Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 261: Tham vọng (2)

Casey Selmore nhìn quanh phòng tiệc. Hội trường rộng rãi tràn ngập ánh sáng lung linh như những vì sao đêm. Ánh đèn từ những chiếc đèn chùm rực rỡ lấp lánh, cùng âm nhạc ngọt ngào tràn ngập khắp không gian. Nhiều người tụ tập, cười nói vui vẻ. Những bộ cánh sang trọng cho thấy địa vị cao quý của họ trong xã hội.

Bên ngoài đang hỗn loạn, không ngờ những người này vẫn có thể cười nói vui vẻ, tụ tập hưởng lạc như thế. Những người ở đây hành động như thể mọi chuyện bên ngoài chẳng hề liên quan hay ảnh hưởng gì đến mình. Casey Selmore thật sự không ưa bầu không khí này.

Casey Selmore chợt nghĩ, rất có thể trong số những người này có kẻ liên quan đến vụ án cô đang điều tra. Dù sao, trong số những quan chức cấp cao cô ta đã bắt giữ, không ít người thuộc giới thượng lưu này; việc họ dính líu đến vụ án cũng không phải là giả thiết viển vông.

"Ồ, Thám tử Casey Selmore. Rất vui được gặp cô. Tôi là Nam tước Gareth..."

"Xin lỗi, tôi muốn yên tĩnh một lát."

Một điều khác Casey Selmore không thích ở bữa tiệc này là việc những người khác cứ tìm cách tiếp cận, làm quen với cô ta vì những mục đích riêng.

Đúng lúc này, một góc sảnh tiệc chợt trở nên ồn ào. Theo bản năng, Casey Selmore nhìn sang.

Một thanh niên khôi ngô, ăn vận lộng lẫy, đang chậm rãi bước xuống từ ban công tầng hai.

"Rất vui được gặp mọi người. Ta là Ludwig Vencanto, người chủ trì của bữa tiệc hôm nay."

Công tước Ludwig Vencanto, người thừa kế tước vị công tước từ khi còn rất trẻ và là một trong những nhân vật nổi danh nhất Vương quốc Delica. Khi anh ta vừa xuất hiện, mọi ánh mắt trong phòng tiệc đều đổ dồn về phía anh ta.

"Rất tiếc, gần đây tình hình Vương quốc có khá nhiều biến động khó lường."

Ludwig Vencanto giơ cao chiếc ly trong tay.

"Nhưng Vương quốc Delica của chúng ta sẽ không bao giờ sụp đổ chỉ vì những chuyện tầm thường đó! Giống như thép càng được tôi luyện càng thêm cứng cáp, chúng ta cũng vậy."

Ồ! Những tiếng cảm thán vang lên khắp phòng tiệc.

"Để tưởng nhớ những người đã hy sinh và xoa dịu không khí nặng nề hiện tại, ta một lần nữa bày tỏ lòng biết ơn đến quý vị khách đã đến tham dự ngày hôm nay. Mong rằng mọi người sẽ thưởng thức bữa tiệc một cách trọn vẹn nhất."

Các quý tộc hào hứng vỗ tay trước bài phát biểu đậm chất hào hùng của Ludwig Vencanto. Chỉ có Casey Selmore không thèm quan tâm.

Uống rượu và trò chuyện chỉ để tưởng nhớ người đã khuất thì có ích gì? Làm vậy còn chẳng bằng đến thăm mộ của họ. Suy cho cùng, s�� kiện này bề ngoài nhằm tưởng nhớ những người đã khuất, nhưng thực chất chỉ là nơi để thúc đẩy vòng tròn quan hệ giữa các quý tộc và giới thượng lưu.

Vì vậy, Casey Selmore không có mấy thiện cảm với Ludwig Vencanto. Tuy nhiên, lý do Casey Selmore đến nơi này chính là để gặp Ludwig Vencanto, bởi vì James Moriarty rất có thể đang nhắm vào anh ta.

Cô ta có lẽ cần tiếp cận Ludwig Vencanto trước tiên.

"Quý cô có muốn uống gì không?"

"Không cần đâu."

Casey Selmore chậm rãi bước về phía Ludwig Vencanto, phớt lờ lời mời của người phục vụ định đưa cô ta một ly sâm panh.

