(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 230: Chân tướng (2)
Hiện tại Rudger đang sắp xếp lại tài liệu trong phòng sau khi trở về từ hội trường. Hắn chợt nhớ ra cần gửi lời nhắn dặn dò Hans vài việc.
Giờ nghĩ lại, dạo gần đây hắn bận bịu đến nỗi không thể rời khỏi học viện. Ngày mai không có lớp nên Rudger tính sẽ đi xem tình hình kinh doanh thế nào.
Tất cả các báo cáo đều là tin tốt, nhưng chắc chắn phải có sự khác biệt giữa việc đọc và tận mắt chứng kiến.
***
Sáng hôm sau, Rudger định rời Theon bằng xe ngựa nhưng vừa nhìn thấy đám người tụ tập ở cổng, hắn đã cau mày.
'Phóng viên tới nhanh vậy sao?'
Cổng chính lúc này đang chật kín phóng viên, họ bị cản lại không thể vào bên trong. Phóng viên là những kẻ nắm bắt tin tức nhanh chóng. Bọn họ hẳn đã biết chuyện gì xảy ra hôm qua. Chắc chắn Rudger chính là mục tiêu của đám phóng viên này.
"Tôi nên làm gì, thưa ngài?"
Người lái xe quay đầu hỏi Rudger. Anh ta cũng hiểu rằng nếu cứ tiếp tục, họ sớm muộn gì cũng sẽ bị các phóng viên vây kín.
"Cậu cứ tiếp tục đi đi."
"...Làm vậy có ổn không?"
"Không sao."
Khi Rudger nói vậy, người lái xe cũng không thắc mắc thêm, lập tức điều khiển Golem tiến về phía trước.
Kiririk.
"Ai ở bên kia vậy?"
Khi cổng chính mở ra, chiếc xe ngựa vừa lăn bánh ra ngoài, sự chú ý của các phóng viên lập tức dồn về phía họ.
"Xin hỏi ai đang ở bên trong?"
Khi phóng viên hỏi, người lái xe ngập ngừng không trả lời. Các phóng viên nhạy bén phát hiện ra hành động đó.
"Xin lỗi nhưng bên trong có phải là giáo sư Rudger Chelici không?"
Một số phóng viên đã tiếp cận chiếc xe ngựa. Người lái xe cuống quýt xua tay nhưng vô ích.
"Xin hỏi ngài có phải là giáo sư Rudger Chelici không?"
"Chúng tôi có thể phỏng vấn ngài một lát không?"
Các phóng viên phớt lờ người lái xe và bám vào xe ngựa. Cánh cửa xe kêu lạch cạch rồi bị bật mở. Khuôn mặt đầy mong đợi của các phóng viên bỗng cứng đờ khi nhìn vào bên trong.
"Cái gì? Sao bên trong lại không có ai cả?"
Bên trong cỗ xe ngựa hoàn toàn trống rỗng. Đám phóng viên thất vọng tản đi.
Một lát sau, khi thấy tất cả phóng viên đã rời đi, người lái xe mới quay đầu lại nói.
"Đã không còn ai theo dõi nữa, thưa ngài."
"Làm tốt lắm."
Người lái xe vừa dứt lời, giọng Rudger đã vang lên từ vị trí ngồi vốn trống không. Chẳng mấy chốc, thân hình hắn hiện ra như một ảo ảnh.
"Ngài đã làm như thế nào vậy? Đó cũng là ma pháp ư?"
"Ta chỉ vận dụng một chút nguyên lý ánh sáng thôi."
Bằng cách bóp méo đường đi của tia sáng chiếu vào bản thân, hắn có thể khiến mình trở nên vô hình trước mặt người khác.
"Thật đáng kinh ngạc. Đó hẳn là ma pháp ẩn thân vô cùng thâm ảo."
"Nó chỉ hữu dụng với người thường thôi, nếu đối phương là pháp sư thì sẽ không có tác dụng."
Người lái xe nghe Rudger nói vậy cũng không thắc mắc thêm, lập tức lái xe đi. Chiếc xe ngựa đến Leathervelk và dừng lại bên vệ đường.
"Giáo sư, chúng ta đến nơi rồi."
"Cảm ơn cậu."
"Không có gì thưa ngài."
Sau đó, chiếc xe ngựa rời đi, còn Rudger chậm rãi đi về phía khu ổ chuột. Những con phố từng vắng vẻ ngày nào giờ đây lại đặc biệt tấp nập.
Khi đến gần khu ổ chuột, số lượng người dần tăng lên, và khi hắn vừa đặt chân vào khu phố, nơi đây đã đông đúc như một khu chợ.
Khu ổ chuột hiện giờ không còn được gọi bằng cái tên cũ nữa. Mọi người giờ đây đều gọi nơi này là [Khu Phố Hoàng Gia].
