(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 516: Đổ bộ (1)
Trên một hòn đảo lớn phủ đầy cây xanh, hai bóng người nhỏ bé đang ra sức chạy. Dù đã kiệt sức sau thời gian dài chạy trốn, hai bóng người vẫn không dám dừng lại. Bởi phía sau họ, một con quái vật vẫn đang điên cuồng truy đuổi.
"Chạy mau!"
Sheridan kéo tay Sedina. Hai người họ may mắn gặp nhau trong Dreamland. Thế nhưng, thật không may, chưa kịp vui mừng thì cả hai cô gái đã bị m���t con quái vật không rõ chủng loài tấn công.
"Rốt cuộc thứ đó là gì vậy?"
Thân hình khổng lồ của con quái vật không ngừng phá hủy cây cối trên đường truy đuổi Sheridan và Sedina. Dù không thể xác định rõ vẻ ngoài của thứ đang đuổi theo, nhưng chỉ cần nghe tiếng cây cối đổ ầm ầm và đất đá bị xới tung thô bạo phía sau, họ cũng đủ hình dung đó là một sinh vật cực kỳ hung hãn.
"T-tôi cũng không biết!"
"Chết tiệt! Giá như có một quả bom hay thứ gì đó..."
Sheridan bực tức chửi thầm. Cô bị bất ngờ kéo xuống cái thế giới khốn kiếp này mà không hề có sự chuẩn bị nào. Thế mạnh của Sheridan là vũ khí nóng. Trong Dreamland, tất cả sức mạnh của cô đều không thể sử dụng được.
"Cô không dùng được phép thuật sao, Sedina?"
"Tôi thử rồi nhưng không được."
Dreamland là một thế giới đặc biệt, có thể ngăn cản một pháp sư mang sức mạnh tương đương với một Danh Sắc như Sedina điều động năng lực thực vật. Chính vì thế, ngay cả khi chiến đấu trong rừng rậm, Sedina vẫn không thể phát huy nổi một phần mười sức mạnh, cu��i cùng đành phải bỏ trốn.
"Cứ chạy như thế này thì không ổn."
"Tôi nghĩ chúng ta nên chạy sang một hòn đảo khác."
"Chúng ta đang ở trên không đấy. Chẳng lẽ lại nhảy xuống?"
"Nhìn những thác nước xung quanh kìa. Có vẻ như chúng là thứ kết nối các hòn đảo với nhau."
"Làm vậy có mạo hiểm quá không? Nhỡ đâu chúng ta suy đoán sai thì sao?"
Nếu không mau chóng thoát khỏi đây, việc cả hai bị con quái vật truy đuổi ăn thịt chỉ còn là vấn đề thời gian. Ngay cả khi đây là thế giới trong mơ, Sheridan và Sedina cũng không thể chắc chắn rằng mình sẽ không gặp nguy hiểm nếu bị một thứ như vậy ăn thịt.
Vừa rời khỏi khu rừng, một khung cảnh rộng lớn hiện ra trước mắt họ. Bầu trời bao la trải rộng, xung quanh là vô số hòn đảo lớn nhỏ lơ lửng giữa tầng không. Hai cô gái ngay lập tức phát hiện một dòng thác đổ ở rìa hòn đảo, cả hai không nói không rằng liền lao về phía đó.
Uỳnh uỵch!
Những bước chân dồn dập của con quái vật ngày một gần hơn. Khi đám cây rìa ngoài khu rừng bị xé nát, đổ ầm ầm sang hai bên, bóng hình sinh v���t to lớn phía sau dần hiện rõ.
"Nhảy!"
Cả hai người không do dự liền nhảy xuống thác nước đang đổ ào ào. Ngay trong khoảnh khắc thân hình chìm vào dòng nước, cả hai vẫn có thể nghe thấy tiếng gầm giận dữ của con quái vật đang gào thét phía sau.
Uuu!!
Một âm thanh the thé vang vọng khắp hòn đảo. Sedina ngước mắt nhìn lên. Ở rìa vách đá, cô ấy thấp thoáng nhìn thấy bóng dáng con quái vật. Kích thước của nó thật khổng lồ.
Sheridan và Sedina đều cảm thấy nhẹ nhõm vì đã thoát nạn. Họ cứ thế xuôi theo dòng chảy, một lúc lâu sau mới nhìn thấy một hòn đảo mới. Cả hai mừng rỡ, nhanh chóng bơi vào bờ.
