(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 344: Phản đối (1)
Rudger nhìn nam sinh đang đứng trước mặt. Đó là Martin Kandak, một học sinh đến từ gia đình quý tộc danh giá.
Hắn liếc nhìn quanh. Vài học sinh quý tộc khác đang ngấm ngầm ủng hộ hành động có phần bồng bột của Martin. Xem ra, cậu ta là người đứng ra làm đại diện.
Rudger khẽ búng ngón tay, một kết giới cách âm lập tức bao trùm lấy hai người. Martin dường như không nhận ra, nhưng Rudger nghĩ điều này là cần thiết.
Đối mặt với cái nhìn chằm chằm của Rudger, cơ thể nam sinh khẽ run lên bần bật. Cậu ta bắt đầu hối hận với những lời mình vừa thốt ra, nhưng giờ đây đã không thể rút lại.
"Martin Kandak, trò định bỏ lớp?"
"... ... Dạ vâng."
"Lý do là gì?"
Dù có hơi bất mãn nhưng Martin vẫn thành thật trả lời.
"Em không muốn lãng phí thời gian của bản thân vào những hành động vô nghĩa như thế này."
"Hãy cho ta biết, trò cho rằng điều gì là vô nghĩa?"
Martin từ nhỏ đã lớn lên trong sự bao bọc của gia đình. Cả đời, cậu chưa từng nếm trải sự nghiêm khắc. Dù sau khi đặt chân vào học viện Theon, cậu ta đã chứng kiến không ít người tài năng, cả quý tộc lẫn thường dân, nhưng Martin chưa bao giờ cảm thấy mình 'mất mặt' nặng nề như trong đợt huấn luyện này.
Dù cậu ta rất khâm phục khả năng của giáo sư Rudger, nhưng quả thực, cậu ta chưa từng nghe đến cách huấn luyện triệu hồi ma thú kiểu sống chết này bao giờ. Kiểu rèn luyện thể chất mang tính thử thách đến vô lý này đơn giản là đã vượt quá giới hạn chịu đựng và lòng kiên nhẫn của cậu.
"Em không cảm thấy chương trình này phù hợp với mình. Dù em có bỏ lỡ cơ hội lần này, thì tương lai em vẫn có thể tự mình triệu hồi ma thú."
"Hãy trả lời ta một câu hỏi. Trò có cảm thấy mạng sống của mình gặp nguy hiểm trong chuyến đi thực tế lần này không?"
Martin im lặng. Trong vụ khủng bố ở Lindebrugne, cậu ta đã rất may mắn khi không bị xây xát gì và nhanh chóng được sơ tán đến khu vực an toàn.
Martin cũng nghe phong thanh về những chuyện kinh khủng xảy ra bên ngoài. Những vụ đánh bom, xả súng, những con quái vật Chimera... Rất nhiều người đã thiệt mạng, vô số người bị thương phải nhập viện điều trị, trong đó không ít là bạn học của cậu.
Nhưng Martin nghĩ chuyện đó chẳng liên quan gì đến cậu. Trong suy nghĩ của cậu ta, những chuyện nguy hiểm như vậy chắc chắn sẽ có người lớn giải quyết, dù cậu ta có lo lắng sốt ruột cũng chẳng ích gì.
Không phải mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc êm đẹp rồi sao?
Ít nhất, không có bạn học nào thiệt mạng, chỉ có một số người bị thương thôi.
Chính suy nghĩ này của Martin khiến cậu ta không ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề.
"... ... Tại sao giáo sư lại hỏi như vậy?"
"Nếu trò thực sự đối mặt với nguy hiểm ở thủ đô lần đó, ta tin trò sẽ không lựa chọn bỏ cuộc."
"... ... ."
"Ta hiểu cảm giác của trò."
Martin nhìn Rudger với ánh mắt ngỡ ngàng. Cậu nghĩ giáo sư sẽ trách mắng mình nặng nề, nhưng mọi việc diễn ra lại chẳng giống như cậu ta hình dung.
"Ta thừa nhận quá trình huấn luyện này quả thực rất khắc nghiệt với các trò học sinh năm nhất, năm hai. Việc tiến triển chậm chạp, không thấy kết quả ắt hẳn khiến các trò nản lòng. Trò có thể cảm thấy mình không theo kịp bạn bè cùng lớp, ta hiểu cảm giác ấy."
Martin giật mình. Những lời này của giáo sư như thể đang nhìn thấu toàn bộ suy nghĩ của cậu ta. Nhưng Martin không muốn thừa nhận sự thật này.
"Em chỉ nghĩ những bài huấn luyện thế này là vô nghĩa đối với em."
"Tại sao trò lại cho rằng chúng vô nghĩa?"
"Nếu chúng có tác dụng, vậy tại sao đến giờ em vẫn chẳng cảm nhận được gì, trong khi những người khác thì có?"
Ngay cả khi nghe được những lời này, biểu cảm của Rudger vẫn không hề tỏ vẻ giận dữ. Mặc dù thấy ngạc nhiên nhưng Martin vẫn quyết định nói ra những suy nghĩ đã ấp ủ bấy lâu trong lòng.
