Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Về Nhà - Chương 48: Một khắc tới bình minh

“Tiểu Hoa, ra vườn nhổ cho ta một củ cải đi con!” Tiếng gọi của người cha vọng đến tai con gái. Sau một tiếng “dạ”, nó liền đứng dậy, chạy vội ra khu vườn sau nhà, bắt đầu bới đất nhổ cải. Tuy xung quanh tối đen như mực, chỉ có duy nhất một chiếc lồng đèn chập chờn treo trước hiên, nhưng Tiểu Hoa vẫn dễ dàng biết được vị trí của củ cải ở đâu, bởi lẽ khu vườn n��y vốn do chính tay nó chăm sóc.

Là một đứa trẻ sống trong ngôi làng gần mỏ Linh thạch của Đường gia, cha mẹ Tiểu Hoa đều là những công nhân đào Linh thạch, chuyên khai thác loại đá quý hiếm này phục vụ cho gia tộc lớn đang cai quản vùng đất này. Vì thế, nó cùng các em đương nhiên phải lo toan chuyện lương thực, thực phẩm cho cả nhà, nếu không muốn tất cả chết đói. Họ sống dưới quyền cai quản của Đường gia như những nô lệ, phục tùng suốt đời, để rồi con cháu họ cũng phải nối gót trở thành những công nhân mỏ Linh thạch cho chúng. Đó là cái giá để đổi lấy cuộc sống yên ổn trên Đồng bằng Lam Thủy đầy rẫy hiểm nguy. Hoặc ít nhất, họ cho rằng là như vậy.

Một cơn gió nhẹ luồn qua mái tóc Tiểu Hoa, mang theo vài chiếc lá vàng và một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô bé. Nó bất giác ngước nhìn, phía xa tít tắp, từ bìa rừng tăm tối một người đàn ông trẻ với mái tóc bạc, đội mũ trùm, khoác áo choàng đen chậm rãi bước ra. Người này cất tiếng nói nhẹ nhàng.

“Tiểu nha đầu, bố mẹ cháu đâu? Có thể đưa ta vào gặp họ một lát được không? Ta đang lạc đường và rất cần sự giúp đỡ.”

“Dạ… dạ…!” Tiểu Hoa ấp úng nói, sau đó liền cố hết sức đào nhanh củ cải.

Thấy vậy, người kia liền bước đến, chỉ dùng một tay đã nhẹ nhàng nhổ được cả củ cải lớn lên khỏi mặt đất.

“Đi nào.” Hắn nói, rồi một tay cầm củ cải, một tay nắm chặt tay Tiểu Hoa, dẫn cô bé bước vào căn nhà qua cửa sau. Cảnh vật bên trong lại vô cùng kỳ lạ. Người cha lúc nãy còn đang đứng bếp thì giờ đã nằm dưới đất, máu me be bét, thi thể đang bị một con quỷ hút máu say sưa gặm nhấm. Con quỷ đực này vừa nhìn thấy hai người liền rít lên một âm thanh chói tai từ cái miệng rộng ngoác, rồi phi lên trần nhà, bò tót vào phòng ngủ. Hai người kia thấy thế thì cũng chạy theo, nhưng bên trong cũng không còn một ai sống sót. Người mẹ đang dệt vải đã bị nhiều con quỷ cái to lớn xé xác, gặm nát cơ thể; đây đó còn lăn lóc vài chiếc đầu trẻ con đẫm máu, có lẽ là các em của Tiểu Hoa sau khi bị lũ quỷ này ăn mất phần thân.

Chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ấy, Tiểu Hoa đứng chết lặng, toàn thân run rẩy vì sợ hãi. Những con quỷ thấy thế thì gào lên, bỏ dở đồ ăn trong tay mà chuẩn bị lao vào xé xác cô bé, nhưng người đàn ông lạ mặt kia liền đứng chặn chúng lại, búng tay một cái. Lập tức, cả đám quỷ nổ tung thành những vũng máu, kèm theo tiếng kêu thảm thiết.

“Chết tiệt, lão già! Ông cứ phải phá hỏng cuộc vui của ta. Hừ, giờ ông muốn gì?” Người lạ cắn chặt răng, đôi mắt hắn trở nên nghiêm nghị, tay phải đập mạnh củ cải xuống bàn, khiến nó nát bét và văng tung tóe khắp nơi. Ngay cả chiếc bàn cũng vỡ tan tành theo.

