(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 265: Thác Reichenbach (2)
James Moriarty cảm thấy chếnh choáng, hắn khuỵu một chân xuống đất. Đây là hậu quả của việc phải dịch chuyển một vật thể cồng kềnh.
Những giọng nói trong đầu bắt đầu trở nên rõ ràng hơn. Hắn nghiến răng chịu đựng và trút vội chỗ thuốc hồi phục ma lực còn lại vào miệng.
Phù!
James Moriarty phải mất một lúc lâu để lấy lại nhịp thở bình thường. Cơn đau đầu đã dần lui đi, những giọng nói thì thầm cũng đã biến mất nhưng dư âm của chúng vẫn khiến hắn cảm thấy cực kỳ mệt mỏi.
Có lẽ vì đã tiêu hao ma lực quá nhiều nên tầm nhìn của James Moriarty hơi mờ mịt. Hắn không phân rõ được mình đang ở đâu. Sau một lúc, khi tầm nhìn dần hồi phục, hắn mới nhận ra mình đang đứng trong một khu rừng cách khá xa khu mỏ.
James Moriarty ngay lập tức kiểm tra vật tùy thân. Bên trong viên nang là một người máy hình hài đứa trẻ đang say ngủ. James Moriarty ngay lập tức mở viên nang ra.
Cánh cửa viên nang phía trên từ từ mở ra, khói trắng mịt mờ bốc lên. James Moriarty lặng lẽ nhìn cậu bé đang nằm. Vẻ ngoài của người máy Alpha có chút khác biệt so với Arte. Nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, khó mà phân biệt được liệu đó là người thật hay một cỗ máy.
Khi James Moriarty đang quan sát, người máy bên trong đột nhiên mở mắt ra. Đôi mắt của cậu bé trong veo, thuần khiết không vương chút tạp chất.
Dù biết đối tượng trước mặt chỉ là một người máy nhưng James Moriarty quả thực không tài nào phân biệt nổi đôi mắt ấy có chất ch���a cảm xúc hay chỉ đơn thuần là những vi mạch lạnh lẽo.
"... ... ."
"... ... ."
Hai người nhìn nhau trong im lặng. James Moriarty không biết phải nói gì. Sau một hồi nhìn chằm chằm vào James Moriarty, cậu bé người máy cất tiếng.
"Anh là ai?"
"... ... ."
James Moriarty mím chặt môi, vài lần hắn định mở lời nhưng rồi lại ngậm miệng. Tay hắn theo bản năng siết chặt. Mọi ảo tưởng hắn từng ấp ủ bỗng chốc tan thành mây khói khi cậu bé cất lời.
Dù đã lường trước điều này có thể xảy ra nhưng sâu trong tâm trí James Moriarty vẫn còn vương vấn chút hy vọng mong manh rằng linh hồn Arte có lẽ sẽ nhận ra mình. Nhưng sự thật hiển hiện trước mắt đã tát cho hắn một cú trời giáng, khiến hắn bừng tỉnh.
"... ... Nhóc không nhớ ta sao?"
Đáp lại câu hỏi của James Moriarty, cậu bé người máy lắc đầu.
"Tôi thực sự không nhớ chúng ta có quen nhau."
Cậu bé bước ra khỏi khoang chứa và nhìn ngó khu rừng xung quanh. Những bước chân đầu tiên còn có phần lảo đảo, nhưng cậu bé nhanh chóng làm quen với cách di chuyển, rồi lập tức đi vòng quanh viên nang khám phá.
James Moriarty nói với cậu bé.
"Ta là thầy của nhóc."
Cậu bé, lúc này đang bước đi chân trần trên nền đất, chợt quay lại nhìn James Moriarty. Mắt cậu bé sáng lên, cậu khẽ gật đầu.
"Thật sao?"
"Đúng vậy."
"Ừm. Tôi có nhớ là mình được lệnh phải nghe theo người nào đó. Vậy ra là ngài sao?"
Người máy được chế tạo để thực hiện các mệnh lệnh cụ thể. Và hiển nhiên, những người máy như chúng đều được lập trình để nhận thức rằng chúng phải tuân theo và thực hiện mệnh lệnh.
"Vậy mệnh lệnh của ngài là gì, giáo sư?"
"... ... ."
Đúng lúc James Moriarty định mở lời...
Hắn cảm nhận một chấn động mạnh dưới lòng đất, tiếp đó, một đài phun nước khổng lồ bất ngờ trỗi dậy từ phía sau khu rừng. Với tình huống này, hắn không cần đoán cũng biết đây là "kiệt tác" của ai.
James Moriarty nheo mắt dõi theo những giọt nước ma thuật từ từ lan tỏa xung quanh mình. Cuối cùng, hắn cúi nhìn gấu quần. Trong khi chiến đấu với Casey Selmore, một phần quần áo đã bị dính ẩm, khi tập trung cảm nhận, James Moriarty phát hi��n một nguồn năng lượng ma thuật mờ nhạt đang tỏa ra từ những giọt nước đó. Có vẻ như đối phương có thể định vị hắn thông qua dấu vết này.