Con phố xưa kia đã lột xác hoàn toàn, trở thành con phố nổi tiếng nhất Leathervelk, lúc nào cũng nhộn nhịp người qua lại và mua sắm.
Rudger dừng lại giây lát ngắm nhìn xung quanh, một đứa trẻ phát hiện ra hắn liền chạy về phía hắn.
Đến trước mặt Rudger, đứa trẻ cúi đầu nói với giọng trầm thấp.
"Xin chào ông chủ."
"Nhóc biết ta sao?"
"Vâng. Ai ai trên con phố này cũng đều biết mặt ngài cả."
Một câu trả lời rành rọt, vốn không nên xuất phát từ miệng một đứa trẻ.
"Chắc ngài cảm thấy khá bất tiện vì nơi đây đông người. Xin hãy theo cháu, cháu sẽ dẫn ngài đi đường tắt."
"Vậy làm phiền nhóc nhé!"
Dù tất cả các con phố đã được tu sửa, nhưng những con hẻm chật hẹp như mê cung vẫn còn đó. Chúng không được người ngoài biết đến mà chỉ dành riêng cho cư dân khu ổ chuột.
Theo chỉ dẫn của cậu bé, Rudger đến nơi ẩn náu nhanh hơn dự kiến. Hắn rút một đồng xu từ trong túi đưa cho cậu bé.
"Cảm ơn nhóc nhé. Cái này là thưởng cho nhóc, mua cái gì ngon mà ăn nhé."
"Cảm ơn ngài!"
Cậu bé không ngần ngại nhận lấy tiền, mỉm cười rồi nhanh chân rời đi.
Một cảnh tương tự trong quá khứ chồng lên bóng lưng đang chạy đi của cậu bé hiện lên trong mắt Rudger. Hắn biết đó là cảnh tượng hắn sẽ không bao giờ có thể nhìn thấy nữa.
Rudger lắc đầu để bản thân bình tĩnh lại rồi bước vào trong. Khi hắn vừa bước vào, Alex đang vắt chân trên ghế sofa trong phòng khách đã nhìn thấy, liền cất tiếng chào.
"Ồ, thủ lĩnh! Lâu rồi không gặp anh!"
"Đã lâu không gặp, Alex."
Rudger chào lại Alex, hắn hơi khựng lại giây lát khi nhìn người đàn ông to lớn ngồi bên cạnh.
"...Cậu là Pantos?"
Người đàn ông to lớn ngồi cạnh Alex nghe Rudger hỏi liền quay đầu gật một cái xem như lời chào.
"Chuyện gì xảy ra với cậu vậy?"
Pantos trong trí nhớ Rudger là một người đàn ông to lớn vạm vỡ, trái ngược hoàn toàn với người trước mặt hắn. Có vẻ Pantos đã tăng cân khá nhiều.
"Ờ, là vậy..."
Alex cười gượng gạo rồi giải thích nguyên nhân. Rudger sau khi nghe toàn bộ câu chuyện, lẩm bẩm với vẻ hoài nghi.
"Ý cậu là Pantos vì quá chán nản nên mọi người cho ăn nhiều, thành ra ra nông nỗi này à?"
"Haha. Anh cũng biết là tên này lúc nào cũng im ỉm mà. Tôi cá là vẻ ngoài anh ta rất bình tĩnh nhưng trong lòng lại muốn chạy nhảy khắp nơi."
"Nếu là Pantos thì đúng là vậy."
"Thế nên tôi bảo anh ta hãy đi khắp nơi giúp đỡ mọi người."
Và thế là Pantos đã giúp người dân xung quanh xây dựng lại khu ổ chuột. Anh ta làm mọi công việc như mang vác vật nặng hay di chuyển hành lý cồng kềnh. Tất nhiên, chỉ bấy nhiêu không thể dập tắt sự bất mãn trong lòng Pantos, nhưng mục đích trước mắt của họ là xoa dịu anh ta.
Nhưng rồi một vấn đề nảy sinh.
"Tôi đoán những người được giúp đỡ đã cho Pantos thứ gì đó để nói lời cảm ơn. Có lẽ là một thứ gì đó giống sô-cô-la. Và thế là tên đó nghiện luôn."
Pantos lần đầu tiên trong đời được nếm mùi vị của thứ gọi là sô-cô-la. Anh ta lập tức bị vị ngọt ngào của nó quyến rũ. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ biến một người đàn ông cơ bắp cao gần hai mét thành một quả bóng khổng lồ.
"Các cậu không ngăn cản à?"
"Có chứ. Nếu không, anh ta đã ăn nó ba bữa một ngày rồi!"
"Sao tôi lại thấy cậu có vẻ như đang cười trên nỗi đau của người khác vậy?"
"Haha. Anh cũng đừng nói thẳng ra như vậy chứ."
"Hừm!"
