(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 461: Dưới nhánh rễ (2)
"Có kẻ địch tập kích bên trong!"
"Mau chóng tiếp viện! Ngài Bereborn vẫn đang chiến đấu với chúng."
Quân lính đồn trú trong lâu đài khẩn trương di chuyển. Được huấn luyện bài bản, họ không hề hoảng loạn trước tin kẻ địch đánh úp, mà bình tĩnh sắp xếp, phân bổ lực lượng đi hỗ trợ.
Thế nhưng, khi quân lính tập kết đến hiện trường, họ lại không thể can thiệp. Bởi lẽ, một con vật khổng lồ đang không ngừng phóng những luồng ma thuật xanh biếc về khắp mọi hướng.
"Thứ đó là gì vậy?"
"Linh thú? Tại sao lại có linh thú ở đây?"
Họ vô cùng bối rối khi chứng kiến kẻ tấn công không phải là một yêu tinh ôn hòa hay trung lập, mà là một con hươu trắng khổng lồ với cặp sừng vàng tỏa sáng lộng lẫy trên đầu. Điều đáng nói là, đây còn là một linh thú.
Khu rừng yêu tinh cũng có không ít linh thú sinh sống. Nhưng tất cả đều chỉ trú ngụ trong lãnh thổ riêng của chúng, cách rất xa lâu đài Serendel.
Do đó, khi chứng kiến một sinh vật lạ đột nhiên xuất hiện và tấn công bên trong lâu đài, phản ứng đầu tiên của các yêu tinh là vô cùng khó hiểu. Chuyện này hoàn toàn nằm ngoài nhận thức thông thường của họ.
"Mọi người không cần hoảng sợ. Tất cả hành động theo kế hoạch."
Mặc dù khó hiểu, nhưng các yêu tinh ở đây đều là những chiến binh được đào tạo bài bản. Họ vẫn đủ khả năng xử lý tình huống trước mắt.
'Những kẻ này...'
Hans cố tình gây náo loạn nhằm khiến đám binh lính này không k���p trở tay. Nhưng phản ứng của yêu tinh lại nằm ngoài dự đoán của cậu. Họ nhanh chóng thích nghi với tình hình và bắt đầu tổ chức thế trận tấn công. Nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế này, kẻ gặp nguy hiểm sớm muộn cũng sẽ là cậu.
Hans nhanh chóng thay đổi kế hoạch. Cậu ta tạo ra hàng loạt quả cầu ma thuật, phá hủy địa hình xung quanh. Trần nhà sụp đổ, những mảnh vụn rơi xuống như trút nước, nhanh chóng chặn đường và hạn chế sự di chuyển của các yêu tinh.
Hans tận dụng khoảng trống, dùng sừng húc thẳng vào đám yêu tinh đang canh chừng Sedina. Đám yêu tinh không thể cản được đòn tấn công của Hans, vội vàng né sang hai bên. Hans nhân cơ hội này liền tiếp cận Sedina.
[Lên đi!]
"Tiền bối?"
[Nhanh lên!]
Sedina lập tức túm lấy lông và trèo lên lưng con hươu.
Đám yêu tinh cách đó không xa dĩ nhiên sẽ không chịu để yên. Chúng gào lên:
"Chặn chúng lại!"
Các yêu tinh ngay lập tức nhận ra mục đích của Hans. Tất cả tư tế đồng loạt tiến lên, sử dụng phép thuật. Rễ cây mọc lên khắp nơi, lao về phía Hans. Những thân cây khỏe m��nh lập tức quấn chặt lấy chân và người con hươu.
Hans vặn vẹo cơ thể, tất cả dây leo bám trên người cậu ta liền bị xé nát.
Trên lưng Hans, Sedina cũng ra sức giúp gỡ bỏ rễ cây. Cô nhặt vài mẩu rễ rơi trên sàn, ném chúng lên không trung. Trong không khí, những mẩu rễ đó bong ra, biến thành những tờ giấy mỏng. Những tờ giấy đó t��� động gấp lại nhiều lần, hóa thành hình dạng lưỡi cưa. Mặc dù chỉ là lưỡi cưa bằng giấy, nhưng chúng sắc bén phi thường nhờ được thấm nhuần năng lượng ma thuật.