“Nha đầu, ngươi tên là Tiểu Hoa có phải không?” Hắn quay sang hỏi, “Giờ phụ thân ngươi đã không còn, nhưng nếu ngươi giúp ta một việc, ta có thể cho ngươi gặp lại họ, cùng với các tiểu đệ và tiểu muội của ngươi.”

“Vâng, đại hiệp cần gì ạ.” Tiểu Hoa run rẩy, khó khăn lắm mới nhả ra được vài chữ.

“Tên ta là Hàn Lưu Phong, ta chỉ cần ngươi đứng yên tại chỗ một lúc mà thôi. Ta sẽ cần mượn thân xác này.” Nói xong, hắn rút trong túi ra một đồng xu bạc đẫm máu, tung nó lên trước mắt Tiểu Hoa trước khi chụp lại rồi ấn vào trán cô bé. Tức thì, đôi mắt của nó chuyển sang màu đỏ máu, biểu cảm vô hồn như người chết. Hàn Lưu Phong thấy vậy, liền cất đồng xu, quỳ trước mặt Tiểu Hoa rồi cất tiếng.

“Phụ thân, người cần gì ạ.”

Ngay lập tức, cơ thể Tiểu Hoa lên tiếng, giọng trầm đục như được pha trộn từ nhiều âm thanh khác nhau.

“Mặc Tử, nhà ngươi đã chơi đủ chưa? Ma Năng Sáo Thủ đang ở đâu?”

“Con đang trên đường truy tìm bọn cướp đó, chẳng mấy chốc nữa sẽ có ngay đây ạ.” Hàn Lưu Phong trả lời.

“Tốt hơn hết là ngươi nên nhanh chóng lên đi, nếu Ngọc Nữ không có được Ma Năng Sáo Thủ trong vòng ba ngày tới thì ngươi cứ chuẩn bị vào hầm ngục là vừa.”

“Vâng, con sẽ mang Ma Năng Sáo Thủ về cho tiểu muội trong ba ngày tới.” Hàn Lưu Phong cúi đầu nói.

“Hừ, để ta nhắc lại lần cuối, Hàn Mặc Tử. Nếu ngươi không phải là nghịch tử chung dòng máu với ta, ta đã xử lý ngươi từ lâu rồi. Cái thói cợt nhả của ngươi, sống không thọ đâu.” Vừa dứt lời, thân xác Tiểu Hoa liền đổ sụp xuống đất.

“Chậc! Mất cả vui. Đúng là lão già chẳng biết giải trí là gì.” Hàn Lưu Phong nghiến răng. Tiếp đó, hắn liền cắt cổ đứa trẻ, truyền máu của mình vào trong và biến nó thành Dạ Nguyệt Ma.

“Tiểu Hoa, ta hỏi này. Ngôi nhà của cháu ở phía bìa rừng, có lẽ đã thấy hai tên nào đó chạy ngang qua. Một tên tóc màu xám, cao to và da màu nhạt như ta. Một tên tóc màu đen, thấp hơn, màu da giống cháu. Chúng đều là những thanh niên trẻ, đi cùng một con chó, tên tóc đen có một thanh đao dài sau lưng. Ngươi có biết chúng đi hướng nào không?”

Tiểu Hoa bị Hàn Lưu Phong điều khiển, lập tức trả lời như một cái máy.

“Hai tên đó chạy đến từ phía Tây, chúng có vào hỏi đường và tìm chỗ trốn, nhưng vì trên người có Hồng Ma Ấn nên đã bị dân làng đuổi đi chỗ khác. Có lẽ chúng đang ở đâu đó phía cánh đồng.”

Nghe xong, tên quỷ khẽ cười. Hai tên nhân tộc này cũng thật lì lợm, dù trên người mang Hồng Ma Ấn mà vẫn có thể di chuyển đến tận đây. Có lẽ chúng sẽ cho hắn một trận ra trò trước khi phải mang pháp bảo về cho phụ thân.

“Hừm, tốt lắm. Cứ ở yên đây, đóng cửa sổ, kéo rèm, khóa cửa chính lại. Chui xuống hầm càng tốt. Ngươi không được biết trời đang sáng hay tối. Phải như vậy, ngươi mới có thể trở thành tấm vé thoát thân cho ta, rõ chưa?” Hàn Lưu Phong nói.