"Chúng ta sống rồi."
"Haha. Có là quái vật thì cũng không dám nhảy xuống thác nước kia đâu."
Nhưng Sheridan chỉ vừa dứt lời, một tiếng động lớn đã vang lên ngay sau lưng họ.
Không thể nào!
Sheridan và Sedina ngước nhìn. Một cái bóng khổng lồ đang rơi xuống mặt nước, thân hình con quái vật lớn đến mức che khuất cả bầu trời. Khi thân thể con quái vật rơi xuống, mực nước trong hồ đột ngột dâng cao, tạo ra một trận sóng dữ dội.
Sedina và Sheridan ngay lập tức bị cuốn vào đợt sóng, bị đẩy lùi. Những cột nước phun trào, rồi đổ xuống như thể trời vừa trút cơn mưa. Một bóng đen từ trong mặt hồ vọt lên.
Sheridan và Sedina không chút do dự quay lưng bỏ chạy. Con quái vật dường như không hề có ý định buông tha họ.
* * *
"Haiz~ Thực sự là một khung cảnh mỹ lệ."
Alex ngẩng đầu nhìn dải Ngân hà tuyệt đẹp trên bầu trời. Nếu là bình thường, cậu ta chắc chắn sẽ dành chút thời gian ngắm nhìn cảnh tượng kỳ ảo này, nhưng giờ không phải lúc.
"Mọi người nghĩ chúng ta đang ở đâu?"
Alex quay lại nhìn. Phía sau cậu ta là các thành viên U.N Owens cũng bị kéo xuống khi họ bị đám bụi vàng tấn công ở lối thoát hiểm.
Violetta, Belaruna, Pantos lặng lẽ trao đổi ánh mắt, song cũng không thể đưa ra bất cứ ý tưởng nào. Arfa chợt cất tiếng.
"Tôi nghĩ đây là Dreamland."
"Dreamland? Chẳng lẽ người dân gần đây mắc triệu chứng ngủ say đều bị kéo tới nơi này?"
Arfa liền giải thích ngắn gọn về Dreamland dựa trên kiến thức của mình.
"Dreamland được biết đến như một thế giới được tạo ra từ sự kết hợp giữa những giấc mơ vô thức và tinh thần con người. Người bình thường gần như không thể tùy tiện đến được nơi này, ngoại trừ các pháp sư của Học viện Dream."
"Thế sao chúng ta tới đây được?"
"Tôi đoán là do đám bụi vàng kia. Thật kỳ lạ! Không ngờ một người máy như tôi cũng bị kéo tới được đây."
"Khó tin thật! Tôi vẫn nghĩ cái tên đó chỉ xuất hiện bên trong những câu chuyện cổ tích thôi chứ."
"Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?"
Violetta lên tiếng hỏi.
Kế hoạch ban đầu của họ là trốn ra khỏi Leathervelk, sau khi đảm bảo an toàn mới tính toán xem nên cứu viện thế nào. Thế nhưng họ không ngờ bản thân cũng không thể tránh thoát được sự tấn công của đám bụi vàng đã bao trùm toàn bộ thành phố.
Alex nhìn quanh. Ngoài mấy người họ ra, còn có rất nhiều người dân tụ tập quanh đây. Số lượng khá lớn và con số này đang ngày một tăng lên. Gần như chắc chắn toàn bộ dân cư Leathervelk đều đã bị lôi xuống thế giới này.
"Có vẻ như Sheridan và Hans cũng rơi xuống đây. Tôi đoán Sedina cũng vậy."
"Từ những gì tôi nghe được, có vẻ như có một lượng lớn người bị rơi xuống chỗ sâu hơn."
Arfa tình cờ nghe được tin tức mọi người truyền tai nhau nhờ thính giác tuyệt vời của mình. Tin tức về vụ sụt lún xảy ra ở tiền đồn cùng sự kiện các giáo sư Theon tiến vào tầng thế giới sâu hơn đã truyền đến đây.
"Nếu là đội ngũ giáo sư của Theon thì hẳn thủ lĩnh đã ở đó rồi."
"Có lẽ vậy."
"Tốt. Vậy thì chúng ta cũng sẽ đi xuống bên dưới."
Violetta cau mày trước lời nói của Alex.
"Anh thật sự có ý định đi xuống sao?"
"Chẳng lẽ cứ đứng yên trên này? Đừng quên thủ lĩnh đã xuống đó rồi."