Soạt. Soạt.
Mỗi lần lưỡi cưa giấy xẹt qua, một đoạn rễ bị chặt đứt. Tuy nhiên, số lượng rễ sinh ra lại lớn hơn rất nhiều so với phần bị cắt bỏ. Thời gian càng kéo dài, quân tiếp viện càng tăng lên, và tất cả đồng loạt thống nhất ngăn chặn Hans bỏ chạy.
[Cô đi trước đi!]
"Còn Alex thì sao?"
[Việc giải cứu cô là ưu tiên hàng đầu. Alex có thể tự lo liệu được.]
Alex đang sa vào một trận chiến khốc liệt với Bereborn. Mỗi khi hai thanh kiếm chạm vào nhau, đều để lại những dấu vết phá hủy quanh đó. Trận chiến giữa họ đã kéo dài khá lâu.
Hans kinh ngạc khi Alex, một người được trang bị đầy đủ mọi thứ, lại không thể kết liễu kẻ địch nhanh chóng như mọi khi. Trong khi đó, các yêu tinh phía sau cũng kinh ngạc không kém khi chỉ huy Bereborn của họ lại có ngày đánh tay đôi ngang ngửa với một con người.
Không ai ở đây dám can thiệp vào cuộc chiến giữa hai người. Tốc độ của Alex và Bereborn nhanh đến mức họ thi thoảng chỉ nhìn thấy những dư ảnh mờ ảo. Ngay cả đôi mắt tinh tường của yêu tinh cũng không thể theo kịp. Vì vậy, không ai dám tự ý can thiệp để tránh ngộ thương đồng đội.
Các yêu tinh xung quanh chỉ tập trung vào tấn công Hans.
[Bám chặt vào!]
Hans hét lên và giải phóng toàn bộ năng lượng ma thuật trong cơ thể. Những rễ cây định quấn lấy cậu ta nhanh chóng biến thành bột mịn, vương vãi khắp nơi. Hans chỉ có thể sử dụng đòn tấn công này duy nhất một lần, và cậu quyết định phải tận dụng cơ hội này.
Họ trước mắt cần quay trở lại khu vực bên dưới.
Hans cố gắng trốn thoát qua cái hố ban đầu, nhưng các yêu tinh nhanh trí đã chặn lối đi đó bằng ma thuật nguyên tố.
"Ngăn nó lại!"
"Chỉ cần kéo dài cho đến lúc quân tiếp viện của chúng ta tới. Nó chắc chắn sẽ không chạy thoát được."
[Chết tiệt!]
Hans nhìn quanh rồi ngẩng đầu lên. Nếu đi xuống không được, vậy thì đi lên.
Sau khi đã quyết định, cậu liền hành động ngay lập tức. Một cây cầu thấm đẫm ma thuật xanh biếc xuất hiện, lơ lửng trong không trung.
"Ngăn nó lại, nó đang muốn phá trần nhà!"
Các yêu tinh xung quanh làm sao lại không đoán được ý đồ của con linh thú? Nhưng khi chúng kịp phản ứng thì đã muộn.
Tuy nhiên, khoảnh khắc Hans định phá vỡ trần nhà...
"Vô ích thôi."
Đột nhiên, một giọng nói lạ vang lên trong không trung.
Hans giật mình, quay đầu tìm kiếm xung quanh nhưng không thể nào tìm được chủ nhân của giọng nói vừa rồi.
"Cố gắng tìm kiếm cũng vô ích."
Giọng nói xa lạ liên tục vọng lại, công kích Hans từ mọi hướng.
Sắc mặt Sedina toát lên vẻ sợ hãi.
"Là Bentmin Lipre?"
"Muốn mang đứa trẻ đó đi? Phải xem ngươi có đủ bản lĩnh hay không đã."
