Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 268: Món quà bất ngờ (1)

Rudger đang ở trong văn phòng riêng của mình, xem xét các tài liệu. Chuyến đi thực tế sắp đến gần, và hắn cần rà soát lại danh sách những người sẽ tham gia lần này.

Mặc dù đã đảm nhận vị trí Trưởng phòng Kế hoạch, Rudger vẫn không quá bận rộn kể từ sau đợt thanh tra đầu tiên. Hầu hết công việc đều đã được giao phó cho cấp dưới của hắn. Tất cả những gì hắn phải làm chỉ là duyệt lại tài liệu lần cuối cùng trước khi đặt bút ký phê duyệt.

Chuyến đi thực tế năm nay có khá nhiều cố vấn tham gia. Danh sách rút gọn hiện có rất nhiều cái tên quen thuộc. Đó là những nhân vật đến từ hai thế lực lớn của Tòa tháp và cả đại diện từ Hiệp hội các trường học. Tổng số đã nhiều gấp ba lần so với năm ngoái.

Nhìn vào danh sách rút gọn cuối cùng trong tay, Rudger rất ấn tượng trước khả năng làm việc của những người thuộc phòng Kế hoạch. Hắn đang cân nhắc từ giờ trở đi sẽ giao cho họ những công việc tương tự thường xuyên hơn, dù sao cũng không thể để lãng phí nguồn nhân lực quý giá được. Nếu những nhân viên cấp dưới mà biết được ý nghĩ này của Rudger, có lẽ họ sẽ không ngần ngại xắn tay áo lên cho hắn một trận ra trò.

Từ khi Rudger lên nhận chức, những nhân viên của phòng Kế hoạch đã mất đi cuộc sống nhàn nhã trước kia. Hiện tại, họ gần như vùi mình cả ngày trong phòng để xử lý đống tài liệu chất cao như núi, đồng thời phải phân loại vô số thư từ làm quen gửi đến cho vị Trưởng phòng của mình. Ai nấy đều thâm quầng mắt vì thiếu ngủ trầm trọng. Đến mức các học sinh còn kháo nhau rằng có xác sống lảng vảng quanh khu vực phòng Kế hoạch mỗi đêm.

"Thưa giáo sư!"

Đúng lúc này, Sedina từ văn phòng trợ giảng đi tới, mang theo chồng hồ sơ cuối cùng.

"Đây là tài liệu đợt cuối cùng."

"Làm tốt lắm. Có chuyện gì phát sinh không?"

"À, có một chuyện cần báo cáo với ngài."

Đúng lúc này, cánh cửa phòng đột nhiên mở ra mà không có bất kỳ tiếng gõ cửa trước nào.

Rudger cảm thấy cảnh tượng này khá quen thuộc. Trước đây hắn cũng từng gặp trường hợp tương tự. Mà đối phương, tất nhiên rồi, chính là...

"Xin lỗi vì có hơi đường đột."

Người phụ nữ vừa dứt lời đã tự nhiên sải bước vào trong phòng. Vẫn là mái tóc xanh bồng bềnh ấy, cùng hơi thở ma thuật hệ thủy quen thuộc không lẫn vào đâu được.

Được rồi. Rudger thầm thừa nhận, ngày ấy cũng chẳng khác là bao.

Rudger im lặng nhìn Casey Selmore trước mặt mình.

"Cô nên gõ cửa xin phép trước. Đó là phép lịch sự tối thiểu phải có."

"Dù sao thì anh cũng đã quen với chuyện đó rồi, bắt tôi thay đổi làm gì nữa?"

Thay vì đáp lời, Rudger chỉ liếc nhìn Sedina. Cô hiểu ngay, đặt chồng tài liệu trên tay xuống rồi quay vào phòng trợ giảng.

"Khả năng lảng tránh của anh ngày càng đạt đến độ thuần thục rồi đấy."

"Cũng là nhờ ơn ai đó cả thôi."

"Haha. Được rồi. Hôm nay tôi đến đây là vì có chuyện khác."

Casey Selmore nói xong liền đưa cho Rudger một tập hồ sơ.

Rudger nhìn vào tập hồ sơ đối phương đưa, rồi ngẩng đầu nhìn chằm chằm Casey Selmore với vẻ khó hiểu.

"... ... Đơn đăng ký làm cố vấn?"

Rudger nheo mắt lại. Vẻ mặt của Casey Selmore khiến hắn tự hỏi, rốt cuộc cô gái này lại đang âm mưu chuyện gì nữa.

"Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó. Vậy, câu trả lời của anh là gì?"

"Cô vẫn luôn tùy hứng như vậy."

