Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 286: Tấn công (1)

Rudger quan sát xung quanh khu vực ẩn náu của Quân Giải phóng. Bên trong tòa nhà tồi tàn tưởng chừng trống rỗng lại có hàng chục người đang tụ tập. Tất cả bọn chúng đều được trang bị súng ống và đang chuẩn bị phân tán. Nếu Rudger đến muộn vài phút, Quân Giải phóng chắc chắn sẽ tản xuống mê cung dưới lòng đất.

Sau một lúc quan sát toàn bộ kẻ địch, Rudger mới quay sang kẻ cầm đầu. Trong khi những kẻ khác còn đang bàng hoàng trước đòn tấn công bất ngờ của Rudger, chỉ tên này vẫn giữ được bình tĩnh.

Khi ánh mắt Rudger nheo lại, tên cầm đầu chợt thấy lạnh gáy, cơ thể hắn không kìm được mà run lên. Hắn ta chợt bừng tỉnh, hét vào mặt những kẻ cấp dưới.

"Các ngươi đứng đực ra đó làm gì? Tấn công mau!"

Bấy giờ, những kẻ còn lại mới tỉnh táo, vồ lấy vũ khí và chĩa vào Rudger. Như thể biết trước điều này sẽ xảy ra, Rudger ngay lập tức kích hoạt ma pháp đã chuẩn bị từ trước. Nhìn cảnh tượng đó, Carl thầm reo lên vui sướng trong lòng.

'Ngu xuẩn! [Tĩnh Hỏa] cũng vô dụng thôi!'

Thuốc súng chúng dùng là loại đặc chế. Mấy tên pháp sư chỉ biết theo bản năng dùng [Tĩnh Hỏa] chắc chắn sẽ lãnh đủ.

"Bắn!"

Tất cả súng đều nhả đạn về phía Rudger. Khoảnh khắc những viên đạn sắp trúng người Rudger, tất cả đều bị bật ngược trở lại khi va chạm với một bức tường ma thuật đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn.

Carl trợn mắt khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Phép thuật mà kẻ tấn công dùng không phải là [Tĩnh Hỏa] mà là phép phòng thủ.

"Sao có thể?"

Tại sao tên pháp sư trước mặt này lại không giống những kẻ khác?

'Chẳng lẽ hắn ta biết bí mật của thuốc súng?'

Chết tiệt, đây là bí mật nội bộ, làm sao kẻ này có thể biết được?

Không thể nào là thằng nhóc Leo, nó cũng không được tiết lộ thông tin về thuốc súng đặc chế.

"Ngươi có vẻ thắc mắc tại sao ta lại sử dụng lá chắn ma thuật thay vì [Tĩnh Hỏa]. Ngươi cho rằng ta không biết ý đồ nông cạn của ngươi sao?"

Carl nghiến răng khi nghe những lời này. Hắn điên tiết hét lên.

"Bắn hắn cho ta! Tất cả tung hết hỏa lực!"

Ta-ta-ta-ta-tang!

Những khẩu súng của Quân Giải phóng bắn liên tục không ngừng. Ánh sáng chớp lóe trong không gian chật hẹp.

Rudger lặng lẽ búng tay. Sức mạnh ma thuật trên người hắn trào ra, hình thành một tấm lá chắn ma pháp trong không khí, cản lại mọi đòn tấn công tứ phía. Những viên đạn bị cản lại liền bật ra xung quanh. Cùng lúc đó, vô số lá chắn nghiêng cũng hiện lên trong không khí, hướng những viên đạn đó trở ngược lại. Cuối cùng, tất cả những viên đạn bị làm chệch quỹ đạo ban đầu đều quay đầu nhắm thẳng vào Quân Giải phóng.

Bùm bùm!

"Hự!" "Áaaaaaa!"

Rất nhiều kẻ đã ngã xuống dưới làn đạn khổng lồ bị phản lại. Tên cầm đầu chỉ có thể bất lực nhìn đám thuộc hạ của mình lần lượt ngã xuống.

'Kẻ này là một con quái vật!'

Hắn ta nghiến răng, lập tức ném quả bom trong tay về phía trước.

Quaaang!

Một vụ nổ mạnh phát ra gần đó, một luồng nhiệt kinh khủng ùa đến chỗ hắn. Ngay cả khi phải đối mặt với sức nóng kinh khủng, Carl vẫn không rời mắt khỏi cảnh tượng trước mặt, hắn muốn tận mắt chứng kiến số phận của kẻ địch.