Lời vừa dứt, toàn bộ lâu đài rung chuyển. Bản năng của Hans kêu lên từng hồi chuông báo động nguy hiểm.
Chạy trốn!!!
Hans cố gắng phá trần nhà hòng bay ra ngoài, nhưng cơ thể cậu đột ngột phải gánh chịu một áp lực cực kỳ lớn. Bức tường bên cạnh vỡ ra, một thứ gì đó to lớn lao đến, đập thẳng vào người Hans. Cơ thể linh thú không chịu nổi, ngã xuống sàn, kéo theo Sedina cũng bị hất văng xuống.
Sedina khó khăn ngẩng đầu lên.
"C-cái gì vậy?"
Thứ vừa phá vỡ bức tường và nhô ra là một thân cây to lớn. Kích thước của nó lớn hơn gấp nhiều lần so với những gì các tư tế đã triệu hồi.
"Thế nào?"
Giọng nói của Bentmin lại vang lên bên tai Sedina. Sedina quay đầu lại, liền nhìn thấy một rễ cây nhỏ đang lắc lư như thể chế nhạo cả hai người. Âm thanh chính là phát ra từ nhánh rễ này.
"Đây là sức mạnh của Cây Thế Giới, quyền năng độc nhất dành cho người kết nối trực tiếp vào cây thần."
Sức mạnh hiện tại Bentmin có thể điều động chưa đến 1%. Tuy nhiên, chỉ với một lượng nhỏ như vậy cũng đã thừa sức đánh Hans thừa sống c·hết. Qua đó có thể thấy năng lượng của Cây Thế Giới mạnh mẽ đến nhường nào.
Đúng lúc này, một tia sáng bay đến và cắt đứt phần cuối của thân cây. Theo sau tia sáng, thân hình Alex xuất hiện.
"Tiền bối."
"Hans sao rồi?"
"Tiền bối Hans không ổn lắm."
Alex nhíu mày. Mọi chuyện gần như đã thành công nếu không có sự xuất hiện đột ngột của Bentmin. Ngay cả Hans, trong tình trạng mạnh mẽ nhất, cũng không thể chịu nổi một đòn của đối phương sao?
"Con người các ngươi thật thô lỗ."
Những thân cây mới chẳng mấy chốc liền mọc trở lại từ đoạn bị cắt, tiếp tục trườn đến như thể phàn nàn.
Sắc mặt Alex trở nên khó coi. Đối phó với mấy thứ có khả năng tái sinh kiểu này đúng là vô vọng.
Lúc này, yêu tinh Bereborn xuất hiện phía sau, cúi đầu hành lễ với thân cây.
"Gia chủ, là lỗi của thần khi để bọn chúng đột nhập được vào bên trong."
"Được rồi. Không phải lỗi của ngươi. Ta cũng không ngờ mấy tên nhân loại có thể đột nhập từ dưới lòng đất."
Bentmin lần lượt quan sát Alex và Hans.
Thật kỳ lạ!
Trước đó, cô ta không hề phát hiện ra sự tồn tại của hai kẻ này cho đến khi chúng xuất hiện. Chuyện này chưa từng xảy ra khi cô ta kết nối với Cây Thế Giới.
Rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?
"Nói. Ai trong các ngươi———"
Giọng nói của Bentmin đột nhiên trở nên rè đi, như thể âm thanh bị nhiễu loạn. Bentmin bối rối. Có kẻ nào đó đã can thiệp vào đường truyền của cô.
Belaruna cuối cùng cũng tìm được cơ hội từ nãy đến giờ. Cô từ bên dưới đột nhiên nhảy ra, nhanh chóng tiếp cận nhánh rễ và phá vỡ tạm thời quyền kiểm soát của Bentmin lên nhánh rễ đó. Ngay lập tức, lối đi bị chặn mở ra một khe hở nhỏ. Belaruna hét lên:
"Lối này!"
Đám yêu tinh nhào đến, nhưng Belaruna ngay sau đó đã đóng lối đi tạm thời. Tất cả đòn tấn công bị đám rễ cây chặn đứng.
