Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 356: Tâm bệnh (2)

Rudger sải bước chầm chậm trên đường phố Leathervelk.

Nơi ở của Casey Selmore nằm cách trung tâm thành phố không xa, nơi xe cộ vẫn tấp nập qua lại.

Trước mặt hắn là một công viên, nơi một ông già đang ngồi trên ghế cho chim bồ câu ăn. Rudger tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh. Ông lão đang cho bồ câu ăn bỗng lên tiếng.

“Thám tử Casey Selmore vẫn chưa ra ngoài.”

“Ông có biết lý do là gì không?”

“Kể từ khi trở về từ thủ đô, sắc mặt cô ấy không được tốt. Trông cô ấy không phải đang bị thương mà giống như có nhiều tâm sự hơn.”

“……..”

“Có khá nhiều người đã đến thăm vị thám tử ấy. Tôi chỉ biết nhiêu đó thôi.”

“Cảm ơn ông.”

Rudger lấy trong túi ra một tờ tiền và đưa cho ông lão.

Ông lão điềm nhiên nhận tiền, rồi đứng dậy rời công viên. Giờ đây, ông sẽ đến một nơi khác, lắng nghe những câu chuyện và truyền lại thông tin cho những ai cần. Ngay khi ông lão rời đi, lũ bồ câu cũng đồng loạt bay lên.

Rudger nhìn chằm chằm lên cửa sổ tầng hai của ngôi nhà đối diện. Những dây thường xuân rủ xuống như thác từ lan can sắt. Hắn có thể đoán đây chắc chắn là do ý muốn của cô nàng chủ nhà, bởi lẽ chẳng có chủ nhà nào khác lại để cây cối mọc um tùm đến vậy. Tuy nhiên, nếu họ vẫn chấp nhận giữ ngôi nhà trong tình trạng đó, có lẽ là do Casey đã trả một khoản tiền thuê không nhỏ.

Rudger đứng dậy khỏi băng ghế và chậm rãi đi về phía ngôi nhà. Lúc hắn vừa định ấn chuông thì có người từ bên trong bước ra.

“Thật là… Sao mọi người lại tặng nhiều đồ như vậy chứ? Làm sao mình xử lý nổi đống này đây?”

Một cô gái đang vác một chồng quà khổng lồ, gấp ba lần kích thước cơ thể mình, miệng lẩm bẩm ca thán. Cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt thanh tú, nhưng sức lực bên trong cơ thể bé nhỏ ấy lại vượt xa người thường.

Là Betty. Hoặc có thể gọi cô ấy với cái tên cũ là Beta.

Betty đặt tất cả những món quà từ người hâm mộ của Casey Selmore ở lối vào và bắt đầu phân loại, sắp xếp.

Sau khi cất hết quà, Betty định đi vào trong nhưng chợt dừng lại khi nhìn thấy Rudger.

“Ơ, anh là?”

Lúc đầu, khi nhìn thấy Rudger, Betty nghiêng đầu cố nhớ xem đó là ai, sau một lúc suy nghĩ, cuối cùng cô cũng nhận ra anh ta.

“Anh là Rudger Chelici đúng không?”

“Vâng, đúng là tôi.”

Đối với Betty, Rudger chỉ là một người đàn ông thỉnh thoảng có tên xuất hiện trên báo hoặc là cái tên Casey Selmore thỉnh thoảng nhắc đến.

“Anh đến đây để gặp chị Casey sao?”

“Đúng vậy. Cô ấy có tiện gặp tôi không?”

“Ừm. Tôi e rằng hiện tại hơi khó. Casey dạo này không được khỏe.”

“Cô ấy bị bệnh gì sao? Đã mời bác sĩ khám chưa?”

“Cơ thể Casey vẫn ổn, chỉ là tâm trí chị ấy có chút kỳ lạ. Mặc dù trước đó chị ấy đã có phần lập dị rồi.”

Rudger bật cười, không khỏi lắc đầu trước những lời nói của Betty.

