Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 419: Luthus Wardot (1)

Alex mỉm cười, cố gắng nói với vẻ mặt thoải mái.

"Thưa ngài, có vẻ như ngài đã đi nhầm vào khu tái định cư rồi. Tôi có thể chỉ đường cho ngài. Ngài chỉ cần đi ngược lại lối vào con hẻm này là sẽ ra đến phố chính thôi ạ."

"Chàng trai trẻ, cậu rất lịch thiệp. Nhưng thật không may, ta nghĩ mình không hề nhầm đường."

Ánh mắt của Luthus Wardot quay sang Pantos ở bên cạnh.

"Thực tế thì ta đã đến đúng chỗ cần tìm rồi."

"......"

Alex không quá bất ngờ trước câu trả lời của đối phương. Cậu ta chỉ có thể tặc lưỡi, nuốt ngược những lời khuyên nhủ vào trong lòng. Khi quan sát Pantos, Alex nhận ra tình trạng của anh chàng thú nhân không ổn chút nào. Trên người Pantos chằng chịt vết thương lớn nhỏ.

Rốt cuộc ông lão trước mặt này đáng sợ cỡ nào?

Ngay cả khi Pantos không có vũ khí thì đối thủ cũng khó lòng dễ dàng đánh gục anh ta đến thế. Nhìn tình huống này, có thể đoán Pantos hoàn toàn không có sức phản kháng.

Nếu ngay cả Pantos cũng không phải đối thủ...

Nghĩ đến đây, Alex siết chặt thanh kiếm trong tay và nhìn chằm chằm vào Luthus Wardot.

'Đầu tiên, mình cần dò xét xem... ... .'

Ngay khi cậu ta đang suy tính cho hành động tiếp theo, vẻ mặt Alex chợt biến sắc, cậu không chút do dự lùi về sau.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng Alex. Bản năng mách bảo cậu rằng nếu ban nãy xông lên, người nằm xuống chắc chắn sẽ là mình.

"Hửm?"

Ngược lại, Luthus Wardot ngước mắt nhìn Alex với vẻ ngạc nhi��n.

"Chàng trai trẻ, cậu nhận ra sao?"

Không nhiều người có thể nhìn thấu cái bẫy vừa rồi. Nếu cố gắng lao lên tấn công Luthus Wardot, tất cả những gì nhận lại sẽ chỉ là một đòn phản công với uy lực gấp bội.

Chàng trai trước mặt ông ta có thể nhạy bén cảm nhận được nguy hiểm đó chỉ bằng bản năng khi còn trẻ như vậy, điều này cho thấy cậu ta có tài năng kiếm thuật rất cao.

Nhìn vào cách cậu ta vận dụng dòng năng lượng trên thanh kiếm để ngăn cản cú đánh vừa rồi, Luthus Wardot không khỏi thầm than.

Với thiên phú đó, nếu được đào tạo đúng cách, chàng trai này có thể vươn tới tầm vóc như ông.

Thú nhân kia cũng vậy, cả chàng trai này nữa. Tại sao những con người tài năng như thế lại sống ẩn mình ở một khu phố nhỏ bé tồi tàn như vậy?

Thực sự là một tổn thất lớn cho Đế quốc.

Dẫu có tiếc nuối đến mấy thì việc Luthus Wardot phải làm vẫn không hề thay đổi.

"Hai người có vẻ quen biết nhau. Như thế càng tốt. Hãy dẫn ta đến trụ sở của các người."

"Tôi không biết ngài đang nói về cái gì."

Alex thử nói dối, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt nghiêm nghị của Luthus Wardot, cậu ta nhận ra đối phương đã nhìn thấu tất cả rồi.

Alex ghét phải chiến đấu với những người quái dị như vậy.

Ngay cả Pantos cũng đã bị đánh bại. Alex quả thực không có chút lòng tin nào sẽ đấu lại được đối phương. Thậm chí, cậu ta cũng đã xác định lần này có lẽ bản thân khó lòng trở về được nữa.

Nhưng nếu cậu ta lùi bước, đối phương chắc chắn sớm hay muộn sẽ dò ra trụ sở của họ. Đến lúc đó, những gì sẽ xảy ra tiếp theo không cần đoán Alex cũng mường tượng ra được. Nếu mục đích ban đầu của đối phương là tốt thì đã không xảy ra xung đột như thế này.

"Tôi rất tiếc."

Alex siết chặt thanh kiếm của mình. Biểu cảm trên gương mặt cậu ta khá u ám, nhưng ánh mắt lại sắc bén hơn bao giờ hết. Alex hiện tại đã hoàn toàn rũ bỏ vẻ ngoài lười biếng, cợt nhả thường ngày.