Rudger bất đắc dĩ quay sang nhìn Pantos, người nãy giờ vẫn thản nhiên ăn từng miếng sô-cô-la ngay cả khi hắn và Alex đang nói chuyện. Hành vi đó trôi chảy và tự nhiên đến mức hắn còn tưởng đó là thói quen của anh ta.
Pantos vừa nói vừa nhai sô-cô-la.
"Đừng lo lắng. Đây là một thử thách đối với tôi."
"Cậu ăn hết đi rồi hẵng nói."
"Ực. Đây là một thử thách."
"Thử thách là cái quái gì vậy?"
"Sự cám dỗ của món ăn vặt màu đen này. Vì vậy..."
"Sô-cô-la?"
"Ừ. Sô-cô-la."
Cậu ta thậm chí còn không biết tên thứ bản thân đang ăn?
Rudger và Alex ngơ ngác nhìn Pantos.
Pantos mặt không cảm xúc, chỉ bình tĩnh nói.
"Nó có vị như mật hoa thiên đường. Một vẻ đẹp tột cùng mà tôi chưa từng nếm thử. Đây chính là thử thách định mệnh đối với tôi trên con đường trở thành một chiến binh vĩ đại."
"...Ờ, nhưng tại sao cậu lại phải trải qua thử thách đó?"
"Chúng ta luôn phải đối mặt với thử thách để trở nên mạnh mẽ mà, phải không?"
Pantos hỏi lại với vẻ mặt khó hiểu, Alex chỉ biết câm nín.
Sau đó, Pantos lại tiếp tục nhét thêm một miếng sô-cô-la vào miệng.
Alex lắc đầu như thể đã quá mệt mỏi với cảnh tượng đó.
"Thấy chưa, thủ lĩnh? Mọi chuyện là như thế đó!"
Rudger nhận ra mình cũng có một phần trách nhiệm trong tình cảnh của Pantos. Để tránh việc anh ta trở thành người đầu tiên c·hết vì bệnh tiểu đường, hắn cần lên kế hoạch giảm cân cho Pantos.
"Dạo này anh bận lắm hả?"
"Công việc bận rộn đã được giải quyết xong, tôi đến đây có vài chuyện muốn bàn giao. Hans đâu rồi?"
"Cậu ta ở trên tầng hai. Có cần tôi lên gọi không?"
"Không cần. Tôi tự lên cũng được."
Rudger tiến đến tầng hai, gõ cửa phòng Hans.
"Mời vào."
Nghe tiếng Hans, Rudger mở cửa bước vào. Hans đang ngồi trên ghế, vật lộn với đống giấy tờ trên bàn làm việc.
"Cậu đang gặp khó khăn ư?"
"Ơ, hở? Anh trai? Anh đến khi nào vậy?"
"Mới đến thôi."
"Ồ. Sao không báo trước cho tôi?"
Rudger ngồi xuống một chiếc ghế trống trong phòng. Hắn nhìn quanh phòng Hans, mắt chợt sáng lên khi nhìn thấy một thứ.
"Cậu đang nuôi quạ à?"
"À. Ý anh là con quạ này hả?"
Hans nhìn con quạ ngồi lặng lẽ bên cửa sổ đang mở và nói một cách thờ ơ.
"Khả năng của tôi gần đây có vẻ đã trở nên mạnh mẽ hơn. Trước đây tôi chỉ có thể điều khiển chuột, nhưng tự dưng một ngày nọ, cả lũ quạ cũng nghe hiểu lời tôi."
"Tôi hiểu. Dù sao thì quạ cũng là loài động vật thông minh."
Con quạ ngồi im lặng, luôn nhìn chằm chằm vào Rudger kể từ khi hắn bước vào phòng.
"Cẩn thận đó anh trai. Con quạ đó khá hung dữ, anh lại gần quá nó sẽ t·ấn c·ông đấy."
Bỏ qua lời Hans cảnh báo, Rudger chậm rãi đưa tay về phía con quạ. Con quạ vốn vẫn ngồi yên bỗng dang rộng đôi cánh, lao về phía Rudger.
Hans chứng kiến cảnh tượng đó, rất đỗi ngạc nhiên. Cậu ta định hét lên điều gì đó, nhưng khi thấy con quạ nhẹ nhàng đậu trên mu bàn tay Rudger, cậu ta liền ngậm miệng lại.
"...Ngạc nhiên thật. Bình thường nó không thân thiện với người lạ thế đâu."
"Trông nó có vẻ bình tĩnh thật."
"Có lẽ là vì nó ở trước mặt anh."
Rudger đặt ngón tay lên con quạ, nhẹ nhàng xoa đầu nó.
"Hans."
"Hửm?"
"Với thứ này, chúng ta có thể thăm dò Cung điện Hoàng gia rồi."
Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, kính mong quý độc giả không sao chép.