"Chúng ta vẫn không biết bên dưới có nguy hiểm gì. Thủ lĩnh ít nhất còn có người hướng dẫn, còn chúng ta thì không. Hành động như vậy có phải quá liều lĩnh không?"
"Tôi hiểu nỗi lo lắng của cô. Nhưng nếu chỉ đứng yên tại chỗ mà không làm gì không phải phong cách của tôi. Nhỡ đâu thủ lĩnh cần sự giúp đỡ của chúng ta thì sao?"
"... ... ."
"Hà hà, nếu thủ lĩnh không ở đây, tất nhiên tôi sẽ là ng��ời tạm thời lãnh đạo."
Pantos giận dữ trước lời nói của Alex.
"Ai công nhận điều đó?"
"Hế, đương nhiên vì tôi là người giỏi, ngầu và thông minh nhất chứ sao."
"Tôi mới là người mạnh nhất."
"Này, bình tĩnh lại!"
Khi Pantos vừa định hành động, Belaruna vội vàng ngăn cản. Alex không tránh né ánh mắt của Pantos.
"Còn tôi thì sao? Tôi có thể tự đề cử không?"
Arfa cười rạng rỡ, cảm thấy tình huống này thật thú vị liền đổ thêm dầu vào lửa.
Violetta lắc đầu ngán ngẩm. Cô ấy chắc chắn không thể để hai tên cuồng này đánh nhau.
"Mấy người đang nghĩ gì vậy? Đây là lúc để bận tâm đến việc sắp xếp thứ hạng sao?"
"Có gì mà không được chứ?"
"Ồ! Thử thách sao? Tôi sẽ chấp nhận. Có vẻ như anh đã mạnh hơn sau khi trở về từ vùng đất thú nhân."
"Thôi nào! Hai người có muốn tôi sau này báo cáo với thủ lĩnh rằng hai người đã đánh nhau ở đây không?"
Violetta ngay lập tức tung đòn sát thủ. Khi tên Rudger được nhắc đến, Alex và Pantos ngay lập tức bình tĩnh lại. Dù vậy, bầu không khí căng thẳng vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Cả Alex và Pantos vẫn chưa muốn từ bỏ cuộc chiến này.
"Trước tiên cần tìm lối đi xuống đã."
"Không cần."
Một giọng nói xa lạ đột ngột cất lên. Nhóm người U.N Owens ngay lập tức chuyển sự chú ý sang hướng phát ra âm thanh. Người vừa cất tiếng là một kẻ đội mũ trùm đầu màu đen.
"Ngươi là ai?"
"Chỉ là một kẻ tạm thời có chung mục đích với các người mà thôi."
"Ngươi biết chúng ta đang muốn làm gì?"
"Không phải các ngươi đang muốn tiến vào tầng thế giới sâu hơn sao? Ta có thể đưa các ngươi đi xuống."
"... ... ."
Alex không chút do dự trả lời thay cho Violetta.
"Tốt. Vậy thì dẫn đường đi."
"Chờ một chút! Tại sao anh có thể tùy tiện đồng ý yêu cầu của đối phương như vậy?"
"Đã xuống đến tận đây rồi thì còn nguy hiểm nào hơn việc bị mắc kẹt?"
Alex gõ ngón tay lên trán.
"Hơn nữa, trực giác của tôi mách bảo rằng người này sẽ có ích cho chúng ta."
"Thật à?"
Alex đã đạt đến trình độ bậc thầy. Những giác quan nhạy bén của cậu ta đã phát triển thành một dạng giác quan khác. Đó chính là trực giác. Thông qua trực giác của mình, Alex có thể nhận ra người trùm đầu trước mặt không phải kẻ thù của họ.
"Tôi đồng ý."
Pantos cũng khoanh tay, trịnh trọng gật đầu đồng tình với ý kiến của Alex. Trực giác của anh ta cũng mách bảo rằng người này sẽ không làm hại họ.
"Được rồi."
Thấy vậy, Violetta cũng đành bỏ qua việc thuyết phục.
* * *
Con Ác Mộng cuối cùng nhanh chóng bị Rudger tiêu diệt. Dù mang hình hài Eileen, con quái vật kia cũng không làm khó được Rudger. Tuy nhiên, dù đã thành công tiêu diệt con Ác Mộng, Rudger lại cảm thấy không được thoải mái cho lắm. Việc phải tấn công một người quen, dù cho đó chỉ là hình dạng bên ngoài, không phải là một trải nghiệm vui vẻ gì.
