(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 326: Gia tộc yêu tinh (2)
Rudger bình tĩnh sắp xếp lại những dữ kiện trong đầu.
Một gia tộc yêu tinh đột ngột biến mất, gia tộc Leafre lên thay thế chăm sóc Cây Thế Giới.
Yêu tinh hợp tác với vương quốc tiền nhiệm thực hiện kế hoạch bí mật nào đó nhằm phát triển Cây Thế Giới dưới lòng đất.
Basara phát hiện và tấn công lực lượng này, cuối cùng bị phong ấn.
Những người cầm quyền vương quốc đột ngột biến mất chỉ trong một đêm, nhiều khả năng do Thánh quốc ra tay. Điều kỳ lạ là việc chính quyền bị thay đổi lại không hề ảnh hưởng đến người dân trong vương quốc, cứ như thể họ chẳng hề hay biết gì.
Mọi chuyện thật quá đỗi kỳ lạ! Như thể có một thế lực khổng lồ đứng sau thao túng toàn bộ chuỗi sự kiện đó vậy.
Rudger cuối cùng đưa ra một số suy đoán.
Gia tộc mạnh nhất hiện đang bảo vệ Cây Thế Giới được cho là gia tộc Leafre. Điều này có nghĩa là gia tộc trước đây có thể đã bị trục xuất vì tội ăn trộm cây non của Cây Thế Giới cho con người. Có thể lý giải rằng sau sự kiện ngày hôm đó, tộc yêu tinh trở nên bảo thủ hơn và tự cách ly với thế giới bên ngoài. Một trăm năm trước thậm chí còn có một cuộc chiến tranh với con người.
Tuy nhiên, Rudger khó có thể biết được chuyện gì đã xảy ra sau đó.
Hắn cần thêm thông tin...
Rudger tự hỏi liệu có nên hỏi riêng Belaruna về chuyện này không. Có lẽ bản thân cô ấy cũng không biết, dù sao thì mọi chuyện cũng đã xảy ra cách đây hơn năm thế kỷ.
Không biết Giáo sư Vierano có chút thông tin nào về sự kiện đó không?
Lúc Rudger đang cân nhắc mọi chuyện thì Eileen lên tiếng hỏi.
“Vậy bây giờ anh định làm gì?”
Vụ khủng bố đã kết thúc, Rudger đã chuyển toàn bộ công lao cho Pacius. Hắn không muốn thu hút quá nhiều sự chú ý.
“Tôi cần quay lại công việc của một giáo sư. Lịch trình giảng dạy hiện tại đã hoàn toàn bị gián đoạn vì sự cố này. Sắp tới sẽ có nhiều việc cần phải giải quyết.”
“Quả là một giáo sư tận tâm. Đáng tiếc, đó không phải câu trả lời ta muốn nghe từ anh.”
Rudger mặt không chút biểu cảm, nhìn chằm chằm vào Eileen.
“Đến lúc cô hoàn thành giao dịch của chúng ta rồi.”
* * *
Rudger sải bước trên hành lang dài của tòa lâu đài, theo sau Eileen và Pacius. Nội thất bên trong được bài trí tinh xảo, mỗi món đồ tựa như một tác phẩm nghệ thuật. Tuy nhiên, Rudger không mấy quan tâm đến chúng, điều hắn thực sự để tâm lại là địa điểm sắp tới: nơi lưu giữ toàn bộ báu vật của Đế quốc Exilion qua suốt chiều dài lịch sử hình thành và phát triển.
“Anh nên cảm thấy vinh hạnh.”
Eileen sải bước đầy tự tin về phía trước.
“Bảo khố không phải nơi tùy tiện có thể bước vào. Ngay cả thành viên hoàng thất cũng không được phép vào, ngoại trừ Hoàng đế đương nhiệm.”
“Nói như vậy thì cô cũng không được phép vào nơi đó.”
“Ta là ngoại lệ. Bởi vì ta sẽ là Hoàng đế tiếp theo.”
Vị Hoàng đế tiếp theo...
Nói như vậy chứng tỏ Eileen rất tự tin có thể giành lấy vương miện từ những người thừa kế khác.
Chẳng hiểu sao Rudger lại đột nhiên nghĩ đến Nhị Hoàng tử Yvellon. Hắn không biết có nên nhắc nhở Eileen hay không. Dù sao người kia cũng là anh em ruột thịt của Eileen, một người ngoài như hắn mà chen vào thì quả thật không hay chút nào.
