Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 519: Vô thức (2)

"Gì cơ? Flora, đừng làm mình sợ chứ."

"Cậu bình tĩnh lại đi."

Cơ thể Cheryl run lên, cô ấy cảm nhận được sự nghiêm túc trong giọng nói của Flora. Aidan cũng rút thanh kiếm từ thắt lưng ra.

Dường như nhận ra Flora Lumos cùng mọi người đã ý thức được sự hiện diện của mình, thứ ở phía xa không còn lẩn trốn nữa. Những tảng đá trên ngọn núi rung chuyển, những chiếc càng mạnh mẽ trồi lên từ dưới đất.

"Cái gì vậy?"

"Cua?"

Những con cua trước đó ngụy trang thành đá nhanh chóng tiến về phía các học sinh Theon, chiếc càng to lớn của chúng kêu lách cách. Sắc mặt Flora nghiêm trọng hẳn khi nhìn thấy tảng đá lớn chặn đường bị cắt đứt. Đường cắt nhẵn thín trên tảng đá cho thấy những chiếc càng đó sắc bén đến mức không khác gì máy cắt công nghiệp.

"Chậc!"

Flora Lumos ngay lập tức kích hoạt sức mạnh ma thuật. Như thường lệ, ma thuật kết thành sợi chỉ trong không trung để hoàn thành câu thần chú. Đó là một kỹ thuật thông thường sẽ được thực hiện chỉ trong vòng chưa đầy một giây. Tuy nhiên, hiện tại tốc độ đã bị giảm đi đáng kể. Ngay cả [Mã Nguồn] cũng không thể giúp tăng tốc phép thuật trôi chảy như trước đây.

Dù vậy, ngay cả khi ở trong môi trường khác thường của Dreamland, phép thuật của Flora Lumos vẫn thể hiện sự hoàn hảo của nó. Một luồng lửa rực trời phóng về phía lũ cua đá. Những con cua đi ở phía trước ngay tức khắc bị đốt cháy thành than. Lũ cua phía sau đã kịp phản ứng, bọn chúng cúi thấp xuống, dùng chiếc mai cứng rắn của mình chống chịu lại ngọn lửa đỏ rực.

Một luồng hơi nóng lướt qua, những con cua đá được bao bọc trong lớp vỏ dày đều không hề hấn gì. Sau khi ngọn lửa rút đi, chúng lại tiếp tục tấn công.

Flora Lumos cắn môi vì tốc độ niệm phép của cô thậm chí còn chậm hơn nhiều so với trước đây.

Cô ấy cần thời gian!

?!!

Những gì Flora Lumos nhìn thấy trước mắt chính là Aidan đang lao thẳng về phía đám quái vật. Aidan mạnh mẽ vung thanh kiếm gỗ trong tay lên, lớp mai cứng rắn của đám cua có thể chống chịu được ngọn lửa rực trời của Flora vậy mà ngay lập tức bị cắt xẻ như đậu hũ.

Đồng tử Flora Lumos mở to kinh ngạc trước cảnh tượng đáng kinh ngạc kia. Ngay cả bản thân Aidan sau khi nhìn thấy cú chém của mình cũng ngạc nhiên không kém.

"Chuyện gì vậy?"

Tuy có chút bối rối nhưng những nhát chém của Aidan vẫn không dừng lại. Đám cua đá giơ những chiếc càng cứng cáp lên hòng chống trả lại nhưng đều vô ích. Mỗi lần kiếm vung lên, thân hình của lũ cua lại bị chém đứt.

Các học sinh Theon nhìn khung cảnh chiến đấu từ xa với vẻ hoài nghi. Bọn họ biết Aidan đã mạnh lên sau kỳ nghỉ, chỉ là không ngờ anh chàng đó còn mạnh hơn họ tưởng tượng.

Cứ như thể môi trường khắc nghiệt và đầy hạn chế này thực sự mang lại cho Aidan nhiều sức mạnh hơn nữa.

Vụt!

