Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Giáo Sư Gián Điệp - Chương 224: Diễn thuyết (3)

Lời nói của Altego khá gay gắt. Hỏi như vậy chẳng khác nào công khai nghi ngờ người trình bày đạo nhái nghiên cứu ngay trước mặt toàn thể hội trường. Một nhân vật có tầm ảnh hưởng như Altego mà lại hành động khiếm nhã đến vậy quả thực khiến người ta kinh ngạc.

Ngay cả Trưởng lão Auguste ngồi bên cạnh cũng ngoái nhìn đồng nghiệp của mình. Ông ta không ngờ Altego lại có hành động bất ngờ như vậy.

Trong khi Auguste đang phân vân không biết có nên ngăn Altego lại không, thì phản ứng của những người xung quanh đã bắt đầu trở nên ồn ào.

"Một trưởng lão của Tháp Ma Thuật sao có thể thốt ra những lời như vậy?"

"Những nhân vật như ông ta không đời nào hành động mà không có mục đích. Có lẽ chúng ta nên chờ xem vị giáo sư đó sẽ nói gì?"

"Tình huống này trở nên thú vị rồi."

Rudger nhìn chằm chằm vào đối phương, lạnh nhạt cất tiếng.

"Trưởng lão Altego, xin hỏi mục đích của câu hỏi vừa rồi là gì?"

"Cậu không nghe nhầm. Ý ta là, kết quả nghiên cứu này có phải hoàn toàn là của cậu không?"

"Đây là kết quả nghiên cứu do tôi trình bày, ngài hỏi vậy có ý gì?"

"Cổ ngữ Larsil cho đến nay đã có biết bao người dày công nghiên cứu và giải mã nhưng vẫn chưa thành công. Cậu mới chỉ là một pháp sư cấp bốn, khiến ta không thể tin rằng một mình cậu lại có thể diễn giải được cổ ngữ Larsil."

Một số pháp sư đồng tình với quan điểm của Altego. Sự nghi ngờ bắt đầu lan rộng.

Altego mỉm cười vì mọi chuyện đang diễn ra đúng theo dự tính. Ông ta hoàn toàn không tin một mình Rudger có thể làm được tất cả những điều này.

Phát minh ra một phép thuật mới và việc hiểu, giải nghĩa một hệ thống ngôn ngữ cổ xưa đã thất truyền là hai việc hoàn toàn khác nhau.

Một pháp sư trẻ tuổi làm được một việc đã khó rồi, huống hồ là làm được cả hai việc thuộc hai lĩnh vực hoàn toàn khác biệt như vậy.

Mặc dù Altego là người có lối suy nghĩ khá cứng nhắc nhưng ông ta vẫn có kinh nghiệm tích lũy phong phú của riêng mình. Ông ta tin rằng nghiên cứu của Rudger Chelici chắc chắn không thể là thành quả của một người duy nhất.

Tuy nhiên, điều khiến Altego khó chịu nhất là thái độ của Rudger Chelici vẫn rất bình tĩnh dù tình thế hiện tại hoàn toàn bất lợi cho hắn.

Altego nheo mắt, trực giác mách bảo ông ta điều chẳng lành.

"Giáo sư Rudger, nghiên cứu cậu vừa trình bày khá thú vị. Dù vậy, ta vẫn muốn lặp lại câu hỏi: đây có thực sự là nghiên cứu của riêng mình cậu không?"

"Không có gì là không thể tìm ra."

"Vậy tại sao cho đến tận bây giờ vẫn chưa có ai phát hiện ra? Ý cậu là khả năng của người khác còn hạn chế phải không?"

Rudger hơi cau mày khi Altego liên tục ngắt lời hắn.

Chỉ cần nhìn vào phản ứng của mọi người xung quanh, có vẻ như ít nhất một nửa số người đã bị lời lẽ của Altego lay động.

Hắn có thể hiểu được tâm lý đó.

Thật khó để tin rằng một người còn trẻ như vậy lại có thể đạt được điều gì đó mà ngay cả những bậc tiền bối cũng đành bó tay.

Có thể gọi đó là lối suy nghĩ cổ hủ và lạc hậu, nhưng ở một khía cạnh khác, điều đó cũng đồng nghĩa với việc mọi người công nhận nghiên cứu mà Rudger trình bày là một thành quả vô cùng quý giá.

Rudger liếc nhìn khắp lượt, rồi dừng lại ở chỗ ngồi của hiệu trưởng. Dù không biểu lộ quá nhiều, nhưng ánh mắt của vị hiệu trưởng cũng đủ để Rudger hiểu rằng đối phương chắc chắn sẽ đứng ra làm hậu thuẫn cho hắn.

Tình huống này dù sao cũng đã nằm trong dự liệu của hắn từ trước, và không khó để xử lý.

"Vì Trưởng lão Altego của Tháp Ma Thuật tỏ ra tò mò, tôi xin giải đáp câu hỏi của ngài. Đây là kết quả nghiên cứu của bản thân tôi và việc giải nghĩa cổ ngữ Larsil hoàn toàn do một tay tôi thực hiện."