“Vâng ạ.” Tiểu Hoa trả lời, liền lập tức chạy vòng quanh đóng cửa rồi chui xuống hầm. Vừa hoàn thành công việc cũng là lúc tên ác quỷ kia biến mất khỏi căn nhà.

8 tiếng trước bình minh, Huyết Nguyệt rọi sáng cả cánh đồng.

“Con mẹ nó! Máu đã chảy cả chục tiếng rồi mà vẫn không ngừng lại được. Mày có ngăn nó lại được không?” Đỗ Nhân cáu kỉnh, tay cầm miếng bông gòn cố gắng bịt chặt hai lỗ mũi của mình.

Phan Xích cũng khổ cực chẳng kém. Hắn ngồi bên gốc cây, máu liên tục tràn ra từ mũi và miệng dù cho đã nốc cả một bình thuốc đông máu, cố gắng hít thở lấy từng ngụm không khí mỗi khi lượng chất lỏng chảy ra ít lại.

“Mẹ kiếp! Sau lưng mày… có cái quái gì kìa… “TỬ”… hình vẽ áo mới à?” Hắn gắng gượng nhả từng chữ.

“Hình vẽ gì? Cái này hình như mày cũng có, quay lưng lại đây!” Đỗ Nhân nói. Phan Xích quay lại, và đúng như hắn nghĩ, trên lưng tên này có một ấn chú màu đỏ. Chữ “TỬ” chính là ký tự của ấn chú đó, được viết bằng tiếng Hoa.

“Cái này…! Truyền thống gia đình tao thường hay vẽ chữ lên người, những ký tự tượng trưng cho các ý nghĩa khác nhau, đều dính đến phong thủy. Nếu đúng như tao nghĩ, thì đây là một ký tự như vậy, một ấn chú nhưng được cường hóa bởi thứ gì đó. Chữ “TỬ” tượng trưng cho cái chết, màu đỏ là của máu, ấn chú này nguyền rủa mày chảy máu đến chết. Có vẻ như tên vừa đánh chúng ta đã đính ấn này lên cả hai.” Đỗ Nhân bình tĩnh nói, tay vẫn bịt chặt mũi. “Nhưng có vẻ như với khả năng hồi phục của tao và mày, chúng ta đã không chết mà sẽ liên tục chảy máu.”

“Ấn chú, ma thuật… nếu đã như vậy, chúng ta sẽ thử giết hắn xem có giải được không.” Phan Xích nói, đôi mắt hắn gần như chuyển sang màu đỏ vì những tia máu nổi lên. “Tao chắc chắn tên đó sẽ đến đây, dù cho hắn có thái độ bình thản lần trước, nhưng đó chắc chắn là do ấn chú của hắn có tác dụng như chip theo dõi. Hắn tin rằng mình sẽ tìm thấy và đuổi kịp chúng ta mà không cần vội vã.” Phan Xích liền cười lạnh. “Ồ đúng vậy đấy, đến đây đi. Hắn sẽ đến lấy đi một thứ đồ mà chúng ta đang giữ, tao không biết là thứ gì, nhưng chắc chắn là một món đồ quan trọng. Chính thứ đồ đó sẽ đưa hắn vào thế bị động trong trận chiến này, và đó chính là cơ hội của ta.”

7 tiếng trước bình minh, Huyết Nguyệt sáng tỏ.

Hàn Lưu Phong cuối cùng cũng tìm thấy chúng. Một tên cao lớn tóc xám, hai tay đeo găng. Một tên tóc đen nhỏ hơn, cầm đao dài. Chỉ có con chó của chúng là không thấy đâu. Hắn tháo bỏ mũ trùm và áo choàng, từ từ bước đến.

“Hai tên nhân tộc! Các ngươi mang trên mình Hồng Ma Ấn mà vẫn đứng vững đối đầu với ta, có lẽ cả hai ngươi tu vi không dưới hóa thần kỳ chăng? Những kẻ mạnh như vậy lại tìm kiếm gì ở Đồng bằng Lam Thủy này?” Tên quỷ nói lớn.

