(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 366: Vùng đất huyền bí (2)
Người dẫn đầu là một phụ nữ xinh đẹp, thu hút vô số ánh mắt xung quanh. Mái tóc màu bạc pha xanh lam dài đến thắt lưng, tung bay nhẹ nhàng theo từng bước đi kiêu sa. Thần thái tự tin cùng bộ váy xanh lam tinh tế đã tạo nên một tổng thể hài hòa tuyệt đẹp. Dáng đi thẳng tắp, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, bất chấp mọi ánh nhìn xung quanh, khiến Rudger liên tưởng đến một con thiên nga cao quý. Phía sau cô là những người hầu cận, và đi sau cùng là một đoàn hiệp sĩ hộ tống.
"Nhìn đội ngũ này thì có vẻ là người hoàng gia."
.......
Arfa nói với giọng ngây thơ. Lời cậu ta nói không sai, bởi theo thông lệ, chỉ những nhân vật thuộc hoàng tộc mới có thể điều động hiệp sĩ để hộ tống.
Không đáp lời Arfa, Rudger bỗng nhiên đứng dậy.
"Arfa, chúng ta đi thôi."
"Có chuyện gì vậy?"
Arfa bối rối trước hành động đột ngột của Rudger nhưng không từ chối mệnh lệnh của hắn. Đúng lúc đó, nhân viên tiếp tân quay lại, tay cầm chìa khóa. Sau khi nhận chìa khóa, Rudger cùng Arfa nhanh chóng rời khỏi sảnh tầng một, cả hai cố gắng hành xử tự nhiên nhất để không gây chú ý không cần thiết.
"Thủ lĩnh, sao đột nhiên chúng ta lại phải rời đi vội vã như vậy?"
"Cậu có biết những người vừa vào sảnh có thân phận gì không?"
"Hả?"
Arfa cố lục lọi ký ức về gương mặt người phụ nữ ban nãy.
"Hình như người dẫn đầu là Nữ hoàng phải không? Tôi đã nhìn thấy ảnh của cô ấy trên báo."
"Đúng vậy. Đó là Nữ hoàng Ekaterina Bolsvaya."
"À, là cái tên đó!"
Arfa vỗ tay sực nhớ ra.
Rudger bình tĩnh giải thích thêm.
"Cô ta là Nữ hoàng của Utah – nhân vật chủ chốt trong cuộc nội chiến gần đây. Người ta vẫn thường gọi cô ấy là Sa hoàng (Tsaritsa)."
Arfa tròn mắt nghe Rudger giới thiệu về nhân vật tiếng tăm đó. Một lúc sau, cậu mới lên tiếng hỏi.
"Hình như thủ lĩnh từng nhắc qua về việc anh tham gia cuộc nội chiến của Utah. Chính xác thì chuyện gì đã xảy ra?"
"Không có gì hay ho cả. Tôi chỉ không may bị cuốn vào cuộc chiến đó thôi."
"Ồ, vậy ra đó là lý do anh rời đi sau khi nội chiến kết thúc sao?"
Rudger gật đầu.
"Tôi phải giả c·hết để trốn khỏi Vương quốc Utah. Hiện tại, họ xem tôi đã c·hết. Tốt hơn hết là chúng ta tránh mặt nhóm người đó để khỏi phiền phức."
"Hm... ..."
Đối với một người ít am hiểu về những tranh đoạt hay âm mưu như Arfa, cậu ta không sao hiểu nổi lý do Rudger phải rời đi.
Sau khi suy nghĩ một lúc, Arfa lên tiếng.
"Ý thủ lĩnh là họ sẽ tức giận nếu biết anh còn sống?"
"Phải."
"Tại sao vậy? Tôi tưởng nếu biết một người quen còn sống sau khi được cho là đã c·hết thì ai cũng phải vui mừng chứ?"
"Mọi chuyện không phải lúc nào cũng đơn giản như vậy. Cái c·hết của tôi khi đó nhằm chấm dứt mọi quan hệ giữa hai bên, và tôi cũng không có ý định gặp lại họ nữa."
"Tôi hiểu rồi."
Arfa ngây thơ gật đầu.
"Nhưng lỡ chạm mặt họ thì có sao đâu? Dù sao thì thân phận và diện mạo của anh bây giờ đã khác hoàn toàn so với trước đây."
"Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Tốt nhất vẫn nên đề phòng mọi rủi ro có thể xảy ra."
"Ừm."
"Arfa, nhớ kỹ điều này. Không phải ai cũng có suy nghĩ giống nhau trong cùng một tình huống. Khi tiếp xúc nhiều người hơn, cậu sẽ nhận ra."
"Tôi hiểu. Nhưng nếu có sự khác biệt về quan điểm, chẳng phải chúng ta nên đối thoại để tìm ra tiếng nói chung sao?"
Ánh mắt của Rudger có chút bất ngờ trước câu hỏi của Arfa.