Đúng lúc Rudger đang nghĩ rằng mình nên quên chuyện đó đi thì có ai đó thận trọng tiếp cận hắn. Khi hắn quay đầu nhìn lại, phát hiện đó là Erendir.
Erendir hơi do dự nhưng vẫn nói với giọng trầm đến mức chỉ Rudger mới nghe thấy.
"Xin giáo sư hãy giữ bí mật chuyện đó với chị gái tôi."
"... ... ."
"Nếu những gì xảy ra ở đây lọt vào tai chị ấy, tôi sẽ rất thảm."
Rudger có chút đồng tình nhìn vị Công chúa trước mặt. Ai có thể ngờ rằng Tam Công chúa lại sợ hãi chị gái mình cơ chứ?
"...Ta không phải loại người có hứng thú bàn luận chuyện người khác. Vậy nên trò không cần phải lo lắng."
Vẻ mặt Erendir sáng bừng lên khi nghe được những lời này.
"Mọi người tập hợp."
Rudger không để ý đến Erendir nữa mà nhanh chóng tập hợp mọi người ở đây lại. Hầu hết người ở đây là học sinh Theon, chỉ có mình Selina là giáo sư.
"Có vẻ như một số học sinh đã bị phân tán."
Rudger kiểm tra số lượng học sinh. Số lượng học sinh bị rơi xuống những hố sâu trong trận động đất khá lớn, trong đó có nhóm của Aidan và Flora Lumos. Có vẻ như mấy đứa trẻ đó đã xuất hiện ở những nơi khác.
Selina không giấu nổi vẻ thiếu kiên nhẫn.
"Ngoài chúng tôi, còn rất nhiều người khác chưa được tìm thấy. Chúng ta cần nhanh chóng đi tìm bọn trẻ."
"Julia, còn những nguy hiểm nào khác ngoài Ác Mộng không?"
"Không nhiều lắm. Nhưng nếu họ tập trung lại, các sinh vật khác sẽ đánh hơi được tung tích và tìm đến."
Nhưng có một vấn đề mới. Nếu Rudger rời đi tìm những đứa trẻ khác, những học sinh ở đây sẽ thế nào? Nếu lại có những con Ác Mộng khác tấn công thì sao?
Hắn cũng không thể cứ đứng yên một chỗ như hiện tại. Hắn cần phải đi xuống bên dưới. Nhưng cứ thế này thì không biết đến khi nào đội cứu hộ mới đến. Trong tình huống hiện tại, không thể cứ chờ đợi mãi được.
Đúng lúc Rudger đang suy nghĩ đối sách, một giọng nói chợt vang lên.
[Mọi người đều có những giấc mơ đẹp chứ?]
Một giọng nói già nua vang vọng khắp không gian. Chủ nhân của nó tất nhiên chính là ác quỷ Nirva.
"Gì thế?"
"Âm thanh từ đâu vậy?"
Các học sinh trở nên sợ hãi và run rẩy trước giọng nói bất ngờ oanh tạc bên tai.
[Rất nhiều vị khách đã ghé thăm. Chỉ tiếc rằng vùng đất này đã lâu không đón tiếp nhiều khách nhân như vậy, một số chỗ vẫn còn chưa được thỏa đáng.]
Giọng nói Nirva tràn đầy bất mãn như thể ông ta không hài lòng với tình hình hiện tại.
[Vì vậy, ta sẽ giúp các người thoải mái hơn một chút.]
Sau những lời này, giọng nói Nirva không còn vang lên nữa.
Uuu!
Thay vào đó, một âm thanh lớn vang vọng khắp bầu trời.
"C-cái gì vậy?"
Âm thanh tựa như tiếng còi hoặc tiếng hú của động vật. Các học sinh nhận ra rằng đây là dấu hiệu của một thảm họa khác, chúng ngay lập tức rơi vào sợ hãi.
"Trời ơi! Đằng kia!"
Một học sinh chợt giơ tay chỉ vào một hòn đảo khác đang lơ lửng trên không.
Đó là một hòn đảo được tạo thành từ những tảng đá khổng lồ, hình dạng kỳ lạ, đang biến mất sau khi bị thứ gì đó màu đen nuốt chửng.
Mọi quyền sở hữu đối với bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, kính mong quý bạn đọc tôn trọng.