(Đã dịch) Đường Về Nhà - Chương 46: Trấn áp tội phạm
Thành bang Viêm Thủ.
“Đã dọn dẹp sạch sẽ hết chưa? Nhớ là không bỏ sót bất kỳ kẻ nào trên năm tuổi, còn lại thì bắt làm tù binh. Diệt cỏ tận gốc, không để sót lại bất kỳ mầm mống nào có khả năng gây nguy hại đến Liên Bang.” Họa Tâm Phượng ra lệnh cho quân lính Liên Bang tàn sát toàn bộ người trong thành bang Viêm Thủ. Cũng phải nói rằng đây chính là một trong những truyền thống lâu đời, bất kỳ bang phái nào vi phạm luật đủ nặng sẽ bị Chiến tướng đưa quân đến diệt chủng. Ngoài Viêm Thủ ra, trong Đồng bằng Lam Thủy trước đó cũng đã có bang Thần Sơn bị diệt vong hoàn toàn do vi phạm luật chiến tranh và khiến bang Lục Mộc bị tàn sát. Bản thân Họa Tâm Phượng lại không hoàn toàn đồng ý với việc tàn sát cả một bang phái khi tông môn đứng đầu bang phái đó vi phạm luật Liên Bang, vì cô cho rằng người dân trong thành không liên quan đến những chuyện đó. Tuy nhiên, cô chỉ có thể yêu cầu những người cầm đầu Liên Bang cho phép giữ lại trẻ em dưới năm tuổi khi buộc phải tàn sát các bang phái thuộc Đồng bằng Lam Thủy, khu vực mà cô vừa được bổ nhiệm làm chiến tướng gần ba năm trước.
Trong khoảng thời gian này, Họa Tâm Phượng đã không ngừng truy tìm tên ác quỷ Hàn Lưu Phong để đưa hắn ra trước pháp luật vì những tội ác hắn gây ra ở nhiều khu vực của Liên Bang. Thế nhưng, mọi cố gắng đều không có kết quả khi tên Ma tộc này luôn dễ dàng luồn lách qua hoặc đánh bại những đội tuần tra hay thám tử đang lùng bắt hắn. Vì thế, việc hắn lộ diện trong một sự kiện lớn ở Đồng bằng Lam Thủy chính là manh mối rõ ràng nhất để truy đuổi, và thật may mắn làm sao khi Họa Tâm Phượng cũng có trách nhiệm phải có mặt tại đây. Cô tin chắc rằng một khi Hàn Lưu Phong di chuyển đến thành bang Địa Long, hắn sẽ nán lại đôi chút để tàn sát người dân như một trò tiêu khiển, và điều này sẽ cho cô thời gian để bắt kịp hắn sau khi hoàn thành xong trách nhiệm ở Viêm Thủ.
Đối với Họa Tâm Phượng, luật lệ của Liên Bang chính là công lý, và cô sẽ không ngần ngại xuống tay với những kẻ dám vi phạm nó. Tuy nhiên, người dân vô tội không thể bị liên lụy, và cũng vì thế mà ưu tiên của cô luôn là giảm thiểu thương vong không cần thiết và bảo vệ dân thường. Chính vì nguyên tắc này mà những nhiệm vụ của Tâm Phượng thường trở nên khó khăn hơn, thậm chí nhiều lần gây nguy hiểm cho chính vị nữ tướng. Đã có nhiều tin đồn rằng Họa Tâm Phượng từng một mình chống chọi với một con Hắc Kỳ Lân trong khi buộc toàn bộ binh lính phải cùng người dân di tản, tất cả là vì cô không muốn bất kỳ ai phải chịu thương tích hay thiệt mạng khi cùng cô chiến đấu. Điều đó có thực hay không vẫn còn là một ẩn số, nhưng toàn bộ những quân lính tham gia vào nhiệm vụ đó đều nói rằng con mãnh thú kia không còn xuất hiện gần đó nữa, và Họa Tâm Phượng đã sống sót bước ra khỏi trận chiến với vài chiếc xương sườn gãy và một vết cào lớn trên mắt. Từ đó danh tiếng của cô nổi lên như cồn, vết cào của Hắc Kỳ Lân trở thành một biểu tượng, đến mức khi chiếc mũ giáp của cô được sửa lại, phần bị cào nát đã được đúc lại bằng Quỷ Thiếc, khiến nó nổi bật lên mỗi khi xuất hiện trên chiến trường.
