(Đã dịch) Gangster World: Ta Rút Ra Thí Thần Kiếm - Chương 6: Đế!
Lý Tự Trọng phóng xe vun vút trên đường, hắn điêu luyện lách qua những đám đông hỗn loạn. Ngồi sau lưng hắn là Dương Đế với vẻ mặt điềm tĩnh.
Vốn dĩ ban đầu mỗi người một xe, thế nhưng đội trưởng Chợ lo rằng đi một mình sẽ bị những kẻ hung hãn ven đường tấn công, nên mới đổi sang chở nhau. Người ngồi sau có thể phòng thủ một phần nào đó.
Đúng như Nguyễn Văn Chợ suy đoán, lúc này đường phố đã loạn vô cùng, một là bỏ chạy, hai là đâm chém lẫn nhau ngay trên đường.
Dương Đế chứng kiến tất cả.
Thế giới vừa đại biến, chắc chắn sẽ đại loạn.
Vì sao ư? Mày đang sống một cuộc sống đã được xây dựng từ ngàn xưa, phát triển đến xã hội hiện đại này, đi làm kiếm tiền, chăm lo cuộc sống. Đùng một cái, trong tay mày có con dao, có vô số thằng xông tới muốn giết mày, và nếu mày giết được chúng thì có tiền.
Lãnh đạo của mày còn đang rối bời, thế giới này còn đang bỡ ngỡ, nên làm gì đây?
Trong khi mày hỏi câu đấy, thì tay mày đang chém người khác, hoặc là trốn trong một góc nào đấy.
Loạn.
Theo Dương Đế, thời điểm này chính là giai đoạn sơ khai.
Bất chợt, gã nảy ra một thắc mắc: "Mày nghĩ những tổ chức xã hội đen đã tồn tại trước khi thế biến sẽ ra sao bây giờ?"
Lý Tự Trọng nghe vậy ồ lên kinh ngạc, hắn suy đoán: "Chắc chắn rất đáng sợ rồi, bọn nó bây giờ chắc thành hoàng đế thời đại này hết rồi nhỉ?"
"Có thể." Dương Đế gật gù.
Khi thế giới c���a các băng đảng lên ngôi, đó chẳng khác nào thiên đường dành cho những kẻ tội phạm tàn ác, những quái vật đã tồn tại vững chắc ngay cả trước khi thế biến.
Nghĩ đến cảnh một ngày đối mặt với những kẻ quái vật này, Dương Đế không khỏi nhếch môi cười.
Thật kịch tính đây.
Bỗng nhiên, Lý Tự Trọng phanh xe gấp, cả đội phía sau cũng theo đà dừng lại.
"Anh Chợ, tắc đường rồi!" Gã hô to.
Chỉ thấy phía trước xe cộ đổ ngã, rõ ràng bị người cố tình chắn ngang đường. Đồng thời, vô số nhóm người đang hỗn chiến, không tài nào đi qua được.
Dương Đế vỗ vai Tự Trọng, chỉ sang bên trái, nói: "Đi sang bên này, men theo đường sông sẽ chạy tới địa bàn của mình."
Gã đã làm tiếp thị ở khu vực này cả năm, thuộc làu đường đi nước bước.
Tự Trọng liền nghe lời lái xe vào con hẻm, nhanh chóng rẽ ra con đường ven sông. Cả đội bám sát phía sau, tiếp tục di chuyển.
Khu vực ven sông này trái lại khá yên tĩnh, vắng bóng người, các hộ dân đều đóng chặt cửa không dám ra ngoài.
Có lẽ ở khu vực này ít băng nhóm tồn tại, hoặc là họ không dám tranh đấu, trốn kín trong nhà.
Nhờ vậy mà đám người Dương Đế mới có thể băng băng tiến tới.
Vài phút sau, đã có lối rẽ ra quốc lộ, và nhà phân phối Khanh Hoàng Kiệt hiện ra không xa trước mắt.
Lý Tự Trọng dừng xe lại, Dương Đế liền bước xuống.
Đoàn người của Nguyễn Văn Chợ cũng đuổi kịp phía sau, lục tục xuống xe.