“Nhà! Đường về nhà! Đó là thứ duy nhất ta tìm kiếm!” Phan Xích nói. “Và ngươi đang ngăn cản ta chỉ vì một vài món đồ vặt vãnh. Ng��ơi đã có thể lấy lại nó và để ta yên.” Hắn rút trong túi ra một quả lựu đạn. “Nhưng ngươi lại chọn bạo lực. Vậy thì nhân danh tự vệ chính đáng, ta sẽ cho ngươi thấy bạo lực đích thực!”

Phan Xích gầm lên, lao thẳng đến Hàn Lưu Phong với quả lựu đạn đã rút chốt, ném về phía trước. Quả lựu đạn phát nổ trúng cả hai. Phan Xích dùng găng tay hút toàn bộ mảnh vỡ phóng ngược về phía tên quỷ, trước khi bổ nhào vào hắn và tung quyền liên tiếp. Bất ngờ trước sự hung hãn của kẻ địch, Hàn Lưu Phong bị ép vào thế bị động, liền cố gắng nhảy lùi lại. Bỗng nhiên, Đỗ Nhân chặn đứng hắn từ phía sau, như xuất hiện từ hư vô, đâm thanh đao xuyên qua cả Hàn Lưu Phong lẫn Phan Xích, giữ chặt cả hai.

“Bôi máu lên lựu đạn, cho nó phát nổ. Lực từ vụ nổ kết hợp với động năng từ cú ném và lực hút của găng tay đã giúp nó bay nhanh hơn tốc độ âm thanh. Ngươi chắc cũng không hiểu lý do Đỗ Nhân có thể xuất hiện từ phía sau mình đâu nhỉ?” Phan Xích giữ chặt Hàn Lưu Phong và liên tục đấm vào mặt hắn, khiến tên ác quỷ không thể dùng thanh đao của mình để phòng ngự ở tầm gần. “Đừng lo, vì trước đây cũng có kẻ từng bị như vậy rồi, ngươi không cô đơn đâu!”

“Hừ! Giết ta không dễ vậy đâu!” Hàn Lưu Phong buông thanh đao đang cầm, nắm chặt lấy Phan Xích rồi triệu hồi xúc tu từ đống máu vừa chảy ra từ hắn để đẩy chính mình ra kh��i lưỡi đao. Sau đó, tên quỷ bèn dùng tay bẻ lưỡi đao, nhưng khi bàn tay vừa chạm vào, những ngón tay liền đứt lìa ngay lập tức.

“Cái quái gì đây?” Hắn ngạc nhiên tột độ, một vũ khí của nhân loại có thể dễ dàng cắt đứt hắn chỉ bằng một cú chạm nhẹ.

Đỗ Nhân nhận ra kẻ địch định chạy thoát, liền kéo lưỡi đao lên trên, rạch Hàn Lưu Phong một đường từ ngực lên đầu, chẻ hắn làm đôi. Tên ác quỷ xem như tạm thời bị choáng, Đỗ Nhân đạp hắn xuống đất, quét thêm một đao nữa, cắt xuyên mặt đất và biến Hàn Lưu Phong thành ba mảnh.

Phan Xích bị đẩy ra xa cũng đứng dậy, vết thương trên cơ thể hắn đều hồi phục lại nguyên trạng. Hắn liền vung tay, phóng sét từ pháp thủ nướng chín cơ thể Hàn Lưu Phong trên mặt đất. Dù vậy, tên ác quỷ kia vẫn dần dần hồi phục, các mảnh cơ thể lại tự động ghép lại như cũ.

“Hắc Thiên Bào!”

Hắn gào lên, đột nhiên được bao phủ bởi màn đêm tăm tối, khiến cho tia sét của Phan Xích trở nên vô tác dụng, đồng thời hất văng Đỗ Nhân ra xa.

“Chơi đủ rồi, ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là địa ngục!” Hoàng Tử Quỷ đứng dậy, sau lưng hắn mọc ra một cánh tay bằng máu và một cánh tay bằng bóng tối. “Tà Ảnh Song Kiếm!”

Mỗi cánh tay sau lưng hắn triệu hồi một thanh kiếm cong dài, một lưỡi đỏ thẫm, một lưỡi đen tuyền, kéo lê trên đất. Hắn bước từ từ về phía trước, rồi đột nhiên bứt tốc lao nhanh. Hai cánh tay giả vung kiếm loạn xạ, bản thân hắn thì tung Huyết Luyện Đao bắt giữ Phan Xích, kéo mạnh để lấy đà phóng đến tiếp cận con mồi. Phan Xích bị trói chặt không thể phản ứng lại. Hàn Lưu Phong lao đến, chém hắn tan nát thành vô số mảnh.

