(Đã dịch) Genshin Impact: Nhân Gian Lãng Khách - Chương 141: Quyển 2 Chương 9: Đột phá!
Lê Thanh Vũ ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn trên đỉnh Thiên Lương, lưng tựa hướng Tây Bắc, mặt hướng Đông Nam, hai mắt khép hờ.
Cách đấy không xa, Bình lão lão vẫn ngồi cạnh bàn trà, vừa quan sát vừa hộ pháp cho đệ tử của mình. Trên bàn, Telos lúc này cũng đã bò ra.
Thở ra một hơi sâu, Lê Thanh Vũ mở hai mắt. Trong đôi mắt, từng đoạn sơn mạch bạt ngàn trước mặt phản chiếu lại, khí thế ngất trời, như rồng ngủ cuộn mình.
Nhìn lên trên, nơi đây hôm nay dương quang tràn ngập, mây trôi lững lờ, như có một cỗ khí cơ tùy thời xoay chuyển, phủ xuống khí thế sơn hà bên dưới, tự nhiên mang đến một cảm giác bao la, hùng vĩ.
Gió không thổi, mây không động, nhưng hắn dường như vẫn có thể cảm nhận được sự chuyển động của thiên địa, của càn khôn vạn tượng.
Thiên địa động, tâm ta động!
Khí huyết trong người dần vận động theo cỗ khí cơ huyền diệu này, trở nên ấm rồi nóng dần lên, chẳng mấy chốc đã không khác gì ngọn lửa hừng hực trong lò nung, di chuyển không ngừng khắp toàn thân, xung kích từng huyệt đạo, kinh mạch.
Đây chính là giai đoạn mấu chốt đầu tiên trong việc đột phá Võ Giả cảnh, được gọi là Dung Mạch!
Cơ thể con người có kỳ kinh bát mạch, cùng ba trăm sáu mươi huyệt đạo chính, đồng thời phân chia thành sinh mạch và tử mạch: sinh mạch chưa đến ngàn, còn tử mạch lại vượt quá vạn. Từ đó hợp thành hệ thống chu thiên, bên trong gọi là tiểu vũ trụ, đây chính là bí ẩn càn khôn.
Võ Đồ cảnh, dù đã đạt đến đỉnh điểm với khí huyết viên mãn khắp toàn thân, nội lực có thể bộc phát ở bất cứ chỗ nào, nhưng vẫn chưa thể liên kết tất cả thành một thể hoàn chỉnh, và cũng không thể tự sinh ra sự liên hợp.
Chỉ khi nào toàn thân “bão nguyên thủ nhất”, vạn mạch quy nguyên về đan điền khí hải, khiến thể nội liên thông với bên ngoài và tự bảo vệ bản thân, mới có thể ngưng tụ toàn bộ nguyên khí làm một, từ đó hình thành Chân Khí.
Giai đoạn này gọi Bão Nguyên!
Chẳng mấy chốc, Lê Thanh Vũ cũng đã đạt tới giai đoạn này. Nhưng dù đã liên thông toàn bộ nguyên khí trong người, hắn vẫn chưa vội ngưng tụ ngay, mà dựa theo Khuy Minh Chân Kinh, bắt đầu vận dụng Ý cảnh. Ấn ký thủy lãng trước mi tâm cũng theo đó mà sáng lên.
Từng tia Thủy nguyên tố dần bay ra từ ngọc bội Tịnh Thanh Kim mà hắn luôn đeo trước ngực, kết thành một vũng nước dưới chân. Sau một hồi, vũng nước dần hiện ra hình bồ đoàn, phần rìa lơ lửng trên không trung, không hề vương chút bụi trần phía dưới.
Bồ đoàn ngưng hình, khẽ xoay chuy��n một vòng như hoa sen duỗi cánh, không một tia bọt nước, trở thành một vùng nước tĩnh lặng trong phạm vi ba trượng, lấy Lê Thanh Vũ làm trung tâm.
Gió mạnh trên đỉnh núi thổi ào qua, nhưng mặt nước không hề gợn sóng. Chỉ cần tâm hắn vừa động niệm, mặt nước liền không còn tĩnh lặng, dáo dác nổi lên mấy đường sóng.
Hạo Hãn Tịch Hải, là tĩnh mà cũng là động!
Sóng nước kết thành những đồ án kỳ dị, từng tia Thủy nguyên tố từ đó bay ra, dần dần theo những phương hướng, góc độ khác biệt tiến vào cơ thể hắn, chảy xuôi theo kinh mạch di chuyển tới đan điền, nơi nguyên khí vẫn chưa ngưng tụ hoàn toàn, nhuộm đoàn vụ khí đó thành một màu lam.