"Em đã được huấn luyện ma pháp từ nhỏ. Mặc dù tài năng của em có thể không phải xuất chúng ở Theon nhưng em không tin mình lại thua kém những học sinh thường dân kia."
Ánh mắt của Martin liếc nhìn về phía vài học sinh đang ngồi tập trung. Họ không phải quý tộc như cậu, nhưng lại tiến bộ hơn cậu trong đợt huấn luyện này.
Martin không tin thiên phú của mình lại thua kém họ. Vậy thì chỉ có một lời giải thích: phương pháp giảng dạy của giáo sư không phù hợp với cậu.
"Vậy là trò muốn từ bỏ?"
Giọng nói lạnh lùng của Rudger xuyên thẳng vào tai Martin.
Martin ngắc ngứ gật đầu. Cậu ta sẽ không mù quáng theo đuổi một phương pháp đã rõ ràng không mang lại kết quả cho mình. Dù kính trọng vị giáo sư mới trước mặt, Martin vẫn không muốn lùi bước.
"Đúng. Em bỏ cuộc. Em cảm thấy cách giảng dạy lần này của giáo sư không ổn."
Rõ ràng đây là một lời nhận xét vượt quá giới hạn. Martin cũng biết điều đó. Cậu biết khoảnh khắc mình thốt ra những lời này, cậu sẽ không còn đường lui. Nhưng cuối cùng, cậu vẫn chọn nói hết với giáo sư.
Nhìn giáo sư im lặng nhìn chằm chằm mình, Martin đổ mồ hôi lạnh, hai tay siết chặt vì sợ hãi.
Giáo sư sẽ không đuổi thẳng cổ cậu ta trước mặt cả lớp chứ? Hay giáo sư sẽ trực tiếp cấm túc cậu ta?
Vô vàn suy nghĩ tiêu cực quay cuồng trong tâm trí Martin. Cậu cúi gằm mặt xuống đất, chờ đợi phán quyết dành cho mình.
Lúc này, Rudger mới mở miệng.
"Ta hiểu rồi."
"Dạ?"
Martin nghi hoặc ngẩng đầu lên. Cậu ta không hiểu Rudger vừa nói gì.
Giáo sư đồng ý dễ dàng thế sao?
"Ta không đến mức ép học sinh của mình phải theo những phương pháp không phù hợp với bản thân họ."
"Nếu cách này không hiệu quả với trò thì có lẽ ta đã sai."
Rudger ngừng nói và nhìn chằm chằm vào Martin. Đôi mắt ấy trong suốt đến mức như thể nhìn thẳng vào nội tâm Martin.
"Nếu đó là sự thật, ta sẽ thừa nhận rằng ta đã sai."
"Giáo sư?"
"Ta không nghĩ những lời nói bị ép buộc là lời nói thật lòng."
"......?!!!"
Martin hít một hơi thật sâu, không thốt nên lời.
"Tại sao trò phải làm điều này?"
"... ... ."
Martin tuyệt vọng nghĩ. Hóa ra giáo sư đã biết mọi thứ.
Sở dĩ Martin đến xin thôi học lớp của Rudger không phải vì cậu ta cảm thấy mình không theo được, mà là vì một nguyên nhân khác.
Martin thực sự không theo nổi huấn luyện của Rudger ư? Đương nhiên là không. Quả thực, việc có vài học sinh thường dân tiến bộ hơn khiến Martin không thoải mái, nhưng cậu đủ tỉnh táo để hiểu rằng chuyên ngành Triệu hồi này hoàn toàn dựa vào thiên phú của mỗi người, việc khổ luyện gần như không có quá nhiều tác dụng. Ít nhất, Martin vẫn hiểu rõ đâu là thứ mình am hiểu.
Tuy nhiên, lý do thực sự khiến cậu ta phải xin thôi học là do áp lực bên ngoài.
***
"Ngài muốn tôi phá lớp của giáo sư Rudger?"
Hugo Burtag đã triệu tập riêng Martin. Ông ta là thủ lĩnh phe quý tộc trong số các giáo sư của Theon, đồng thời là một trong những giáo sư cấp cao có quyền lực cực lớn.
"Học sinh Martin, chuyện đó không khó lắm đâu. Tất cả những gì cậu cần làm là nói rằng mình bỏ cuộc, rồi kích động vài học sinh khác trong lớp là được."
"Nếu tôi làm vậy, chuyện gì sẽ xảy ra?"
"Không cần lo lắng. Ta đã sắp xếp ổn thỏa mọi việc cho cậu rồi. Ta sẽ sớm nộp đơn khiếu nại lên hiệu trưởng về cách giảng dạy khắc nghiệt của giáo sư Rudger, khiến học sinh phải học tập quá sức."
Martin thừa hiểu Hugo Burtag có ý đồ gì. Nhưng cậu ta khó có thể từ chối lời đề nghị này. Kẻ đó lại có quen biết với cha cậu.
"Martin, cha của cậu dạo này thế nào?"
