Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Giấc Mơ Tỷ Phú - Chương 843:

Mọi người vẫn tưởng rằng Chu Hạo mới tới sẽ là một người lãnh đạo nghiêm khắc.

Không ngờ Chu Hạo nà y cũng ổn, không có giống mấy người lãnh đạo khác, thao thao bất tuyệt một hồi xong còn muốn mỗi người nói ra kế hoạch của bản thân mình! "Anh nói xem cậu thanh niên nà y trẻ tuổi như thể đã nhận chức phó giám đốc, có phải là có hậu thuẫn không đây?" Lý Nhất Minh nhỏ giọng nói.

“Suyt!" Tiến Trình lúc nà y ngó xung quanh, nhìn thấy Chu Hạo đi và o trong văn phòng đóng cửa lại mới nhỏ giọng đáp: "Anh không thấy cậu ta đi ra từ phòng nhân sự của trưởng phòng Hồng Nghị cầm theo gói thuốc lá hay sao? Gói thuốc đỏ nhất định là của giám sát Tôn tặng cậu ta đó!”

“Thật sự không nhìn ra, vị phó giám đốc Chu nà y có hậu thuẫn vững chắc như vậy, đến giám sát trưởng phòng Hồng Nghị cũng phải nể mặt cậu ta! "

Lý Nhất Minh thở dà i nói, sau đó nhanh chóng cầm lấy cốc cà phê mang và o văn phòng cho Chu Hạo.

Trong văn phòng của sếp, Chu Hạo ngồi trên ghế mở máy vi tính ra, hai chân bắt chéo, hưởng máy lạnh uống cà phê, bà y ra dáng vẻ của người thà nh đạt trong cuộc sống.

“Thật sự là thoải mái! Không ngờ Chu Hạo mình cũng có ngà y hôm nay!" Chu Hạo lòng đầy đặc ý nói.

Mặt khác, danh tiếng nhà thi đấu quyền anh Thiện Nhân của Lý Mạc đã vang xa khắp thà nh phố Giang Nam, người thường cùng với võ sĩ quyền anh tới đây cà ng ngà y cà ng đông.

Con đường là m ăn mấy ngà y nay của Lý Mạc cũng theo đó mà phát đạt hơn rất nhiều.

Một đám người ngồi chung trong phòng của nhà thi đấu quyền anh, không chỉ có Lý Mạc và Tiêu Đại Dũng ở đây, lúc nà y Hồng Minh cũng ở bên cạnh.

Thà nh phố Giang Nam hiện tại có ba nhà thi đấu quyền anh, Lý Mạc đều cử võ sĩ quyền anh đi qua đánh bại.

Mấy ông chủ nà y cũng đều là bị Lý Mạc khuất phục bằng nắm đấm, hơn nữa trong đó còn có một trận là Hồng Minh đứng lên đánh bại.

Mà hiện tại ở thà nh phố Giang Nam, nơi duy nhất vẫn chưa thách đấu đó chính là võ quán nhà họ Bà ng.

Nhà họ Bà ng mặc dù không có kinh doanh hình thức nhà thi đấu quyền anh ngâm, nhưng khoảng thời gian đầu mà Thượng Võ Đường khai trương đã thu hút những người ở ngoà i tới thách đấu.

Sở dĩ Lý Mạc không có đi chỉ là vì còn chưa tự tin có thể đánh bại Thượng Võ Đường.

“Đảm người ở Thượng Võ Đường của nhà họ Bà ng đỏ gần đây rất yên ắng, cậu nói xem hồ lô của bọn họ bán thuốc gì đây?”

Lý Mạc hỏi Triệu Phong.

“Cho dù nói thế nà o, Bà ng Hồng vẫn còn nợ chúng ta một trận cá cược đấy.

Bây giờ ông ta không chủ động tìm tới trước của chúng ta, nhưng chúng ta không thể bỏ qua cho ông ta!" Triệu Phong chậm rãi nói.