“Anh có vẻ quen biết chị Casey. Vậy nhờ anh trông chừng chị ấy giúp tôi một lát nhé, tôi phải ra ngoài một chút.”

“Cô có cần tôi giúp gì không?”

“Anh chỉ cần canh chừng chị ấy thôi. Tôi phải đi giải quyết mấy người hâm mộ tặng quà cho chị ấy. Bọn họ phiền phức quá!”

“Được rồi.”

Betty vẫy tay chào Rudger rồi đi ra cửa.

Rudger nhìn bóng lưng xa dần của Betty, không khỏi suy nghĩ. Đây có lẽ chính là người máy Beta mà hắn không tìm thấy ở phòng thí nghiệm.

Đứa trẻ mà hắn không thể tìm thấy trong phòng thí nghiệm ngày hôm đó...

Rốt cuộc linh hồn của ai đang ở trong cơ thể này?

Rudger đột nhiên nảy ra suy nghĩ: có lẽ linh hồn trú ngụ trong cơ thể Betty chính là em gái của Arte – Sally.

“Cầm lấy!”

Đ��ng lúc này, một bó hoa đột nhiên xuất hiện trước mắt Rudger. Betty không biết đã trở lại tự lúc nào, dúi vào tay hắn một bó hoa.

“Đặt lên tầng hai giúp tôi nhé.”

Betty nói xong liền nhanh chóng biến mất, chỉ để lại vài lời dặn dò cho Rudger.

Rudger lắc đầu. Cô bé này cũng thật là quá dễ tin người. Sao có thể để một người lạ như hắn ở trong nhà rồi ra ngoài như vậy?

Có lẽ Betty cũng không biết chuyện xảy ra giữa hắn và Casey Selmore. Cô ấy chỉ đơn thuần cho rằng hắn quen biết Casey Selmore và trông có vẻ đáng tin. Nếu thế thì cô nàng kia hẳn là không kể hết mọi chuyện với người trợ lý của mình.

Rudger chậm rãi leo lên cầu thang gỗ tầng hai. Hắn dừng lại trước một căn phòng tầng hai và gõ cửa.

Cốc cốc.

Không có phản hồi.

Không phải là không có người. Theo những gì Betty nói, Casey Selmore chắc chắn đang ở bên trong.

Rudger nhẹ nhàng xoay tay nắm cửa.

Kẹt.

Cửa phòng không khóa.

Cô nàng này không sợ nhỡ có trộm à?

Suy nghĩ của Rudger ngay lập tức bị cắt đứt khi nhìn thấy khung cảnh bên trong.

‘Gì thế này?’

Căn ph��ng vô cùng bừa bộn, với những chồng sách, tập tài liệu, báo chí và đủ thứ đồ vật linh tinh nằm rải rác khắp nơi. Dù có dấu hiệu dọn dẹp, nhưng chẳng đáng kể.

Một mùi hăng cay xộc vào mũi Rudger.

Cô nàng kia còn làm thí nghiệm ngay trong phòng ngủ nữa sao? Không sợ bị độc chết à?

Rudger cẩn thận bước tránh những thứ vương vãi trên sàn, hướng mắt về phía chiếc giường ở góc phòng. Một người đang nằm trong chăn, mái tóc màu xanh nhạt lộ ra từ tấm chăn trắng, chẳng cần đoán cũng biết là ai.

Rudger đặt bó hoa lên chiếc tủ gần đó rồi kéo một chiếc ghế tới và ngồi xuống.

Hắn chưa từng chăm sóc người bệnh bao giờ.

Rudger nhìn quanh phòng.

Cách bài trí trong phòng có vẻ khá yên tĩnh, tường xung quanh là giấy dán hoa văn màu đỏ phủ vân gỗ. Trên kệ bày đủ loại lọ thuốc, tượng, đồ gốm sứ thủy tinh không rõ nguồn gốc, trông như thể chủ nhân căn phòng đã sưu tầm chúng trong những chuyến du lịch khắp thế giới.

