(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 465: Gào thét (2)
Tiếng thét của Cây Thế Giới không chỉ là một âm thanh thông thường, mà nó còn tác động trực tiếp lên tâm trí của mọi sinh linh. Mỗi khi loài thực vật khổng lồ ấy chuyển động, sóng âm từ thân nó lại lan rộng ra khỏi lâu đài, tràn ngập khắp khu rừng.
Cây cối rung chuyển dữ dội. Chim chóc quanh đó sợ hãi, đồng loạt bay vút lên trời, bỏ lại tổ ấm. Loài thú hoang cũng dường như cảm nhận được điều gì đó bất thường, chúng bắt đầu hoảng loạn tháo chạy khỏi khu rừng. Lúc này đây, không còn bất kỳ sự phân chia nào giữa kẻ săn mồi và con mồi bị săn đuổi. Mọi sinh vật còn sống và có thể cử động đều liều mạng tháo chạy trong nỗi sợ hãi tột độ. Cũng lúc đó, những yêu tinh sống trong khu rừng đồng loạt hướng mắt về phía Lâu đài Serendel.
"Cây Thần......."
Mặc dù khoảng cách giữa họ với lâu đài vẫn còn khá xa, nhưng ai cũng có thể cảm nhận được, loài cây thiêng liêng vẫn luôn ban phát ánh sáng ấm áp và phù hộ cho họ, giờ đây dường như đang tràn ngập đau đớn và phẫn nộ. Đó là một cảm giác kỳ lạ, như thể có ai đó đã ném một hòn đá vào lòng hồ sâu, khiến mặt nước dậy sóng dữ dội. Chẳng mấy chốc, các yêu tinh nhanh chóng nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình hình hiện tại.
Một cơn chấn động lớn xảy ra.
Ầm ầm!
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Nhiều yêu tinh không giữ được thăng bằng, ngã sóng soài. Những yêu tinh yếu bóng vía theo bản năng hét lên sợ hãi.
Một yêu tinh run rẩy chỉ tay về phía Cây Thế Giới ở đằng xa. Thấy vậy, mọi người đồng loạt dõi mắt theo. Ngay sau đó, họ đồng loạt trợn mắt kinh ngạc, số khác thì cúi đầu thành kính cầu nguyện. Bởi vì Cây Thế Giới mà họ đang chứng kiến lúc này đang vươn những nhánh rễ khổng lồ, điên cuồng phá hủy mọi thứ xung quanh.
***
"Chết tiệt!"
Ambella Berk không thể kìm nén tiếng chửi rủa trên môi khi phải chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra trước mắt. Bà ta không biết Bentmin Lipre đã động tay động chân gì mà có thể khiến Cây Thế Giới lại rơi vào trạng thái phát điên, mất kiểm soát đến vậy.
Tình thế bây giờ đã hoàn toàn thay đổi.
Số lượng rễ cây nhô ra từ nhiều phần khác nhau của lâu đài ngày càng tăng. Những chiếc rễ này không hề phân biệt địch ta, điên cuồng tấn công đoàn quân yêu tinh, kể cả những người thuộc hai gia tộc Leafre và Shadewarden. Sinh lực của binh lính một khi bị rễ cây cuốn lấy đều nhanh chóng cạn kiệt. Quân số thương vong ngày càng nhiều.
Giáo sư Vierano nhìn lên Cây Thế Giới đang gào thét với vẻ mặt nghiêm trọng. Loài cây th��n thánh mà họ luôn tôn thờ nay đã nổi giận và ra tay với chính con dân của mình.
"Rốt cuộc Bentmin Lipre đã làm gì?"
"Con mụ điên đó đang cưỡng ép hút lấy sức mạnh ẩn chứa bên trong Cây Thế Giới, nhưng có vẻ như Cây Thế Giới đã phản kháng lại."
"Vậy chẳng phải tình thế sẽ trở nên nguy hiểm nếu đối phương thu được toàn bộ sức mạnh sao?"
Ambella lắc đầu.
"Chuyện đó là không thể nào. Tôi có cảm giác như Cây Thế Giới đang bị cưỡng ép."
Ambella đã từng nhìn thấy một yêu tinh khác trực tiếp câu thông với Cây Thế Giới và vận dụng toàn bộ sức mạnh của loài cây thần thánh này. Thứ sức mạnh hiện tại trước mắt bà ta tuy rất kinh khủng, nhưng so với những gì bà ta từng thực sự chiêm ngưỡng thì chẳng thấm vào đâu.
"Lực lượng này không hoàn hảo. Phạm vi tấn công của nó vẫn có giới hạn."
