(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 318: Cứu rỗi (2)
"Flora Lumos, quan sát cho thật kỹ."
Trước khi ra tay, Rudger nhẹ giọng nói với Flora.
Flora đứng phía sau, lau đi những giọt nước mắt còn vương, ánh mắt khó hiểu dõi theo bóng lưng Rudger.
"Phép thuật ta sắp sử dụng sẽ không giống những gì ta đã từng dạy trò trên lớp."
"Ý giáo sư là phép thuật ánh sáng lúc trước sao?"
"Đúng vậy. Với người khác thì ta không dám chắc, nhưng ta tin trò có thể nhìn ra được. Đừng nghi ngờ thiên phú của bản thân, trò rất tài năng. Chắc chắn một ngày nào đó, trò sẽ có thể tạo ra những ma pháp vĩ đại."
Trong giây lát, Flora không hiểu Rudger đang nói về điều gì.
Cô ấy cũng có thể tạo ra phép thuật mạnh mẽ như vậy sao?
Nhưng giọng của giáo sư lại quá nghiêm túc, không giống như những lời nói suông.
Giáo sư thực sự công nhận tài năng của cô ấy sao?
!!!
Flora suýt bật khóc lần nữa, nhưng cuối cùng cô cũng gắng gượng kìm nén. Cô nhìn Rudger chằm chằm, ánh mắt đầy kiên quyết.
Có lẽ cũng cảm nhận được ánh nhìn đó, Rudger khẽ cười rồi vút lên không trung.
Thân ảnh hắn nhanh chóng được bao bọc bởi tia sét màu tím, lao thẳng về phía Basara.
Flora không dám rời mắt khỏi trường cảnh chiến đấu trước mắt. Cô sẽ không phụ lòng kỳ vọng của giáo sư. Cô chắc chắn sẽ biến mọi điều chứng kiến hôm nay thành kinh nghiệm quý báu của mình.
Flora không hề có chút suy nghĩ nào về việc liệu giáo sư có thể bị đánh bại hay không. Khả năng đó thậm chí còn chưa từng nảy sinh trong tâm trí cô.
Basara cảm nhận rõ rệt đối thủ đang lao về phía mình với tốc độ kinh hoàng.
[Tại sao ngươi năm lần bảy lượt phá rối ta vậy?]
Rudger chế nhạo Basara, đồng thời giơ tay phải lên. Một sức mạnh khổng lồ tụ lại trong khoảng không tối đen, chốc lát sau, một ngọn giáo sét rực rỡ hiện ra trong tay hắn. Ngọn giáo rời tay Rudger, vụt đi trong ánh sáng chói lòa.
Basara đang cố gắng dõi theo tung tích ngọn giáo chợt khựng người, rồi chậm rãi cúi đầu nhìn. Ngọn giáo vừa biến mất đã cắm phập vào cơ thể nó từ lúc nào không hay. Một lỗ thủng lớn ngay lập tức xuất hiện trên cơ thể con quỷ.
Đòn tấn công này còn mạnh hơn cả bức tượng Phật kia?
Basara nghiến răng, lập tức tăng cường khả năng tự tái tạo. Chỉ cần trái tim nó còn nguyên vẹn, nó có thể tái sinh bất cứ khi nào nó muốn. Trong thế giới này, Basara gần như bất tử.
Theo tiếng hét của Basara, ma lực màu đỏ sẫm bùng nổ như một cơn thủy triều, chực nhấn chìm Rudger. Nó đã hoàn toàn quyết tâm phải loại bỏ đối thủ càng nhanh càng tốt.
Rudger giơ tay ra, một ngọn lửa dữ dội bùng cháy. Thứ lửa này không phải lửa thường, mà là ngọn lửa từng được một con quái vật khổng lồ dùng để thiêu rụi chín đại thế giới.
────!!!
Ngọn lửa hủy diệt bùng lên từ cánh tay Rudger.
!!!
Thế giới như thể bị chia thành hai nửa.
Cột lửa vung lên trời theo một đường kiếm, bổ dọc, chẻ đôi đòn tấn công của Basara. Thế kiếm không dừng lại, tiếp tục chém xuống, cắt đứt cánh tay phải của con quỷ.
Basara cắn răng chịu đựng cơn đau buốt từ cánh tay truyền đến, không ngừng thúc giục khả năng tái tạo. Nhưng chẳng bao lâu sau, nó kinh ngạc nhìn xuống cánh tay bị cắt đứt của mình. Cánh tay của nó lần này lại không thể phục hồi.
[Sao có thể... ?]
Rudger không để con quỷ kịp phản ứng, hắn tiếp tục triệu hồi các nguyên tố ngũ hành, liên tục tấn công kẻ địch.
Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ.
Ma pháp Ngũ hành dồn dập giáng xuống cơ thể Basara, hất văng con quỷ về phía sau.