"E rằng ngài có giết cả hai chúng tôi cũng không thể có được thông tin cần thiết đâu."

Luthus Wardot lắc đầu thất vọng, đôi mắt ông ta lạnh lùng vô cảm.

"Đàm phán dường như là vô nghĩa."

"Phải."

Alex không chớp mắt nhìn chằm chằm vào Luthus Wardot. Khoảng cách giữa hai bên là hơn chục mét...

"Cậu nhìn đi đâu vậy?"

"......!!!"

Chỉ trong một tích tắc, Luthus Wardot đã xuất hiện ngay trước mặt Alex. Alex vẫn mở to mắt, như muốn quan sát toàn bộ động tác của đối phương.

Khi Luthus Wardot vung nắm đấm, không khí rung chuyển, Alex có cảm giác như thế giới xung quanh đang sụp đổ.

Alex thở hổn hển, toàn bộ cơ bắp trên người căng cứng lại. Thứ đang dần bay tới chóp mũi cậu thấm đẫm mùi chết chóc. Trong tâm trí Alex, cậu đã sớm mường tượng cảnh đầu mình bị nổ tung bởi nắm đấm này.

!!!

Alex cắn răng giơ thanh kiếm lên. Sức nặng trên đôi tay cậu lúc này như bị xiềng xích, mọi cử động đều khó khăn một cách lạ thường.

Nắm đấm của Luthus Wardot dần đáp xuống người Alex, gần như không có sức phòng thủ.

Alex biết chắc thanh kiếm của mình chẳng thể ngăn lại được đối phương. Cậu ta có thể cảm nhận được dòng năng lượng lạnh lẽo chảy xuôi theo lưỡi kiếm thẳng vào tay mình.

Nếu cứ tiếp tục như thế này, cậu ta cũng sẽ sớm giống thanh kiếm trong tay, hoàn toàn gãy nát.

Làm cách nào để tránh được đòn tấn công này đây?

Tâm trí Alex chợt hiện lên khung cảnh ban nãy. Giống như người kia đã làm...

Thanh kiếm trên tay Alex theo bản năng di chuyển theo một đường cong nhẹ nhàng.

Nắm đấm của Luthus Wardot rơi xuống với uy thế như núi đổ, nhưng khi tiếp xúc với thanh kiếm của Alex, dòng năng lượng từ đó đột ngột trượt ra bên ngoài.

Alex để mặc cơ thể hành động theo phản xạ, cậu ta đã hoàn toàn chìm đắm vào trí nhớ nhằm tái hiện kỹ thuật của Luthus Wardot khi gạt bay toàn bộ đòn tấn công của Pantos.

Alex có cảm giác thời gian trôi qua quá chậm, cơ thể cậu ta như thể mỗi tích tắc đều như bị xé thành hàng ngàn mảnh.

Mọi chuyển động của từng cơ bắp trên toàn thân đều được Alex kiểm soát chính xác tuyệt đối.

Nhưng dù cho có cố gắng hết sức, việc bắt chước hoàn toàn kỹ thuật của một kiếm sĩ bậc thầy vẫn là một việc quá sức đối với Alex.

Cơ thể cậu đang điên cuồng gào thét, các cơ bắp tưởng chừng như sắp rách ra.

Nhưng Alex không hề dừng lại. Cậu ta biết chỉ cần bản thân phạm một chút sai sót nhỏ, cậu ta chắc chắn sẽ chết.

Tất cả phải được xử lý một cách hoàn hảo.

Keng!

Và những nỗ lực của Alex đã được đền đáp. Thanh kiếm của Alex cuối cùng đã gạt trượt nắm đấm của Luthus Wardot sang một bên.

Luthus Wardot nhìn vào tay mình và quan sát Alex với ánh mắt hoài nghi.

Alex lúc này đã hoàn toàn kiệt sức, trên trán cậu ta lấm tấm mồ hôi, miệng thở dốc không ngừng. Chỉ mới mô phỏng lại một kỹ thuật của người đàn ông trước mặt đã khiến Alex rơi vào trạng thái cạn kiệt năng lượng.

"... ... Cậu đã làm thế nào vậy?"

Luthus Wardot bật cười. Những gì Alex vừa thể hiện thực sự quá ấn tượng với ông ta.

Vào lúc Alex đang lo lắng không biết khi nào đợt tấn công tiếp theo sẽ đến thì Luthus Wardot đột nhiên lên tiếng.

"Chàng trai, cậu có muốn làm việc cho Hoàng gia không?"

"......."

Một lời đề nghị cực kỳ bất ngờ.

Luthus Wardot thực sự đánh giá cao tài năng của Alex và muốn cậu ta làm cấp dưới của mình.