"Làm sao ta có thể tin vào những lời này của cậu?"

"Nếu ngài khăng khăng không tin tưởng kết quả nghiên cứu của tôi thì ngài nên đưa ra bằng chứng thuyết phục của riêng mình trước đã."

Altego cười toe toét như thể chỉ chờ có vậy.

"Vậy ý cậu là cậu có thể trả lời chi tiết bất cứ điều gì ta hỏi?"

"Đúng vậy."

Rudger biết đối phương định làm gì, và hắn cũng không có ý định né tránh. Trong một cuộc chất vấn chuyên sâu về lĩnh vực ngôn ngữ này, Altego chắc chắn sẽ nhờ một chuyên gia trong lĩnh vực đó ra mặt đối chất với hắn.

Đúng như Rudger dự đoán.

Khi Altego vừa ra hiệu, một người ngồi cạnh ông ta chậm rãi đứng lên.

"Rất vui được gặp anh, Giáo sư Rudger. Tôi là Maloso Grebori."

Đó là một người đàn ông cao gầy. Mái tóc nâu xoăn cùng chiếc kính kẹp mũi khiến ông ta vừa toát lên vẻ một học giả, vừa khiến người khác cảm thấy như đang đối mặt với một con rắn độc chực chờ tấn công con mồi.

"Chuyên ngành của tôi là nghiên cứu cổ ngữ và khảo cổ học. Cổ ngữ Larsil là lĩnh vực tôi đã theo đuổi bao nhiêu năm nay, nên tôi tự tin rằng mình hiểu về ngôn ngữ này hơn bất kỳ ai."

Một số pháp sư nhận ra người đàn ông này khi ông ta giới thiệu về mình. Rudger không bỏ qua những phản ứng xôn xao đó. Nhìn vào phản ứng của mọi người, người này quả nhiên là một nhân vật có tiếng tăm trong ngành.

Rõ ràng đối phương đã có sự chuẩn bị từ trước. Không khó để đoán ra kẻ nào đã tuồn tin tức ra ngoài.

Trong khi Maloso lịch sự chào hỏi những người xung quanh, ông ta cũng không quên lén lút quan sát phản ứng của Rudger. Đằng sau cặp kính là đôi mắt ánh lên sự sắc bén, ẩn chứa thù địch và ghen tị.

Maloso nhếch mép về phía Rudger. Đây hoàn toàn là một hành động tuyên chiến.

Nhưng trái ngược với hành vi hung hăng của đối phương, Rudger không đáp trả sự khiêu khích đó. Hắn chỉ yên tĩnh đứng trên sân khấu và nhìn đối phương như thể đang xem một kẻ hề diễn trò.

Maloso chỉnh lại chiếc kính của mình.

"Giáo sư Rudger nói tôi có thể tùy ý đặt câu hỏi, đúng không?"

"Nếu như anh muốn."

"Anh nói rằng ngôn ngữ Larsil được cấu thành từ ba loại chữ viết khác nhau, phải không?"

"Đúng vậy."

"Vậy anh có thể giải thích câu này được không?"

Maloso cầm một cây bút ma thuật và viết lên không trung. Những ký tự màu xanh lam dần hiện ra, tạo thành một câu cổ ngữ Larsil trôi nổi giữa không trung.

"Anh hẳn phải biết nghĩa của câu này chứ?"

Rudger nhìn vào những ký tự Maloso vừa viết, chậm rãi nói.

"Tôi dậy muộn, đồ ăn sáng thật tệ khiến tôi bỏ bữa."

Nghe những lời đó, nụ cười trên môi Maloso càng sâu hơn.

"Anh có chắc không?"

"Tôi chắc chắn."

"Thật kỳ lạ. Là một người đã nghiên cứu cổ ngữ Larsil lâu năm như tôi, ít nhất tôi cũng biết ý nghĩa của câu này là gì. Nhưng cách giải thích câu nói của Giáo sư Rudger lại hoàn toàn khác với những gì tôi đã biết."

Maloso tỏ ra khá thất vọng.

"Câu này không khớp với cách giải thích của anh chút nào."

"Vậy sao? Anh giải nghĩa nó như thế nào?"

"Ngay từ ký tự đầu tiên, anh đã giải nghĩa sai rồi. Anh biết ký tự này có nghĩa gì không?"

"Ánh sáng."

Lời của Rudger khiến Maloso kinh ngạc.

"... ... Đúng thế. Ký tự đầu tiên là 'ánh sáng'. Còn ký tự tiếp theo?"

"Phước lành."

Maloso lại cảm thấy có gì đó bất thường khi nghe câu trả lời từ đối phương.

"Anh cố ý trả lời sai sao?"

"Tôi không rảnh làm chuyện vô bổ ấy."

"Vậy tại sao...."

"Hầu hết mọi người thường mắc phải sai lầm sơ đẳng này khi giải nghĩa cổ ngữ Larsil."