Basara hoàn toàn không có sức hoàn thủ, nó chỉ có thể bất lực hứng chịu những đòn tấn công từ đối phương. Con quỷ ngày càng trở nên nôn nóng và phẫn nộ. Đây là thế giới do nó làm chủ, cớ sao tên nhân loại kia vẫn có thể ung dung chà đạp nó đến vậy? Chẳng lẽ sức mạnh chênh lệch giữa hai bên lại lớn đến thế sao?
Không thể nào!
Nó là một tông đồ chuyên thao túng cảm xúc, một sinh vật kích thích nỗi sợ hãi trong con người, nắm giữ trái tim và khuấy động những cảm xúc ô uế sâu thẳm nhất trong họ. Nhưng đây là lần đầu tiên Basara nếm trải cảm giác gọi là sợ hãi. Một con quỷ đã sống cả trăm ngàn năm như nó, lại có ngày cảm thấy lép vế trước một nhân loại.
Trong khi Basara vẫn đang vất vả vật lộn trong mớ cảm xúc hỗn loạn, Rudger tiếp tục tung ra đòn tấn công tiếp theo.
Những ánh sáng chói lòa liên tiếp nhấp nháy trên không trung. Tiếng sấm gầm vang khắp đất trời trong khoảnh khắc này chợt hội tụ toàn bộ trong tay Rudger. Thứ vũ khí trong tay hắn lúc này không phải thanh kiếm hay ngọn giáo mang thuộc tính Lôi. Nó không hề sắc bén mà ngược lại, vô cùng nặng nề.
[Búa sao?]
Trên tay Rudger lúc này là một chiếc búa làm bằng sét. Sức mạnh hội tụ bên trong chẳng hề kém cạnh ngọn giáo sét ban nãy.
Basara ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt, nó lắp bắp mở miệng.
[Làm sao có thể... một con người làm sao có thể sở hữu được sức mạnh của các vị thần?]
Sức mạnh mà Rudger sử dụng đã có thể đe dọa đến tính mạng Basara.
Những lời lẩm bẩm của Basara không khiến Rudger trì hoãn hành động của mình dù chỉ một giây.
Theo cử chỉ tay của Rudger, chiếc búa sấm sét bổ thẳng xuống đầu Basara. Con quỷ theo bản năng giơ cánh tay còn lại lên, cố gắng tạo ra lá chắn mạnh nhất có thể. Ánh sáng xanh trắng đan xen từ chiếc búa va chạm với màn chắn của con quỷ. Tấm khiên mà Basara dồn hết sức lực còn lại của bản thân để tạo ra, dễ dàng bị phá tan và biến mất.
[.........!!!]
Đôi mắt của Basara chỉ còn lại sự kinh hoàng tột độ, con ngươi của nó phản chiếu hình ảnh chiếc búa đang lao thẳng về phía mình, ngày càng phóng đại to dần.
Ngay sau đó, tia sét trắng lan tỏa như một vụ nổ, nhấn chìm cơ thể to lớn của Basara. Thế giới đen tối bỗng chốc ngập tràn sắc trắng. Một cơn bão dữ dội quét qua cánh đồng hoa đỏ rực. Những cánh hoa bị thổi bay, trôi nổi khắp mọi nơi.
Sau khi vụ nổ lắng xuống, ánh sáng dần dịu đi, khung cảnh xung quanh cũng dần trở lại vẻ yên ắng như cũ. Tại trung tâm vụ nổ chỉ còn lại một cái hố sâu hoắm, không một dấu vết của những bông hoa xung quanh, tất cả đều đã bốc hơi sau đòn đánh vừa rồi. Bên dưới đáy hố chỉ còn lại cái đầu của con quỷ. Cả cơ thể Basara lúc này đã biến mất hoàn toàn.
[Haha. Không thể tin được ta cuối cùng lại chết dưới tay một nhân loại tầm thường như thế này.]
Basara lúc này đã không còn chút tức giận nào nữa. Trong giọng nói của nó chỉ còn sự cảm thán. Tóc trên đầu Basara dần hóa thành tro bụi.
[Một nhân loại có thể nắm giữ sức mạnh tương đương với các vị thần. Có lẽ đó là lý do thiên phú của ta không có chút tác dụng nào với ngươi.]
...
Basara cũng đã nhận ra rằng sức mạnh mà Rudger nắm giữ không phải của Giáo hội Lumensis, kẻ thù không đội trời chung của nó.
[Có lẽ việc ta thức dậy như thế này, gặp ngươi và bị đánh bại đã là số mệnh an bài.]
"Ngươi nói xong chưa?"
Cái đầu của con quỷ lúc này đã tan biến gần một nửa, khi nghe những lời này của Rudger, Basara vẫn mỉm cười, nụ cười thoáng chút man rợ.
[Khặc khặc. Ta có thể thấy con đường phía trước của ngươi sẽ chông gai đến mức nào. Thật tiếc là ta không thể tận mắt nhìn thấy nó.]