Nếu bất cứ người nào nhận ra Luthus Wardot và nghe thấy những gì ông ta vừa nói, họ chắc chắn sẽ phải sững sờ. Vị chỉ huy Luthus Wardot nổi tiếng lạnh lùng, tàn nhẫn với kẻ thù lại đang phá vỡ nguyên tắc của chính mình.

"Anh chàng thú nhân bên cạnh cũng có thể đi cùng."

Thái độ của Luthus Wardot rất chân thành. Trong mắt ông ta, việc để Alex và Pantos ở một nơi như thế này chính là lãng phí, mai một tài năng của họ. Thay vì kết liễu hai người trẻ tuổi phía trước, Luthus Wardot thực sự muốn tự tay dạy dỗ, mài dũa những viên đá thô này thành ngọc quý.

"......."

Tuy nhiên, khi nghe thấy lời đề nghị, vẻ mặt Alex càng trở nên lạnh lùng hơn.

"Rất xin lỗi, thưa ngài. Tôi biết ngài là một người có địa vị, nhưng chúng tôi chỉ là những người bình thường, không có tài năng đặc biệt. Chúng tôi không dám trèo cao."

"Ta là Luthus Wardot, chỉ huy của đội Hiệp sĩ Hoàng gia. Ta có thể khẳng định hai cậu rất có thiên phú. Nếu hai cậu chịu gia nhập, ta đảm bảo có thể khiến trình độ của hai người phát huy tối đa."

Luthus Wardot?

Kiếm sĩ số một của Đế quốc?

Alex trợn mắt khi nghe thấy thân phận đối phương.

Luthus Wardot chính là thần tượng của tất cả những người học kiếm. Không ai khi lựa chọn trở thành một hiệp sĩ lại không biết đến cái tên này.

Đối với những người khác, lời mời này rất có sức hấp dẫn.

"Tôi xin lỗi, nhưng câu trả lời của tôi sẽ không thay đổi."

Alex vẫn lắc đầu từ chối lời đề nghị.

Có lẽ vì câu trả lời này quá bất ngờ nên bản thân Luthus Wardot nhất thời cũng không phản ứng kịp.

"Tại sao?"

"Tôi đã nhận lời với một người khác rồi."

Alex nhớ lại cái ngày định mệnh Rudger tìm đến cậu. Cho đến tận bây giờ, trong Alex vẫn âm ỉ một điều gì đó không thể diễn tả thành lời. Có thể đối với người khác, đó là một điều nhảm nhí, nhưng với Alex, những lời nói của Rudger lúc đó đã chạm đến trái tim cậu. Vì vậy, cậu ta tình nguyện đồng hành cùng với người mà mình bội phục gọi là thủ lĩnh.

Luthus Wardot bật cười khi nhìn thấy biểu cảm của Alex. Đó không phải là một tiếng cười chế giễu mà hoàn toàn ngược lại, tiếng cười này hoàn toàn thể hiện sự thừa nhận dành cho Alex.

"Ta hiểu. Nhưng cậu còn có thể tiến xa hơn nữa nếu đi cùng ta. Cậu sẽ trở thành một hiệp sĩ nổi tiếng trong Đế quốc này."

Alex lắc đầu.

"Hẳn là ngài không biết. Tôi đã từng được đào tạo chính quy. Nhưng kết cục của một người như tôi, ngài thấy đấy, không có bất kỳ thay đổi nào. Đối với tôi, nơi mà ngài đề cập không phù hợp."

"... ...."

Sắc mặt Luthus Wardot trở nên nghiêm trọng sau khi nghe lời kể của Alex.

Thay vì cảm thấy buồn vì lời đề nghị bị từ chối, ông ta lại cảm thấy tức giận vì một người tài năng như vậy lại bị bỏ quên ở một nơi đáng lẽ phải là cái nôi thúc đẩy tương lai của Đế quốc.

"Ta có thể bù đắp cho cậu."

"Một khi đã quyết định trở thành kiếm sĩ, chẳng phải chúng ta nên kiên trì với lý tưởng của bản thân sao?"

Luthus Wardot không nói gì nữa. Ông ta ngầm thừa nhận những lời Alex nói. Ánh mắt của ông ta sau đó chuyển sang Pantos bên cạnh.

"Có lẽ anh chàng này cũng sẽ không chấp nhận lời đề nghị của ta. Ta không nghĩ anh ta là một người dễ dàng bị lôi kéo."

Luthus Wardot sau khi nhìn đôi mắt nghiêm nghị của Pantos, cuối cùng ngẩng đầu nhìn trời, tựa như đang tiếc nuối điều gì.

Bầu trời đêm của thành phố Leathervelk phủ kín mây đen, ảm đạm đến mức không thể nhìn thấy ánh sao nào.