Cả quá trình không hề chậm trễ, tự nhiên thành hình, đâu đó ẩn chứa vài phần ý vị của thiên nhân hợp nhất.
Cuối cùng, vụ khí dần trong suốt, chỉ còn lại lam sắc dư mang. Đến đây, giai đoạn Bão Nguyên cũng đã kết thúc, toàn bộ nguyên khí trong người hắn đã được chuyển hóa thành Chân Khí. Giờ đây, giai đoạn thứ ba bắt đầu.
Xung Khí!
Dùng ý niệm chưởng khống tia Chân Khí mới sinh này, quán luyện toàn thân!
Theo Nhâm mạch rồi tới Đốc mạch, lại từ huyệt Thái Dương lan tỏa xuống, khắp toàn thân Lê Thanh Vũ đều được thứ lam sắc chân khí này cọ rửa. Nhìn từ ngoài, cả người hắn không khác gì đang phát ra thứ ánh sáng màu lam, chỉ còn mơ màng chút huyết khí vương vấn.
Đương nhiên, để quán luyện toàn thân, chừng này Chân Khí là không đủ. Vậy nên, từ khi giai đoạn ba bắt đầu, vùng nước kia đã dần thu nhỏ, rồi như thủy triều trào dâng, tuôn chảy vào cơ thể hắn.
Sự chưởng khống tinh tế đã không còn nữa, giờ đây chỉ là một phàm thai tham lam đang khát cầu năng lượng.
Lại một thời gian trôi qua, Lê Thanh Vũ mới thở ra một hơi dài, khí ra như sương khói. Xung quanh không còn một tia nước nào, tất cả đều đã được hắn hấp thu.
Quá trình đột phá kết thúc.
Hắn tấn thăng Võ Giả cảnh thành công, thậm chí, nhờ tích lũy sâu đậm ở Võ Đồ cảnh viên mãn, nhất khí xung quan, tiến thẳng lên Võ Giả nhất trọng!
Lực lượng cuồng bạo đang tuôn chảy trong huyết mạch, các giác quan cảm nhận sự vật bên ngoài đều tăng mạnh, toàn thân tinh thần sung mãn, não hải thanh tĩnh tuyệt đối, sảng khoái khiến hắn chỉ muốn ngửa đầu hét dài một tiếng.
Nhưng hắn biết, lúc này vẫn chưa được. Đột phá cảnh giới chỉ là một phần của công việc hiện tại.
Hai mắt lại trở về màu đen tuyền sâu thẳm, dường như cuộn lên từng tia ý vị cổ quái ẩn sâu. Điều này thể hiện rằng Quan Nguyên chi Nhãn đã được thúc giục đến mức cực hạn.
Hắn phóng mắt nhìn ra mảnh sơn mạch trước mặt, trải dài đến vô tận, dù thị giác đã được tăng cường vẫn không thể nhìn thấy điểm cuối như cũ, phần cuối vô biên như nối thẳng tới thiên nhai. Hắn khẽ thả lỏng tâm thần, cảm nhận những loại Ý cảnh gần với hắn nhất.
Ý cảnh Vân Tiêu đầy trời, Ý cảnh Thái Dương rạng rỡ, Ý cảnh Hàn Phong lạnh lẽo, Ý cảnh Sơn Hà bạt ngàn...
Các Ý cảnh tới rồi đi như những tâm niệm chợt sinh chợt diệt, chẳng mấy chốc đã trở về cõi vô định, dư vị không đọng lại.
Đến cuối cùng, Lê Thanh Vũ bỗng cảm thấy tâm động, liền điềm nhiên nương theo cảm giác này mà nhìn nhận.
Hắn bỗng cảm giác bản thân mình chính là ngọn núi cao, vạn cổ vẫn đứng vững, ngắm nhìn thương hải tang điền, thưởng thức cảm giác thế gian xoay vần khi nhật nguyệt luân chuyển, khắc ghi sâu từng dấu ấn tuế nguyệt trên thân, quan sát khung cảnh tuyệt mỹ mà thiên địa này sinh ra mỗi ngày, cảm nhận khí cơ địa mạch biến chuyển...
Vô cùng vô tận hàm ý ẩn giấu bên trong Ý cảnh đang truyền tới hắn, tâm linh chi hải khẽ lóe lên quang mang. Hắn biết đây chính là Ý cảnh của ngọn Thiên Lương đỉnh này.