"Sơ đẳng?"

Maloso không hiểu lời của Rudger có ý gì.

"Có lẽ anh vẫn chưa biết, vậy để tôi chỉ cho anh thấy. Cách diễn giải phổ biến của câu này là: 'Ánh sáng ban cho tôi phước lành, nhưng tôi không thể hoàn toàn tiếp nhận nó'."

"... ... ."

Maloso chết lặng. Câu diễn giải được Rudger nói ra một cách tự nhiên, thậm chí còn trôi chảy và tự nhiên hơn cách ông ta tự giải nghĩa.

Maloso chợt cảm thấy bất an.

"Anh cố tình nói khác đi sao? Anh trêu tôi?"

"Tôi không có hứng thú làm việc đó."

"... ... ."

"Cách diễn giải đó không hoàn toàn đúng. Vẫn còn một nghĩa khác của câu này, và đó chính là câu đầu tiên tôi đã nói."

Nghe những lời đó, mặt Maloso đỏ bừng, ông ta hét toáng lên.

"Đừng có lố bịch như vậy! Hai cách giải nghĩa đó hoàn toàn không giống nhau."

"Đó là lý do tại sao việc diễn giải cổ ngữ Larsil không hề dễ dàng. Vào thời xa xưa, con người không sử dụng ngôn ngữ một cách trực giác."

"Cái gì?"

"Việc phân tích cổ ngữ dựa trên tiêu chuẩn của ngôn ngữ hiện đại hoàn toàn vô nghĩa. Phân tích cổ ngữ dựa trên ngữ âm hoàn toàn là một hướng đi sai lầm. Anh không biết điều đó sao?"

"Ngôn ngữ học hiện đại không có tác dụng?"

"Tôi sẽ giải thích rõ hơn."

Maloso chưa kịp nói gì thì Rudger đã giải phóng pháp lực.

Những ký tự Maloso vừa viết được hiện thực hóa, phóng đại dưới dạng khổ lớn phía trên đầu Rudger, nhưng với một phong thái gọn gàng và trang nhã hơn nhiều.

"Thời xa xưa, người ta tin rằng chữ viết có sức mạnh thần bí. Nên khi ghi lại những cuộc trò chuyện hàng ngày, họ thường thay đổi chúng để tăng thêm vẻ bí ẩn và tao nhã. Người xưa gọi đó là 'đồng biến'. Anh đã từng nghe về điều này bao giờ chưa?"

"Cái này... ..."

"Có lẽ anh chưa từng nghe nói về nó. Nếu không thì anh đã không đưa ra những nhận xét ngây ngô như vừa rồi."

Maloso định phản bác nhưng lập tức nuốt ngược lời định nói vào trong khi nhìn vào ánh mắt của đối phương.

Ánh mắt Rudger nhìn về hướng ông ta kh��ng chỉ sắc bén mà còn ẩn chứa sự khinh thường, như thể đang nhìn một kẻ vô tri đáng thương.

"Trong câu này, 'ánh sáng' có nghĩa là ánh sáng ban mai. Dù là một từ đơn, nhưng khi 'phước lành' được thêm vào sau nó, 'ánh sáng' ở đây không nên hiểu theo nghĩa đen mà là ánh sáng mang lại phước lành. Đối với người thời đó, nó có nghĩa là mặt trời và 'phước lành' của nó tức là thức ăn cho ngày hôm đó."

Những chữ cái ma thuật lơ lửng trong không trung bắt đầu thay đổi.

"Về cơ bản, 'không thể tiếp nhận phước lành' có thể được hiểu là người đó đã không ăn. 'Không hoàn toàn tiếp nhận phước lành' có nghĩa là đồ ăn không ngon. Do đó, nghĩa cuối cùng của cả câu là người đó đã bỏ bữa."

Bản sao duy nhất còn sót lại của cổ ngữ Larsil cho đến nay là một cuốn nhật ký của một vị pháp sư. Văn hóa, khuôn mẫu hành vi hay tư duy của vị pháp sư thời đại đó hoàn toàn không giống với nền văn minh hiện tại. Họ chú trọng đến những chi tiết nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày hơn.

"Không! Điều đó thật nực cười."

Sắc mặt của Maloso trở nên tái nhợt khi nhận ra rằng câu nói mà ông ta đã mất bao công sức để giải nghĩa, hóa ra chỉ có nghĩa là một người đã bỏ bữa sáng.

Phản ứng tương tự cũng xảy ra với Altego đang đắc ý theo dõi tình hình từ bên cạnh.

"Vậy ra câu nói mà ngài Maloso đây diễn giải, chỉ là một câu vô vị trong cuốn nhật ký của một vị pháp sư cổ đại nào đó. Mà đối với những người không hiểu rõ hai ký tự còn lại, thì đó sẽ là cách giải thích dễ dàng nhất."

Sau khi đập tan mọi hy vọng của đối phương, Rudger lạnh lùng hỏi lại.

"Anh đã hài lòng với câu trả lời của tôi chưa?"

Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free