Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Giả Mạo Đại Anh Hùng (Dịch) - Chương 12: Chapter 12: Tân Cơ Giáp

Mỹ Đóa, Nia cùng Milan đang râm ran trò chuyện trước tòa nhà chỉ huy, Milan chợt liếc mắt, thấy Điền Hành Kiện ủ rũ bước ra liền vội chạy đến bên hắn, chộp lấy tờ giấy khen thưởng.

Vẻ tinh nghịch trên mặt nàng dần biến thành tức giận, cuối cùng không nén được: "Chuyện này là sao? Ngươi còn phải ở đây thêm một năm rưỡi nữa! Không được, ta phải thưa với thầy!"

Đôi mắt mập mạp sáng lên, phải rồi, chẳng phải ta còn phải ở trong phòng thí nghiệm đủ hai năm sao? Thế là hai người cất bước, ra sức mà chạy. Một kẻ vì muốn tiếp tục tác oanh tác quái, kẻ kia chỉ mong giữ được tính mạng là an ổn. Bỏ lại Mỹ Đóa và Nia ngơ ngác nhìn nhau.

Boswell nghe xong sự tình thì giận tím mặt! Đám bộ chỉ huy tiền phương hàng ngày đã không ngừng kì kèo nhờ duy tu quân dụng, lãng phí bao thời gian quý báu. Nay chỉ một tờ điều lệnh mà muốn điều đi mập mạp mà lão tốn bao tâm huyết bồi dưỡng, trên đời nào có chuyện dễ dàng như vậy!

Trong thâm tâm lão, mập mạp giờ ít nhất cũng xem như nửa thân truyền đệ tử. Dù kiến thức của hắn chưa đủ để độc lập nghiên cứu, nhưng khả năng học tập, lĩnh ngộ cùng sáng tạo của hắn tuyệt đối đứng đầu trong đám học sinh mà lão từng dạy. Hơn nữa, khả năng làm việc siêu phàm của hắn lại càng bảo đảm cho công việc nghiên cứu. Boswell tin chắc, chỉ cần vài năm nữa, mập mạp ắt sẽ trở thành một chuyên gia đầu ngành về cơ giáp và vũ khí.

Huống hồ, tên mập đáng yêu này lại còn rất biết nghe lời, chỉ cần lão vừa thốt ra hai chữ "xử bắn", mập mạp liền làm việc còn nhanh hơn máy, tuyệt đối chấp hành mọi mệnh lệnh.

"Một gã mập tuyệt vời như vậy, sau này còn tìm đâu ra?"

Thế là cơn thịnh nộ của lão Boswell bùng nổ!

Lão nổi trận lôi đình xông thẳng vào phòng làm việc của Bernardote, tiếp đó, cả tòa nhà đều nghe thấy tiếng mắng chửi của lão kéo dài suốt một canh giờ. Cuối cùng, Bernardote không chịu nổi nữa liền sai vệ binh lôi lão già điên cuồng này ra ngoài.

Boswell lại càng thêm điên tiết, đến mức như mất cả lý trí!

"Mập mạp, theo ta!"

Trở lại phòng thí nghiệm dưới lòng đất, lão lập tức đến máy tính trung ương, lấy ra tư liệu cá nhân của Điền Hành Kiện, vừa nghiến răng nghiến lợi vừa chỉnh sửa: "Cái gì mà bí mật Liên bang! Mập mạp! Bây giờ ta chiêu thu ngươi vào Học viện quân sự Galypalan, trực tiếp trở thành nghiên cứu sinh do ta đặc biệt phụ trách, đồng thời thăng cấp ngươi lên thành người phụ trách số hai của phòng thí nghiệm! Tất cả cơ giáp và vũ khí trong phòng thí nghiệm ngươi đều có thể mượn, mọi giới hạn bí mật đều vô dụng với ngươi!"

"Bảo vệ tốt những trang bị này chính là nhiệm vụ đầu tiên của ngươi! Điều lệ bảo mật khoa học kỹ thuật của Liên bang cho phép ngươi trên chiến trường có thể lựa chọn rút lui!"

Sửa xong thân phận cho mập mạp, lão nói tiếp: "Bây giờ ta sẽ chuẩn bị một danh sách các trang bị trong phòng thí nghiệm cho ngươi tự chọn! Với thân phận là nghiên cứu sinh của học viện, ngươi chỉ cần phục dịch một năm là có thể lựa chọn trở về học viện tiếp tục học tập!"