Khoảnh khắc lối đi sắp đóng, Bereborn vung kiếm chém một đòn, hòng ép mở lối đi một lần nữa. Tuy nhiên, đòn tấn công đó đã bị Alex cản trở.
"Alex?"
Alex mỉm cười nhìn đám người Sedina đằng sau những rễ cây đang dần khép lại.
"Đi trước đi. Tôi sẽ ở lại cầm chân đám yêu tinh."
Cuối cùng, rễ cây chặn hoàn toàn lối đi. Việc tất cả cố gắng đi cùng nhau trong tình trạng này không khác gì tự sát.
Sedina cắn môi, biết rằng bản thân có ở lại cũng chẳng thể giúp được gì. Cô vừa thở dốc vừa chạy theo bước chân của Belaruna.
Tuy nhiên, khi cả ba người chạy không được bao xa thì một vật đ��m xuyên mặt sàn cẩm thạch cứng rắn, chọc thẳng xuống lòng đất. Những nụ hoa màu hồng đang nở rộ, chọc thủng sàn đá. Giữa những cánh hoa rải rác lộng lẫy, một cái chân mịn màng thò ra, đá vào mạng sườn Belaruna.
Belaruna không kịp né tránh, bị đánh văng sang một bên. Tuy nhiên, trước khi bị đánh bay, Belaruna vẫn kịp rút từ trong túi ra một lọ thuốc, ném vào đối phương. Chất lỏng độc từ lọ thuốc vỡ ra, đổ lên đầu kẻ tấn công.
"Trò trẻ con!"
Tuy nhiên, giọng nói của người bị trúng độc vẫn rất bình tĩnh.
Belaruna thở hổn hển nhìn chằm chằm vào đối phương.
Kẻ hiện ra từ bên trong nụ hoa là một yêu tinh có vẻ ngoài quý phái. Cô ta nhìn nọc độc đã thấm đẫm cơ thể, rồi dùng ngón tay quệt chất độc lên miệng, dùng lưỡi liếm.
"Thủ đoạn không tệ. Nhưng rất tiếc, ta nhận được bảo hộ của Cây Thế Giới. Tất cả chất độc chiết xuất từ thực vật không có tác dụng với ta."
Lời vừa dứt, thân hình của Bentmin đã đến trước mặt Belaruna. Ánh mắt cô ta lạnh lùng nhìn đối thủ.
"Là ngươi? Ngươi còn dám trở về?"
"Sao có thể... ... ."
"Khả năng của Cây Thế Giới không chỉ giới hạn ở việc nhìn thấy mọi thứ xung quanh. Chỉ cần là nơi rễ cây chạm đến, ta đều có thể dịch chuyển đến đó trong nháy mắt."
Sức mạnh mà Bentmin hiện tại có thể nắm giữ chính là khả năng kháng độc, tầm nhìn và khả năng dịch chuyển tức thời.
"Không thể tin được một yêu tinh tầm thường như ngươi lại có thể kết nối với Cây Thế Giới."
Bentmin cười nhạo Belaruna và búng ngón tay.
Những chiếc rễ cây mà Belaruna vừa liều mạng chặn lại liền mở ra, để lộ cảnh tượng phía bên kia. Nằm ở miệng hố là cơ thể tràn ngập vết thương của Alex. Mặc dù vẫn còn sống, nhưng hơi thở của Alex lúc này mỏng manh đến mức tưởng chừng cậu có thể c·hết bất cứ lúc nào.
"Một hiệp sĩ xuất sắc, một linh thú vô danh, và thêm vào đó là một yêu tinh lang thang có thể kết nối với Cây Thế Giới."
Bentmin lắc đầu khi nhìn đám binh lính bảo vệ bên trong đang cúi đầu về phía mình.
"Thú vị lắm, John Doe. Không ngờ một kẻ chuyên môn làm việc cá nhân như ngươi lại có thể triệu tập được nhiều người tài năng như vậy. Bây giờ khi át chủ bài của ngươi mất hết rồi, ngươi sẽ làm gì đây?"