"... ... Đợi ta ở đây."
"Vâng."
"Núp đi và chắc chắn không để ai nhìn thấy nhé."
"Được rồi."
Dứt lời, cậu bé lập tức lách mình vào bụi cây gần đó và ngồi xổm xuống. James Moriarty nhìn cậu bé với vẻ lo lắng, rồi nhanh chóng rời đi. Ít nhất Casey Selmore sẽ không thể phát hiện ra sự tồn tại của Alpha. Hắn cần thu hút sự chú ý của cô ta.
James Moriarty cố tình phát tán ma lực nhằm dẫn dụ Casey Selmore đi hướng khác. Đối phương dường như cũng đã cảm nhận được, James Moriarty có thể lờ mờ nhìn thấy hình bóng Casey Selmore đang lao tới trên một cột nước khổng lồ.
"James Moriarty!!!"
James Moriarty quyết định rời khỏi khu rừng ngay lập tức. Không hề thông thuộc địa hình khu vực này, hắn chỉ cắm đầu lao điên cuồng về một hướng. Tình cảnh lúc này là Casey Selmore không ngừng truy đuổi phía sau, còn James Moriarty thì điên cuồng chạy trốn, không hề dám quay đầu nhìn lại.
Thỉnh thoảng có những ngọn giáo và mũi tên nước bay tới tấn công James Moriarty nhưng đều bị [Ater Nocturnus] đang bao bọc cơ thể hắn đánh bật ra.
Mặc dù giờ đây họ đã trở thành kẻ thù đối địch nhưng quả thực James Moriarty không ghét Casey Selmore. Dù ấn tượng ban đầu không mấy tốt đẹp, nhưng cô ấy quả thực là một trong số ít người bạn hiếm hoi có chung tiếng nói với hắn, sự xuất hiện của Casey Selmore đã khiến những tháng ngày James Moriarty sống tại Vương quốc Delica trở nên thú vị hơn rất nhiều.
Họ có lẽ đã có thể trở thành tri kỷ, nhưng James Moriarty biết, chính hắn đã tự tay phá hỏng mối quan hệ này. Việc James Moriarty phản bội sự kỳ vọng của Casey Selmore và trở thành tội phạm đều là do hắn tự mình lựa chọn.
Nếu hỏi James Moriarty có hối hận không, câu trả lời chắc chắn là có. Trong tình thế khi đó, nếu hắn bình tĩnh hơn, có lẽ đã có nhiều cách giải quyết tốt đẹp hơn. Nếu khi đó hắn hành động khác đi, có lẽ hiện tại mọi chuyện giữa hai người sẽ không trở nên như thế này.
Tuy nhiên, tất cả cũng chỉ là những giả thiết không tồn tại. Mọi chuyện đều đã xảy ra. Một khi đã chọn con đường này, James Moriarty cũng đã tự nhủ sẽ không bao giờ quay đầu.
James Moriarty không biết mình đã chạy bao lâu. Cho đến khi hắn nghe thấy tiếng động ầm ầm vọng tới từ phía trước.
Ào! Ào!
Tiếng gầm thét dữ dội vang vọng từ phía xa. Đó là tiếng ồn lớn nhất mà thiên nhiên có thể tạo ra. Điều chào đón James Moriarty là một thác nước hùng vĩ, to lớn hơn bất kỳ thác nước nào hắn từng chứng kiến trước đây.
Khoảnh khắc James Moriarty nhìn thấy thác nước, hắn chết lặng rồi bật cười, một nụ cười đầy chua xót.
'Quả thực là trùng hợp đến mức khiến hắn phải ngỡ ngàng. Chẳng lẽ số phận của James Moriarty đã vận vào hắn kể từ khi hắn chọn cái tên đó sao?'
Quả thực chính là trò đùa của số phận.
James Moriarty lúc này đang đứng ở rìa vách đá. Không còn nơi nào để chạy trốn nữa. Hắn từ từ quay người lại.
Casey Selmore ở đó. Tình trạng của cô ấy có vẻ cũng chẳng khá hơn hắn là bao. Tuy nhiên, ánh mắt cô ấy nhìn James Moriarty vẫn hằn rõ sự quyết tâm không hề phai nhạt.
"Không còn nơi nào để anh chạy nữa đâu, James Moriarty."
James Moriarty kìm nén những cảm xúc đang dâng trào trong lòng. Hiện tại, việc của hắn chính là phải duy trì cái vỏ bọc cố vấn tội phạm James Moriarty đến tận cùng.
"Có vẻ là như vậy."
"Đầu hàng đi!"
James Moriarty lắc đầu.
Casey Selmore không có phản ứng gì, như thể cô ấy biết trước câu trả lời.