Thiên Lương đỉnh là một trong những ngọn núi cổ lão nhất của Nham quốc, thậm chí đã từng tồn tại trước cả khi Nham quốc Ly Nguyệt ra đời. Thời kỳ mà phần dưới của Tuyệt Vân giản còn chìm sâu dưới nước, nó đã là một đỉnh núi. Từ đó đến nay, trải qua rất nhiều trận chiến mà vẫn may mắn còn sót lại.
Lịch sử cổ xưa, vô số năm tháng của Nham quốc cùng các nền văn minh khác đều có thể được nhìn thấy qua bóng dáng của nó.
Cái tên Thiên Lương đỉnh cũng xuất phát từ đó, ý chỉ sự thê lương của trời già. Nhưng người phàm không thể thấu hi���u tận nơi ấy, chỉ có núi cao làm chứng nhân.
Chúng sinh có linh, vạn vật có linh, chỉ cần mở rộng tấm lòng, liền có thể cảm nhận được linh của vạn vật.
Dựa vào lĩnh ngộ tăng vọt trong nháy mắt, Lê Thanh Vũ đã nắm bắt được huyền cơ này. Tâm thần hắn như hòa làm một với ngọn núi cao mà mình đang ngự trên, lâm vào đốn ngộ.
Hắn ngộ thấy một sự kiên cường cứng rắn từ ngàn xưa không thay đổi, vạn thế không hề dịch chuyển, mặc cho vô số năm trước bị thủy hà bao phủ, ăn mòn...
Khí thế của Lê Thanh Vũ bỗng nhiên lại bùng phát lên trên, phảng phất như tảng đá cứng rắn vạn năm.
Hắn ngộ thấy một cỗ tang thương ngấm vào từng tấc cơ thể, ẩn giấu những tiếng thở dài không dứt, từng thấy non sông tươi đẹp, từng thấy thiên tai hủy diệt, từng thấy ân uy của chư Thần, huyền pháp của chư Tiên, những cố sự của chư Nhân...
Hai con ngươi của Lê Thanh Vũ phát ra khí chất ngày càng thâm thúy, cuộn dần vào trong, không thấy hồi kết hay điểm khởi đầu, hợp thành một mảnh dài đằng đẵng.
Hắn ngộ thấy, Ý cảnh này gọi là Như���c Thủy Cổ Sơn!
Sau lưng Lê Thanh Vũ, mơ hồ có từng tia khí cơ huyền diệu hợp lại thành hư ảnh một tòa núi cao, hiên ngang đứng vững qua tuế nguyệt. Trước mi tâm, gần ngưng tụ thêm một đạo tân ấn ký, mơ hồ không hề thua kém gì đạo ấn ký thủy lãng kia.
Hắn ngộ thấy,...
...Ý cảnh này không thích hợp hắn!
Khí thế đang lên của Lê Thanh Vũ bỗng như diều đứt dây, ánh mắt thâm thúy thoắt cái biến mất, hư ảnh cao sơn đằng sau cũng lập tức vỡ vụn. Theo đó, đạo tân ấn ký trước trán kia cũng mờ đi rồi biến mất, phảng phất như chưa từng tồn tại.
Sự tương liên về tâm thần bị cắt đứt ngay lập tức, hắn khạc ra một ngụm máu, khí tức toàn thân suy giảm.
Đây là di chứng của việc lĩnh ngộ Ý cảnh tuyệt đỉnh nhưng lại tự cắt ngang.
Biến cố này Bình lão lão cũng không ngờ tới. Tưởng rằng mọi chuyện đã mười phần chắc chín, nào ngờ vẫn xảy ra chuyện như vậy. Nàng nháy mắt đã xuất hiện trước mặt đối phương, đưa tay duỗi một chỉ, tức khắc khí huyết đang nhộn nhạo của Lê Thanh Vũ lập tức lắng xuống, hô hấp cũng dần ���n định.
Tuy nhiên, đối với tâm thần đang xao động kia, nàng lại vô kế khả thi, chỉ có thể lấy ra một viên đan dược bồi bổ tâm thần đưa cho hắn, vừa đưa vừa hỏi:
“Thanh Vũ, ngươi có sao không?”
“Bẩm sư phụ, không có vấn đề gì.”
Khóe miệng còn vương máu, trên mặt vẫn còn vương mấy tia xơ xác cùng chật vật, nhưng ánh mắt Lê Thanh Vũ lại vô cùng thanh minh. Hắn khẽ lắc đầu đáp:
“Đến giây phút cuối, ta đã sử dụng bí pháp trong Khuy Minh Tâm Pháp, ngưng tụ tâm kiếm niệm trảm đứt sự tương liên của tâm thần. Thế nên tâm thần cũng không bị tổn thương quá nặng, chỉ cần điều tức phục thần một lát sẽ khỏi. Chỉ có mấy tia chấn động sinh ra dẫn đến khí huyết nghịch lưu, khạc ra ngụm máu kia xong cũng đã đỡ nhiều rồi. Thế nên, viên đan dược này sư phụ cứ thu lại đi ạ.”
