(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 421: Luthus Wardot (3)
[Anh trai.]
Hans đang giao tiếp với Rudger trong tâm trí mình.
[Ông ta thật sự là con người sao?]
Trên thực tế, Hans thậm chí còn không hay biết mình đang dùng phương pháp giao tiếp của linh thú. Cậu ta không dám rời mắt khỏi Luthus Wardot.
Theo những gì Hans đọc được trong tài liệu, Luthus Wardot là vị kiếm sĩ giỏi nhất Đế quốc Exilion. Nhưng giữa tình báo và thực tế cảm nhận được là một trời một vực.
Ngay cả khi trúng một đòn trực diện trong trạng thái biến hình của Hans, Luthus Wardot trông vẫn không hề hấn gì.
Rudger không thể trả lời câu hỏi này. Ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào Luthus Wardot không rời.
Luthus Wardot đang bình tĩnh ngắm nghía cành cây trong tay. Đồng thời, ông ta cũng không quên đánh giá đối thủ trước mắt.
Trực giác mách bảo Rudger rằng nếu hắn rời mắt khỏi đối phương dù chỉ một khoảnh khắc thôi, Luthus Wardot chắc chắn sẽ tấn công không chút do dự.
Hơn nữa, kỹ thuật kỳ lạ của vị kiếm sĩ kia ban nãy đã lấy đi không ít sức lực của Hans. Động tác trông giống như chỉ là tùy ý đưa tay đỡ cú húc nhưng thực tế, đối phương đồng thời cũng truyền một luồng năng lượng ăn mòn sức mạnh trong cơ thể Hans.
Quá trình này diễn ra quá ngắn, chưa đến một hơi thở, nhưng Rudger vẫn kịp để ý đến. Sức mạnh mà Luthus Wardot sử dụng dù chỉ là chớp nhoáng nhưng hắn cũng đã có vài phỏng đoán về nó.
Ở phía đối diện, Luthus Wardot khá ngạc nhiên sau khi thăm dò đối thủ.
Người trước mặt ông ta không hề giống một hiệp sĩ hay chiến binh. Chỉ cần nhìn sơ qua cách di chuyển, người này chắc chắn là một pháp sư. Luthus Wardot có thể cảm nhận được từ người pháp sư trẻ tuổi kia tỏa ra một luồng khí thế được trui rèn qua vô số trận chiến khốc liệt.
Một pháp sư tài năng ở độ tuổi như thế này lại không hề có chút danh tiếng nào. Thật sự quá đỗi kỳ lạ.
Nhưng nếu suy nghĩ kỹ một chút, có lẽ việc danh tiếng của người này được giấu kín là do có bàn tay can thiệp của Đại Công chúa Eileen. Dựa vào tính cách của vị đó, khả năng cao Đại Công chúa muốn chiêu mộ người này về phục vụ cho bản thân.
Luthus Wardot sau một lúc cân nhắc liền giơ cành cây trong tay lên. Rudger cũng rút thanh kiếm bên trong quyền trượng ra, năng lượng ma thuật dần lan tỏa khắp không gian xung quanh.
Hai người không nói gì.
Hans lùi lại một bước giữ khoảng cách với bọn họ. Cậu ta hiểu rõ bản thân lúc này can thiệp chỉ càng thêm vướng víu cho Rudger.
Một sự im lặng kỳ lạ bao trùm khu rừng, thậm chí ngay cả các loài côn trùng thường râm ran mỗi tối giờ đây cũng im ắng lạ thường.
Hai người đối mặt nhau đồng thời di chuyển. Cơ thể của Rudger và Luthus Wardot lư��t qua nhau trên không trung. Một tia sáng sắc bén chói mắt xẹt qua.
Vị trí của hai người cuối cùng xuất hiện lại hoàn toàn trái ngược với lúc đầu. Một cú va chạm không tiếng động.
Hans trong giây lát không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Tuy nhiên, đôi mắt cậu ta mở to trước cảnh tượng diễn ra ngay sau đó.
Ồ!
Một hố sâu khổng lồ đột nhiên xuất hiện ở trung tâm khu rừng. Mặt đất chi chít những vết chém dài và sâu hoắm như thể vừa bị vô số lưỡi hái chém xuống. Kích thước của chúng lớn hơn nhiều so với bản thân miệng hố, kéo dài ra tận bên ngoài khu rừng.