Khi Aidan vung kiếm theo chiều ngang, ba con cua đá tấn công cùng lúc đều bị chém gục. Aidan hành động cứ như thể không chịu chút ảnh hưởng nào từ môi trường ở nơi này. Mỗi lần thanh kiếm vung lên, sức mạnh ma thuật tập trung ở đầu thanh kiếm phát nổ và quét qua một khu vực rộng lớn. Đó là một kỹ thuật mà bình thường Aidan sẽ không bao giờ có thể thực hiện được.

Cơ thể nhẹ bẫng. Sức mạnh dồi dào không ngừng. Aidan không hiểu tại sao mình lại trở nên mạnh mẽ như vậy. Nhưng cậu ta không có thời gian để tìm hiểu nguyên nhân. Điều duy nhất hiện lên trong tâm trí Aidan lúc này là hạ gục kẻ địch trước mặt.

Cứ như một lẽ tất yếu, việc tiếp xúc với môi trường đặc biệt của Dreamland đã kích thích tiềm năng bấy lâu nay của Aidan trỗi dậy, giúp cơ thể cậu di chuyển tốt hơn bình thường.

Nhanh hơn.

Mạnh mẽ hơn.

Aidan không chỉ vung kiếm. Cậu ta đồng thời tưởng tượng phép thuật trong đầu sẽ hiện thực hóa ra sao.

Những con cua đá cố gắng né tránh quỹ đạo của thanh kiếm. Một con cua đang ẩn mình dưới đất đột ngột lao lên tấn công. Bụi đất bốc cao, ánh sáng lấp lóe từ những cú vung càng mạnh mẽ ẩn hiện trong đám bụi mù.

Aidan không lường trước được nên phản ứng chậm một nhịp.

Khoảnh khắc một chiếc càng sắc nhọn sắp chạm đến mặt cậu ta.

Ầm. Ầm.

Một ngọn giáo sét sắc nhọn xuyên qua chiếc càng và thổi bay nó.

Khi Aidan nhìn lại, cậu ta thấy Flora đang đưa tay về phía mình.

"..."

"..."

Aidan gật đầu cảm tạ rồi lao về phía con cua đá phía trước. Nhờ sự phối hợp xuất sắc giữa cả hai, đám quái vật nhanh chóng bị tiêu diệt hoàn toàn.

Không có thương vong nào, nhưng cũng không ai cảm thấy may mắn hơn. Bọn họ không biết ở nơi xa lạ này có bao nhiêu loài quái vật kiểu như vậy và khi nào chúng sẽ đột ngột tấn công mình.

Nhìn tình hình vừa phát sinh, có vẻ như đứng yên một chỗ cũng không phải lựa chọn tốt. Các học sinh Theon chợt rùng mình sợ hãi khi nhìn thấy một bóng đen khổng lồ lướt qua đầu mình. Sắc mặt mọi người đều trở nên tái nhợt. Họ không biết thứ đó là gì, nhưng có thể chắc chắn nó nguy hiểm gấp trăm lần lũ cua đá vừa rồi.

"Flora, chúng ta nên làm gì đây?"

Flora Lumos yên lặng suy nghĩ. Thành thật mà nói, cô ấy thực sự không biết phải làm gì trong tình huống này. Tuy nhiên, Cheryl cũng đang ở bên cạnh, cô ấy không thể bỏ mặc bạn của mình. Cheryl vốn không mạnh về chiến đấu, cô ấy gần như không thể xoay sở được ở một nơi như thế này.

Ngoài Cheryl, thứ khiến Flora Lumos cảm thấy không thoải mái chính là ánh mắt của mọi người dường như luôn đổ dồn về phía cô. Những ánh mắt mong đợi, cầu khẩn ấy khiến Flora Lumos cảm thấy ngột ngạt.

Không phải Flora Lumos chưa từng bị mọi người chỉ trỏ, bàn tán. Nhưng bị nhìn bằng ánh mắt ghen tị và việc thực sự phải chịu trách nhiệm cho người khác, sống đúng với trách nhiệm đó, là hai chuyện hoàn toàn khác biệt.