Rudger lắc đầu, rồi vô thức khựng lại khi nhận ra bản thân vừa buột miệng nói theo cách cũ dù chỉ trong chốc lát. Đã rất lâu rồi hai người họ không còn đấu khẩu vì những chuyện vụn vặt như thế này nữa, có lẽ thói quen từ xưa đã hình thành từ lúc nào mà hắn cũng không hề nhận ra.

Rudger luôn nghĩ rằng những chuyện đó chỉ là bản thân đang diễn kịch, nhưng thực tế có lẽ mọi thứ không hoàn toàn là giả dối như hắn vẫn tưởng. Hắn không ghét những lần trò chuyện cùng đối phương trong văn phòng khi hắn còn mang thân phận James Moriarty.

Tuy nhiên, những ngày tháng ấy sẽ không bao giờ có thể quay trở lại. Mối quan hệ của họ đã chấm dứt từ ba năm trước theo cái cách không thể tệ hơn. Mặc dù hiện tại sự thù địch giữa họ không còn nữa, nhưng tình trạng quan hệ đóng băng vẫn chẳng hề thay đổi.

Nhưng lần này có gì đó kỳ lạ. Trái ngược với suy đoán của Rudger, Casey Selmore lại không hề tức giận trước những lời châm chọc của hắn như mọi khi. Rudger đoán rằng có chuyện gì đó đã xảy ra với đối phương.

Chẳng lẽ lời cảnh báo hắn gửi đến hơi muộn?

Đây là điều duy nhất Rudger có thể nghĩ đến vào lúc này.

"... ... Dù sao thì tôi đến đây để nộp đơn xin làm cố vấn cho chuyến đi lần này."

"Tôi từ chối."

Casey Selmore tức giận.

"Tại sao?"

"Thời gian nộp đơn đã kết thúc."

"Hừ! Tại sao một pháp sư với danh hiệu Danh Sắc như tôi lại không thể?"

"Dù cô có là pháp sư mang danh hiệu của Tòa tháp đi chăng nữa, thì cũng không thể đi ngược lại trật tự làm việc đã được định sẵn."

"Hoàn toàn có thể, nếu anh gật đầu chấp thuận!"

Casey Selmore mỉm cười ranh mãnh như thể chợt nhận ra điều gì đó.

"À, tôi hiểu rồi. Anh vẫn chưa ký phê duyệt hồ sơ đúng không? Vậy thì tờ đơn này vẫn hoàn toàn hợp lệ."

"Không, nó không hợp lệ."

"Lý do là gì?"

Rudger nhanh chóng đặt bút ký tên mình vào tập hồ sơ trên tay.

"Tôi đã ký rồi."

"Thật không biết xấu hổ! Làm vậy mà coi được hả?"

"Thì sao chứ?"

"À, anh có chắc là đã ký chưa?"

Casey Selmore nháy mắt và ngay lập tức giải phóng phép thuật của mình.

Rudger chưa kịp hiểu đối phương định làm gì thì phép thuật của Casey Selmore đã xóa đi chữ ký của hắn trên tài liệu.

"Đâu? Chữ ký của anh đâu?"

Mực đen cũng là chất lỏng, nên Casey Selmore đã dùng phép thuật làm bay hơi nó.

Rudger lại định dùng bút ký, nhưng mực chẳng thể chảy ra nữa. Tất nhiên không đời nào có chuyện bút hết mực được. Chẳng cần suy nghĩ cũng biết đây là do người trước mặt giở trò.

Rudger trừng mắt nhìn Casey Selmore.

"Một pháp sư mà lại sử dụng phép thuật vào những chuyện thế này sao?"

"Có vấn đề gì à? Cũng đâu có vi phạm luật lệ nào đâu?"

Rudger thở dài, tháo kính xuống.

"Cô đến đây hôm nay chỉ để làm chuyện này thôi sao?"

"Đúng vậy."

"... ... ."

"Nhìn tôi như thế làm gì? Anh có chấp nhận không?"

"Nếu tôi nói không thì cô sẽ không chịu thôi đúng chứ?"

"Anh đoán xem?!"

Rudger bật cười trước lời của Casey Selmore.

"Được rồi. Tôi chịu thua cô rồi. Có chuyện gì xảy ra gần đây sao?"

"... ... Không nói cho anh biết."

"........."

"... ... ."

Rudger liếc nhìn Casey Selmore và nhận lấy đơn đăng ký.

"Lẽ ra làm thế ngay từ đầu có phải tốt hơn không, đồ cứng đầu!"

Thấy mục đích của bản thân đã đạt được, Casey Selmore đắc ý, lập tức quay lưng rời khỏi văn phòng. Bóng lưng cô ấy cứ như đang chạy trốn khỏi điều gì đó vậy.

