(Đã dịch) Gia Phụ Hán Cao Tổ - Chương 89: Cậu! Trả ta xe!
Cậu! Trả xe cho cháu!
Xe giá của Thái tử khác hẳn với những cỗ xe ngựa thông thường.
Lưu Doanh không phải người thích phô trương lãng phí, nhưng cỗ xe ngựa này của chàng lại là do các đại thần và những thợ thủ công tài ba nhất đích thân chế tác riêng. Lưu Trường ngồi trên xe, ngắm nhìn năm con tuấn mã cao lớn phía trước, mắt không nỡ rời. Dù không cùng màu, mỗi con đều vô cùng hùng vĩ, trên thân còn đeo đủ loại vật trang trí.
Đây không phải là lần đầu Lưu Trường ngồi xe giá của Thái tử, nhưng là lần đầu tiên y ngồi một mình trong đó. Y chẳng thèm để tâm đến lễ nghi, trực tiếp đứng dậy, ngạo nghễ nhìn ra ngoài, tìm kiếm khắp nơi, tự hỏi sao trong hoàng cung chẳng có ai đi ngang qua nhỉ?
Loan Bố nhìn thấy xe giá của Thái tử cũng không khỏi giật mình.
"Công tử mau xuống đây!"
"Loan Bố đến rồi! Ngươi xem, cỗ xe này ta lái có uy vũ lắm không?"
Loan Bố mặt mũi trắng bệch: "Công tử! Xe này cũng không thể tùy tiện ngồi! Đây là xe giá của Thái tử! Mau xuống đi ạ!"
"Ngươi sợ cái gì, đây là nhị ca cho ta mượn! Là huynh ấy bảo ta ngồi, ai dám nhiều lời?"
"Dù vậy hoàng tử cũng không thể tùy tiện cưỡi xe giá của Thái tử, sẽ gây ra phiền toái lớn đấy ạ."
"Ta đây đâu có sợ phiền toái. A phụ, a mẫu đâu có biết tình hình. Ngươi tới lái xe cho ta, nếu cha mẹ có hỏi tội, ngươi cứ cùng chịu tội với ta là được."
Lưu Trường cứ thế nhìn Loan Bố, chờ đợi phản ứng kế tiếp của y.
"Công tử cớ gì lại muốn ngồi xe giá của Thái tử?"
"Ta đều có ý định."
"Ai", Loan Bố thở dài một tiếng, bất đắc dĩ ngồi vào vị trí lái xe cho Lưu Trường. Trên mặt Lưu Trường dần hiện vẻ vui mừng, y vui vẻ vỗ vỗ vai Loan Bố, hét lớn: "Lên đường! Đi Thành Tây!"
Loan Bố thúc xe, năm con ngựa cùng lúc tung vó, cỗ xe ngựa chợt lao vút đi.
Việc lái xe này cũng cần kỹ thuật, nhất là việc điều khiển một cỗ xe ngựa được kéo bởi nhiều ngựa như vậy lại càng đòi hỏi kỹ năng cao. Một người có kỹ năng lái xe như Hạ Hầu Táo thì cả đời cũng không thể điều khiển được cỗ xe lớn như thế này. Loan Bố quả thực là người đa tài, cái gì cũng biết, đến cả việc lái xe cũng chẳng ai sánh bằng y.
Lưu Trường liền đứng trên xe ngựa, thổi gió, ngạo nghễ nhìn xem chung quanh.
Theo lệnh Lưu Trường, Loan Bố một đường lái xe, bay về phía Thành Tây.
"Công tử rốt cuộc muốn làm cái gì ạ?"
"Đến nơi ta sẽ nói cho ngươi biết!"
Bọn họ cứ thế lao vút một đường đến Thành Tây. Theo lệnh Lưu Trường, Loan Bố đỗ xe ngựa trước một căn viện bên ngoài. Lưu Trường nhảy xuống xe, một cước đạp cánh cổng sân ra, vội vàng nói với Loan Bố: "Mau vào! Nhanh lên!"
Loan Bố vẻ mặt mờ mịt điều xe ngựa đi vào.
Lưu Trường vội vàng đóng cửa lại.
"Công tử, đây là phủ đệ của nhà ai vậy ạ?"
Loan Bố đánh giá chung quanh, vẻ mặt mờ mịt.
"Đây là phủ đệ của tỷ ta ở Trư���ng An."
"Phủ Lỗ Nguyên công chúa?"
"Đúng vậy, nàng không có ở đây, nơi đây bỏ trống. Loan Bố, ngươi xuống đi."