Ludwig Vencanto đang trò chuyện với vài người, chợt thấy Casey Selmore tiến đến gần, hắn liền gật đầu cáo từ với những người đang tiếp chuyện rồi mở lời chào Casey Selmore.

"Quý cô có muốn ngồi một chút không?"

Những quý tộc xung quanh nhanh chóng tản ra, nhường lại không gian cho hai người.

Khi những người làm phiền đã rời đi, Ludwig Vencanto mỉm cười chào đón Casey Selmore bằng một nụ cười thân thiện.

"Hân hạnh được gặp quý cô Selmore."

"Công tước Ludwig Vencanto, xin hãy gọi tôi là Thám tử Casey Selmore. Tôi không xuất hiện ở đây hôm nay với tư cách là thành viên của gia tộc Selmore."

"Xin lỗi cô, là tôi sai rồi. Quý cô bằng lòng cho tôi cơ hội chuộc lỗi chứ?"

Thay vì trả lời, Casey Selmore lại cẩn trọng nhìn ngó xung quanh. Dù chỉ là những ánh nhìn dò xét, nhưng số lượng ánh mắt hướng đến khu vực này tương đối nhiều, cô ta nhất thời không biết liệu trong đó có người mình cần tìm hay không.

"Tôi có vài chuyện muốn trao đổi riêng với ngài công tước. Chúng ta có thể chuyển đến một nơi yên tĩnh hơn không?"

"Nếu quý cô đã muốn vậy, xin mời theo tôi!"

Ludwig Vencanto gật đầu đồng ý, đi trước dẫn đường đến một nơi tương đối yên tĩnh, ít người chú ý. Casey Selmore chậm rãi theo sau.

Sau khi đến phòng nghị sự, Casey Selmore đi thẳng vào vấn đề.

"Thứ lỗi cho tôi nói thẳng, tính mạng của ngài công tước đang gặp nguy hiểm."

Khi nghe những lời đó, Ludwig Vencanto chớp mắt tỏ vẻ không hiểu.

"Quý cô Selmore, tôi không chắc ban nãy mình có nghe nhầm không, nhưng cô vừa nói..."

"Anh không nghe nhầm. T��i muốn nói tính mạng của anh đang gặp nguy hiểm."

"Điều này thật khó tin. Vậy cô có biết ai muốn lấy mạng tôi không?"

"Là Giáo sư James Moriarty."

Ludwig Vencanto mỉm cười như thể câu chuyện vừa nghe thật nực cười.

"Tôi chắc chắn bản thân chưa từng gặp vị giáo sư đó. Hai chúng tôi hoàn toàn không có chút liên quan gì với nhau cả. Không biết lý do người đó muốn lấy mạng tôi là gì?"

"Nếu anh có liên quan đến sáu vị chỉ huy vừa tử vong gần đây thì tôi e đó chính là lý do."

"Dựa vào đâu cô chắc chắn như vậy?"

Ludwig Vencanto không hiểu tại sao James Moriarty lại nhắm vào mình và làm thế nào Casey Selmore biết được điều đó để cảnh báo hắn.

"Tôi chỉ xem xét hành vi phạm tội của người đó và tìm ra mục tiêu tiếp theo của hắn ta mà thôi."

"Vậy có nghĩa tôi chính là mục tiêu tiếp theo?"

"Công tước Ludwig Vencanto, anh có thể đánh lừa người khác nhưng không thể đánh lừa tôi. Anh chắc chắn có liên quan gì đó đến sáu vị đã chết kia."

Đáp lại lời Casey Selmore, Ludwig Vencanto nhún vai như thể không hiểu ý đồ của đối phương.

"Tôi không biết cô đang nói về chuyện gì. Đúng là gia tộc tôi có quan hệ với quân đội, nhưng chúng tôi chỉ gặp nhau vài lần."

"Đừng nghĩ rằng không gặp mặt trực tiếp thì có nghĩa các người không có liên quan đến nhau."

Khi Casey Selmore khẳng định thẳng thừng như vậy, Ludwig Vencanto chậm rãi ngả người xuống chiếc ghế phía sau, gương mặt vẫn hòa nhã mỉm cười.

"Được rồi. Giả sử Quý cô Selmore đây nói đúng. Vậy cô nghĩ tôi nên làm gì khi vị Giáo sư James Moriarty kia đang muốn lấy mạng tôi?"