Bỏ lại một đám người đang ngơ ngác như phỗng, Boswell đi thẳng vào phòng mình.

Trong mắt mập mạp, lão già này bỗng trở nên đáng yêu vô cùng. Lần này thực sự phát tài rồi, có thể tùy chọn trang bị trong phòng thí nghiệm, đâu phải chuyện đùa!

Boswell vừa đi, Milan đột nhiên chẳng nói chẳng rằng lôi mập mạp đến phòng thí nghiệm của nàng, chỉ vào chiếc cơ giáp biến hình, nói: "Mập mạp đáng ghét, ta giao cái này cho ngươi đó." Trong mắt Milan lóe lên một tia sáng chỉ sợ thiên hạ không loạn.

Không ngờ mập mạp lại lắc đầu! Milan cảm thấy mình như muốn phát điên lên được, trên đời sao lại có một tên mập mạp không biết suy nghĩ như vậy chứ!

Mập mạp thấy sắc mặt Milan không ổn, vội vàng giải thích: "Chiếc cơ giáp này ta cũng rất muốn, nhưng mà nó lại quá đẹp, trên chiến trường thì đó chính là một cái bia di động."

Milan nghĩ ngợi một chút liền đồng ý với ý kiến của mập mạp: "Cũng đúng, chiếc cơ giáp này được chế tạo theo kiểu cơ giáp tư nhân, có rất nhiều điểm khác với cơ giáp quân dụng. Vậy ngươi muốn chọn chiếc cơ giáp nào? Mà chất lượng của chúng đều rất kém so với nó đấy."

Mập mạp sớm đã tính trước, cười nói: "Phòng nguyên liệu chẳng phải có thừa đồ để chế tạo hai chiếc cơ giáp sao? Thời hạn ta phải tới doanh trại là một tháng, ta định sẽ dùng những tài liệu này lắp ráp một chiếc cơ giáp cho riêng mình. Hắc hắc."

Thế là trong vòng một tháng này, mập mạp động viên mọi người trong phòng thí nghiệm tham gia giúp hắn chế tạo cơ giáp, các linh kiện được sản xuất theo bản vẽ của hắn, còn việc lắp ráp cuối cùng thì do hắn tự mình làm.

Điền Hành Kiện nhốt mình trong phòng thí nghiệm riêng của Milan nên ai cũng không biết chiếc cơ giáp này cuối cùng sẽ có hình dạng gì, chỉ bất quá mọi người thường xuyên nghe thấy mập mạp và Milan cãi nhau, cuối cùng thường là Milan tức giận đá cửa đi ra, mắng với vào trong: "Đồ ngu ngốc chỉ biết lãng phí tài liệu!!"

Lần chế tạo cơ giáp này trở thành một trò chơi thu hút mọi nhân viên, ai cũng đều chờ đợi đến ngày cơ giáp hoàn thành. Do đã có kinh nghiệm từ việc chế tạo cơ giáp biến hình số một nên lần này lại càng dễ dàng, xét trên các thông số thì chất lượng lần chế tạo này tuyệt đối phải vượt trội hơn lần trước, vấn đề lớn nhất chính là hình thái nguyên bản của nó sẽ là gì.

Rốt cuộc, mập mạp tuyên bố chế tạo cơ giáp thành công, đáp án sẽ chuẩn bị được công bố.

Nhìn mập mạp hai mắt tỏa sáng, mọi người cũng rất háo hức, nhưng mà, sự háo hức này nhanh chóng chuyển thành một tiếng thở dài thất vọng.

Cơ giáp đời thứ hai của Liên bang Leray [Ma Thú III], thân cao sáu thước, cơ giáp hình người hạng nhẹ, chế tạo vào năm 2030 Tân Công nguyên, thời gian sử dụng là hai mươi năm, nhưng loại cơ giáp này thực tế chỉ được quân đội sử dụng trong mười năm rồi từng bước bị đào thải, bây giờ trong quân đội chỉ còn sót lại vài chiếc [Ma Thú], chủ yếu làm nhiệm vụ vận chuyển. Trải qua ba mươi năm, cơ giáp đã phát triển đến đời thứ bảy, sự chênh lệch giữa hai đời này như xe đạp và phi cơ vậy, hoàn toàn không thể so sánh.

