(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 270: Sư Tử Đen (1)
Nhiều pháp sư đã tập trung đông đủ tại quảng trường trung tâm, nơi có đài phun nước. Họ đều là các cố vấn cho chuyến đi thực tế này.
Các học sinh của Theon cũng không khó để nhận ra những pháp sư trước mặt. Đơn giản vì tất cả các cố vấn lần này đều là những nhân vật tiếng tăm.
"Người đó có phải là Caroline Monarch không?"
"Cả Garon nữa kìa!"
"Royna Pavlini? Tôi đã đọc hết các bài báo của vị pháp sư đó rồi! Nhưng đây là lần đầu tiên tôi được tận mắt thấy người thật!"
"Tôi nghe nói sẽ có các pháp sư nổi tiếng đến, nhưng số lượng nhiều thế này thì quả thật ngoài sức tưởng tượng."
"Ừ! Tôi có chút hồi hộp. Run hết cả chân rồi này."
Rất nhiều học sinh bị choáng ngợp trước sự hiện diện của quá nhiều nhân vật nổi tiếng. Điều này cũng dễ hiểu thôi, bởi số lượng pháp sư đăng ký làm cố vấn năm nay đã gấp ba lần so với năm ngoái.
"Chúa ơi! Đó là Garon!"
Đôi mắt của Aidan sáng lên khi nhìn thấy người đàn ông to lớn với cơ bắp vạm vỡ, một hình thể vốn ít thấy ở các pháp sư.
Tracy hỏi với giọng hoang mang.
"Cậu yêu thích vị đó à?"
"Anh ấy là một pháp sư đáng nể!"
"Hả?"
Đó là một từ khá lạc lõng khi phát ra từ miệng Aidan.
"Tại sao?"
Aidan trả lời như thể đó là điều hiển nhiên.
"Vì phép thuật của mình đòi hỏi một thể chất cường tráng."
"Thế thôi á?"
Phép thuật mà Aidan sử dụng là [Kháng ma pháp], nhưng nó không phải là thứ có thể xua tan mọi ma thuật theo nghĩa đen như tên gọi. Để thi triển khả năng kháng ma thuật, Aidan phải sử dụng một cây quyền trượng hình kiếm như một vũ khí. Do đó, bản chất phép thuật của Aidan đòi hỏi việc rèn luyện cơ thể khá nghiêm ngặt, khác hẳn với một pháp sư thông thường.
Tracy nhìn về phía pháp sư Garon. Người đó có vóc dáng to lớn, cơ bắp cuồn cuộn, chiếc cổ dày và quai hàm vuông đậm chất nam tính. Tracy cảm thấy người đó trông giống hiệp sĩ hơn là pháp sư.
Có cơ bắp là tốt, nhưng nếu mọi thứ phát triển quá mức thì thật sự không ổn. Từ góc nhìn của Tracy, cơ thể của pháp sư Garon đó giống như một quả bóng bơm hơi căng chặt, có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Cô ấy thực sự không thấy có điểm tốt nào ở một người như vậy.
"Aidan, đừng bảo là cậu tính luyện tập để có cơ bắp như thế kia đấy nhé?"
"Như thế không tốt sao? Cơ bắp nhiều nghĩa là sức mạnh cũng lớn. Đó là mục tiêu phấn đấu của mình đấy."
"..."
Tracy tưởng tượng Aidan nếu có ngày cậu chàng phát tướng như thế kia. Tracy nổi da gà khi nghĩ đến khuôn mặt hiền lành của Aidan kết hợp với thân hình đầy cơ bắp đó.
"Không thể!"
"Hả?"
"Cậu không thể trông như thế được! Trông thật mất thẩm mỹ."
Aidan trở nên bối rối khi tự nhiên bị Tracy giáo huấn.
Tracy đang định nói thêm điều gì đó thì cô ấy chợt nhìn thấy một người mới xuất hiện ở phía bên kia quảng trường. Gương mặt Tracy ngay lập tức sáng bừng lên vẻ phấn khích, thậm chí quên cả lời định thuyết giáo Aidan.
"Tracy? Chuyện gì thế?"
"Là Casey Selmore! Nhìn phía đó đi, người đó là Casey Selmore đó!"
"Ờ... Tracy?"
"Thật không thể tin được! Sao Casey Selmore lại có mặt ở đây? Đây chắc chắn là một giấc mơ mà!"
"Tracy?"
"Tôi phải làm gì đây? Phải làm gì bây giờ? Tôi muốn xin chữ ký cô ấy. Ahhh! Không thể cứ lo lắng thế này được!"