Bentmin khoanh tay suy nghĩ, chợt cô ta nảy ra một ý tưởng thú vị.
"Ta đổi ý rồi. Tạm thời ta sẽ không g·iết các ngươi."
Rễ cây theo lệnh của Bentmin cuốn lấy ba người Alex, Hans và Belaruna.
"Các ngươi hẳn sẽ rất thích khi tự mình chứng kiến c·ái c·hết của tên đó."
Thế là toàn bộ nhóm Alex liền bị Bentmin bắt đưa về khu vực trung tâm của Cây Thế Giới. Đó là một cái hốc khổng lồ được bao phủ tứ phía bởi những rễ cây khổng lồ. Ở trung tâm là một hồ nước chứa nhựa cây tích tụ.
Sedina run rẩy khi nhìn thấy cảnh tượng phía trước. Đây là trung tâm của Cây Thế Giới và là nơi tiến hành các nghi lễ.
Bentmin thô bạo ném ba người bất tỉnh gần đó và quay đầu về phía Sedina.
"Chúng ta nên kết thúc công việc của mình ngay bây giờ, phải không?"
Sedina lùi lại một bước, nhưng không có cách nào thoát khỏi khu vực này. Dù cô có bỏ chạy cũng sẽ sớm bị Bentmin tóm lại.
"Ồ! Cuối cùng ta cũng nhìn thấy biểu c���m sợ hãi trên mặt ngươi rồi."
Bentmin cười chế nhạo.
"Ngươi có muốn biết John Doe hiện tại đang làm gì không?"
Bentmin nhẹ nhàng ra hiệu, bên trong hốc cây tràn ngập ánh sáng dịu nhẹ. Khi tiếp xúc với ánh sáng vàng nhạt như đom đóm, một khung cảnh hoàn toàn khác hiện ra trước mắt Sedina.
Đó là cảnh tượng binh lính yêu tinh đang bao vây bên ngoài lâu đài Serendel. Sedina tinh mắt ngay lập tức tìm thấy Rudger đang trốn giữa khoảng trống trong đám đông.
"Ta đoán tên hèn nhát đó định cử các ngươi đến trước để thu hút sự chú ý của ta, sau đó hắn sẽ giả dạng vào đánh lén."
Bentmin không giấu được tiếng cười khi nhìn thấu toàn bộ kế hoạch của đối phương.
"Chỉ tiếc là hắn ta không biết ta có thể nhìn thấy mọi thứ từ Cây Thế Giới."
Bentmin đưa tay về phía hình ảnh Rudger và tung nắm đấm.
Chuyện kỳ quái đã xảy ra. Theo động tác của Bentmin, tại chiến trường hiển thị trong màn ảnh, rễ cây mọc ra từ dưới chân Rudger và quấn quanh người hắn. Sự việc xảy ra quá đột ngột, không ai kịp phản ứng.
"Tạm biệt, John Doe."
"KH��NG!!!"
Bất chấp lời cầu xin của Sedina, Bentmin vẫn siết chặt nắm đấm của mình.
Nứt.
Sedina như thể cảm giác được âm thanh truyền đến từ chiến trường phía xa. Máu đỏ tươi bắn tung tóe giữa đống rễ cây đang quấn chặt Rudger.
Sedina ngã phịch xuống đất, khuôn mặt đờ đẫn không sức sống. Bentmin mở miệng nhìn cảnh tượng này với vẻ mặt tràn đầy vui sướng.
Phập!
?!!!
Nhưng cô ta vẫn chưa kịp nói ra lời chế nhạo tiếp theo thì một tiếng động lạ vang lên. Bentmin cảm thấy ngực mình đau nhói. Cô từ từ cúi đầu xuống. Đập vào mắt cô là một lưỡi kiếm sắc nhọn đâm xuyên qua ngực.
Bạn đang thưởng thức tác phẩm này tại truyen.free, nơi những câu chuyện được chuyển ngữ đầy tâm huyết.