Hình dạng nguyên bản của chiếc cơ giáp này không ngờ lại là [Ma Thú III], hơn nữa trông lại còn cũ nát hơn cả mấy chiếc cơ giáp đã phục vụ hơn ba mươi năm nữa.

Nhìn chiếc cơ giáp lung lay như muốn ngã này, mọi người đều nghĩ: "Đầu óc tên mập này có phải là bị úng nước không? Bao nhiêu thành quả khoa học kỹ thuật sao lại ghép thành cái thứ bỏ đi này?"

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Điền Hành Kiện, tựa hồ đang chờ hắn đưa ra một lời giải thích hợp lý.

Nhìn ánh mắt ác độc của mọi người và Milan đang chuẩn bị bùng nổ, mập mạp biết, nếu không nói rõ ngay thì không cần tới tiền tuyến, hắn cũng đã bị người ta đập chết rồi.

Mập mạp cười trấn an mọi người, giải thích: "Ta biết lý do tránh trở thành mục tiêu hấp dẫn trên chiến trường là không đủ để giải thích, dù sao loại bình thường nhất bây giờ là cơ giáp đời thứ sáu và thứ bảy. Nhưng, cơ giáp đời thứ hai như [Ma Thú III] đến hôm nay vẫn còn đang phát huy tác dụng là bởi vì nó có một bí mật. Nó là loại cơ giáp có kết cấu hợp lý, tối ưu nhất trong các loại cơ giáp hình người!"

Mập mạp nói lại càng khiến cho mọi người thấy khó hiểu.

Cơ giáp đời thứ hai dù có tốt đến đâu cũng chỉ là đời hai, khoa học kỹ thuật đang không ngừng tiến bộ, kết cấu của cơ giáp đời thứ hai sao có thể tốt hơn đời thứ bảy được chứ?

Mập mạp liền đưa ra đáp án cho vấn đề này: "Đó là do sự phát triển của nguyên liệu làm cơ giáp cùng với việc chuyên môn hóa các loại cơ giáp nên cơ giáp toàn năng và cơ giáp biến hình đã bị lãng quên. Vô luận là cần tốc độ, cần khả năng phòng ngự hay là cần lực công kích, các loại hình cơ giáp đều phát triển theo một hướng riêng, xe đua thì sẽ không đi chở hàng. Đạo lý này chẳng phải rất đơn giản sao?"

"Nói không sai." Chẳng biết từ lúc nào Boswell cũng đã đến phòng thí nghiệm của Milan, khẳng định sự đúng đắn trong câu trả lời của Điền Hành Kiện, lão tiếp lời: "Cơ giáp [Ma Thú III] là do sư phụ của ta, giáo sư Shere chủ trì thiết kế, quân niệm thiết kế lúc bấy giờ hoàn toàn khác với bây giờ, bất quá về kết cấu của cơ giáp hình người mà nói thì [Ma Thú] có thể nói là đứng đầu, ta làm trợ thủ thiết kế nên hiểu rất rõ về các số liệu của nó, kết cấu như vậy có thể tổng hợp được khả năng phòng ngự, tốc độ và sức mạnh, đây chính là lựa chọn tốt nhất cho cơ giáp chế tạo bằng sinh vật kim loại hai trạng thái."

Lão đầu vỗ vỗ vai Điền Hành Kiện, mỉm cười nói: "Tác phẩm rất không tệ."

Nhìn dáng vẻ đắc ý của mập mạp, Milan đứng bên cạnh hung hăng đá cho hắn một cái.

Boswell làm như không thấy mấy động tác lén lút đó của hai đứa học trò, nói với mập mạp: "Theo ta vào phòng thí nghiệm, ta phải chuẩn bị thật tốt cho ngươi."

Boswell đã ở trong phòng thí nghiệm này cả mấy chục năm, có thứ gì tốt đương nhiên lão rõ nhất. Những thứ chuẩn bị cho mập mạp đều được chọn ra từ một quyển danh sách dày cộp.