Rudger liếc nhìn người đang nằm trùm chăn kín mít. Hắn nhẹ nhàng vén tấm chăn đang trùm kín mặt cô để cô dễ thở hơn.

Khuôn mặt Casey Selmore đang ngủ lộ ra. Ngay cả khi Rudger kéo tấm chăn trên mặt xuống cô ấy cũng không có phản ứng gì, điều này chứng tỏ cô ấy đang ngủ rất sâu.

Rudger im lặng quan sát người trước mặt. Đã lâu rồi họ không gặp lại kể từ sự việc xảy ra ở thủ đô. Sắc mặt của Casey Selmore không tốt lắm. Rudger để ý thấy có quầng thâm dưới mí mắt của cô.

Dù đang ngủ nhưng tình trạng của Casey Selmore có vẻ cũng không tốt, cô ấy giống như đang gặp ác mộng.

Hắn nhớ lại lời ông lão ngoài công viên đã nói. Casey Selmore dường như có tâm sự, tinh thần của cô ấy bị một chấn thương nào đó.

Chẳng lẽ do phép thuật tấn công tinh thần lúc đó?

Mỗi người đều có một quá khứ không mong muốn ai biết. Có lẽ lần này cô ấy đã phải nhớ lại những ký ức không tốt.

Rudger tinh ý thấy có một túi thuốc an thần đặt gần gối. Hắn cau mày.

Mất ngủ nghiêm trọng đến mức này rồi sao?

Đột nhiên, Casey Selmore nhíu mày, miệng bắt đầu lẩm bẩm những từ không rõ nghĩa. Cô trằn trọc vài lần, trán bắt đầu đổ mồ hôi.

“……..”

H��n nhìn quanh, một lúc sau mới thấy một chậu nước và một chiếc khăn mặt lẫn trong đống đồ đạc bừa bộn. Hắn nhẹ nhàng duỗi tay, dùng ma pháp làm ướt chiếc khăn rồi cẩn thận lau mồ hôi trên trán Casey Selmore.

“N-n… … .”

Casey Selmore lẩm bẩm điều gì đó nghe không rõ. Rudger tinh ý nhận ra đôi môi của cô hơi khô, có lẽ cô ấy khát nước.

Hắn bèn rót một cốc nước từ bình giữ nhiệt bên cạnh, sử dụng phép thuật làm cho nước nguội đi.

“Nước ở đây.”

Sau khi cho cô uống nước, Rudger đặt cốc nước vơi một nửa lên bàn và đưa tay về phía trước. Khi hắn kích hoạt ma pháp, một luồng năng lượng mờ nhạt từ đầu ngón tay Rudger nhanh chóng bao phủ lấy cơ thể Casey Selmore.

Đây là ma pháp hắn đã dùng để chữa trị vết bỏng trên mặt Violetta, nhưng hắn không chắc nó có tác dụng gì cho Casey Selmore hay không. Tuy nhiên, có vẻ như cũng có chút hiệu quả, sau một lúc, sắc mặt Casey Selmore đã khá hơn nhiều.

Đột nhiên, đôi mắt của Casey Selmore mơ hồ mở ra.

“… … Anh….?”

Khoảnh khắc đôi mắt xanh của Casey Selmore nhìn hắn, Rudger theo bản năng nghĩ Casey Selmore sẽ đỏ mặt và hét lên, hoặc chí ít sẽ tức giận mắng mỏ hắn. Nhưng trái với suy nghĩ của hắn, Casey Selmore chỉ có chút ngạc nhiên, sau đó, trong ánh mắt cô ánh lên vẻ tự trách, miệng cô lặp đi lặp lại vài từ. Rudger chăm chú lắng nghe mới hiểu cô ấy đang nói gì.

“… … Moriarty….”

“……Thật xin lỗi……..”

Đồng tử của Rudger co lại, hắn cảm thấy cực kỳ bối rối.

Sao hắn lại không hiểu những lời này có ý gì cơ chứ?

Nhưng cô ấy không cần phải nói những lời này, vốn dĩ cô ấy không làm gì sai cả.

“……..”