Điều này được thể hiện rõ qua việc nó ngay lập tức nuốt chửng mọi sinh vật sống trong tầm mắt bằng rễ của mình. Bentmin Lipre muốn bù đắp cho sức mạnh mà cô ta còn thiếu khi điều khiển Cây Thế Giới. Đó là lý do cô ta cho nh���ng chiếc rễ này tản ra xung quanh, thôn phệ sinh lực của những dạng sống khác.
"Hiện tại là cơ hội của chúng ta. Chúng ta cần đột nhập vào bên trong."
Kế hoạch tác chiến đã rõ ràng. Nhưng để thực hiện được lại vô cùng khó khăn. Việc tránh né những chiếc rễ trước mắt không hề đơn giản.
Ambella xoay thanh đại kiếm trong tay.
Vù.
Một cơn gió thổi qua, kèm theo âm thanh xé gió.
"Cô nghĩ sao, Helia?"
Ambella nói xong liền nhìn về phía sau.
"Ồ! Ta không quan tâm lắm. Dù sao thì ta cũng không thích chiến tranh."
Một giọng nói có phần hoạt bát và sôi nổi, không phù hợp với bầu không khí nghiêm túc hiện tại, vang lên. Helia một tay nâng dù, bước chân uyển chuyển, vừa huýt sáo vừa nhìn ngắm thảm cảnh của tòa Lâu đài Serendel.
"Hihi. Dù sao thì chỉ cần Bentmin Lipre không dễ chịu là ta vui rồi."
"Vậy bây giờ cô định làm gì?"
"Hừm."
Helia nhìn chằm chằm vào Cây Thế Giới trước mặt. Đôi mắt tinh tường của ác quỷ giúp Helia nhanh chóng nắm bắt được thế cục trận chiến giữa hai người bên trong chiếc lồng trung tâm. Nhìn cảnh tượng Rudger không chút do dự kích nổ liên tiếp nhiều tạo tác ma thuật như vậy, ánh mắt Helia lóe lên một tia hứng thú. Ác quỷ cảm thấy khó mà kiềm chế được niềm vui sướng đang dâng trào trong lòng.
Đúng như mong đợi, thế giới này thật thú vị.
Cô ta đã quyết định rồi. Nếu không làm gì trong tình huống này thì thật có lỗi với chính mình.
Sau khi suy nghĩ xong, Helia mỉm cười nói với Ambella.
"Được rồi. Ta sẽ giúp các người thêm một lần."
Helia nhấc chiếc ô trong tay, rồi tiến thẳng về phía trước. Ánh mắt con quỷ thích thú nhìn những chiếc xúc tu đang quằn quại, phá hủy tòa Lâu đài Serendel xinh đẹp.
"Ừm."
Nên chọn thứ gì để giải quyết đống rễ cây trước mặt đây?
Sau vài giây suy nghĩ, Helia búng ngón tay. Ngay lập tức, đầu của một con quái vật khổng lồ hiện ra trong không trung, ngay bên cạnh Helia. Helia đã vận dụng sức mạnh thực thể hóa ảo ảnh để trực tiếp triệu hồi ra một đầu mãnh thú từ đám quái vật đông đảo của mình.
Thực hay ảo? Lúc này đã không ai có thể phân biệt được rõ ràng.
Thứ lơ lửng phía sau Helia là một con thú có cái đầu to lớn của loài bò sát. Trên đỉnh đầu nó là những chiếc vảy cứng cùng hai cái sừng dựng đứng. Đám yêu tinh xung quanh đều ngơ ngác khi nhận ra thứ này là gì.
"R-rồng?"
Đó là loài sinh vật đã tồn tại từ rất lâu trong quá khứ xa xưa, đã hoàn toàn tuyệt chủng cho đến hiện tại, chỉ còn được nhắc đến trong các câu chuyện thần thoại và cổ tích. Cảnh tượng một đầu rồng khổng lồ hiện ra bên cạnh một thiếu nữ nhỏ nhắn tay cầm chiếc dù khiến bất kỳ ai chứng kiến cũng không khỏi cảm thán.
Helia thờ ơ chỉ ngón tay về phía trước.
Con rồng lửa ngay lập tức hít vào một hơi. Cổ họng nó phồng to. Sau vài hơi thở, một cột lửa khổng lồ từ miệng con rồng phóng thẳng về phía đám rễ che kín lâu đài. Ngọn lửa trong truyền thuyết từ hơi thở của rồng phun ra, đốt cháy và thiêu rụi toàn bộ rễ cây xung quanh Lâu đài Serendel. Ngay cả Cây Thế Giới, thứ có thể kháng lại thuốc súng và bom đạn của con người, cũng phải oằn mình chịu đựng trước sức nóng khủng khiếp của ngọn lửa này. Các rễ cây bị thế lửa quét qua đ��ng loạt hóa đen như tro tàn, độ dẻo dai tan biến, toàn bộ cứng lại như bị đóng đinh tại chỗ.
