(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 257: Gord Himbel (2)
"... Cậu đang nói gì vậy?"
Gord Himbel hỏi lại như thể không hiểu câu hỏi của James Moriarty.
"Ông biết tôi đang nói đến chuyện gì."
Từ phía sau chiếc mặt nạ, ánh mắt của James Moriarty găm chặt vào Gord Himbel. Khoảnh khắc Gord Himbel bắt gặp ánh mắt ấy, ông ta bỗng rùng mình một cách khó tả.
"Ta không biết cậu đang nói cái gì."
"Vậy thì tôi sẽ nói kỹ hơn."
James Moriarty đứng dậy khỏi ghế sofa và từ từ đi về phía Gord Himbel.
"Trưởng khoa..."
"Có gì cậu cứ bình tĩnh nói. Cậu đừng lại gần đây."
"Tại sao ông lại ủng hộ nghiên cứu Nhà Nguyện Thép?"
Gord Himbel trợn mắt. Ông ta không ngờ đối phương lại nhắc đến cái tên ấy.
"Gord Himbel, trưởng khoa Đại học Ordo lại là cái tên xuất hiện trong danh sách những người tài trợ cho dự án bất hợp pháp kia."
"Không thể..."
James Moriarty lúc này đã đứng trước mặt Gord Himbel, nhìn xuống ông ta với ánh mắt vô cảm.
"Cho tôi biết lý do ông lại làm vậy?"
"Ta-ta không... Áaaaaaaaa!"
Gord Himbel chợt hét lên trước cơn đau dữ dội nhói lên ở mu bàn tay. Đến khi định thần lại, ông ta mới bàng hoàng nhận ra đã có một con dao găm cắm vào mu bàn tay mình từ bao giờ.
"Aaaaaaaaa! Tay của tôi...!"
"Gord Himbel, đây là một trò chơi công bằng."
James Moriarty thì thầm nhẹ nhàng với vị trưởng khoa đang quằn quại trong đau đớn.
"Tôi đã thành thật trả lời câu hỏi của ông. Chẳng phải ông cũng nên đáp lễ hay sao?"
"Aaaaaaaaaaaa!"
"Rõ ràng ông đang vi phạm quy tắc."
"Cậu... cậu muốn nghe gì từ ta?"
Trước tiếng hét đau đớn của Gord Himbel, James Moriarty nhẹ nhàng rút con dao găm khỏi mu bàn tay ông ta. Vừa lúc con dao rời khỏi bàn tay, máu đã tức thì bắn tung tóe, khiến tiếng hét của Gord Himbel lại vang vọng khắp văn phòng.
"Điều tôi muốn nghe là mọi thứ liên quan đến vụ việc."
"Cậu nghĩ ta có thể biết được gì chứ?"
"Còn những ai liên quan đến dự án này?"
Khuôn mặt của Gord Himbel méo mó một cách thảm hại.
"T-ta không biết! Ta không biết!!!"
"Ông nghĩ bản thân sẽ được yên ổn sau khi bán đứng những người khác à?"
"..."
Đôi vai của Gord Himbel run lên vì sợ hãi.
"Ta-ta...!"
"Một!"
James Moriarty lại giơ con dao găm lên. Máu đỏ trên con dao lấp lánh dưới ánh đèn trong phòng.
"Cậu... cậu không thể làm vậy?!"
"Hai!"
"Ta-ta...!"
Gord Himbel lắc đầu với vẻ mặt tái nhợt.
"Ta không thể nói. Ta không thể nói!!!"
"Ba!"
Ngay sau đó, tiếng la hét tràn ngập văn phòng.
***
Rầm!
"James Moriarty!!!!!!!!"
Cánh cửa văn phòng Gord Himbel bị đá tung thô bạo, Casey Selmore xông thẳng vào bên trong.
"Quả nhiên anh ở đây! Thả ngài ấy ra!"
James Moriarty dừng tay khi nhìn thấy Casey Selmore. Lúc này, Casey Selmore mới bàng hoàng trước cảnh tượng thảm khốc bên trong.
"Anh...!"
Gord Himbel đang thoi thóp trong vũng máu, tình trạng nguy kịch đến mức có thể lìa đời bất cứ lúc nào.
Casey nghiến răng.
"Sao anh có thể ra tay với người đã tiến cử mình hả?"
"Ha."
James Moriarty có thể hiểu tại sao cô ta lại tức giận nhưng hắn chẳng buồn bận tâm đến cảm xúc của cô.
"Tránh xa ông ấy ra!"
Casey Selmore cảnh báo hắn bằng giọng nói gắt gỏng, tuy nhiên, cô ta cũng không dám ra tay bất cẩn vì sợ phép thuật của mình có thể làm hại con tin.
James Moriarty nhận ra Casey đang do dự điều gì liền cất tiếng lạnh lùng.
"Sợ bóng sợ gió cái gì? Vậy thì để tôi giúp cô."
"..."