Đây là một thời kỳ hỗn loạn, những mối hiểm họa đe dọa Đế quốc luôn thường xuyên xảy ra. Trong một thời đại như vậy, việc mất đi không chỉ một mà tận hai con người tài năng như vậy là một điều đáng buồn xét từ góc độ của Đế quốc Exilion. Nhưng nếu họ thực sự không chấp nhận lời đề nghị của ông ta thì cũng đành vậy.

"Ta đoán là lập trường của chúng ta hoàn toàn khác nhau."

Khí thế của Luthus Wardot đột nhiên thay đổi. Sát khí đáng sợ tỏa ra từ vị kiếm sĩ già nhanh chóng lan rộng khắp khu vực xung quanh.

Mặt đất dưới chân Luthus Wardot dần nứt ra, phát ra những âm thanh kinh hoàng. Luthus Wardot không hề sử dụng năng lượng trong cơ thể, tất cả những ảnh hưởng lên cảnh vật xung quanh đều do sức mạnh thể chất thuần túy của ông ta tạo thành.

"Tự tay ta sẽ loại bỏ những mầm mống có thể đe dọa đến Đế quốc này."

Alex và Pantos đều rùng mình khi nhìn thấy khí thế của đối phương. Hai người không hẹn mà cùng cảm nhận được hơi thở tử vong đang đến gần hơn bao giờ hết.

Nhưng cả hai đều không quay lưng bỏ chạy. Chạy trốn trước mặt một tồn tại như thế này là vô nghĩa. Trên hết, lòng kiêu hãnh của họ không cho phép làm vậy.

"Này Pantos, cơ thể của anh đỡ hơn chưa?"

"... ... Chiến đấu không có vấn đề gì."

"Tình huống này là tình huống khẩn cấp."

Pantos im lặng gật đầu.

"Vậy thì tạm gạt bỏ mấy thứ kia lại nhé."

"Được rồi."

"Trước tiên cần hợp lực chống lại vị kiếm sĩ kia đã."

Cả Pantos và Alex biết rằng đối phương rất mạnh mẽ. Đó là lý do tại sao bọn họ thường ngầm thống nhất tránh làm việc chung với nhau. Nhưng bây giờ đã đến lúc cả hai phải gạt bỏ tất cả những cảm xúc vặt vãnh đó sang một bên.

"Anh biết phải làm gì, phải không?"

"Tôi có chút ý tưởng."

"Không thể lao vào tấn công như bình thường được. Trình độ của người kia hơn xa chúng ta."

Alex hiểu những gì Pantos nói.

Những kỹ năng khó tin mà Luthus Wardot thể hiện với đôi tay trần kia, hoàn toàn đã vượt ra ngoài mọi lý lẽ thông thường.

Pacius đấu với Pantos trước đó đã rất mạnh. Nhưng Luthus Wardot còn mạnh hơn gấp nhiều lần.

Chênh lệch lớn đến mức Alex cũng cảm thấy bất lực.

"Ông ta dường như c�� thể làm trật hướng các đòn tấn công."

"Thì sao?"

"Tốc độ. Anh phải ra đòn nhanh và mạnh mẽ hơn."

Mặc dù đó thực sự là một yêu cầu vô lý nhưng Pantos vẫn gật đầu.

"Tôi sẽ tấn công tiên phong."

"Cho tôi chút thời gian. Tôi cần phân tích kỹ thuật đó thêm một chút. Bù lại, tôi sẽ đưa ra hướng dẫn cho anh."

"Hiểu rồi."

Sau khi hai người trao đổi một vài lời, Luthus Wardot mới lên tiếng hỏi.

"Hai người đã nói chuyện xong chưa?"

"Cảm ơn ngài đã cho chúng tôi thời gian. Tôi sẽ càng cảm kích hơn nếu ngài bỏ qua cho chúng tôi."

"Haha. Cậu hài hước lắm."

"Đúng là một quý ông khó thuyết phục."

Pantos nhìn Alex đầy vẻ khó hiểu.

"Cậu thuyết phục ông ta lúc nào thế?"

"Ờ ha. Giờ nghĩ lại thì đúng là tôi chẳng nói gì có ích cả."

Mặt Pantos đầy vẻ khó hiểu. Anh ta hoàn toàn không thể theo kịp mạch suy nghĩ của Alex.

Nhưng chuyện đó hiện tại không quan trọng. Cả hai đang phải đối mặt với nguy cơ sinh tử phía trước.

"Đừng chết nhé, Pantos."

"Anh cũng vậy."

Truyen.free xin gửi lời cảm ơn đến quý độc gi��� đã theo dõi bản dịch này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free