Cánh cổng lâu đài vốn có vẻ ngoài sang trọng cũng bị nung chảy thành một khối hỗn độn xấu xí. Một biểu tượng lịch sử của tộc yêu tinh cứ thế bị phá hủy trong nháy mắt. Nhưng không ai có thời gian để kịp suy nghĩ về chuyện này. Mọi người xung quanh đều bị choáng ngợp trước đòn công kích khủng khiếp vừa rồi.
Thế lửa đỏ rực tựa máu cứ thế xuyên qua các bức tường rắn chắc, lao thẳng tới khu vực lồng rễ trung tâm. Helia nhìn cảnh tượng phía xa với vẻ hứng thú tột độ. Cô ta đã sớm tưởng tượng đến cảnh con ả yêu tinh kia bị thiêu sống trong thế lửa của mình.
Tất nhiên, Bentmin cũng sẽ không ngồi yên chờ chết.
Răng rắc!
Những chiếc rễ khỏe khoắn, cứng cáp hơn lần lượt mọc lên, dựng thành một hàng rào phòng thủ vững chắc. Toàn bộ những rễ cây mới mọc đều có chu vi hơn năm mươi mét, đan xen nối dài không dứt. Mặt đất bị xới nát khi chúng đồng loạt trồi lên. Toàn bộ không gian rung chuyển, bụi đất mịt mù. Trước thế phòng thủ dày đặc như thế này, ngọn lửa của con rồng dần trở nên yếu thế.
Helia bĩu môi, mất đi hứng thú. Cô ta vốn định rời đi ngay sau khi đòn công kích vừa rồi kết thúc. Không ngờ đối phương vẫn có thể phản kháng được. Chuyện này khiến tâm trạng vui vẻ của Helia bị ảnh hưởng đáng kể.
Hừ! Mụ yêu tinh kia cũng có chút thủ đoạn đấy chứ.
"Sử dụng nó cho ta."
Đầu rồng theo lệnh của Helia tiếp tục phóng ra một đợt hơi thở mới. Chỉ là lần này có chút khác biệt so với trước. Ngọn lửa đỏ rực đang thiêu đốt lâu đài dần thu hẹp lại. Nhưng trái lại, nhiệt độ trong không gian lại ngày càng tăng cao.
"Thứ gì vậy?"
"Lùi lại!!!"
Những yêu tinh xung quanh cảm thấy sức nóng từ miệng con rồng càng mạnh hơn, họ không chần chừ, vội vàng rút lui. Hơi thở dần thu hẹp, cuối cùng biến thành một đường thẳng duy nhất.
Xoẹt!
Cột sáng laser phóng mạnh về phía trước với thế không gì cản nổi. Ngay tức khắc, cột sáng laser khoét sâu một lỗ lớn trên mặt đất. Trên quỹ đạo của cột sáng đi qua, mọi thứ đều bị nung chảy, bất kể là đá cẩm thạch kiên cố hay rễ cây rắn chắc, toàn bộ đều bị nghiền nát thành bột phấn.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ của mình, đầu rồng tan biến trong hư không như thể chưa từng xuất hiện trước đó.
"C-Cây Thế Giới..."
Các yêu tinh đều sửng sốt trước những vết sẹo chồng chéo trên thân Cây Thần. Helia không quan tâm đến phản ứng của họ. Cô ta đã xong việc ở đây, những gì còn lại là chuyện của đám người này, không liên quan gì đến cô ta.
Helia quay người rời đi, phất tay chào tạm biệt Ambella.
Ambella giơ tay ra hiệu cảm ơn đối phương. Sau đó, một tiểu đội nhỏ do bà dẫn đầu xông vào bên trong.
***
Đòn tấn công của Helia tác động không nhỏ đến cuộc chiến giữa Rudger và Bentmin.
Một ngọn lửa dữ dội không rõ nguồn gốc đột nhiên quét qua chiến trường. Chiếc lồng ở khu vực trung tâm ngay tức khắc bị chia làm hai. Cơ thể của Bentmin bị thiêu đốt và tàn phá quá nửa. Phần còn lại thì hoàn toàn hóa thành tro bụi.
"Aaaah! Helia!!!"
Bentmin đã sớm cộng hưởng giác quan với Cây Thế Giới, làm sao có thể không nhận ra chuyện này là do kẻ nào gây ra? Cô ta hiện tại nếu không phải bị Rudger cản trở thì chắc hẳn đã sớm xông ra ngoài, sống chết một trận với đối phương.
Nhưng có một chuyện Bentmin vẫn không hiểu, tại sao cả hai họ đều bị thế lửa của Helia tấn công, vậy mà chỉ có duy nhất cô ta bị thương nặng. Kẻ đối diện thậm chí còn chẳng có lấy một vết bỏng, chứ đừng nói đến bị thương.