Bề mặt của các vết nứt nhẵn lì như thể bị một vật sắc lẹm cắt qua. Ngay cả độ sâu lúc này cũng không thể dự đoán được. Như thể miệng vực thẳm địa ngục mới mở toang.
Luthus Wardot nhìn về Rudger bằng cặp mắt tò mò.
"Cậu đã làm như thế nào vậy?"
Rudger hơi quay đầu, thu hồi pháp lực còn sót lại trong thanh kiếm. Bóng đen lượn lờ xung quanh thanh kiếm tan biến, để lộ ra thân kiếm màu trắng tinh khiết.
"Phép thuật thông thường mà thôi."
"Ta không nghĩ một kỹ thuật như thế lại có thể xem là một phép thuật thông thường."
Luthus Wardot lẩm bẩm và nhìn xuống cành cây trong tay. Đầu cành cây đã gãy lìa, trên tay ông ta lúc này chỉ là một nửa nhánh cây còn lại.
Nếu người không hiểu biết khi nhìn thấy cảnh này sẽ cho rằng một cành cây làm sao có thể chịu đựng nổi một thanh kiếm ma thuật đặc chế. Tuy nhiên, nếu người cầm nhành cây này là Luthus Wardot thì câu chuyện lại khác.
Trên thực tế, vết chém khổng lồ khắc vào khu rừng này là dư chấn từ cú chém của Luthus Wardot. Chỉ là dư chấn này đáng lẽ phải nhắm vào Rudger thì lại bị đối phương không biết dùng thủ đoạn gì chuyển hướng sang nơi khác một cách thần kỳ.
"Rất thú vị."
Luthus Wardot ném cành cây đã trở nên vô dụng xuống đất. Tất cả sát khí toát ra từ người ông ta biến mất, thay bằng gương mặt hiền hòa ban đầu.
"Ta vốn định sẽ nghe câu trả lời của cậu, nhưng có vẻ hiện tại không cần thiết nữa. Cậu tạm thời sẽ không trở thành kẻ thù của Đế quốc. Ít nhất thì Công chúa lần này cũng không lừa ta."
Rudger không đáp. Luthus Wardot cũng không mong đợi câu trả lời, ông ta nhún vai và nói tiếp.
"Tuy nhiên, khoảnh khắc cậu trở thành một mối nguy cho Exilion, mọi chuyện sẽ không kết thúc dễ dàng như hôm nay. Hy vọng cậu nhớ kỹ những lời này."
Rudger đáp lại bằng hành động tra thanh kiếm vào cây trượng của mình.
"Ngài có thể yên tâm."
"... ... Tốt."
Đó là một giọng điệu khiêu khích nhưng Luthus Wardot không thấy chán ghét, ngược lại, ông ta cảm thấy yên tâm hơn phần nào.
Một người không bỏ rơi đồng đội của mình trước một đối thủ mạnh, hai người trẻ tuổi kia cũng thà chết chứ không khai ra tung tích của đồng đội. Ít nhất, Luthus Wardot không cảm thấy những người như vậy sẽ là những kẻ có thể gây hại đến Đế quốc này.
Đặc biệt, khi nghĩ đến Alex và Pantos, Luthus Wardot cảm thấy có chút ghen tị với Rudger.
Cuối cùng, Luthus Wardot rời khỏi khu rừng. Kích thước cơ thể của ông ta tuy cao lớn nhưng khi rời đi lại không hề gây ra chút tiếng động nào. Cứ như thể Luthus Wardot chưa từng đến đây cũng như chưa từng có cuộc chiến nào diễn ra vậy. Chỉ có hố sâu bên trong khu rừng mới là minh chứng duy nhất cho sự hiện diện của ông ta.
Sau khi xác nhận Luthus Wardot đã hoàn toàn rời đi, Hans lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
[Vừa nãy đã xảy ra chuyện gì vậy?]
Hans hỏi Rudger.
Chỉ nhìn những vết chém trên mặt đất thôi cũng đủ khiến cậu ta rợn tóc gáy.
[Nếu tôi không nhầm thì hình như có một tia sáng lớn vào lúc đó.]
Khoảnh khắc Rudger và Luthus Wardot va chạm, Hans đã nhìn thấy một tia sáng phát nổ.