Loan Bố đứng trước mặt Lưu Trường, nhìn Lưu Trường đang đứng trước mặt mình với vẻ mặt vô cùng ngưng trọng, mở miệng nói: "Công tử, cướp đoạt xe giá của Thái tử là tội chết. Thái tử đặc biệt tín nhiệm và sủng ái ngài như vậy, vậy mà ngài lại muốn cướp xe của huynh ấy. Hành động như vậy thật sự đáng khinh thường."
"Loan Bố, ngươi biết a phụ lúc trước vì cái gì muốn tru sát Tiêu tướng không?"
"Không biết."
"Đó là bởi vì danh vọng của Thừa tướng quá cao, đến mức không thể ban thưởng thêm. Bệ hạ đối phó Thừa tướng là để chờ Thái tử cầu xin tha cho ông ta."
Lưu Trường đem ba câu hỏi của Cái Công áp dụng với Loan Bố. Loan Bố dường như đã hiểu ra, y cau mày, không nói một lời.
"Loan Bố à, ta không thể nhìn bọn họ tự giết lẫn nhau, ta nhất định phải giải quyết vấn đề này. Ta đã nghĩ ra ba sách lược thượng, trung, hạ."
Lưu Trường nói hết ba sách lược, cười khổ nói: "Chẳng qua, dù ta nói thế nào, huynh trưởng vẫn cứ một mực như vậy, căn bản không muốn thay đổi. Ta bỗng nảy ra một ý, ta muốn cho a phụ biết rõ, nhà họ Lữ căn bản không phải đối thủ, bởi vì, bên cạnh huynh trưởng còn có ta ở đây."
Loan Bố nhìn Lưu Trường với ánh mắt đã có chút khác biệt. "Đây đều là công tử tự mình nghĩ ra sao?"
"Đúng vậy, Loan Bố. Nếu ngươi vẫn còn coi ta là chủ, thỉnh ngươi hãy giúp ta."
Lưu Trường cúi người hành lễ với Loan Bố. Loan Bố vội vàng tránh đi, cũng vội vàng đáp lại bằng một lễ lớn hơn.
"Công tử hy sinh vì nghĩa, Loan Bố sao dám tiếc mệnh? Xin công tử cứ phân phó!"
"Tốt! Ngươi bây giờ liền trở về hoàng cung, nhân danh ta bái kiến a phụ, sau đó nói với Người rằng: hai đứa con trai của Lữ Thích đã cướp đi xe giá của Thái tử."
Loan Bố sợ ngây người: "Công tử muốn làm gì? Muốn diệt trừ Kiến Thành Hầu sao?"
"Không, Cậu tuy hơi nhỏ nhen, nhưng đối với ta không tệ. Ta cũng không thể khiến a mẫu thương tâm, ta là đang bảo hộ ông ấy."
Lưu Bang mệt mỏi ngồi trên giường, trong tay cầm thẻ tre.
Hắn nhìn sang vị tướng quân bên cạnh, hỏi: "Bọn họ đã xuất phát chưa?"
Vị tướng quân này chính là Quán Anh, người đã không muốn tặng con chó yêu quý đi. Y cũng là một trong những mãnh tướng xuất sắc nhất của Đại Hán, từ khi đi theo Lưu Bang, y không rời nửa bước, được Lưu Bang vô cùng tín nhiệm. Suất lĩnh kỵ binh, y liên tiếp thắng trận, dũng mãnh không thua kém Hạ Hầu Anh.
Quán Anh nghiêm túc đáp: "Bệ hạ, bọn họ đang chuẩn bị, ngày mai sẽ xuất phát."
"Phái người hãy đi thúc giục thêm, để họ xuất phát ngay trong đêm nay!"
"Duy!"
"Còn bên Vệ úy thì sao?"
"Vương Lăng đã chuẩn bị xong, tùy thời có thể động thủ."
"Bên Kiến Thành thì sao?"
"Cận Hấp, Quách Mông, Lưu Trạch, Lưu Tị đều đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ Bệ hạ hạ lệnh."
Lưu Bang tiếp tục cúi đầu, nhìn xem trong tay thẻ tre.
Vừa lúc đó, bỗng nhiên, ngoài cửa truyền đến tiếng ồn ào.
Lưu Bang chợt ngẩng đầu. Quán Anh đứng chắn trước mặt Lưu Bang, nhìn về phía ngoài điện.
Theo một tiếng thét kinh hãi, chỉ thấy một người trẻ tuổi lảo đảo đi tới. Đám cận thị đuổi theo y, lại lần nữa xô y ngã nhào xuống đất.
"Bệ hạ! Thần có việc bẩm báo! Việc liên quan đến Công tử Trường, vô cùng trọng yếu!"
Người trẻ tuổi kia kêu to. Lưu Bang híp hai mắt, rất nhanh liền nhận ra y. "Loan Bố? Buông hắn ra, để y lại đây!"