Trong hoàn cảnh khó khăn như hiện tại, việc phải bảo vệ những người khác chẳng khác nào tự thêm gánh nặng cho bản thân. Theo quan điểm của Flora Lumos, cơ hội sống sót của cô sẽ cao hơn nhiều nếu chỉ mình cô và Cheryl di chuyển cùng nhau.

Dù vậy nhưng Flora Lumos lại chẳng thể thốt ra những lời tuyệt tình đó với họ. Bởi vì hình ảnh giáo sư không hiểu sao cứ thấp thoáng hiện lên trong đầu cô.

Nếu là giáo sư, thầy ấy sẽ làm như thế nào?

Đó là câu hỏi mà Flora Lumos đã có sẵn câu trả lời. Tuy giáo sư lúc nào cũng lạnh lùng và nghiêm khắc nhưng Flora Lumos biết, thầy ấy chắc chắn sẽ không bỏ mặc ai.

Sau một hồi đấu tranh tâm lý, Flora Lumos cuối cùng cũng thả lỏng vai. Cô ấy quay sang đối mặt với những ánh mắt trông mong đang nhìn về mình, thầm hạ quyết tâm. Dù không chắc chắn có thể bảo vệ được tất cả mọi người, nhưng cô sẽ cố gắng làm hết sức trong khả năng của mình.

"Chúng ta cần nhanh chóng di chuyển."

Đó là một giọng điệu không cho phép bất kỳ sự phản đối nào. Tuy nhiên, sự tự tin và khí chất mạnh mẽ của Flora Lumos lại khiến lời nói của cô trở nên thuyết phục một cách lạ kỳ.

Cheryl mở to mắt nhìn vẻ tự tin của bạn mình. Hình ảnh đó, ít nhiều, đã giống với giáo sư Rudger.

* * *

"Đau quá."

Hans rên rỉ. Không chỗ nào trên cơ thể cậu là không đau nhức.

Chuyện quái gì đã xảy ra vậy?

Hans từ từ mở mắt, khó nhọc lắm mới ngồi dậy được.

"Cậu tỉnh rồi à?"

"... Anh trai? Tôi đang ở đâu đây?"

"Trong mơ."

"?"

Ký ức cuối cùng của Hans là cậu lang thang trong một khu rừng kỳ lạ, không tìm được lối ra.

Và...

Chuyện gì đã xảy ra?

"Đầu của tôi..."

"Sẽ tốt hơn nếu cậu nghỉ ngơi một chút. Chúng ta sẽ rất khó giữ được sự tỉnh táo của cậu nếu cậu lại phát điên một lần nữa."

"Chuyện quái gì đã xảy ra với tôi vậy?"

Rudger nhẹ giọng giải thích mọi chuyện. Những triệu chứng kỳ lạ đột nhiên xuất hiện ở Theon và Leathervelk, thủ phạm gây ra mọi chuyện, và nơi họ đang đặt chân đến.

"Nếu cậu không nhớ được chuyện gì đã xảy ra thì hẳn là triệu chứng cũ lại tái phát. Rất may là chưa có ai bị thương."

Hans thở phào nhẹ nhõm.

"Tạ ơn trời đất. Nếu tôi mà làm tổn thương người vô tội, tôi sẽ tự trách đến phát điên mất."

Đối với Hans, nếu viễn cảnh đó xảy ra, cậu ta sẽ khó có thể tha thứ cho chính mình.

"Tôi xin lỗi. Hai người đã suýt gặp nguy hiểm vì tôi."

Hans nhỏ giọng xin lỗi Sedina và Sheridan. Dù hành động lúc đó không phải chủ đích của cậu, nhưng cậu chính là căn nguyên của vấn đề. Hans cảm thấy mình phải chịu trách nhiệm cho chuyện đó.

"Đồ ngốc! Anh xin lỗi cái quái gì chứ?"