Ánh sáng này mờ ảo đến mức ngay cả Hans với thị lực trong trạng thái biến hình cũng khó mà xác định đó là gì.
[Do anh làm à?]
"Không phải tôi."
[Chẳng lẽ là do ông ta?]
"Là hào quang năng lượng của Luthus Wardot."
Hans nhất thời không nói nên lời.
Hào quang năng lượng thường thấy ở các kiếm sĩ sao?
Cậu ta chưa từng chứng kiến hay nghe nói hào quang năng lượng nào lớn đến như vậy.
[Đúng là tôi có nghe về chuyện các kiếm sĩ bậc thầy có thể giải phóng năng lượng ngay cả khi không có vũ khí. Nhưng với kích thước đó...]
Kể cả khi đã có một nhành cây làm môi giới thì uy lực và phạm vi của đòn tấn công Luthus Wardot tạo ra vẫn thật sự phi thường.
[Anh ổn chứ?]
"Tôi ổn."
Rudger đã sớm giải phóng [Ater Nocturnus] dù vậy, hắn trông vẫn chưa hề cạn kiệt ma lực.
Đòn đánh của Luthus Wardot cuối cùng không đánh trúng Rudger. Bởi vì năng lượng bóng tối chứa trong thanh kiếm đã triệt tiêu mọi đòn tấn công trong một phạm vi nhất định. Đó là một kiểu biến dạng không gian.
[Sao tôi chưa thấy anh dùng chiêu đó trước đây nhỉ?]
"Tôi mới ngộ được chiêu này sau khi trở về từ Lưu vực Kasar."
Trong khi chiến đấu với Rimray và nhìn thấy phép thuật của Belkart Benmarck, Rudger đã có được chút cảm hứng về phép thuật mà bọn họ sử dụng. Hắn đã cải biến một chút sau khi mô phỏng.
"Chiêu đó tiêu tốn rất nhiều ma lực nên không thể sử dụng liên tục, nhưng xem ra cũng đủ để chống lại một đòn kết liễu."
Phạm vi ảnh hưởng khá nhỏ nên Rudger tạm thời chỉ có thể phủ bóng lên chính thanh kiếm của mình để thi triển chiêu thức. Thời điểm sử dụng cũng có nhiều hạn chế, chỉ có thể dùng trong cự ly gần. Tuy nhiên, Rudger vẫn khá hài lòng vì bản thân lại có thêm một con át chủ bài dự phòng.
Hắn trèo lên lưng Hans, dặn dò.
"Quay trở lại thôi. Chúng ta cần xem tình trạng của Alex và Pantos."
[Ừ.]
Cơ thể của Hans từ từ nhẹ nhàng lơ lửng giữa không trung. Khả năng bay lượn của cậu ta giờ đây đã thuần thục như bản năng. Hans phi như bay giữa không trung trở về khu ổ chuột Leathervelk.
Khu rừng trở lại sự yên tĩnh vốn có. Cảnh tượng hỗn độn xung quanh nhanh chóng được phục hồi, những vết chém chẳng mấy chốc lành lặn như chưa hề có gì.
* * *
Alex và Pantos đã được Belaruna sơ cứu kịp thời nên tạm thời không còn nguy hiểm đến tính mạng. Tuy cả hai đều bị gãy nát xương sườn, thân thể chằng chịt vết thương nhưng với thể trạng vốn có, cả hai có thể sớm hồi phục một cách nhanh chóng.
"Tốt hơn nhiều rồi."
"Này, ngồi yên đi. Xương của hai người chỉ mới được nối lại thôi đấy."
Belaruna vừa càu nhàu vừa băng bó cho hai người.
Rudger đã trở lại. Hắn nhanh chóng bước vào phòng bệnh xem xét tình trạng của Alex và Pantos. Vẻ mặt của cả hai sau trận chiến này đều trở nên nghiêm nghị lạ thường.
"Cảm giác thế nào?"
"Khá là hỗn loạn, nhưng thu hoạch được cũng không ít."
Alex trả lời với nụ cười toe toét. Trong mắt cậu ta ánh lên v�� rạng rỡ Rudger chưa từng thấy trước đây. Khi hiệp sĩ lĩnh ngộ được điều gì đó, hào quang năng lượng trong cơ thể họ dường như cũng được kích hoạt và trở nên sống động hơn.