Rudger đứng ngây ra, mãi đến khi bóng dáng Casey Selmore khuất dạng hắn cũng chưa thể đoán ra được rốt cuộc cô ấy định làm gì lần này. Rõ ràng là đã có chuyện gì đó xảy ra rồi.

"Bỏ đi. Tính cách cô ấy vẫn tùy tiện từ đó tới giờ."

Rudger lẩm bẩm và ký tên mình vào đơn đăng ký mà Casey Selmore đưa cho hắn.

"Sedina."

"Vâng, thưa giáo sư."

Sedina đang đợi trong phòng trợ giảng liền lên tiếng trả lời.

"Thêm tên một người vào danh sách cố vấn cho ta."

"... ... Chắc hẳn chính là người ban nãy."

"Ừ. Dù sao thì cô ấy cũng có thực lực rất mạnh, thêm vào cũng chẳng ai dị nghị đâu."

Sedina gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Casey Selmore là người mà cô ấy biết rõ.

"Chúng ta có thể thêm một vị trí mới vào danh sách được không ạ?"

"E rằng không thể tăng thêm nữa. Số lượng đã vượt xa dự định ban đầu rất nhiều rồi, thưa giáo sư."

"Vậy thì ta sẽ loại ai đó ra."

"Vâng, tôi sẽ thông báo lại với những người khác."

Đúng lúc này, Rudger chợt cảm nhận được sự hiện diện của ai đó bên ngoài cánh cửa văn phòng.

"Khụ!"

Rudger đưa mắt nhìn v�� cửa.

"Hiệu trưởng?"

Elisa Willow tinh nghịch nháy mắt.

"Giáo sư Rudger, hiện tại anh có rảnh chứ?"

"Tôi vừa hoàn tất công việc."

"Nếu anh không bận, ta có thể vào không?"

"Vâng, tất nhiên. Sedina, làm ơn pha cho hiệu trưởng một tách trà."

"Dạ, vâng."

"À, không cần đâu. Ta chỉ ghé qua một lát rồi đi ngay đây."

Khi hiệu trưởng tỏ ý muốn nói chuyện riêng với Rudger, Sedina hiểu ngay. Cô nhìn về phía Rudger, và khi nhận được cái gật đầu của hắn, cô liền rời khỏi phòng.

Khi Sedina rời đi, hiệu trưởng Elisa bước vào, đóng cửa văn phòng lại.

"Anh có vẻ ngạc nhiên vì chuyến viếng thăm bất ngờ của ta phải không?"

"Ngài có chuyện gì cần trao đổi sao?"

Rudger lên tiếng hỏi.

Tâm trạng của Elisa Willow lúc này có vẻ khác thường. Rudger tinh ý nhận ra một người luôn thoải mái và bình tĩnh như hiệu trưởng, lúc này lại đang... lo lắng?

Có lẽ bị ảnh hưởng bởi tâm trạng của hiệu trưởng, Rudger cũng cảm thấy lo lắng theo. Đây là lần đầu tiên hắn thấy hiệu trưởng phản ứng theo cách này.

Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?

Cộp... Cộp...

Hiệu trưởng bước thẳng về phía Rudger. Khi Elisa Willow càng đến gần, áp lực tỏa ra từ cô càng ngày càng lớn.

Sau đó, giống như một người chuẩn bị ra pháp trường, hiệu trưởng hạ quyết tâm rồi cất tiếng.

"Giáo sư Rudger."

"... ... Vâng, ngài có chuyện gì cần nói sao?"

Rudger cảm thấy có điều gì đó sắp sửa xảy ra.

Chẳng lẽ một thế lực mới đã xâm chiếm Theon? Hay Hugo Burtag đang ngầm làm điều gì đó mà hắn không hề hay biết?

Hoặc không thể loại trừ khả năng thân phận của hắn đã bị bại lộ hoàn toàn.

Rudger hồi hộp chờ đợi câu nói tiếp theo của cô.

"... ... ."

"... ... ."

Cả hai im lặng nhìn nhau.

Tích tắc...

Âm thanh duy nhất vang lên bên trong căn phòng lúc này chỉ là tiếng kim đồng hồ treo tường.

Cuối cùng, sau khi hạ quyết tâm, hiệu trưởng Elisa nhanh chóng đặt thứ gì đó giấu sau lưng lên bàn của Rudger, rồi lập tức rời khỏi phòng mà không hề ngoảnh đầu lại.

"... ... ?"

Rudger bị bỏ lại một mình, vẫn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Hắn im lặng quan sát món đồ trên bàn.

Đó là một lá thư có dán tem. Bên trong là một lời mời dùng bữa với hiệu trưởng, với nét chữ viết tay của chính cô.

"Cái gì đây?"

Bản chuyển ngữ này do truyen.free thực hiện, mong độc giả đón đọc những diễn biến tiếp theo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free