Từ góc độ quan sát của Rudger, Eileen có tài năng, có dã tâm nhưng một mặt khác, cô ta lại rất để ý đến gia đình mình, dù sự quan tâm đó có phần lệch lạc, méo mó. Điển hình là thái độ của Eileen đã khiến Erendir phải sống một cuộc đời vô cùng khó xử. Hắn không rõ vị Hoàng tử còn lại kia có phải trải qua cuộc sống như Erendir hay không, nhưng trông anh ta cũng chẳng mấy hạnh phúc.
“C-Chị?”
Bỗng một giọng nói vang lên từ phía trước. Rudger ghé mắt nhìn, thấy Erendir cùng các hầu cận của cô bé.
Đôi mắt trong veo như ngọc đang nhìn Rudger đầy vẻ hoài nghi.
“Em gái, em đang tính đi đâu vậy?”
“À, em đang định trở lại nơi tập trung của học sinh Theon.”
“Em đã lâu không về nhà, không muốn ở lại nghỉ ngơi chút sao? Cha mẹ nhớ em lắm đấy.”
“...Em vừa gặp bọn họ rồi.”
“Được rồi, có vẻ em rất muốn nhanh chóng đến chỗ bạn bè. Em đã kết giao được nhiều bạn ở học viện rồi sao?”
“Chuyện đó... ...”
Khi hai từ "bạn bè" vang lên, Erendir rõ ràng tỏ vẻ xấu hổ. Đã gần nửa năm trôi qua kể từ khi nhập học Theon, nhưng đến hiện tại, Erendir vẫn chỉ có một người bạn duy nhất. Nếu cô bé nói điều này với chị gái, Eileen chắc chắn sẽ chế giễu.
“À, dĩ nhiên rồi!”
Ngay khi Erendir nói vậy, ánh mắt cô bé xuyên qua Eileen, nhìn chăm chú vào Rudger với ánh nhìn cầu xin.
Làm sao Rudger lại không hiểu ý nghĩa ánh mắt đó? Hắn bèn quay mặt đi giả vờ như không nghe thấy gì, cũng không lên tiếng vạch trần lời nói dối vụng về kia.
“Vậy sao?”
Eileen thừa hiểu tính cách em gái mình, nhưng cuối cùng cô ta cũng không nói thêm gì.
Erendir thấy thế, vội vàng thay đổi chủ đề.
“Bây giờ mọi người đang định đi đâu vậy?”
“Ta đã hứa sẽ ban thưởng cho vị giáo sư đây một món đồ sau vụ khủng bố.”
“Nhưng con đường này dẫn đến Bảo khố... ...”
Lời nói đến miệng Erendir chợt im bặt. Ánh mắt cô bé thoáng hiện vẻ khó tin.
Eileen gật đầu.
“Đoán đúng rồi đấy. Ta định tặng Giáo sư Rudger vài món đồ trong Bảo khố Hoàng gia.”
“Đợi chút đã, đúng là giáo sư đã có công trong việc ngăn chặn khủng bố, nhưng việc mở Bảo khố liệu có hơi quá đáng không?”
“Có gì mà không được? Đừng quên ta cũng có thẩm quyền mở Bảo khố.”
“Kể từ sự kiện mở Bảo khố cho người ngoài lần trước cũng đã cách đây cả một thế kỷ rồi. Làm sao có thể...”
“Vậy đây sẽ là lần thứ hai.”
Erendir không biết phải phản bác ra sao. Cô bé quan sát Rudger đứng cạnh Eileen, chợt một suy đoán nảy ra trong đầu.
Trong Hoàng gia Exilion có một luật bất thành văn rằng không được tự tiện mở Bảo khố cho người ngoài, trừ phi người đó là thành viên Hoàng gia.
Erendir ngừng nói khi một ý nghĩ lo lắng ch��t thoáng qua trong đầu.
‘Nếu đó là Giáo sư Rudger...’
Erendir khó khăn lắm mới thốt nên lời.
“...Chị, chắc không phải quan hệ giữa hai người...”
Eileen ngay lập tức nhận ra suy nghĩ kỳ lạ của Erendir, cô ta mỉm cười.
“Ồ! Ta chưa từng nghĩ đứa em gái thiếu tinh tế của mình lại trở nên sâu sắc đến vậy. Tất cả là nhờ cuộc sống ở học viện Theon ư?”
“...!”
Erendir sợ hãi lùi về phía sau, cuối cùng phải nhờ đến sự giúp đỡ của các hầu gái mới có thể đứng vững. Các hầu gái lo lắng nhao nhao hỏi han và nhanh chóng đưa Erendir rời đi.