Nhưng thứ xảy ra trước mặt khiến hắn ta chỉ biết há hốc mồm. Ngọn lửa đỏ rực đang không ngừng khuếch tán đột nhiên bị hút vào một vòng xoáy đen ngòm.

"Thứ...thứ đó là gì?"

Giọng Carl run run. Thứ hút ngọn lửa là một viên ngọc màu đỏ trên lòng bàn tay đối phương.

"Viên đá đó có thể hấp thụ lửa sao?"

Hắn ta cảm thấy cực kỳ khó chấp nhận thực tế trước mắt. Hắn ta chưa từng nghe về một cổ vật nào có khả năng như thế.

Rudger bỏ đá linh hồn của Quasimodo vào túi. Hắn lúc này đã chắc chắn thứ này có thể hấp thụ mọi vật phẩm thuộc nguyên tố Hỏa, bao gồm cả hỏa lực từ bom đạn. Nếu có thứ này trong tay, hắn có thể miễn nhiễm với các cuộc tấn công bằng vũ khí nóng. Đá linh hồn quả thực chính là khắc tinh đối với Quân Giải phóng.

Carl nhanh chóng đánh giá tình hình trước mắt, rồi lạnh lùng lên tiếng.

"Thằng nhóc Leo đã kể cho ngươi mọi thứ rồi phải không? Nhưng hình như ngươi đã quên, gia đình của nó hiện giờ vẫn còn nằm trong tay chúng ta! Kẻ trông giữ con tin là một chuyên gia kiếm thuật. Nếu giết ta, ngươi đừng hòng con tin còn toàn mạng."

"Thật trùng hợp."

"Cái gì?"

"Người mà ta cử đến cũng biết dùng kiếm."

Tên cầm đầu Quân Giải phóng nghe vậy bỗng có dự cảm chẳng lành.

***

Pyrene là một tên hiệp sĩ ham tiền bất chấp tất cả. Chính vì tính cách đó mà hắn ta bị trục xuất kh��i đội Hiệp sĩ, cuối cùng trở thành một kẻ đánh thuê lang thang. Hắn ta nhận mọi giao kèo từ ám sát, làm thuê, buôn người, v.v. Tất cả những công việc dù bẩn thỉu đến mấy, dù bị người đời khinh thường, nhưng miễn là mang lại tiền cho hắn, hắn đều sẽ không từ chối.

Pyrene đã được Quân Giải phóng thuê giám sát hai người, nghe nói là gia đình của một tình báo viên bị bắt làm con tin. Nhiệm vụ của hắn là canh chừng và ra tay sát hại con tin khi nhận được tín hiệu.

Hiện tại, Pyrene đang lặng lẽ theo sau hai mẹ con con tin. Hai mẹ con phía trước không hề biết về sự tồn tại của hắn ta. Có lẽ họ thậm chí còn không biết mình đang trong tình huống ra sao. Mà cho dù có biết thì điều đó cũng không quan trọng.

Pyrene chỉ muốn làm sao để hai con tin kia biết đến sự tồn tại của mình. Lúc đó, hắn sẽ rất thích thú khi chứng kiến biểu cảm sợ hãi của bọn chúng. Hắn đã canh chừng hai mẹ con này vài tuần rồi. Pyrene lúc này chỉ mong tín hiệu từ Quân Giải phóng đến càng nhanh càng tốt. Hắn ta đã vô cùng ngứa tay ngứa chân muốn giết người rồi.

'Hửm?'

Pyrene chợt phát hiện hai mẹ con đang mua hoa quả ở một cửa hàng phía trước đột nhiên rẽ vào một con hẻm nhỏ. Gã bật cười. Đó là một nụ cười rất u ám. Pyrene vừa cười vừa đi vào con hẻm nơi hai mẹ con kia biến mất.

Hwiyu~.

Chưa đầy năm phút sau, gã thấy hai mẹ con dừng lại trước một con đường cụt. Hai người run rẩy khi nhìn thấy Pyrene.

"Chạy trốn vào một con hẻm cụt? Các ngươi làm ta mất hứng quá."

Pyrene liếm môi cười man rợ. Vẻ mặt hai mẹ con trắng bệch vì sợ hãi.

Đúng lúc này, bỗng có một tiếng nói kỳ lạ phát ra.

"Nơi này rất hợp ý ta đấy."

"... ... !!!"

Pyrene ngay lập tức rút ra một con dao găm từ thắt lưng và vung nó về phía sau. Con dao găm nhắm chính xác vào cổ đối phương nhưng lại bị kẹt giữa không trung, không thể nhích tới thêm. Người đàn ông vừa lên tiếng liền nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Pyrene.

'?!'