"Hãy chạy trốn. Đến nơi an toàn nhất mà anh có thể nghĩ tới."

"Haha. Cô đang nói đùa sao? Nơi này chẳng lẽ không đủ an toàn?"

Nơi tổ chức bữa tiệc hiện tại là dinh thự của gia tộc Công tước Vencanto. Mặc dù dinh thự này cách xa trung tâm thành phố, nơi đây vẫn có lực lượng binh lính hùng hậu bảo vệ.

"Tôi đảm bảo với cô rằng lúc này không có nơi nào trong Vương quốc Delica an toàn hơn ở đây."

"Anh không biết mình đang phải đối mặt với một kẻ như thế nào đâu."

"Ngay cả khi tôi không coi thường thì cũng vậy. Giáo sư James Moriarty biết sử dụng phép thuật đúng không? Nhưng chỉ một pháp sư thì có thể làm được gì?"

"Kẻ đó không chỉ là pháp sư."

"Tôi đánh giá cao sự quan tâm của cô dành cho tôi, nhưng chừng đó thôi không đủ thuyết phục tôi rời khỏi đây."

Casey Selmore nhận ra dù cô ta có cố gắng thuyết phục thế nào, Ludwig Vencanto ngay từ đầu đã không có ý định lắng nghe.

'Người này...!!!'

Ludwig Vencanto đang che giấu điều gì đó. Casey Selmore cảm nhận được, nhưng cô ta không có đủ manh mối để biết chính xác nó là gì.

"Được rồi. Nếu anh đã khăng khăng như vậy thì anh không phiền có thêm một người hộ tống bên cạnh chứ?"

"...Tùy quý cô."

Nhận thấy tranh cãi thêm cũng chẳng ích gì, Casey Selmore liền đứng dậy rời khỏi phòng khách.

Casey Selmore định quay về thay đồ trước. Bộ trang phục này khá cầu kỳ, những diềm xếp nếp tung bay luôn cản trở bước chân cô. Nếu James Moriarty đột nhiên xuất hiện, cô ta sẽ không thể đuổi kịp tên đó nếu mặc bộ đồ như thế này.

* * *

Lúc này, trong phòng khách chỉ còn lại một mình Ludwig Vencanto. Hắn im lặng ngắm nh��n cảnh vật bên ngoài cửa sổ. Ánh trăng xanh dìu dịu chậm rãi đổ xuống khu vườn, dần chìm trong ánh hoàng hôn. Xung quanh dinh thự là từng tốp binh lính đang thay nhau tuần tra.

'James Moriarty.'

Vẻ mặt của Ludwig Vencanto lúc này rất khác so với khi gặp và nói chuyện với Casey Selmore. Gương mặt lạnh lùng cho thấy hắn đang không hài lòng.

Thật tiếc khi phe của Ghetto Davinho đã chết. Dù mấy lão già đó chỉ là những kẻ ngu xuẩn, sự tồn tại của bọn chúng vẫn ít nhiều có ích. Ludwig Vencanto chưa bao giờ nghĩ rằng tất cả những kẻ đó đều đã bị xử lý.

Họ sẽ phải mất kha khá thời gian để bổ nhiệm lại người thay thế những chiếc ghế trống đó. Nhưng mọi chuyện vẫn đang trong tầm kiểm soát.

'Tất cả vẫn đang theo kế hoạch.'

Khi Ludwig Vencanto đang mải suy nghĩ, chợt có tiếng gõ cửa. Mở cửa bước vào là một người phục vụ, một tay cầm khay bạc.

Ludwig Vencanto nheo mắt nhìn kẻ vừa xuất hiện.

"Ngươi không phải người hầu."

"Rất nhạy bén."

Người phục vụ ngay lập tức dùng tay nắm lấy lớp da trên mặt và xé toạc ra. Mặt nạ bị lột xuống để lộ mái tóc đen cùng gương mặt thật bên trong. Ludwig Vencanto mỉm cười thích thú.

"Ngươi là Giáo sư James Moriarty?"

"Rất vui được gặp Công tước Ludwig Vencanto."

Bóng đen trên sàn nhấp nháy rồi chủ động phủ lên bộ đồng phục bồi bàn mà James Moriarty đang mặc.

"Ngươi đến sớm hơn dự tính của ta."