Casey Selmore nhận ra ý đồ của đối phương nhưng không kịp ngăn cản. Tay James Moriarty đã nhanh chóng ra tay, con dao găm sắc bén cắm phập vào trán Gord Himbel.
Casey hét lên, khuôn mặt phẫn nộ khi nhìn thấy Gord Himbel đã tắt thở.
"James Moriarty!!!!!!!!!!"
Một dòng nước khổng lồ tức thì dâng lên tràn ngập khắp căn phòng.
Ầm!
James Moriarty ném mình ra ngoài cửa sổ, chỉ một giây sau, khẩu pháo nước khổng lồ quét ngang qua nơi hắn vừa đứng. Cửa sổ vỡ tan tành, những mảnh tường vỡ vụn văng tứ phía. Hắn đưa tay về phía trước, ống phóng dây gắn trên cánh tay trái bắn ra, ghim chặt vào ngọn tháp cao của trường đại học. Cơ thể hắn theo đà kéo, vút bay lên không trung.
Casey Selmore đứng bên khung cửa sổ vỡ nát phát hiện James Moriarty lúc này đã đứng trên nóc tòa nhà, trừng mắt nhìn hắn với vẻ đầy thù địch.
"Tại sao anh lại làm những việc này?"
James Moriarty nhìn Casey Selmore và khẽ mở miệng.
"Tôi nghĩ tôi đã trả lời đủ rồi. Casey Selmore, cô luôn chậm một bước."
"Đủ rồi! Rốt cuộc anh còn định làm cái quái gì nữa hả?"
"Một câu hỏi thú vị. Sao cô không tự suy luận như lúc bình thường cô vẫn hay làm đi?"
Casey Selmore vận dụng phép thuật của mình. Hơi ẩm trong không khí lập tức ngưng tụ dưới chân cô. Đài phun nước gần đó cũng chịu ảnh hưởng, một cột nước khổng lồ phun trào, hướng thẳng về phía khung cửa sổ, tức thì tạo thành một cây cầu nước vững chắc. Casey Selmore nương theo dòng nước ấy, lao vút về phía James Moriarty.
James Moriarty không phản ứng gì, chỉ lạnh lùng quay lưng bỏ đi.
"Đứng lại!"
Casey Selmore phóng những ngọn giáo nước về phía trước hòng ngăn cản hắn, nhưng James Moriarty chỉ khẽ lách người một cái đã né tránh được tất cả.
Khi Casey Selmore đáp xuống sân thượng, thân ảnh của James Moriarty đã biến mất như thể tan biến vào không khí. Không để lại bất cứ dấu vết nào.
'Làm sao có thể?'
Cô ta chỉ vừa rời mắt khỏi hắn trong tích tắc, chẳng lẽ hắn ta đã biến mất ngay khoảnh khắc ấy? Casey Selmore hoang mang bởi xung quanh không hề có dấu hiệu nào của ma pháp vừa được thi triển.
Đúng lúc này, giọng nói văng vẳng của James Moriarty bỗng vang lên từ hư không.
[Casey Selmore, tôi khuyên cô đừng có bám đuôi tôi nữa.]
Casey Selmore cắn răng tức giận.
"Anh nghĩ tôi là loại người sẽ dễ bỏ cuộc như vậy sao?"
[Hahaha. Vậy thì cô phải cố gắng lên. Trò chơi này chưa kết thúc đâu!]
Casey cau mày khi nghe đến hai từ "Trò chơi".
[Để xem cô có thể bắt được tôi không. Tất nhiên, trong thời gian chờ đợi, tôi sẽ tự tay kết thúc những sự kiện đang diễn ra bên ngoài thành phố và khắp vương quốc này.]
"... Anh nghĩ tôi sẽ để chuyện đó xảy ra à?"
[Cái hay của trò chơi này là chúng ta không thể biết ai mới là kẻ chiến thắng cuối cùng. Tôi sẽ cho cô một gợi ý.]
"Ai cần chứ?!"
[Tiếp theo tôi sẽ đến thành phố Dartans. Nếu muốn bắt tôi thì hãy đến đó.]
Casey hỏi với giọng đầy nghi ngờ.
"Tại sao tôi phải tin những gì anh nói? Ai mà biết anh có nói thật hay không?"
[Nếu cô sợ thì không cần phải đến. Sau này nếu có người chết ở đó thì sẽ là trách nhiệm của cô.]
Casey siết chặt nắm tay trước lời nói của James Moriarty, điều này rõ ràng đã chạm đến niềm kiêu hãnh của cô ta. Khiêu khích là khiêu khích, nhưng Casey Selmore không thích cách hành xử của đối phương coi mạng người chỉ như một trò chơi. Cô ta hoàn toàn không thể chấp nhận được.
"Được. Tôi sẽ đi. Anh có giỏi thì đợi tôi ở đó."
[Mong rằng cô sẽ không làm tôi thất vọng. Hahaha.]
Giọng nói vang lên với vẻ chế giễu, nhưng thực chất lại ẩn chứa sự hài lòng, rồi biến mất vào không trung.