"Nếu ngươi đã nói xong những gì cần nói thì mau chóng biến đi."
[Hãy cẩn thận với các tông đồ.]
Rudger khựng lại trước lời cảnh báo đột ngột này.
[Ta có thể cảm nhận được vài điều khi chiếm giữ cơ thể Flora Lumos. Tuy rất mờ nhạt, nhưng ta biết vẫn còn nhiều sinh vật mà nhân loại các ngươi gọi là ác quỷ, vẫn còn sót lại trên thế giới này.]
"Có bao nhiêu kẻ giống như ngươi?"
[Ta không rõ, nhưng bọn chúng sớm muộn rồi cũng sẽ tỉnh giấc.]
Basara để lại những lời cuối cùng. Sau đó, toàn bộ cơ thể của con quỷ hóa thành tro bụi, phân tán vào không trung.
Rudger im lặng chứng kiến cảnh tượng con quỷ biến mất.
Một lúc sau, hắn mới chậm rãi quay lại.
Flora Lumos dường như cũng nhận ra trận chiến đã kết thúc, liền nhanh chóng chạy về phía hắn. Dừng lại trước mặt Rudger, Flora hơi mất sức, đứng yên thở gấp một hồi, đôi mắt cô vẫn không chớp, hướng về người trước mặt.
Rudger quan sát khung cảnh cánh đồng hoa đang dần tan biến, dấu hiệu cho thấy linh hồn Flora Lumos đang dần thức tỉnh.
"Flora Lumos."
"Vâng, thưa giáo sư."
"Trở về thôi."
* * *
Mandelina và Aidan nhìn cơn bão đen phía trước, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng. Họ đã nghe theo tín hiệu nhận được, dốc toàn bộ sức mạnh để tấn công. Tuy nhiên, cơn bão chỉ bị ảnh hưởng đôi chút, rồi lại bùng lên mạnh mẽ trở lại. Dù cơn bão không còn gia tăng kích thước nữa, nhưng họ cũng không thể để nó tiếp tục tàn phá nơi này.
Lúc Mandelina đang phân vân không biết nên làm gì tiếp theo, chợt tiếng gọi của Aidan kéo cô về thực tại.
"Sư phụ! Nhìn kìa!"
Aidan giơ ngón tay, chỉ vào tâm bão.
Mandelina cũng nhận thấy sự thay đổi.
"Cơn bão đang tan đi sao?"
Cơn bão đen dường như dần mất đi sức mạnh. Nó nhanh chóng biến mất như thể chưa từng xuất hiện, khung cảnh bên trong dần dần lộ ra. Hai bóng người xuất hiện: Flora Lumos đang bất tỉnh và Rudger với thân thể đầy vết thương.
"Giáo sư!"
"Anh ta làm được rồi!"
Cơn bão thậm chí còn chưa tan hết, nhưng khi Aidan nhìn thấy Rudger, cậu liền không chút do dự lao về phía trước. Mandelina cũng không ngăn cản, theo sát phía sau.
Rudger cẩn thận quan sát khung cảnh xung quanh.
"Cuối cùng mọi chuy��n cũng kết thúc."
Sau khi chắc chắn không còn nguy hiểm nào nữa, hắn gục xuống bất tỉnh.
* * *
Khi Rudger tỉnh lại, trời đã vào nửa đêm. Xung quanh tối om, khó lòng phân biệt được đây là đâu. Phải mất một lúc sau, mắt hắn mới dần quen với bóng tối.
Rudger chậm rãi ngồi dậy, yên lặng quan sát xung quanh. Đây là một phòng bệnh được trang bị khá đầy đủ, có lẽ là phòng bệnh chuyên dụng.
Hắn cẩn thận kiểm tra tình trạng cơ thể mình, không còn vết thương nghiêm trọng nào. Có vẻ như việc điều trị đã được hoàn tất trong lúc hắn hôn mê.
Tuy nhiên, lý do hắn mở mắt không phải vì cơ thể đã hồi phục.
Rudger từ từ cất tiếng khi cảm thấy có một sự hiện diện ngay bên cạnh mình.
"Tôi không biết ngài lại có thời gian để đến thăm bệnh nhân vào lúc nửa đêm như thế này."
"Không thể làm khác được. Nếu không đến vào lúc này, ta sẽ không còn cơ hội nào đến đây nữa."
Một thứ gì đó khuấy động trong bóng tối, dần hiện hình thành một bóng người. Đó là một người đàn ông mặc áo choàng đen, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ.
Rudger quay lại nhìn người này.
"Ngài có chuyện gì cần gặp tôi sao, Linh Cấp?"
"Chà! Cậu thậm chí còn không thèm nói chuyện với ta bằng kính ngữ nữa."
Linh Cấp mỉm cười, giọng nói pha chút hứng thú, vọng ra từ phía sau chiếc mặt nạ.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền cho truyen.free.