Rudger lặng lẽ hỏi Eileen khi trông thấy biểu cảm của đối phương, như thể đang xem một vở hài kịch.
“Cô không nên đùa giỡn em gái mình như vậy.”
“Phản ứng của con bé quá thú vị, đến mức ta thường không kiềm chế được mà trêu chọc nó.”
“...”
“Không cần trưng ra cái biểu cảm đấy. Ta biết anh chưa bao giờ nghĩ ta là một người tốt.”
Khi Eileen mỉm cười vui vẻ, Pacius ở bên cạnh thêm vào.
“Công chúa luôn là người biết mình biết ta.”
Eileen trừng mắt nhìn, Pacius liền tỉnh bơ chuyển chủ đề.
“Chúng ta nên tiếp tục đi thôi.”
“Theo lời Erendir thì việc cô cho phép tôi vào Bảo khố không phải là chuyện dễ dàng.”
“Không cần hỏi những câu vô nghĩa như vậy. Nếu ta đã có thể đưa ra đề nghị, ta nắm chắc sẽ thực hiện được.”
Ba người tiếp tục đi đến khu vực chỉ định.
“Tất nhiên, nếu thứ anh muốn có giá trị quá lớn, ta sẽ cân nhắc việc giảm số lượng vật phẩm anh được phép lấy từ Bảo khố xuống.”
“...Không cần lo lắng chuyện đó.”
Cuối cùng, cả ba người đã đến một nơi tối tăm, tràn ngập khí tức thần bí. Eileen dừng lại trước cánh cổng đá khổng lồ.
Rudger ngẩng đầu quan sát chiếc cổng trước mặt. Cánh cửa với đủ loại hoa văn sặc sỡ được khắc bên trên, bản thân nó mang lại một cảm giác uy nghi, tráng lệ. Nó không hề thua kém cánh cổng hắn từng thấy trong Vùng đất Cõi mộng.
“Dừng lại. Nếu tiến thêm chút nữa, bọn họ sẽ đồng loạt tấn công đấy.”
Đúng như Eileen cảnh báo, có những Người bảo vệ mặc áo giáp đứng trang nghiêm ở hai bên lối vào. Khi Eileen bước lên phía trước, một tia sáng trong mắt những Người bảo vệ lóe lên từ bên trong chiếc mũ giáp đen tuyền.
Eileen lấy chiếc chìa khóa đã chuẩn bị sẵn ra. Khi cô ta giơ chiếc chìa khóa về phía trước, đôi mắt của các Vệ binh đồng thời sáng lên. Có lẽ tất cả bọn họ đều cảm ứng được sóng ma thuật đặc biệt phát ra từ chiếc chìa khóa.
“Anh có thể vào rồi. Nhớ kỹ, anh chỉ có thể lấy ra ba món đồ.”
“Cô không vào sao?”
“Bảo khố chỉ cho phép một người duy nhất vào bên trong tại một thời điểm.”
“Quả thật rất cẩn trọng!”
“Nếu là nơi này thì đều đáng giá.”
Khi Eileen đứng phía trước theo chỉ dẫn, cánh cửa đá khổng lồ từ từ mở ra. Điều kỳ lạ là không có bất kỳ tiếng động nào khi một thứ đồ sộ như vậy di chuyển. Bên trong cánh cửa vừa mở hoàn toàn tối đen như mực. Rudger đoán rằng đó là một loại hiệu ứng ma thuật.
‘Người thiết kế thậm chí không cho phép người bên ngoài nhìn vào bên trong, ngay cả khi cánh cửa đã mở.’
Rudger từ từ bước vào trong.
“Đừng lạc đường đấy.”
Rudger vẫy tay ra hiệu yên tâm khi nghe thấy giọng nói của Eileen từ phía sau.
Khi Rudger biến mất trong bóng tối, cánh cổng đá lại lặng lẽ đóng lại.
Hắn không thể phân biệt được phương hướng trên dưới, trái phải khi hoàn toàn chìm vào bóng tối, có cảm giác như cơ thể đang lơ lửng trong không trung.
Một lúc sau, Bảo khố chắc hẳn đã cảm nhận được sự hiện diện của một vị khách, bóng tối nhanh chóng tan biến như thủy triều rút.
Ngay lập tức, khung cảnh rực rỡ bên trong hiện ra trước mắt Rudger. Truyện này được chỉnh sửa và thuộc bản quyền của truyen.free, mong bạn đọc tiếp tục ủng hộ.