"Tracy!!!!"
Khi Aidan to tiếng gọi, Tracy giật mình tỉnh táo lại. Nhớ lại biểu cảm vừa rồi của mình, cô ấy thấy vô cùng xấu hổ.
Trong khi đó, các học sinh đang mải mê ngưỡng mộ các vị cố vấn thì những người cố vấn lại đổ dồn sự chú ý vào một người khác.
Người đó chính là Rudger Chelici.
Rudger có vẻ không mấy bận tâm đến những ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Hắn lặng lẽ quan sát tình hình. Những pháp sư cố vấn trước mặt đều là những người có danh tiếng và địa vị không tầm thường. Bất kỳ ai trong số họ cũng rất bận rộn với công việc và lịch trình cá nhân. Việc Theon có thể mời được những người này đến dự không quá lạ, vì dù sao học viện Theon cũng là nơi đào tạo ma pháp hàng đầu đại lục. Nhưng mời được tất cả bọn họ cùng lúc thì lại là chuyện khác.
Rudger hiểu rõ lý do đằng sau. Chắc hẳn không ít người đã thử chế tạo thuốc ức chế ma thuật dựa theo công thức hắn đã công bố ở Hội trường Arcane. Và hắn có thể khẳng định đã có người nhận ra công thức chế tạo còn thiếu sót vài chi tiết. Đương nhiên, chỉ Rudger Chelici mới có thể giải đáp thắc mắc của họ. Chuyến đi thực tế của Theon chính là một cơ hội vàng để làm quen và tiếp cận vị giáo sư này, đó là lý do tại sao họ không hề do dự mà nộp đơn đăng ký làm cố vấn.
Ở một khía cạnh nào đó, hành vi như vậy rất bình thường, dù có ẩn chứa mục đích riêng. Tất nhiên, không phải ai cũng đến với ý định như vậy. Garon là một ví dụ điển hình.
"Ha ha ha! Đã lâu không gặp, giáo sư Rudger! Dạo này anh thế nào?"
Trong khi những người khác vẫn đang quan sát tình hình thì Garon đã sải bước về phía Rudger và cất tiếng chào hỏi, chẳng quan tâm những người khác đang nghĩ gì.
Rudger lịch sự bắt tay đối phương.
"Đã lâu không gặp anh. Cũng lâu rồi từ lần gặp ở Hội trường Arcane."
"Chà, tôi đã đoán anh lẽ ra phải rất bận rộn chứ! Nhưng nhìn anh bây giờ lại khá nhàn nhã đấy chứ."
Rudger biết đối phương không có ác ý nên vui vẻ tiếp lời.
"Trông anh có vẻ vạm vỡ hơn trước."
"Haha! Thật sao? Gần đây tôi đã thay đổi phương pháp tập luyện của mình một chút. Có lẽ nó đã có hiệu quả."
Garon thực sự đã đánh giá cao Rudger.
"Tại sao anh không đến thăm trường tôi nhỉ? Nhìn mà xem, thể trạng của anh hiện tại đã quá đủ rồi!"
Garon nhìn lướt qua cơ thể Rudger bằng đôi mắt tinh tường của mình. Những người khác có thể không biết, nhưng Garon thì rõ, ẩn dưới lớp áo khoác màu đen kia là một cơ thể được rèn luyện rất bài bản.
"Tôi nói thật đấy. Cơ thể của anh rất khỏe mạnh và cuồn cuộn cơ bắp!"
Mắt Garon sáng lên. Anh ta đã nghĩ rằng hầu hết các giáo sư ở học viện phép thuật đều là những kẻ yếu đuối về thể chất, không ngờ lại có một viên ngọc quý như thế này.
"Như thế nào? Chúng ta hãy cùng nhau tập vài quả tạ nhé?"
"... Cảm ơn, nhưng tôi thực sự rất bận."
Cảm nhận được sức nóng kỳ lạ từ ánh mắt của Garon, Rudger chợt linh cảm thấy nguy hiểm, hắn lập tức từ chối khéo.
Garon khá tiếc nuối.
"Đừng sợ. Tôi có thể làm cho cơ thể của anh trở nên đẹp hơn và săn chắc hơn."
"... Tôi nghĩ bản thân hiện tại đã rất tốt."
"Ha ha ha! Thông thường, biểu cảm của những pháp sư khác sẽ thú vị lắm khi tôi đưa ra đề nghị như thế này, nhưng anh thì rất lịch sự. Đúng là một quý ông mẫu mực!"