"Cha tôi vẫn khỏe."
"Haha. Cậu nên khuyên cha mình giữ gìn sức khỏe hơn. Dù sao, hai gia tộc ta cũng có mối quan hệ hợp tác chặt chẽ."
"......."
Đúng như Hugo Burtag nói, gia tộc Kandak có được vị thế như ngày hôm nay phần lớn nhờ sự nâng đỡ của gia tộc Burtag. Hugo Burtag đang ám chỉ rất rõ nếu gia tộc của ông ta ngừng giúp đỡ, vị thế nhà Kandak sẽ lập tức trở lại như xưa.
Tất nhiên, một gia tộc đã tự lập và cắm rễ sâu khó lòng bị lay chuyển trong một sớm một chiều chỉ vì những lý do tầm thường đó. Chẳng lẽ cha của Martin lại không chuẩn bị cho những biến cố như vậy? Nếu suy nghĩ kỹ hơn, lời đe dọa của Hugo Burtag đầy rẫy lỗ hổng. Vấn đề là Martin vẫn còn quá trẻ và chưa đủ kinh nghiệm để nhận ra điều đó.
"Học sinh Martin, nếu cậu làm tốt chuyện này, ta có thể viết thư tiến cử để cậu trở thành học sinh danh dự. Sau khi tốt nghiệp, cậu có thể dễ dàng tìm được công việc như ý."
"Cái đó..."
"Cậu chỉ cần làm theo ta hướng dẫn là được."
Martin không dám nhận lời ngay lập tức. Ý đồ của đối phương đã quá rõ ràng, sao cậu lại không hiểu? Nhưng nếu phải cố tình phá hoại lớp học hiện tại của giáo sư Rudger, bản thân Martin cũng không thích hành vi này chút nào.
Nhìn Martin còn do dự, Hugo Burtag không hài lòng, ông ta vuốt ria mép, đe dọa.
"Cậu Martin, cậu có biết tại sao ta lại cho gọi riêng cậu để giao phó việc này không? Đương nhiên là vì ta coi trọng mối quan hệ giữa hai gia tộc chúng ta. Nếu cậu không muốn, ta sẽ để người khác làm. Chậc, cha mẹ cậu hẳn sẽ không ngờ con trai họ lại là một đứa trẻ hèn nhát đến vậy."
"........."
"Chờ đã, ngài Burtag..."
Hugo Burtag như thể chỉ chờ đợi những lời này từ đối phương.
"Câu trả lời của cậu là gì, cậu Martin?"
Martin nhắm mắt lại.
"Tôi sẽ làm."
***
Martin tỉnh lại sau hồi tưởng, quay về với thực tại.
"Giáo sư... ..."
"Một học sinh từ trước đến giờ vẫn chăm chỉ huấn luyện, không hề kêu ca, nay đột nhiên đến xin bỏ học. Trò nghĩ ta sẽ tin những lý do vớ vẩn mà trò vừa nói sao?"
"N-nhưng em chỉ là một trong số tám mươi học sinh..."
"Ta biết rõ từng học sinh trong lớp mình."
Martin run rẩy. Cậu chẳng thể biện minh gì trước những lời chân thành của giáo sư.
Nhìn vẻ mặt xanh xao của cậu học trò, Rudger đành hạ giọng.
"Martin Kandak, trong mắt ta, trò là một học sinh xuất sắc. Ta không có ý trách móc hay khiển trách trò trong hoàn cảnh này đâu. Tuy nhiên, ta muốn trò cho ta một câu trả lời rành mạch."
"........"
"Trò có thực sự muốn rời khỏi lớp học không?"
Rudger bình tĩnh hỏi. Ánh mắt hắn trong suốt, hoàn toàn không chút áp bách nào, như thể đang nói: "Trò thực sự ổn nếu làm vậy ư?".
Martin ngần ngại, không trả lời thẳng.
"Ngay cả khi không phải em, thì cũng sẽ có người khác làm chuyện này thôi."
"Chắc chắn rồi. Kẻ xúi giục trò hẳn không muốn lớp học của ta diễn ra suôn sẻ. Nếu trò không làm, kẻ đó sẽ để người khác ra tay. Trò hẳn là muốn tự mình gánh lấy trách nhiệm này."
Martin gật đầu như thể đang xấu hổ.
Rudger không khiển trách Martin về điều đó.
"Nếu lớp học của ta vẫn chưa có tác dụng, thì kế hoạch đó sẽ có chút hiệu quả. Nhưng tiếc thay, hiện tại, trò không cần thiết phải làm vậy nữa."
"Dạ?"
"Nhìn qua đó đi, trò Martin."
Martin nhìn theo hướng Rudger đã chỉ.
Và đôi mắt cậu mở to đầy hoài nghi.
"Ma thú?"
Một con ma thú bất ngờ xuất hiện giữa đám học sinh đang nhắm mắt tập trung.
Bản quyền của tác phẩm này được bảo hộ bởi truyen.free, mọi sự sao chép khi chưa có sự đồng ý đều bị nghiêm cấm.