"Tôi chưa bao giờ nghe nói đến phương pháp điều khiển năng lượng như vậy. Ngài Luthus Wardot đã mở mang tầm mắt cho tôi rất nhiều."
"Cậu cảm nhận được dòng chảy năng lượng đó không?"
Alex chậm rãi hồi tưởng lại trận chiến vừa rồi, kiếm sĩ lão luyện kia có thể dễ dàng né được tất cả các đòn tấn công của cả hai bọn họ. Kỹ năng và sức mạnh chiến đấu của người đó thực sự đã mở ra một chân trời mới cho Alex.
"Tôi vẫn đang trong quá trình suy diễn. Tôi cần thêm thời gian."
Rudger nhớ đến nhát chém thấm đẫm hào quang năng lượng bên trong khu rừng. Uy lực của kiếm khí lớn mạnh đến mức vút tới tận bầu trời, tốc độ ra chiêu bùng nổ trong chớp mắt rồi tan biến. Dòng chảy năng lượng vô cùng tự nhiên.
Rudger không khỏi tự hỏi với sức mạnh tấn công như vậy, điều gì sẽ xảy ra nếu Luthus Wardot giải phóng toàn bộ năng lượng của mình?
Hắn không tự tin chút nào có thể đối đầu với đối phương trong tình huống đó.
"Người đàn ông đó thực sự giống như một thảm họa thiên nhiên di động."
"Pantos, sao anh lại nghĩ vậy?"
Pantos đang nằm trên giường với các vết thương được băng bó toàn thân, anh ta thều thào lên tiếng.
"Cảm giác khi đứng trước mặt người đó như đang đương đầu với gió và sóng biển trong cơn bão vậy."
Ấn tượng của Pantos về Luthus Wardot cũng giống như ấn tượng của Alex. Bởi vì cả hai đã kề vai sát cánh chiến đấu một phen sinh tử nên quan hệ giữa hai người một cách tự nhiên đã trở nên khăng khít hơn trước rất nhiều.
"Vì thế..."
Rudger lên tiếng.
"Hai người định làm gì?"
Giọng điệu có chút khiêu khích của Rudger đã dấy lên ý chí chiến đấu của Alex và Pantos.
Khóe miệng hai người cong lên.
"Tất nhiên phải đáp trả cho đối phương rồi."
"Đúng thế."
* * *
Sự việc diễn ra vào lúc nửa đêm nhanh chóng kết thúc.
May mắn lớn nhất là địa điểm Pantos và Alex chiến đấu là một con hẻm vắng vẻ, ít người qua lại nên không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nghiêm trọng nào.
Tất cả những gì người dân nhìn thấy là một ngôi sao băng trắng muốt xẹt ngang bầu trời thành phố, nhưng cũng chỉ lác đác vài tin tức về cảnh tượng này xuất hiện, đa số người dân đều xem đó là những tin đồn thất thiệt không đáng tin.
Trên tay Rudger hiện tại đang là trang nhất của tờ báo đề cập đến ngôi sao băng nọ. Nếu mọi người nhìn thấy nơi rơi của ngôi sao băng, hẳn là họ đã phát hiện ra hiện trường chiến đấu của Rudger và Luthus Wardot bên trong khu rừng rồi. Nhưng kỳ lạ là cho đến giờ vẫn chưa có tin tức nào về chuyện đó.
Đúng lúc này, có tiếng gõ cửa khẽ vang lên, Rudger gấp tờ báo trên tay.
"Mời vào."
Người mở cửa là Sedina. Cô nhìn Rudger và nói bằng giọng lo lắng.
"Giáo sư, ngài vẫn ổn chứ? Tôi vừa nhận được tin tức gửi về từ Lưu vực Kasar."
"Không có gì."
"Tình hình có vẻ không ổn chút nào. Cái chết của Đệ Nhất Lesley đã lan truyền rộng rãi trong tổ chức."
Đôi mắt xanh của Rudger hướng về Sedina, chờ đợi những lời tiếp theo từ cô.
"Có tin đồn rằng ngài trùng hợp có mặt tại hiện trường vào thời điểm đó rất có thể chính là thủ phạm đã ra tay."
Bản dịch này thuộc sở hữu trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép dưới mọi hình thức.