Điều Arfa nói là một cách giải quyết vô cùng lý tưởng. Mọi bất đồng quan điểm nên được giải quyết thông qua đối thoại. Ai cũng hiểu lẽ đó, nhưng không phải ai cũng sẵn sàng làm vậy.
Nếu dễ dàng như vậy thì đã không có c·hiến t·ranh nổ ra.
Công nhân - chủ nhà máy, quý tộc - bình dân, người giàu - người nghèo...
Cơ cấu xã hội phân cấp quá vững chắc, đến nỗi không thể tìm thấy tiếng nói chung giữa các giai tầng ở hai đầu kim tự tháp.
Nhưng điều trớ trêu hơn nữa là những lời lẽ lý tưởng này lại thốt ra từ miệng Arfa – một cỗ máy được tạo ra như một công cụ c·hiến t·ranh.
Đó là suy nghĩ của người máy sao? Hay đó là suy nghĩ của linh hồn Arte đang trú ngụ trong cơ thể này?
"... ... Tôi cũng mong sẽ có một ngày như vậy."
Rudger tiếp tục.
"Còn một lý do nữa chúng ta không nên đối mặt với Nữ hoàng Utah."
"Đó là gì?"
"Tính cách của cô ta rất kỳ quặc."
"Hả?"
"Mỗi lần trò chuyện với cô ta, tôi đều thấy rất mệt mỏi."
Rudger mỗi khi nhớ lại khoảng thời gian đó, hắn lại cảm thấy cơn đau đầu kinh niên của mình như muốn tái phát.
***
Trên tầng cao nhất của khách sạn Land River.
Ekaterina đang đứng ở cửa sổ ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài. Toàn cảnh thành phố Felix như thể được thu nhỏ qua lớp kính trong suốt.
Cảnh tượng cô đứng yên lặng, với bầu trời xanh ngát phía xa, hệt như một bức tranh phong cảnh tuyệt mỹ. Đôi mắt cô khép hờ, khuôn mặt không chút biểu cảm, chỉ toát ra vẻ lạnh lùng, cao quý thuần túy. Khiến người ngoài chỉ dám đứng từ xa chiêm ngưỡng, không chút nào dám mạo phạm.
Cuối cùng, môi Ekaterina hé mở, và một tiếng cười vang lên.
"Ô hô hô hô—!!!"
Đó là một tràng cười the thé, cao vút, cực kỳ chói tai, thậm chí có phần kỳ cục. Ngay từ khoảnh khắc cô cất tiếng cười, toàn bộ ấn tượng hoàn hảo về cô đã tan biến.
Ekaterina chống hai tay lên chiếc eo mảnh mai, miệng không ngừng khúc khích cười.
"Hai người có nghe thấy gì không? Tất cả mọi người đều khen ngợi ta đó!"
Hai hầu cận của Ekaterina đồng loạt lên tiếng.
"Bệ hạ, xin Người giữ im lặng. Nếu cứ hành xử như vậy, kẻo có người trông thấy mất."
"Bệ hạ, nụ cười hôm nay của Người vẫn xinh đẹp như thế."
Hai người hầu đồng thời nói những lời trái ngược nhau và trừng mắt nhìn đối phương.
Người khiển trách Ekaterina là một người đàn ông tên là Batali. Người còn lại là phụ nữ tên Barencina. Họ là anh em song sinh.
"Barencina, em nói gì vậy? Bệ hạ lại có thể hành xử tùy tiện như thế?"
"Batali, anh có thể thôi những lời ca cẩm cũ rích đó đi không?"
Hai anh em không chỉ đấu khẩu bằng lời nói mà còn động chân động tay. Họ liên tục vung đòn về phía nhau, miệng vẫn không ngừng chất vấn.
Pabababat!
Nhìn từ xa thì có vẻ giống như một chuyển động tay đơn giản, nhưng với hai hiệp sĩ cấp cao thì đó lại là một chuyện khác.
Cuối cùng, Batali đành chịu thua.
"Chúa ơi! Thật ô nhục cho Vương quốc nếu diện mạo thật của Bệ hạ bị lộ ra."
"Nhiệm vụ của chúng ta là che giấu điều đó đi mà. Mặc dù em ước sao mọi người đều có thể thấy Bệ hạ chân thực nhất."
"Em đang nằm mơ giữa ban ngày đấy à?"
Cuối cùng, Ekaterina buộc phải lên tiếng chấm dứt cuộc tranh cãi giữa hai hầu cận của mình.
"Hai người dừng lại đi. Cả hai hãy nhanh chóng đi nghỉ đi! Chúng ta đang đi thư giãn, hãy gạt bỏ công việc sang một bên."
Batali lập tức mở miệng.
"Thần xin lỗi, thưa Bệ hạ, nhưng chúng ta không ở đây để vui chơi. Mục đích ban đầu khi chúng ta đến tham gia [Đêm huyền bí] là để xây dựng mối quan hệ tốt với các pháp sư."