Lúc này, không gian tĩnh lặng lạ thường, giữa đường không một bóng người. Có lẽ đây là khu vực ngoại ô, ít băng nhóm tồn tại, nên mọi người đều tranh thủ rút về nhà.
Dẫu sao, không phải ai cũng có bản chất "gangster" như Dương Đế.
Nguyễn Văn Chợ nhíu mày nhìn phía trước, chỉ thấy nhà phân phối Khanh Hoàng Kiệt đang chìm trong yên lặng, ngoài cửa lớn nằm mười mấy thi thể.
"Là các anh giao hàng của nhà phân phối mình!" Giang Thúy Kiều che miệng kinh hãi.
"Mấy thằng chó chết!" Giang Văn Trường nghiến răng chửi rủa.
"Đi thôi, đến nước này còn gì để mất nữa, chơi khô máu!" Nguyễn Văn Chợ cũng nổi nóng hạ lệnh.
Dương Đế gật đầu, quay sang phía các cô gái nói: "Mấy cô t��m chỗ ẩn nấp đi, đợi xong chuyện rồi ra."
"Không, lần này bọn em cũng sẽ liều mạng! Các anh lỡ có mệnh hệ gì thì bọn em cũng chẳng sống nổi, nấp làm gì chứ."
Huỳnh Thúy Vân nhìn gã chằm chằm, quả quyết đáp.
"Thú vị thật!" Dương Đế bật cười.
Thấy vậy, Nguyễn Văn Chợ hô: "Đi!"
Trên tay hắn lúc này là thanh katana của gã Huy ở quán cà phê Panga, khí thế hung hăng dẫn đầu.
Dương Đế sánh bước theo sau, thần thái điềm tĩnh.
Khi cả nhóm sắp tiếp cận nhà phân phối, vừa lúc nghe thấy tiếng cười đùa từ bên trong vọng ra.
Ngay sau đó, một nhóm hơn ba mươi người, do một thanh niên mặt mũi lạnh căm dẫn đầu, bước ra. Tay gã cầm mã tấu nhuốm đầy máu tươi.
Bọn chúng trông thấy đám người Dương Đế cũng sững sốt dừng bước, sau đó mở miệng cười vang.
"Mấy con chó của Khanh Hoàng Kiệt về tới rồi kìa."
"Lấy mạng bọn chúng là coi như thâu tóm được Khanh Hoàng Kiệt hoàn toàn, nhanh tay lên còn về giữ địa bàn của mình."
"Bọn chúng đông người quá, tận năm thằng đàn ông với bốn con đàn bà!"
"Đông dữ chưa này? Haha!"
Đám người phía trước thay nhau trêu chọc, giễu cợt nhóm người Dương Đế.
Nếu nhìn kỹ lại thì ngoài mười mấy thằng dẫn đầu ra, đám lính phía sau đều vận đồng phục suit đen, trông còn uy phong hơn cả những kẻ dẫn đầu.
"Mấy tên mặc vest đó là đàn em triệu hồi từ thế giới khác sao?" Võ Đức Giàu nghiến răng.
"Anh Chợ, phải làm sao đây? Bọn chúng đông quá!" Ngô Thị Châm sợ hãi hỏi khẽ.
Thế trận lúc này chỉ cần nhìn qua đã thấy mất cân bằng, bên bọn hắn chỉ lèo tèo tám người, hơn nữa còn có mấy người phụ nữ chân yếu tay mềm.
Trong khi bên kia thì hơn ba mươi tên đàn ông cao lớn, tay cầm dao mác sắc lẹm, thắng thua chưa đánh đã rõ.
Nguyễn Văn Chợ nghiến răng nghiến lợi nói: "Là mày, Gia Luân! Nhà phân phối của tao với mày từ xưa đến nay nước sông không phạm nước giếng, tao còn giúp tụi mày không ít lần, cớ sao mày lại thanh toán tụi tao?!"
Gia Luân, tên thanh niên mặt lạnh kia, bất động thanh sắc đáp:
"Thời đại thay đổi rồi Chợ, tao với mày trước sau cũng trở thành địch, chi bằng tao ra tay trước. Chẳng qua là tụi mày xui xẻo khi địa bàn ở gần nhà phân phối tao nhất mà thôi."