“Hừ, để xem ngươi sống kiểu gì đây.” Tên quỷ bước đến, chân đá vào bàn tay đeo găng bị chặt đứt lìa ra của Phan Xích, nhằm chắc chắn rằng Phan Xích không còn động đậy được. Tuy nhiên, cái xác sau đó liền tan biến thành cát bụi trước sự ngạc nhiên của Hàn Lưu Phong, đôi găng tay bùng nổ sét thẳng vào mặt hắn rồi bay vụt về phía sau.

“Làm tốt lắm anh bạn!” Giọng nói của Phan Xích vang lên. Bằng một cách kỳ lạ nào đó, hắn đã đứng gần Đỗ Nhân, bắt lấy hai chiếc găng tay.

“Thuật thuấn thân? Phân thân? Ngươi vừa làm cái quái gì vậy?” Hàn Lưu Phong vẫn không khỏi kinh ngạc.

“Có thể, đó là bất cứ thứ gì ngươi nghĩ ra. Nhưng ta nói này: đừng cố suy nghĩ quá phức tạp, nó sẽ chỉ hại ngươi thôi.” Phan Xích cười lớn, xong lại quay sang bằng hữu mà nói khẽ. “Đao của mày có thể dễ dàng cắt được vũ khí của nó. Không quá khó để chặt tay chân hay đầu hắn nhằm khống chế. Mày cứ ra đấu tay đôi, kéo cho nó thấm mệt thì càng tốt, phá được cây đao của nó thì càng ngon. Tao sẽ khiến nó mất tập trung.”

Vừa dứt lời, Phan Xích liền nhanh chóng chạy về phía ngôi làng mỏ. Hàn Lưu Phong cũng lập tức đuổi theo, nhưng liền bị Đỗ Nhân chặn lại.

“Chậc! Ngươi định bỏ qua ta thật sao? Hà cớ gì lại trở nên vội vã như vậy?” Hắn chĩa đao về phía trước, nhếch mép cười. “Tên đó có gì mà ta không có sao? Một món đồ nào đó trong túi của hắn chăng?”

Câu nói của Đỗ Nhân như đâm trúng tim đen của Hàn Lưu Phong, khích hắn nổi điên lên. Tên nhân tộc dẻo miệng này lại bồi thêm một c��u nữa.

“Bình tĩnh nào, ngươi làm như sắp bị ông già xử lý ấy. Hay là nhớ mẹ mà vội vàng về sớm vậy? Trước đây ngươi còn bình tĩnh làm thơ cơ mà?” Hắn khẽ cười, tay dần đưa đao vào thế thủ.

Hàn Lưu Phong đã bị chọc đến cùng cực, hắn vung đao, lườm nguýt đối thủ. “Ngươi khích sai người rồi đấy.”

6 tiếng trước bình minh, Huyết Nguyệt bắt đầu mờ dần.

Hai chiến binh, một ma một nhân, tay cầm đao nhìn thẳng vào nhau. Tiếp đó, chúng cùng lao lên, tay nắm chắc vũ khí, ra đòn liên tiếp.

Đỗ Nhân tụ Khí vào đao, phóng ra những đường chém xé gió liên tiếp. Hàn Lưu Phong nhanh nhẹn, lách sang một bên để né, rồi tiếp tục hóa thành khói đen đi xuyên qua đường chém tiếp theo, trước khi phóng một nhát chém máu để chặn nhát cuối cùng từ Đỗ Nhân. Rồi hắn lao vào tầm cận chiến.

“Huyết Hải!” Hàn Lưu Phong rút máu của Đỗ Nhân qua Hồng Ma Ấn, triệu hồi một biển máu đỏ tươi. Hắn lại đưa tay lên cao, gọi ra nhiều con sóng máu lớn đánh về phía đối thủ, trước khi tự mình vung đao để ép Đỗ Nhân vào thế tiến thoái lưỡng nan. Ho���c ít nhất, hắn nghĩ như vậy.