Một vị nữ tướng hùng mạnh như thế lại xuất hiện ở một nơi hẻo lánh như Đồng bằng Lam Thủy không rõ lý do. Có kẻ nói rằng nội bộ Liên Bang xảy ra lục đục nên đã điều cô đến đây để hạn chế quyền lực của một đối thủ, có người lại cho rằng cô được đưa đến để trực tiếp xử lý Hàn Lưu Phong do chiến tướng tiền nhiệm đã tỏ ra bất lực khi đối mặt với tên này. Nhưng thực tế thì bản thân H��a Tâm Phượng đã yêu cầu được chuyển vùng đến Đồng bằng Lam Thủy với mục đích của riêng cô, và nhiệm vụ xử lý tên Hoàng Tử Quỷ chỉ là một trong những trách nhiệm mà Liên Bang giao phó khi cô nhậm chức ở vùng này.
“Thưa chủ tướng, thành bang Viêm Thủ đã được dọn dẹp sạch sẽ, nhưng tên quý tử của gã chưởng môn, Lưu Vương Thần, đã trốn thoát.” Một tên lính bước lên báo cáo.
“Quân ta xuất hiện trong thành, quân Địa Long bao vây phía ngoài, hắn có thể đi hướng nào?”
“Thưa, trong khi lùng soát các công trình thuộc về tông môn, quân lính đã phát hiện ra một đường hầm bí mật dẫn về phía Bắc.”
“Phía Bắc sao?” Họa Tâm Phượng nhíu mày, trầm tư nhìn về phía trước. “Về phía Bắc là dãy Kim Sơn, hắn không thể vượt qua bằng đường bộ được. Trừ phi… hắn hướng đến thành trì của Đường Gia, hay tàn tích của bang Thần Sơn. Thành bang Thần Sơn nằm trong một khe núi, đó là đường duy nhất vượt qua Kim Sơn mà không phải leo núi hay bay qua. Còn Đường Gia, họ là một gia tộc thường xuyên giao thương với các Bang phía Bắc, vì thế ch��c chắn sẽ có Phi Thuyền, hoặc có thể họ đã đào một con đường ngầm để thuận tiện vận chuyển hàng hóa xuyên Kim Sơn. Nếu hắn lên được một trong những Phi Thuyền đó, thì chúng ta sẽ cần gọi viện trợ mới có thể đuổi kịp hắn.”
“Vậy ta phải ngăn hắn tiếp cận hai nơi ấy.” Tên lính nói. “Thần sẽ sắp xếp quân lính từ các đồn phía Bắc chặn đứng khe núi ở Bang Thần Sơn, còn phía Đường Gia, xin chủ tướng hãy dàn xếp.”
“Làm nhanh đi, ta sẽ gửi thư đến Đường Gia và cho quân lính tuần tra mọi con đường dẫn đến đó, có lẽ chúng sẽ không từ chối một yêu cầu nhỏ đến từ Liên Bang đâu.” Họa Tâm Phượng nói. “Sau tên này, sẽ đến lượt Hàn Lưu Phong và bọn Huyết Trích Đảng phải đứng ra nhận tội trước Liên Bang.”
Vài giờ sau.