***
Sau khi xử lý xong Gord Himbel, James Moriarty lập tức cùng Hans lên đường đến thành phố Dartans. Dartans là một trong những thành phố lớn nhất của vương quốc Delica, là trung tâm kinh tế của quốc gia, đồng thời cũng là nơi tập trung nhiều nhà máy nhất.
Mục tiêu của James Moriarty là một trong những nhà máy toạ lạc ở đó.
"Vẫn còn một thí nghiệm khác sao?"
Hans lên tiếng hỏi khi cả hai đang trên chuyến tàu đến Dartans.
James Moriarty trong lớp cải trang nhẹ gật đầu.
"Thí nghiệm đó quá rủi ro. Dù có thể thay đổi cục diện chiến trường, nhưng vẫn còn quá nhiều lỗ hổng."
"Ý anh là gì?"
"Cậu nghĩ gì khi một quốc gia chuẩn bị cho chiến tranh mà lại không chuẩn bị phương án đối phó với các quốc gia khác?"
Vẻ mặt Hans đanh lại trước lời nói của James Moriarty.
"Tôi đoán là họ vẫn còn những quân bài khác."
"Đúng vậy. Nhà Nguyện Thép chỉ là một dự án nhằm khai thác sức mạnh cấp hiệp sĩ một cách vô thời hạn mà thôi."
Vấn đề nảy sinh ở đây. Chức nghiệp hiệp sĩ không phải chức nghiệp duy nhất đứng ở đỉnh cao của đại lục. Tất nhiên, chức nghiệp còn lại không thể không kể đến, chính là pháp sư.
"Chẳng lẽ bọn họ đang chế tạo loại người máy biết tự động sử dụng phép thuật?"
"Không. Chẳng có thứ gì có thể thay thế được pháp sư chân chính trên chiến trường."
"Vậy bọn chúng dự định làm gì?"
"Cậu nghĩ tại sao chức nghiệp pháp sư vẫn phát huy được sức mạnh to lớn trong chiến tranh hiện tại?"
"Không phải là do ma pháp [Tĩnh Hoả] mà những kẻ đó thường dùng sao? Nó có thể ngăn chặn hoạt động của thuốc súng, khiến bom trở nên vô dụng."
James Moriarty gật đầu.
"Đúng thế. Các chức nghiệp như pháp sư không bao giờ có thể thay thế được bất kể người thiết kế có sửa đổi hay tăng cường khả năng của người máy đến mức nào đi chăng nữa. Vì vậy, chúng đã thay đổi hướng suy nghĩ."
"Hửm?"
"Nếu không thể tạo ra pháp sư, bọn chúng dự định sẽ làm cho phép thuật của pháp sư trở nên vô dụng."
"Cái gì?"
Hans vẫn có vẻ không hiểu.
"Làm sao có thể làm được chuyện đó cơ chứ?"
James Moriarty dừng lại một lúc rồi nói tiếp.
"Hans, cậu nghĩ điều gì sẽ xảy ra nếu vẫn có thể sử dụng vũ khí nóng ngay cả khi có [Tĩnh Hoả]?"
"Cái... anh đang đùa đấy à?"
Hans chợt im bặt khi nghĩ đến viễn cảnh đáng sợ đó.
"Nhưng mà pháp sư vẫn có phép thuật phòng hộ....."
"Được bao nhiêu người sẽ dựng phép thuật phòng hộ chống lại bom đạn khi đã niệm [Tĩnh Hoả] chứ?"
"Không thể nào! Vương quốc này hiện đã tạo ra được một thứ nguy hiểm như vậy sao?"
Hans hỏi để đề phòng nhưng trong thâm tâm cậu ta cầu mong mọi chuyện không phải như vậy. Nhưng không may, James Moriarty đã dập tắt tia hy vọng cuối cùng của Hans.
"Bọn chúng đã chế tạo ra một loại thuốc súng đặc biệt. Thuốc súng không bị ảnh hưởng bởi [Tĩnh Hoả]."
Hans nuốt nước bọt.
Sức mạnh lớn nhất của pháp sư trong chiến tranh hiện đại không gì khác ngoài [Tĩnh Hoả]. Chỉ riêng điều này thôi, vũ khí nóng đã hoàn toàn bị vô hiệu hoá.
Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu lợi thế của pháp sư đối với vũ khí thuốc súng biến mất?
Điều gì sẽ xảy ra sau đó?
Chỉ có thể là sự hỗn loạn khủng khiếp. Khói bụi của chiến tranh sẽ nhanh chóng lan rộng và nhấn chìm cả lục địa này.
"Nhà máy bí mật sản xuất thuốc súng nằm ở đâu đó trong thành phố Dartans."
"...Là nơi chúng ta sắp đến."
"Vì vậy, Hans, có việc của cậu rồi."
"Hả?"
"Tìm nhà máy đó giúp tôi. Chúng ta chỉ có một ngày."
"..."
Mọi quyền lợi của bản dịch này đều thuộc về truyen.free, đơn vị đã tạo ra tác phẩm này.