“Không được, ngươi lĩnh ngộ Ý cảnh vừa xong cũng là Ý cảnh Truyền Thuyết phẩm. Tuy đã kịp thời cắt ngang nhưng không biết liệu có lưu lại di chứng hay không. Tổn thương tâm thần là thứ khó chữa trị nhất, phục dụng viên Phục Thần đan này đi!” Bình lão lão nghe thế lại nói, ngữ khí nhẹ nhàng nhưng không có chỗ để thương lượng.
Lê Thanh Vũ biết không thể chối từ, đành nhận lấy, làm lễ tạ xong rồi phục dụng. Người mình thì mình tự biết, hắn đúng là cảm thấy bản thân không việc gì, nhưng đây là một tấm lòng tốt của sư phụ hắn. Hơn nữa, cũng có thể sư phụ nói có lý về việc có những di chứng mà hắn chưa nhận ra được, nên phục dụng thứ này liền là ổn thỏa nhất.
Thực ra, với trí tuệ thường ngày của hắn, vốn đã lập tức phục dụng ngay, bất kể bản thân cảm nhận thế nào để đề phòng. Nhưng do hắn vừa lĩnh ngộ Ý cảnh Nhược Thủy Cổ Sơn xong, nên nhất thời vẫn đang chịu tác dụng phụ, trong trường hợp này, chính là tính cố chấp cùng sự cậy mạnh.
Sau khi một nén hương trôi qua, thấy đệ tử của mình đã điều tức ổn thỏa, Bình lão lão lúc này mới hỏi:
“Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Ta nhận thấy hỏa hầu hàm ý trong Ý cảnh của ngươi đã đủ, hoàn toàn có thể nhập môn, vậy sao cuối cùng lại dừng lại? Thậm chí tự cắt ngang tâm thần?”
“Bởi vì nó không phù hợp với ta.” Lê Thanh Vũ đáp, khóe miệng vẫn giữ nguyên vẻ cười nhẹ.
Bình lão lão nghe vậy bỗng hơi trầm mặc, sau đó lại hỏi với ngữ khí sâu kín:
“Nhưng nó là Truyền Thuyết phẩm đấy. Dù với tư chất của ngươi, đó cũng là thứ có thể ngộ mà không thể cầu.”
Lê Thanh Vũ khẽ gật đầu. Hắn rất rõ ràng, bản thân là dựa vào sự lĩnh ngộ tăng vọt trong nháy mắt, cộng với khí cơ tập trung của địa mạch Nham quốc, hợp thêm chút Tiên cơ huyền ảo phát tán từ Bình lão lão phía sau, cùng với tích lũy sâu đậm của ngọn Thiên Lương đỉnh này. Vô số điều kiện chồng chất lên nhau mới đạt được Truyền Thuyết phẩm, hoàn toàn không hề đơn giản như nhìn qua vậy.
Chỉ là, hắn sau đó vẫn đáp:
“Hợp với tâm, Ý dù nhỏ cũng có thể thành lớn. Bất hợp, Ý dù lớn cũng bằng thừa, ngược lại chỉ là trở ngại.”
Lời nói rất rõ ràng: tâm linh là cội nguồn của con đường tu luyện. Ý cảnh chính là sự bộc phát của ý chí trên nền tảng tâm linh, tự nhiên yêu cầu sự phù hợp. Nếu không, chỉ có thể coi như sự xâm nhiễm, khi đó, được không bằng mất, dễ bị ảnh hưởng đến tâm tính và ý chí.
Nhưng mà, đối diện với một cơ duyên to lớn đến vậy, một Ý cảnh Truyền Thuyết phẩm, lại có mấy ai cam tâm từ bỏ?
“Vậy còn về sau thì sao?” Bình lão lão lại hỏi.
“Đường dài nhưng vĩnh cửu, vạn sự tùy tự nhiên.” Lê Thanh Vũ nhún vai.
Nhìn dáng vẻ thản nhiên của đối phương, Bình lão lão phảng phất như nhìn thấy một bóng hình khác chồng chất lên nhau, trước đây cũng từng bái dưới môn hạ của mình, cũng sở hữu thiên tư cùng trí tuệ yêu nghiệt đó, nhưng là...
Hai bên lại đưa ra lựa chọn hoàn toàn khác biệt. Truyện này được dịch và biên tập độc quyền bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.