James Moriarty cất tiếng, mắt hướng về phía thác nước phía sau.
"Casey Selmore, cô có biết tên thác nước này không?"
"Làm sao tôi biết được? Có lẽ là một thác nước vô danh, người thường chẳng ai đặt chân đến nơi này."
"Vậy sao? Nếu đã là một thác nước vô danh, vậy thì tôi sẽ gọi nó là Reichenbach. Haha."
James Moriarty nắm lấy cây trượng ở thắt lưng và chĩa vào Casey Selmore. Casey Selmore cũng chĩa đũa phép trong tay vào James Moriarty.
Casey Selmore không trả lời.
Chút ma thuật còn sót lại của cả hai va chạm với nhau. Những ma pháp thần kỳ của cả hai lập lòe ở rìa vách đá cao chót vót dưới ánh trăng sáng, hòa quyện với tiếng nước chảy ầm ầm tạo nên một khung cảnh đậm chất huyền ảo.
Không ai cam tâm chịu thua, cả hai đều dốc hết sức vào từng đòn đánh. Tiếng ma pháp xẹt qua trong không khí bị át đi bởi tiếng gầm của thác nước. Mồ hôi hòa lẫn máu của cả hai cuối cùng đều tan vào dòng nước của thác Reichenbach.
Không biết trận chiến này đã diễn ra bao lâu. Khi cả hai đều sức cùng lực kiệt, không còn sức thi triển bất cứ ma pháp tấn công nào nữa, vẫn chưa phân định được thắng bại.
Cả hai đều thở dốc, ma lực đã cạn kiệt hoàn toàn.
Casey Selmore dần không thể duy trì được sự tỉnh táo. Cơ thể đã đạt đến ngưỡng chịu đựng, kèm theo cảm giác thất bại đè nén, khiến Casey Selmore có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào. Thân hình Casey Selmore lúc này trông thật mỏng manh và yếu ớt, chỉ cần một chạm nhẹ cũng có thể khiến cô gục xuống như một con búp bê bị đứt dây.
James Moriarty đứng phía đối diện, thoáng chút lo lắng cho tình trạng của Casey Selmore. Với tính cách của đối phương, chỉ sợ cô ấy sẽ bất chấp tình trạng cơ thể, liều mạng với hắn, hắn không muốn chuyện đó xảy ra.
Chợt, ánh mắt vốn đang trống rỗng của Casey Selmore chợt hướng về James Moriarty. Đôi mắt vốn đã mất tiêu cự của cô ấy, lập tức bừng lên chút ánh sáng.
"Dừng lại ở đây thôi, Casey Selmore. Cô không thể đánh bại tôi."
"Im đi... ... ."
Casey Selmore cắn môi.
"Tỉnh lại đi. Trò chơi trinh thám của cô đã đến hồi kết rồi."
Giọng nói của James Moriarty lúc này lọt vào tai Casey Selmore không khác gì đổ thêm dầu vào lửa.
"Áaaaaaaa!!!"
James Moriarty ngay lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng.
Một luồng sáng xanh bùng lên sau lưng Casey Selmore, và ngay sau đó, một quả cầu nước khổng lồ lao thẳng về phía hắn.
Đòn tấn công này quá bất ngờ và đột ngột, khiến hắn không kịp trở tay. James Moriarty giơ quyền trượng lên cố gắng chặn lại.
Quả cầu nước đẩy lùi hắn, rồi vỡ tung, những giọt nước bắn tung tóe, làm tầm nhìn của James Moriarty bị hạn chế trong tích tắc. Những giọt nước thấm đẫm ma lực khiến cơ bắp hắn run rẩy, thậm chí xương cốt cũng đau nhói. James Moriarty cắn răng chịu đựng.
Bất chợt...
Hắn cảm thấy một cú hích mạnh vào ngực. James Moriarty bất giác cúi xuống, tự hỏi liệu đây có phải là một chiêu phép thuật mới hay không. Đập vào mắt hắn chính là mái tóc gợn sóng màu xanh kiêu hãnh của Casey Selmore. Đó là một đòn tấn công mà James Moriarty không bao giờ ngờ tới.
Lựa chọn cuối cùng của Casey Selmore trong tình huống khi toàn bộ ma lực và tinh thần đều đã tiêu hao cạn kiệt chính là liều mình lao về phía James Moriarty, kéo hắn cùng xuống thác nước. Cô muốn cả hai phải đồng quy vu tận.
Cơ thể của James Moriarty bắt đầu rơi xuống vách đá.
Casey Selmore bên cạnh cũng kiên quyết ôm ghì lấy hắn, không cho phép hắn thi triển bất cứ ma pháp nào.
Tâm trí Casey Selmore lúc này đã chạm đến giới hạn, ý thức của cô dần trở nên mờ mịt. Điều cuối cùng cô nghe được là một tiếng thở dài.
"Được rồi. Cô thắng rồi!"
Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free.