“Sau lưng Thượng Võ Đường chính là nhà họ Bảng đó, có quỷ mới biết ngoại trừ Cổ Nguyên với Cổ Phong ra, bọn họ có còn cao thủ nà o khác trong tay nữa không? Lý Mạc thở dà i đáp.

Lúc nà y, Triệu Phong khẽ mỉm cười nói: “Vậy xem ra, món nợ nà y tôi phải đích thân đi truy cứu ép họ trả rồi.

”

Lý Mạc và Tiêu Đại Dũng đồng loạt sửng sốt, đầu óc mơ hồ, không biết lời của Triệu Phong là có ý gì “Không phải cậu muốn một mình đập tan Thượng Võ Đường đó chứ?”

Lý Mạc trợn tròn hai mặt, thoáng vịn lấy sô-pha đứng lên.

“Đường đường là người đứng đầu của băng Mạc Sói, ông có thể nà o đừng có gà o thét om sòm nữa được không? Triệu Phong cười khổ nói.

“Mẹ kiếp, tôi có thể không gà o thét ư? Cậu Triệu Phong à , không phải cậu không biết Thượng Võ Đường là nơi như nà o mà ? Chưa nói tới chuyện ở đó có cao thủ hay không, chỉ nói tới chuyện đám người tập võ ở đó mỗi người nhổ một ngụm nước bọt cũng có thể dìm cậu chết đuối rồi!" Lý Mạc nói.

"Ông yên tâm đi, chuyện không chắc chắn, tôi sẽ không là m!”

Triệu Phong nói.

Còn đối phó với loại người không giữ lời hứa như Bà ng Hồng đó, Triệu Phong cũng không có ý định nói đạo lý với ông ta nhiều Anh dự tính cứ thẳng tay giáo huấn Bà ng Hồng một chút, sau đó trực tiếp tuyên bố với bên ngoà i chuyện ông chủ của Thượng Võ Đường bị đánh.

Như thế, Thượng Võ Đường dù cho không đóng cửa nhưng cũng mất hết mặt mũi rồi! Nhưng bảo Triệu Phong trực tiếp tìm tới Thượng Võ Đường, chuyện ngu ngốc như thế dĩ nhiên Triệu Phong ngà n vạn lần sẽ không là m.

Hà nh tung của Bà ng Hồng đều đã được Triệu Phong ngầm bảo 9526 theo dõi rồi.

Bà ng Hồng sẽ rời khỏi Thượng Võ Đường và o lúc ba giờ chiều, sau đó lượn lờ ở một quán cà phê, uống cà phê xong mới về nhÃ.

Triệu Phong quyết định sẽ ra tay trong quả cà phê đó.

Buổi chiều ngà y hôm sau, Triệu Phong đã tới quán cà phê đó trước.

“Xin hỏi anh đi mấy người? Anh có muốn ngồi chỗ cạnh cửa sổ không?" Một người phục vụ xinh đẹp lại rất lễ phép hỏi, “Một người, không cần sát cửa sổ, tim một chỗ yên tĩnh chút là được rồi!”

Triệu Phong nói.

Bà ng Hồng còn chưa xuất hiện, anh không thể bại lộ.

Lỡ như bị Bà ng Hồng cảm nhận được, tới lúc đó khả năng là không cần ra tay, Bà ng Hồng đã tìm người bao vây anh lại rồi! “Mời anh đi theo tôi!”

Nữ phục vụ dắt Triệu Phong tới một góc ghế dà i ngồi do.

Triệu Phong chọn một ly cà phê đá, tiện thể còn cầm một tờ báo lật đọc qua loa.

Nhìn thời gian trôi qua từng phút, hôm nay tên Bà ng Hồng đó vẫn trễ nải chưa xuất hiện trong quán cà phê Triệu Phong cũng có chút mất kiên nhẫn, chuẩn bị đợi thêm mười phút nữa sẽ rời đi.

Nhưng và o lúc nà y, Triệu Phong đột nhiên nghe được một trận cãi cọ dữ dội.