Giữa lúc đủ loại suy nghĩ chạy loạn trong đầu Rudger, một giọt nước mắt đột nhiên chảy xuống từ khóe mắt Casey Selmore.

Rudger luống cuống lau nước mắt cho cô. Hắn thầm ân hận vì hành vi bồng bột trước đây của mình. Đúng ra hắn mới là người phải nói lời xin lỗi, hắn đã lợi dụng cô ấy để thực hiện mục đích của bản thân bất chấp sự tin tưởng cô dành cho hắn. Kể cả khi đã tận mắt chứng kiến hắn đứng cạnh xác cảnh vệ ở khu mỏ, Casey Selmore vẫn chọn tin tưởng và nghe hắn gi���i thích. Nhưng hắn đã hoàn toàn phụ lòng tin của cô ấy.

“Đừng khóc.”

“……”

“Đó không phải lỗi của cô. Tôi mới là người phải xin lỗi.”

Rudger thì thầm.

Đôi mắt đỏ hoe của Casey Selmore ánh lên vẻ kinh ngạc. Sau đó, cô ấy mỉm cười thanh thản rồi nhắm mắt lại. Casey Selmore tiếp tục chìm vào gi���c ngủ, lần này hơi thở của cô ấy đã trở nên ổn định hơn. Có lẽ cơn ác mộng đã kết thúc.

Két.

Rudger dùng phép thuật mở cửa sổ thông gió cho căn phòng. Sau đó hắn lặng lẽ đứng dậy đi ra ngoài, không đánh thức cô.

Ngay khi bước ra cửa, Rudger gặp Betty đã trở về.

“Ồ! Anh đã gặp chị Casey chưa?”

“Tôi đã gặp cô ấy rồi.”

“Tình trạng của Casey rất tệ phải không? Thật xin lỗi anh vì sự phiền toái này.”

“Không sao đâu. Tinh thần của cô ấy đã tốt hơn nhiều. Cứ để cô ấy ngủ một giấc đi.”

“Thật sao?”

Vẻ mặt của Betty khi nghe những lời này lập tức trở nên rạng rỡ hơn. Cô lập tức chạy lên tầng hai để kiểm tra tình trạng của Casey. Rudger thấy vậy liền yên tâm rời đi.

Khi Casey Selmore tỉnh lại thì trời đã nhá nhem tối.

“Có khách đến sao, Betty?”

“Sao thế?”

“Tôi không nhớ rõ lắm, nhưng đã lâu rồi tôi mới có một giấc ngủ trọn vẹn đến vậy.”

Casey Selmore tự hỏi, đầu ngón tay cô nhẹ nhàng gạt một vài sợi tóc lòa xòa trên má.

“Có ai đã đến thăm tôi sao?”

“À, là anh chàng Rudger Chelici mà chị hay nhắc đến đấy.”

“… … Cái gì?”

Tên đó đã đến thăm cô ấy sao?

Nhưng cô ấy nhớ đã nhìn thấy người đó… … .

‘Chờ chút… nếu đấy không phải là mơ thì….’

Mặt Casey Selmore ngay lập tức trở nên nóng bừng. Cô loạng choạng rồi lại đổ người xuống giường.

“Casey? Chị sao thế? Đau ở đâu?”

“Không. Chỉ hơi chóng mặt thôi.”

Casey Selmore nhẹ nhàng lắc đầu, mắt cô chợt nhìn thấy bó hoa được đặt trên tủ cạnh giường.

“Betty, hoa này ai mang tặng thế?”

“Cái đó sao? Khách của chị đấy.”

Nếu là khách, chẳng lẽ là hắn ta?

Hoa dâm bụt?

Hoa dâm bụt với những cánh hoa màu đỏ nồng nàn....

Mặt Casey Selmore đỏ bừng, hơi nước bốc ra từ đầu cô ấy.

Tên ngốc kia có biết thứ này mang ý nghĩa gì hay không mà đem đi tặng lung tung thế?

Bản văn chương này, sau khi được trau chuốt, chính thức thuộc về quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free