế này, chúng ta sẽ rơi xuống mất."
Nếu tiêu diệt được mười con quái vật thì ngay lập tức sẽ có hơn trăm con quái tương tự lấp vào chỗ trống. Đây là lần đầu tiên trong đời mọi người phải đối mặt với một đợt thú triều vô tận như thế này. Ngay cả người điềm tĩnh như Rudger hiện tại cũng bắt đầu thấy mất bình tĩnh. Dù cho khi trực tiếp đối đầu với Jevaudan, số lượng cryptid lúc đó cũng không đông như vậy.
Những sinh vật lấp đầy tầm nhìn bắt đầu đẩy lùi chiến hạm trên không về phía sau. Những Người Du Hành cố gắng duy trì năng lượng để giúp phi thuyền không bị mất thăng bằng.
"Pháo chính bên mạn phải hỏng rồi!"
"Động cơ số hai đã bị hủy!"
"Năng lượng cung cấp đang giảm!"
Tin tức truyền đến từ Sheridan và giáo sư Bruno càng làm tăng thêm cảm giác tuyệt vọng cho mọi người. Nếu cuộc chiến tiêu hao không ngừng tiếp tục như thế này thì điều duy nhất chờ đợi họ phía trước chỉ có cái chết.
"Mọi người. Ngừng cung cấp nhiên liệu cho phi thuyền."
Chiến hạm sẽ chìm nếu họ không duy trì năng lượng. Chẳng lẽ cậu ta muốn phi thuyền cứ thế mà rơi xuống sao?
Không để mọi người thắc mắc thêm về phán đoán kỳ lạ của mình, Rudger đã dùng hành động chứng minh. Sức mạnh ma thuật bùng lên trên người anh ta, kết hợp với năng lượng của Dreamland, bắt đầu hình thành những khối thép đen sẫm.
Đôi mắt của Franz trừng to khi nhận ra đó là loại phép thuật gì.
Các khối thép xuất hiện xung quanh Rudger bắt đầu dính vào những bộ phận hỏng hóc khác nhau của chiến hạm và khôi phục chúng. Không những khôi phục, những khối kim loại này còn tiếp tục gia cố cho các bộ phận thiết yếu của phi thuyền.
Elisa Willow lúc này cũng nhận ra ý đồ của Rudger. Cô hét lên.
"Tất cả dồn sức vào đầu phi thuyền!"
Zandman cũng nhận ra Rudger đang cố gắng làm gì. Ông ấy gật đầu, đôi mắt sáng ngời.
"Toàn lực tăng tốc!"
Động cơ của chiến hạm nhận được năng lượng tiếp viện từ các pháp sư đồng loạt phun lửa đỏ, phóng thẳng về phía trước.
Trước khi họ kịp nhận ra, số lượng kim loại trong không khí đã tăng lên chóng mặt.
[Biến Đổi Nguyên Tố]
Phép thuật của Lesley một lần nữa được Rudger tái hiện.
Vô số khối kim loại chuyển động theo ý muốn của Rudger. Mũi nhọn của chiến hạm, vốn bị những sinh vật hắc ám xé nát, dần được khôi phục. Toàn bộ phi thuyền dần chuyển thành một hình dạng duy nhất.
[Lôi Kiếm]
Chiến hạm trên không hóa thành một lưỡi kiếm bén nhọn lao thẳng về phía Nữ thần Noksanna.
Mọi quyền sở hữu đối với bản dịch này thuộc về truyen.free, xin đừng quên.