Tiếng truyền tới cách đó không xa dường như có vị khách đang khó chịu cãi nhau om sòm với nhân viên phục vụ.

Triệu Phong dựa theo nguyên tắc chuyện không liên quan tới mình thì không can thiệp, anh chỉ muốn ra tay với Bà ng Hồng, cho nên dĩ nhiên sẽ không có ý định lo chuyện bao đồng là m gì cho mệt.

Thế nhưng sự tình bên kia cà ng lúc cà ng căng thẳng, đám người đà n ông mắng chửi rất khó nghe, hơn nữa cà ng lúc lại cà ng lớn giọng.

Chỉ lát sau lại truyền tới tiếng khóc của một cô gái, chuyện nà y khiến Triệu Phong không khỏi có chút tò mò rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi.

Triệu Phong bỏ tờ báo trên tay xuống, định đứng lên nhìn xem tình hình bên kia một chút.

Đột nhiên, anh bị một thanh niên có mái tóc húi cua chỉ tay măng: “Nhóc con nà y, đọc báo thi đọc bảo đi.

Đừng có mà lo chuyện báo động, nếu không lát nữa mà y cũng năm tháng ở bên ngoà i đó!”

Triệu Phong nở nụ cười bất đắc dĩ, người trẻ bây giờ tính tình thật sự rất nóng nảy, một lời không vừa ý đã hung ác dọa nạt người khác rồi.

Nhưng liền sau đó, Triệu Phong để ý tới quần áo của thanh niên có mái tóc hủi của kia có in một dòng chữ Thượng Võ Đường! Mấy người nà y chính xác là người của Thượng Võ Đường! Nếu người của Thượng Võ Đường tới rồi, vậy sao Bà ng Hồng lại không xuất hiện nhỉ? Sau khi đứng lên, Triệu Phong bắt đầu nhìn chuyện đang diễn ra bên kia nhiều hơn.

Nhìn thấy Triệu Phong đứng lên, người phục vụ nữ kia lúc nà y gà o khóc, bông chạy tới cạnh bà n của anh, hoang mang nhìn anh nói: “Anh gì ơi, xin anh hãy báo cảnh sát giúp tôi với!" Đây là người phục vụ khi nãy đã đón tiếp Triệu Phong, thái độ phục vụ của cô vô cùng tốt, ấn tượng của Triệu Phong đối với cô gái nà y thật sự không tệ.

“Khụ.

.

"

Triệu Phong hít một hơi, người ta cũng mở miệng rồi, anh không thể thấy chết mà không cửu.

Hơn nữa, bản tính của Triệu Phong vẫn là không thể chấp nhận được chuyện đà n ông hà hiếp phụ nữ được, Còn là loại lưu manh như nà y.

“Có chuyện gì vậy?”

Triệu Phong nhẹ giọng hỏi nữ phục vụ bên cạnh.

"Con mẹ nó! Thằng nhãi ranh mà y không nghe vừa nãy nói gì sao? Kêu mà y đứng có xen và o chuyện cá»§a người khác rồi cÆ¡ mÃ.

"

Thanh niên đầu húi cua kia nhìn thấy Triệu Phong vẫn còn dám hỏi chuyện, sắc mặt khó coi, tức giận đứng lên đi về phía của Triệu Phong.

Triệu Phong cũng không ngủ nhìn gã ta một cái, tiếp tục nhìn nữ phục vụ sắc mặt đang sợ hãi phía nà y nói: "Giờ báo cảnh sát cũng muộn rồi, cũng phải đợi nhân viên điều tra tới.

Nói cho tôi biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi? “Vừa nãy tôi mang cà phê tới cho anh, anh ta đụng tay đụng chân với tôi, còn bảo tôi!

bảo tôi đi chơi cùng với anh ta! Tôi không đồng ý, anh ta quay ngược lại đổ lỗi nói tôi đã cà phê lên người anh ta!" Người phục vụ vẻ mặt hoảng loạn nói.

.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free