Giày quân dụng có thể tăng tốc độ chạy, áo phòng hộ có khả năng mô phỏng cảnh tượng xung quanh và chống ra-đa dò sinh vật, máy trợ thính, một thanh đao la-ze dùng cho cơ giáp, một khẩu súng bắn tỉa hãm thanh chế tạo giả cổ theo khẩu M1-Garand, một cánh tay duy tu tự động cao cấp đa chức năng, lại còn một con dao găm hợp kim tên là "Huyết Sắc".

Còn những thứ trang bị cho chiếc cơ giáp của mập mạp có thể nói là những thành quả của cả phòng thí nghiệm, ra-đa tiên tiến nhất, vỏ giáp đời mới nhất, hệ thống điều khiển hiện đại nhất, động cơ mạnh nhất, hệ thống ngắm bắn, pháo năng lượng cải tiến, vân vân, ngoài ra còn có một số thứ kỳ quái do cái đầu mọn của mập mạp nghĩ ra nữa.

"Được rồi, nhớ kỹ, ngươi là đệ tử của ta, ai dám chọc ngươi thì cứ đấm vỡ mặt hắn cho ta!" Boswell nhìn mập mạp được trang bị đến tận răng nhưng vẫn còn có chút lo lắng liền lấy ra một cái máy nén năng lượng kiểu mới đưa cho hắn, nói: "Đem cái này lên cơ giáp của ngươi luôn đi."

"Nhớ kỹ! Nhất định không được làm mất mặt phòng thí nghiệm đấy!" Boswell dặn dò.

Nhưng mà cái yêu cầu này đối với một kẻ vừa sợ chết, vừa hèn lại đặc biệt không cần thể diện như mập mạp, thực sự là độ khó tương đối cao. Tên tiện nhân này thầm nghĩ: "Giữ thể diện cái gì chứ?"

Khi mập mạp bước ra khỏi phòng của Boswell thì lão nói thêm một câu cuối cùng.

"Trong chiến tranh, dù có trang bị hoàn mỹ đến đâu, một người cũng không thể trở thành thượng đế vạn năng đâu."

Thời hạn một tháng chỉ còn hai ngày. Khi lên tàu vận tải, Milan bỗng đem súng của nàng tặng cho mập mạp. Tiễn mập mạp chỉ có một mình nàng, Mỹ Đóa và Nia đã đi trước mập mạp tới đơn vị cũ của mình là đại đội không quân số 101 thuộc lực lượng phòng không.

Tàu vận tải bay lên, ngồi giữa một đống đồ tiếp tế, mập mạp đối với tương lai của mình vẫn cảm thấy có chút mơ hồ. Vẫn hướng tới cuộc sống bình thản, thế nhưng hắn lại bị ném vào giữa chiến hỏa ngập trời. Hắn không biết mình có thể sống đến ngày chiến tranh kết thúc hay không. Hơn hai mươi lần thoát chết đã khiến hắn không còn là tên lính mới có thể bị dọa đến vãi cả ra quần nữa, đối với cuộc chiến sắp tới, trừ bỏ thiên tính sợ chết ra thì không ngờ lại có một tia chờ đợi và hưng phấn. Tâm lý trái ngược này khiến hắn chẳng biết làm thế nào.

Tình hình chiến sự trên tinh cầu Millok đã lâm vào cục diện giằng co, để tranh giành quyền khống chế không trung mà hạm đội vũ trụ hai bên chiến đấu cực kỳ thảm khốc. Khu vực tầng khí quyển thì là nơi không quân chém giết đến đỏ cả bầu trời. Mà trên mặt đất, chiến trường của lục quân thì màu đỏ chói mắt của máu lửa lại càng thêm huyễn lệ!

Chiến tranh hiện đại là một cuộc chạy đua tiêu hao tài nguyên, tiêu hao quốc lực. Nếu hai bên giao chiến có thực lực tương đương nhau thì ngoại trừ hòa bình ra, chiến tranh sẽ hướng tới một loại diễn biến cực đoan khác, đó chính là giết chóc vĩnh viễn, chiến trường sẽ trở thành một cái máy xay thịt khổng lồ.

Bây giờ, nơi đang xảy ra tình trạng này chỉ có một, đó chính là thành phố Catho.

Khi tàu vận tải từ từ đáp xuống, hắn cũng đã chuẩn bị xong tâm lý để nghênh đón tương lai.

"Người chết hướng lên trời, ông đây có gì phải sợ chứ!"

Tư chất côn đồ lại một lần nữa bộc phát, hào khí ngút trời.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free