Với nụ cười nồng nhiệt, Garon nhanh chóng rời đi để đi gặp các học sinh do mình phụ trách.
Rudger lắc đầu.
Khác với những pháp sư khác, Garon rất thẳng thắn và bộc trực. Có điều, đôi lúc anh chàng đó quả thực khiến người đối diện khá khó xử.
Rudger quan sát những cố vấn khác, chợt nhận ra có người vẫn đang lén nhìn mình.
Là Casey Selmore.
"Gì vậy?"
Hắn đã cảm thấy có gì đó không đúng kể từ lần gặp cô ấy ở văn phòng, hành vi của Casey Selmore rất kỳ lạ. Không giống tác phong thường ngày của cô ấy chút nào. Ngay cả bây giờ, khi ánh mắt hai người chạm nhau, Casey Selmore liền quay mặt đi như thể chưa từng nhìn thấy hắn.
Rốt cuộc cô ấy tham gia vào đoàn cố vấn có mục đích gì?
Đúng lúc này, chợt có tiếng người gọi tên hắn.
"Ồ! Giáo sư Rudger Chelici?"
Ánh mắt của Rudger tự động hướng về phía âm thanh phát ra. Hắn kinh ngạc khi nhận ra người đối diện.
"Cô là Hiệp sĩ Veronica?"
Veronica Deville - Phó đội trưởng của đội Hiệp sĩ Lãnh Thiết, phụ trách khu vực miền núi của Dãy núi Aret rộng lớn ở phía bắc Đế quốc Exilion.
"Haha. May quá. Hóa ra anh vẫn còn nhớ tên tôi."
Veronica lại gần chào hỏi.
"Lâu rồi không gặp giáo sư. Anh vẫn khỏe chứ?"
"Tôi ổn. Sao cô lại có mặt ở đây vậy?"
"Không phải hôm nay là ngày đoàn của Theon đến thủ đô sao? Đó là lý do tại sao hoàng gia cử chúng tôi đến để hộ tống, bảo đảm an toàn cho mọi người."
Veronica có giải thích nhưng Rudger vẫn không hiểu.
"Vậy thì an ninh ở biên giới phía Bắc thì sao?"
"Ồ, không sao. Vương quốc Utah vẫn đang khắc phục hậu quả nội chiến và hoàn thiện việc tái tổ chức nội bộ. Chúng tôi đã tăng cường an ninh thông qua hợp tác với họ, điều này thực sự đã giảm bớt gánh nặng công việc cho đội hiệp sĩ."
Đã một thời gian trôi qua kể từ khi cuộc nội chiến ở Vương quốc Utah kết thúc. Vị công chúa mới lên ngôi đã thể hiện năng lực xuất chúng, khắc phục những hậu quả do cuộc nội chiến để lại, đưa đất nước từng bước ổn định trở lại.
Nhưng chỉ điều đó thôi không thể dễ dàng xóa tan nghi ngờ của Rudger. Thoạt nhìn, người trước mặt nói đây chỉ là hoạt động an ninh của hoàng gia, nhưng rất có thể đó là một lời nói dối.
"À, Hiệp sĩ Lãnh Thiết chúng tôi không phải là những người duy nhất có mặt ở đây đâu. Phía hoàng gia cũng cử những người khác đến."
Khi nhắc đến những hiệp sĩ được hoàng gia phái đi, Rudger chỉ có thể nghĩ đến một thứ.
"A. Đến đúng lúc lắm."
Trước lời nói của Veronica, mắt Rudger bất giác hướng theo ánh nhìn của cô ấy. Hắn có thể nhìn thấy một nhóm hiệp sĩ từ phía xa đang tiến lại gần.
Đội hiệp sĩ này mặc đồng phục màu đen, hoàn toàn trái ngược với màu đồng phục của các Hiệp sĩ Lãnh Thiết.
Không khó nhận ra những người này chính là Hiệp sĩ Bóng đêm của Cục An Ninh. Bóng dáng người đứng đầu thu hút sự chú ý của Rudger.
Terina Lionhowl.
Mái tóc trắng tinh khiết và vẻ ngoài lôi cuốn.
Cô ta là một hiệp sĩ lão luyện, đồng thời cũng là người bảo vệ đế quốc, nhưng cũng là kẻ thù của Rudger khi hắn còn mang thân phận Arsene Lupin.
Văn bản này được chuyển ngữ và thuộc sở hữu của truyen.free, xin chân thành cảm ơn sự ủng hộ của quý độc giả.