Dù chưa dùng hết sức nhưng Pyrene vẫn không thể tin được đòn tấn công của mình lại bị đối phương bắt giữ nhẹ nhàng đến thế. Tuy nhiên, Pyrene cũng là chuyên gia trong lĩnh vực này. Hắn ta ngay tức khắc rút một con dao khác từ tay còn lại đâm về phía kẻ đó.

Lúc này vị khách không mời mới buông tay Pyrene ra. Pyrene cố gắng lùi lại và trừng mắt nhìn kẻ đột nhập.

"Ngươi là ai?"

Người đàn ông vừa lên tiếng là một người tóc vàng. Phong cách của người này có chút thư sinh nhưng Pyrene không hề khinh thường đối phương. Đòn khống chế ban nãy chứng tỏ đối phương có sức mạnh không hề thua kém hiệp sĩ cấp cao. Hơn thế, hắn có thể chắc chắn thân thủ của đối phương vượt xa hắn, bằng chứng là đối phương có thể tiếp cận mà hắn vẫn không hề nhận ra.

Trong khi Pyrene cảnh giác, Pacius lại gần hai mẹ con và kiểm tra tình trạng của họ.

"Hai người có ổn không?"

"Chúng tôi không sao." "Ơn Chúa! Quý ngài xuất hiện thật đúng lúc!"

Pacius mỉm cười trấn an hai mẹ con rồi sau đó nhìn về phía Pyrene.

"Ra là vậy. Ngươi đến đây để cứu hai mẹ con đó phải không? Có vẻ như tên Carl cũng đã bị lừa."

Pyrene lắc đầu và sửa lại thế cầm dao găm ở cả hai tay.

Sssss.

Một năng lượng kiếm khí màu xanh lóe lên bao phủ bề mặt con dao găm, khiến uy lực của nó tăng lên gấp vài lần. Pyrene vung nhẹ lưỡi dao về phía đối phương.

Vụt.

Đường ống ở bức tường bên ngoài con hẻm liền bị cắt đôi.

"Ngươi nên giết ta khi có cơ hội."

Pyrene nhận thấy Pacius chẳng có vũ khí gì trong tay. Hắn có chút đắc ý lên tiếng. Sự hiện diện của vũ khí chiếm vai trò rất quan trọng trong một trận chiến. Đối thủ dù có ưu thế về trình độ nhưng nếu đối đầu tay không thì vẫn rất bất lợi.

Pyrene hít một hơi thật sâu, bật dậy lao về phía trước như một viên đạn. Chuyển động của hắn nhanh đến mức tạo thành những ảo ảnh trong không trung. Hắn không do dự vung dao về phía đối thủ.

"Chết đi!"

Hai con dao găm tấn công từ hai phía cùng một lúc. Một nhắm vào cổ và một nhắm vào ngực. Tuy nhiên, Pacius chỉ lùi lại hai bước liền dễ dàng né được đòn tấn công bất ngờ đó.

Đôi tay của Pyrene nhanh chóng vung lên, vẽ nên vô số ánh kiếm. Năng lượng của những ánh kiếm nhắm thẳng vào Pacius. Ánh kiếm màu xanh dần bao phủ Pacius, tựa như một con cá mập xanh khổng lồ đang nuốt chửng con mồi.

Lần này Pacius không lùi lại. Thay vào đó, anh ta chỉ đơn giản bước một bước nhẹ về phía trước, giơ tay phải lên thực hiện một động tác vung kiếm ngang.

Vụt───!

Vô số ánh kiếm do Pyrene phóng ra đều tan vỡ khi chạm vào kiếm khí này. Pacius lướt qua những mảnh vỡ tiếp cận Pyrene.

Kwakagagak!

Một vết chém khổng lồ hằn sâu vào bức tường hẹp phía sau con hẻm.

"Hự... ... ."

Pyrene cảm thấy ngực mình đau nhói. Hắn cúi xuống liền nhìn thấy một vết chém đỏ tươi xuất hiện trên ngực, nơi bàn tay đối phương vừa chạm vào.

Pacius mở miệng nói với Pyrene, người đang nhìn anh ta với vẻ hoài nghi.

"Không phải ta bỏ lỡ cơ hội giết ngươi."

Pacius nhẹ nhàng rút tay lại, bàn tay của anh ta thậm chí còn không dính một giọt máu. Năng lượng đen trắng tinh khiết bốc ra từ đầu ngón tay ngay lập tức biến mất.

"Ta có thể làm chuyện đó bất cứ khi nào ta muốn."

Bản quyền câu chuyện này thuộc về truyen.free, nơi những áng văn thăng hoa và được tôn trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free