Loan Bố lúc này mới tránh thoát đám cận thị, đi tới trước mặt Lưu Bang, cúi người hành đại lễ.
"Bệ hạ! Việc lớn không ổn!"
"Ừ? Kia thằng nhãi ranh bị người đánh?"
"Hôm nay, Công tử Trường mượn xe giá của Thái tử ra ngoài du ngoạn. Không ngờ, lại gặp hai đứa con trai của Kiến Thành Hầu cùng đám gia phó của chúng cướp mất."
"Ngươi nói cái gì?!"
Khoảnh khắc ấy, Loan Bố nhìn thấy toàn thân Lưu Bang phảng phất như đang bốc lửa cháy. "Lão tử chưa chết mà chúng đã dám đoạt sao?!"
Nhưng theo bản năng, Lưu Bang lại cảm thấy có gì đó không đúng. Hắn hoài nghi nhìn Loan Bố: "Ngươi xác định là người nhà Kiến Thành Hầu gây ra sao?"
Loan Bố cắn răng: "Tận mắt nhìn thấy, xác thực như thế!"
"Người đâu, bắt lấy y!"
Vài tên giáp sĩ vọt vào, trực tiếp đè Loan Bố xuống. Lưu Bang lạnh lùng hỏi: "Ly gián Thiên gia, là tội gì?"
"Tử tội." Loan Bố cắn răng hồi đáp.
"Mang xuống chém."
Lưu Bang vung tay lên rồi nhìn sang Quán Anh. Quán Anh lúc này hiểu ý, nói: "Thần đây sẽ đi thi hành lệnh."
Lữ Thích gần đây mọi việc đều không như ý, đã sớm không còn ở nhà than thở nữa rồi. Y cả ngày đều ở trong quân doanh, hầu như không về nhà.
Vừa mới về đến nhà, Lữ Thích bỏ đi mũ giáp, mệt mỏi quẳng sang một bên.
Vợ y vội vàng tiến đến, muốn giúp y cởi giáp.
Lữ Thích lại đẩy nàng ra, không vui nói: "Ta ăn cơm rồi sẽ đi, không cần cởi giáp."
Mắt nàng rưng rưng: "Trong những ngày này, phu quân luôn cau mày, ta hỏi gì ngài cũng không trả lời, giờ ngay cả nhà cũng không về, chẳng lẽ là ta đã làm sai chuyện gì sao?"
Lữ Thích bất đắc dĩ giải thích: "Vì việc lớn, nàng sẽ không hiểu đâu. Trong nhà có gì ăn không?"
Hai người đang nói chuyện, chợt nghe trong sân truyền ra tiếng kinh hô của đám gia nô, loạn thành một đoàn.
Lữ Thích kinh hãi biến sắc, hai tay đều run rẩy. Y chợt rút bội kiếm, cắn răng chạy ra khỏi phòng trong.
Khi y mang theo bốn vị giáp sĩ vọt tới tiền viện thì lại vừa đúng lúc nhìn thấy Lưu Trường cầm trong tay một thanh cường nỏ, đang đe dọa đám hạ nhân nhà mình.
Lữ Thích thở phào nhẹ nhõm, lập tức giận tím mặt.
"Thằng nhãi ranh! Ngươi đang làm cái gì vậy!? Còn không buông cây nỏ lớn xuống!"
"Vù!"
Mũi tên nỏ bay sát bên người Lữ Thích, ghim thẳng vào cánh cửa gỗ bên cạnh.
Khoảnh khắc này, Lữ Thích dọa ngây ra.
Lưu Trường vội vàng nạp tên, trong khi Phiền Kháng và Chu Thắng ở một bên cũng giương nỏ nhắm vào Lữ Thích.
Nạp tên không được, Lưu Trường thở phì phì vứt bỏ cây nỏ này, từ phía sau lưng rút ra một thanh lợi kiếm, chĩa thẳng vào Lữ Thích.
"Cậu!!!"
"Ngươi tốt nhất bảo Lữ Lộc và Lữ Chủng trả lại xe giá của Thái tử mà chúng đã cướp đi cho ta! Nếu không, ta liền san bằng nơi này!"
Bên cạnh Lưu Trường có mười mấy đứa trẻ, lớn nhỏ đủ cả. Những đứa trẻ này đứa nào cũng cầm vũ khí trong tay, trong đó năm sáu đứa lớn tuổi hơn thì cầm cường nỏ, những ��ứa còn lại thì đứa cầm côn gỗ, đứa cầm tảng đá. Lữ Thích nghiêm túc nhìn lại, nhận ra tất cả đều là con cháu huân quý.
Bản chuyển ngữ này, với bao tâm huyết gửi gắm, thuộc về cộng đồng truyện free và những người đã dành tình yêu cho nó.