"Đúng vậy. Đó không phải do tiền bối cố ý."

"Không, dù sao thì..."

"Nói chuyện đó hiện tại có ích gì? Chúng ta không phải nên xem xét cần làm gì tiếp theo sao?"

Sheridan khoanh tay, chân phải cáu kỉnh đá nhẹ người trước mặt một phát. Hans chớp mắt, cuối cùng cũng không cố chấp nữa.

"Tôi hiểu rồi."

Hans phủi bụi trên người và đứng dậy. Cơ thể cậu ta vốn đau nhức dữ dội giờ đã hồi phục nhanh chóng. Một lần nữa, Hans cảm thấy cơ thể mình đang dần vượt ra khỏi những giới hạn của con người.

"Vậy chúng ta phải đánh bại gã tên Nirva đó à?"

"Phải."

"Ông ta ở tầng dưới Dreamland sao?"

"Chắc hẳn con quỷ đó đã đợi sẵn ở tầng sâu nhất."

"Chúng ta thực sự phải đi à?"

Tính nhát gan của Hans lại trỗi dậy. Khi Sheridan nhướn mày, Hans đành ngậm miệng, không dám bàn lùi nữa.

"Làm sao chúng ta xuống đó được? Tôi chắc chắn nguy hiểm dưới đó gấp nhiều lần trên này."

"Nếu chúng ta không đi thì sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ chết. Chỉ cần số lượng người bị kéo vào đây ngày một gia tăng, việc thế giới này sụp đổ chỉ còn là vấn đề thời gian."

"Chết tiệt! Không còn lựa chọn nào khác sao?"

Hans cáu kỉnh vò đầu bứt tai. Cậu ta cẩn thận kiểm tra tình trạng cơ thể. Có lẽ vì bị Dreamland ảnh hưởng, những cảm giác xa lạ cứ đeo bám cậu mỗi phút mỗi giây. Hans có cảm giác như cậu đang di chuyển cánh tay của một con vật, chứ không còn là bàn tay của chính mình nữa.

"Đừng lo lắng quá."

Hans run rẩy khi nghe lời an ủi của Rudger.

"Ý anh là gì, anh trai?"

"Như tôi đã nói trước đây, thứ sức mạnh đó được sử dụng ra sao còn tùy thuộc vào lựa chọn của cậu. Suy cho cùng, nó thuộc về cậu. Hans, cậu không thể bị dao động bởi thanh kiếm cầm trong tay mãi được."

"Cái đó..."

"Hãy nhớ lại cảm giác khi vừa biến thành một linh thú và thao túng sức mạnh đó. Jevaudan có phần đặc thù, nhưng nhìn chung cũng sẽ không quá khác biệt."

Hans quyết định sẽ ghi nhớ lời khuyên của Rudger. Thực ra từ lâu cậu ta cũng đã có những suy nghĩ tương tự. Chỉ là Hans không nắm chắc liệu có nên thử hay không. Nếu anh đã nói vậy, cậu nghĩ có lẽ mình nên thử một lần.

"Những người khác sao rồi?"

"Nhìn tình hình này thì có vẻ như họ không sơ tán theo kế hoạch được rồi."

Toàn bộ cư dân thành phố Leathervelk đã bị kéo xuống đây. Những người như U.N Owens khả năng cao sẽ không thoát được khỏi cuộc tấn công của Nirva.

"Vậy thì hẳn họ hiện đang ở tầng trên. Chúng ta có nên đợi họ xuống không?"

"Vấn đề là làm sao họ có thể tìm thấy chúng ta giữa vô vàn hòn đảo này?"

"Cũng đúng. Vậy thì chỉ có mấy người chúng ta xuống dưới thôi à?"

Đúng lúc này, Sheridan chợt mở miệng.

"Quý ngài, tôi nghĩ tôi sẽ không xuống dưới."

Mọi bản dịch đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free, và mỗi câu chữ đều là tâm huyết được gửi gắm vào đó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free