Sao có thể?
Tình trạng của Rudger lúc này vẫn hoàn toàn ổn định. Ngay cả [Ater Nocturnus] bên dưới cũng không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.
Những cục than hồng được tạo ra bởi hơi thở của rồng vẫn còn cháy âm ỉ trong không khí, quay tròn xung quanh Rudger. Sau đó, chúng đồng loạt bị hút vào một điểm duy nhất, như thể một hố đen đang nuốt chửng mọi thứ. Thứ đang ra sức nuốt chửng thế lửa tàn còn sót lại chính là một viên ngọc màu đỏ tươi trên tay phải của Rudger.
Quasimodo sau khi hấp thụ toàn bộ hơi thở lửa của con rồng liền tỏa ra ánh sáng lấp lánh như thể rất hài lòng.
Rudger lắc đầu. Phải nói là, lần này con quỷ kia đã giúp hắn khá nhiều.
Đúng lúc này, Cây Thế Giới đột ngột rung chuyển dữ dội. Ngay cả khi Cây Thế Giới có khả năng tái sinh mạnh mẽ, nhưng khi bị trúng hai đòn tấn công trực diện như vừa rồi vẫn khiến nó đau đớn khôn xiết.
Khu vực trung tâm rung chuyển như thể sắp sụp đổ. Chiếc lồng rễ bị chẻ đôi dần dần không chịu được chấn động từ xung quanh mà bật mở.
Rudger hét lên.
"Hans! Mang theo Sedina trốn đi!"
[Tôi hiểu rồi!]
Hans ngay tức khắc cõng Sedina trên lưng, vọt lên không trung.
Bentmin cố gắng điều khiển các nhánh rễ xung quanh chặn lại, nhưng đã quá muộn.
"KHÔNG!!!"
Chìa khóa cuối cùng của cô ta. Cô ta không thể để mất nó.
Hans dồn tất cả sức mạnh, tăng tốc đến cực hạn.
Khoảnh khắc cậu ta sắp bay ra khỏi khu vực của Cây Thế Giới...
Rắc!
Một điều kỳ dị đã xảy ra vượt khỏi dự đoán của cả Hans, Rudger và Bentmin.
Rào rào.
Các tán lá của Cây Thế Giới vươn dài, tỏa rộng ra mọi hướng. Chúng xòe rộng và đâm thẳng xuống mặt đất, tạo thành một cái lồng khổng lồ, chụp xuống, ngăn chặn mọi thứ thoát ra ngoài.
Rầm rầm.
Bất cứ nơi nào cành của Cây Thế Giới chạm vào, mặt đất liền rung chuyển dữ dội theo. Chẳng bao lâu sau, một cái lồng khổng lồ mới đã hình thành.
[Cái gì thế này... ... !]
Hans bối rối vì con đường thoát thân đã bị chặn lại. Những cành cây không ngừng vươn ra, phóng thẳng về phía Hans.
Hans cố gắng thoát thân nhưng vô vọng. Cậu ta nhanh chóng bị mắc kẹt lại bên trong. Cả Hans và Sedina đều bị những cành cây trói lại, không thể nhúc nhích.
Bentmin nhìn cảnh tượng không thể tin nổi ở phía xa, đôi môi run rẩy không ngừng.
Cây Thế Giới trực tiếp di chuyển? Nó muốn đứa trẻ đó?
***
"Đúng là một mớ hỗn độn!"
Luthus Wardot không giấu được sự ngạc nhiên trước cảnh tượng đang diễn ra. Sau khi nhận được tin tức từ Đại Công chúa Eileen, ông ta liền lập tức xuất phát đến khu rừng yêu tinh.
Khi Luthus Wardot đến nơi, khu rừng yêu tinh đã sớm trở thành một mớ bòng bong. Không có người đứng canh gác trong rừng như thường lệ, thay vào đó là một trận nội chiến tấn công vào trung tâm Lâu đài Serendel. Dường như cả bảy đại gia tộc của tộc yêu tinh đều xuất binh trong trận chiến lần này.
"Đã lâu rồi không gặp lại Sư phụ. Không ngờ Người lại dính phải một vụ rắc rối thế này."
Luthus Wardot không quan tâm thế lực nào bên trong vương quốc yêu tinh giành thắng lợi cuối cùng. Nhưng nhìn thấy Cây Thế Giới đang trở nên điên cuồng trước mặt, ông ta cũng không thể nhắm mắt làm ngơ. Nếu thứ này trở nên mất kiểm soát, Đế quốc chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng đáng kể.
Bóng lưng của Luthus Wardot nhanh chóng tiến về chiến trường hỗn độn.
Bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free.