Đỗ Nhân không hề nao núng, cất đao đi và hứng trọn những đợt sóng máu, khiến cơ thể hắn bị nghiền tan nát. Hàn Lưu Phong nhất thời ngỡ ngàng, hứng trọn đợt tấn công của kẻ địch chỉ để bị hủy diệt, tên nhân tộc này chắc chắn không hề bình thường. Tuy nhiên, với cơ thể đã nát như tương, tên này chắc chắn không thể phản kháng lại được nữa rồi. Thế là hắn liền dừng lại, đi qua Đỗ Nhân để tiếp tục đuổi theo Phan Xích. Nhưng hắn lại lập tức rơi vào bẫy. Đỗ Nhân tưởng chừng như đã chết lại hồi phục ngay phía sau, bất ngờ vung đao tấn công, chém nát vụn Huyết Luyện Đao của Hàn Lưu Phong dễ dàng như cắt bơ.

“Đi đâu mà vội vàng vậy?” Đỗ Nhân, toàn thân đầy máu me, dần dần phục hồi cơ thể lại. Hắn nhìn tên quỷ rồi cười nhẹ. “Ngươi đang hơi phân tâm đấy! Muốn lấy lại đồ lắm hả?”

Hàn Lưu Phong không nói gì. Hắn đã nhận ra rằng dù kỹ thuật hay sức mạnh của mình đều vượt trội hơn đối thủ, nhưng Đỗ Nhân dường như không thể chết dưới những đòn tấn công của hắn. H��n nữa, vũ khí đã bị phá hủy khiến hắn hiện tại tay không tấc sắt, chỉ có thể dùng Ngự thuật và quyền cước để chiến đấu, vô cùng bất lợi trước thanh đao dài của Đỗ Nhân. Dường như hắn cũng đã đoán được lý do vì sao Phan Xích lại để tên này đấu với hắn, vậy nên điều tốt nhất hắn phải làm bây giờ chính là tránh xa Đỗ Nhân và tập trung khống chế Phan Xích để lấy lại pháp bảo, điều mà có lẽ sẽ dễ dàng hơn.

Vừa dứt lời, Hàn Lưu Phong liền phóng lên trời, đôi cánh mọc ra, đập mạnh phóng vút đi về phía làng.

Đỗ Nhân cũng mau chóng chạy theo, nhằm giữ một khoảng cách nhất định và không ngừng gây áp lực lên Hàn Lưu Phong.

5 tiếng trước bình minh, Huyết Nguyệt dần mất đi màu đỏ thẫm.

Cuối cùng hắn cũng tìm thấy Phan Xích. Hàn Lưu Phong lao xuống chặn đường.

“Hừ! Ngươi giỡn đủ rồi đấy, đồ của ta, tất cả sẽ thuộc về ta.” Hàn Lưu Phong nói.

“Ồ, vậy thì ta có cái này cũng là của ngươi đây!” Phan Xích đáp, rồi ném một nắm vàng về phía Hàn Lưu Phong. Đống vàng đốt cháy lá chắn bóng tối của hắn, đ��ng thời làm suy giảm năng lực của hắn.

“Vàng! Ngươi làm sao biết được điều này?” Hàn Lưu Phong lập tức lùi lại trước khi lá chắn bị ăn mòn hoàn toàn, hắn liền nhận ra sự nguy hiểm của đối thủ trước mặt.

“Quan sát một tí, để ý một chút là sẽ biết ngay thôi. Lũ dân làng ở đây khi nhìn thấy ấn trên người ta thì liền rải vàng khắp nơi, miệng không ngừng nói rằng ngươi sẽ đến. Vì thế, ta đoán đây chính là cách chúng chống lại việc bị ngươi tàn sát, như ở chỗ ta thường có sự tích rải tỏi quanh nhà để chống ma cà rồng vậy.” Phan Xích nhếch mép cười. “Tất nhiên, có những nhà nghèo không có đủ vàng để rải xung quanh, vì thế ngươi vẫn sẽ vào được, ta đã thấy dấu tích ngươi để lại trong một căn nhà đó rồi. Không được sạch sẽ cho lắm phải không?”

“Hừ! Thông minh, thực sự là thông minh đấy! Người thông minh như thế này, sống không thọ đâu!” Hàn Lưu Phong gằn giọng.

“Ồ! Vậy sao? Ngươi có muốn thử xem không?” Phan Xích đưa tay ra hiệu khiêu khích.

Bản văn này thuộc sở hữu trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free