"Tất nhiên, kết giao với pháp sư là cần thiết. Nhưng [Đêm huyền bí] ngày mai mới chính thức bắt đầu. Bây giờ chúng ta chưa cần bận tâm đến việc đó."
"Hiện tại có rất nhiều người nổi tiếng đang tập trung tại khách sạn này. Họ cũng có vẻ rất háo hức được diện kiến Bệ hạ, thần nghĩ đây là thời điểm thích hợp."
"Dù không thích lời anh trai thường nói nhưng lần này thần không thể không đồng tình với anh ấy."
Thấy ngay cả Barencina cũng đứng về phía Batali, Ekaterina bĩu môi.
"Thực sự không thú vị."
"Thần hiểu cảm giác của Bệ hạ, nhưng thân phận Ngài đã khác. Ngài giờ đây không còn là Công chúa mà là Nữ hoàng lãnh đạo một quốc gia. Trong nhiều trường hợp, Ngài cần làm những việc Ngài không muốn."
"Giống như những gì người đàn ông đó nói?"
.......
Batali im lặng khi Ekaterina nhắc đến người đàn ông đó. Anh ta biết Nữ hoàng đang ám chỉ ai.
Ông ấy là đồng minh của họ, người đã giúp họ chống lại kẻ thù trong cuộc nội chiến ở Utah. Nhưng họ sẽ vĩnh viễn không thể gặp lại người đàn ông đó nữa. Tất cả những chiến công lừng lẫy của ông ấy mãi mãi chỉ còn là ký ức trong lòng họ.
"Một người cai trị thực thụ phải giả vờ có nhiều đức tính ngay cả khi người đó không sở hữu chúng. Giả vờ sở hữu chúng còn có lợi hơn là thật sự có chúng."
Batali gật đầu khi những lời của Machiavelli thốt ra từ miệng Ekaterina.
"Thần mừng vì Bệ hạ vẫn còn nhớ."
"Ta nhớ tất cả những gì ông ta đã nói. Ông ta luôn cằn nhằn về chúng bên tai ta mọi lúc mọi nơi."
Khuôn mặt của Ekaterina khi nhớ đến Machiavelli hiện lên một nỗi buồn man mác. Nhưng sau đó, cô nhanh chóng rũ bỏ vẻ yếu đuối và đứng thẳng người.
"Được rồi! Chúng ta nên xuống dưới."
Hai hầu cận nhanh chóng hộ tống Ekaterina ra khỏi phòng. Người lái xe đợi sẵn ở hành lang định bước theo nhưng Barencina nhẹ nhàng kéo anh ta lại.
"Bệ hạ, Người có muốn xuống tầng một trước không?"
"Ta nghĩ chúng ta nên chào hỏi những người cùng tầng trước."
Ekaterina thản nhiên nói và gõ cửa một phòng VIP khác gần đó. Hành động này của cô quá đột ngột khiến hai người hầu không kịp ngăn cản.
"Cho hỏi là ai vậy?"
Cánh cửa bật mở và một gương mặt trẻ con lộ ra.
Ekaterina mỉm cười rạng rỡ và cất lời chào.
"Rất vui được gặp cậu. Tên ta là Ekaterina Bolsvaya."
"Xin chào. Tôi là Arfa."
Arfa đáp lại bằng một nụ cười hồn nhiên.
"Cô đến đây có việc gì?"
"Ta chỉ muốn làm quen với người ở phòng bên thôi. Nếu cậu có người đi cùng thì bây giờ ta có tiện chào hỏi người đó không?"
"À, tôi có người đi cùng. Ờ, nhưng... ..."
Arfa nói được nửa chừng chợt nhớ lại những gì Rudger nói trước đó. Thế là cậu vội vã ngậm miệng lại.
Khi Ekaterina đang bối rối trước hành vi kỳ lạ của Arfa, một người khác đột nhiên xuất hiện sau khe cửa.
"Xin lỗi, nhưng chúng tôi không muốn nói chuyện với người lạ."
"Ơ? Này, chỉ một lát thôi, không mất nhiều thời gian của mọi người đâu!"
Người đàn ông tóc đen đóng sầm cửa lại như không muốn nghe thêm.
Ekaterina đứng im như thể bị đóng đinh tại chỗ.
"Bệ hạ! Người có ổn không?"
"Xin Người đừng quá bận tâm. Thi thoảng vẫn có những pháp sư sống khá khép kín mà, việc họ không muốn tiếp xúc với người ngoài cũng là điều dễ hiểu."
Khi hai người phụ tá chưa biết phải l��m gì thì Ekaterina đưa tay lên miệng và thốt lên một tiếng cảm thán.
"Ôi trời. Ôi trời. Người đó... ..."
"Bệ hạ? Người biết vị pháp sư đó sao?"
"Làm sao trên đời lại có thể có người đẹp trai như vậy?!"
.......
.......
Chương truyện này được chuyển ngữ bởi truyen.free, kính mong quý độc giả vui lòng không sao chép trái phép.