"Ngài c��ng tước dường như biết ta sẽ đến."

"Vậy đúng là ngươi đến để giết ta? Chà, thú vị. Vậy sau đó mục tiêu của ngươi sẽ là ai đây?"

"Nói vậy nghĩa là ngươi đã chuẩn bị chịu chết?"

"Chịu chết? Hahaha."

Ludwig Vencanto bật cười.

"Này, Giáo sư James Moriarty, ta phải thừa nhận rằng ngươi là một người thực sự tài năng. Ngươi đã cho nổ tung những căn cứ bí mật của ta và phá hủy tất cả những quân cờ quan trọng mà ta đang điều khiển."

James Moriarty yên lặng chờ xem Ludwig Vencanto định nói gì tiếp theo.

"Nhưng chẳng phải thế này là quá kiêu ngạo sao? Ngươi tự tin mình có thể toàn thây trở ra sau khi lẻn vào đây?"

"Tất cả những kẻ nói câu này với ta đều đã chết."

"Vậy sao? Ngươi thực sự nghĩ rằng ta sẽ giống như lũ ngu ngốc kia?"

Ludwig Vencanto búng ngón tay, một bức tường bí mật tức khắc xuất hiện giữa hai người. Đó là một rào chắn ma thuật mạnh mẽ. Ngay sau đó, cánh cửa phòng khách mở ra và những vệ sĩ xuất hiện. Tất cả đều là hiệp sĩ và pháp sư chuyên nghiệp, chúng ngay lập tức bao vây James Moriarty.

James Moriarty nhìn chằm chằm vào Ludwig Vencanto ở phía bên kia bức tường ma thuật.

"Cái bẫy không tồi!"

"Quá khen! Ta cũng không ngu đến mức không biết ngươi sẽ đến tìm mình."

Suy cho cùng, bữa tiệc được tổ chức lúc này chẳng qua chỉ là một mồi nhử nhằm đánh lừa James Moriarty, dụ hắn xuất hiện.

"Cô gái trẻ vừa rồi khá nhanh trí khi đến đây đề nghị giúp đỡ, nhưng thành thật mà nói, ta thấy hành động của cô ta thật lố bịch. Vị thám tử tài ba kia không hề biết rằng kẻ thực sự cần bắt đang ở ngay trước mặt mình. Xem ra lời đồn cũng không hoàn toàn đáng tin."

"..."

"Tuy nhiên có một chuyện ta vẫn chưa hiểu, tại sao đến giờ, ngươi vẫn không phá hủy nhà máy chế tạo robot kia?"

Lúc này, James Moriarty mới có phản ứng. Hắn ta nhướng mày nhìn chằm chằm vào Ludwig Vencanto.

"Ta rất tò mò, vì vậy đã cử người đi điều tra và tìm ra vài thứ thú vị."

Ludwig Vencanto dùng ngón tay vuốt cằm.

"Nghe nói ngươi có quan hệ với một đứa trẻ bị bắt làm vật thí nghiệm. Nếu phòng thí nghiệm chưa bị xóa sổ, vậy có nghĩa là vật thí nghiệm đó vẫn chưa chết."

"..."

"Đừng lo lắng. Ta đã cử người tới xem xét. Những kẻ đó rất giỏi việc dọn dẹp mọi thứ."

Ludwig Vencanto nở nụ cười. Đó là nụ cười của kẻ tự tin rằng mình đã chiến thắng.

"Không cần suy nghĩ nhiều. Ngươi sớm muộn gì cũng sẽ được đoàn tụ với đứa trẻ đó thôi."

Ludwig Vencanto vừa dứt lời, những tên hiệp sĩ vây quanh James Moriarty đồng loạt rút kiếm. Các pháp sư xung quanh cũng đã sẵn sàng niệm chú và giải phóng phép thuật của mình.

"Ngươi có gì muốn trăn trối không?"

James Moriarty bình tĩnh mở miệng trước lời khiêu khích của đối phương.

"Tên thằng bé là Arte, không phải một đối tượng thí nghiệm. Nó đã từng mơ ước trở thành một học giả nổi tiếng."

"Vậy sao? Điều đó không quan trọng."

Đôi mắt xanh của James Moriarty dần dần chuyển sang màu đỏ.

"Tốt!"

Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác nhé.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free