Nhà phân phối Thiên Nhi!
Gia Luân cũng có vai trò đội trưởng, tương đương với Văn Chợ.
Đứng ngay phía sau Gia Luân là một thanh niên tóc vàng, hắn ta bước lên một bước, huênh hoang nói lớn:
"Nếu tụi mày khôn hồn thì quỳ xuống lạy anh Luân đi, nếu ổng vui vẻ thì còn tha cho, để tụi mày làm đàn em của tụi tao."
"Tụi mày có biết một mình anh Luân đã chém chết hơn một nửa anh em giao hàng bên mày không?!"
"Thế nào? Sợ thì quỳ xuống liếm chân tụi tao liền đi. À, mấy con đàn bà đó thì được đặc cách, chỉ cần thỏa mãn bọn anh thì mấy em được ăn ngon uống say."
Gã nói rồi, một đám người phía sau hưng phấn cười vang.
Bọn chúng có đủ tự tin để thốt ra những lời trêu chọc ấy.
Chưa nói đến số lượng áp đảo, mà luận thực lực cá nhân thì một mình Gia Luân đủ sức hạ gục mấy tên Khanh Hoàng Kiệt rồi, không phải sợ.
"Tên đầu vàng khốn kiếp!" Thúy Vân tức điên lên, nghiến răng chửi rủa.
"Đế!" Nguyễn Văn Chợ nổi giận, mở miệng kêu tên gã.
Phựt! Lửa bật sáng, Dương Đế ngậm điếu thuốc rít một hơi dài. Sau đó, gã chậm rãi tiến lên, một mình đối mặt với Gia Luân.
Rengg!
Dương Đế chậm rãi rút Thí Thần Kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm ong ong kêu vang.
"Ồ? Mày định solo với tao?" Gia Luân hứng thú nhìn gã.
Dương Đế nhả ra một làn khói trắng, gã dừng bước đối diện Gia Luân, điềm nhiên đáp:
"Nể mày thật đấy. Dám bén mảng đến địa bàn của bọn tao à?"
Nghe gã hỏi vậy, Gia Luân bật cười khinh thường, "Nó nói gì vậy?"
"Mẹ kiếp, thằng ranh con, ai cho mày ở đây xạo lờ vậy hả?"
Tên đầu vàng bên cạnh Gia Luân tiến lên chửi đổng.
Xẹt!
Gã vừa dứt lời, Dương Đế đã vung kiếm chém bay đầu gã thành hai nửa.
Thân thể gã ta đổ gục xuống đường.
"Khi người lớn nói chuyện, mấy con tôm tép cũng dám xía miệng vào?" Dương Đế nhướng mày.
Gia Luân đứng ngay cạnh tên tóc vàng, bị máu nóng văng vào mặt. Một lúc sau hắn mới hoàn hồn, gã nổi điên lên nhìn Dương Đế, lạnh lùng rên lên:
"Mày muốn chết thì tao tiễn mày đi!"
Dứt lời, gã liền vung mã t���u đâm thẳng vào bụng Dương Đế.
Thế nhưng, tốc độ của Dương Đế lúc này đã nhanh hơn người thường rất nhiều, gã dễ dàng nâng Thí Thần Kiếm lên đỡ đòn.
Bang!
Thí Thần Kiếm cứng thật!
Thanh mã tấu của Gia Luân vừa đối đầu với nó đã gãy vụn.
Gia Luân mở to mắt kinh ngạc, nhưng còn chưa kịp phản ứng thì dưới bụng gã đã truyền đến cơn đau đớn tột cùng. Gã trợn mắt, không thốt nên lời.
Dương Đế rút Thí Thần Kiếm ra, tiếp tục vung một nhát từ trên xuống dưới, nhất thời tách đôi thân Gia Luân thành hai, khiến gã đổ vật ra sau, nội tạng rơi rớt ra ngoài.
Dương Đế lại rít một hơi thuốc, rồi ném ánh mắt điềm tĩnh về phía những kẻ còn lại.
Phiên bản truyện này được biên tập và phát hành bởi truyen.free, hy vọng bạn sẽ tiếp tục theo dõi.