“Tất cả nghe đây.” Họa Tâm Phượng đứng trước binh lính và nói. “Các ngươi hãy tiếp tục tiến về phía Bắc, kiểm soát mọi ngóc ngách trên các con đường dẫn đến Kim Sơn. Bằng cách này chúng ta sẽ ép Vương Thần phải liên tục di chuyển về phía đội tuần tra ở phía Bắc, rồi quây hắn lại v�� tóm gọn. Không cần phải gấp gáp, mấu chốt là khiến hắn nhận ra mình đang bị truy đuổi và buộc phải di chuyển gấp rút, không có cơ hội chuẩn bị hay nghỉ ngơi, từ đó trở thành một con mồi yếu ớt.” Nói xong, cô lên ngựa. “Hãy cứ theo kế hoạch mà làm. Ta sẽ truy bắt Huyết Trích Đảng và sẽ không trực tiếp tham gia nhiệm vụ này, vì thế các ngươi phải tự hoàn thành nó thật tốt.”
Họa Tâm Phượng lập tức di chuyển về phía thành bang của Địa Long để đuổi theo Hàn Lưu Phong, nhưng chưa đi được bao xa liền chạm mặt bốn tên còn lại của Huyết Trích Đảng, những kẻ đang dọn dẹp chiến trường phía ngoài thành bang Viêm Thủ.
“Người của Liên Bang muốn truy bắt bọn ta sao? Lại còn dám đến đây một mình thì ngươi cũng to gan lắm đấy.” Dạ Nguyệt Ảnh, tay lăm lăm con dao găm, chĩa về phía Họa Tâm Phượng và gằn giọng đe dọa.
“Cẩn thận lời nói của ngươi, ta chỉ có lệnh bắt sống Hàn Lưu Phong, còn toàn bộ đám lâu la các ngươi, ta có thể tùy ý xử tử.” Vị nữ tướng cũng không chịu thua kém, liền xuống ngựa và rút trường thương sau lưng, rồi bắt đầu tiếp cận Dạ Nguyệt Ảnh.
“Hừ, thay vì bỏ chạy thì ngươi lại tiếp cận ta sao?” Dạ Nguyệt Ảnh nói. “Ngươi không thấy có bao nhiêu quân lính Địa Long đã gục ngã khi chống lại bọn ta sao?”
“Ta không thể xử lý ngươi nếu không đến gần được.” Họa Tâm Phượng nói, tiếp tục chậm rãi tiến lên, ngọn thương của cô bùng lên ngọn lửa rực sáng. “Các ngươi đã giết bao nhiêu người, tàn sát bao nhiêu thành bang, tội của các ngươi, theo luật Liên Bang mà nói, vô cùng đáng chết!”
Cô liền vung thương, lao nhanh về phía hắn, đôi chân cô phóng ra hai luồng lửa, tăng tốc như một hỏa tiễn.
“Dạ Thuật: Sương Đêm.”
Chỉ với một cử động nhẹ, Dạ Nguyệt Ảnh biến mất trong màn đêm sâu thẳm, để lại một làn sương mỏng lơ lửng. Tiếp đó, làn sương tan vỡ, phóng ra vô vàn phi đao từ bốn phía.
Họa Tâm Phượng nhất thời bị bất ngờ, không kịp đỡ một phi đao cứa ngang qua mũ giáp của cô, nhưng tất cả phi đao còn lại đều bị một đòn xoáy thương chặn đứng.
“Không hổ danh là Dạ Nguyệt Ảnh, thoắt ẩn thoắt hiện. Nhưng trò mèo này của ngươi không thể ngăn được ta đâu.”
“Nhật Quang Hạ.”
Hướng vũ khí lên trời, Họa Tâm Phượng phát ra một luồng nhiệt năng và quang năng khổng lồ bao trùm lấy bản thân, chiếu sáng cả một khu vực như lúc chính ngọ vậy. Dạ Nguyệt Ảnh liền lập tức bị lộ diện, hắn phản ứng mạnh với ánh sáng từ chiêu thức của Họa Tâm Phượng như thể hai mắt đang bị đốt cháy, không ngừng gào thét và dùng hai tay che kín mặt. Khi chiêu thức hết hiệu lực, hắn đã không còn đứng dậy nổi, chỉ còn biết bò lê dưới đất và rên rỉ.
“Lũ Dạ Nguyệt Ma đều rất ghét mặt trời, vì thế chiêu thức này bình thường chỉ là để khống chế tạm thời kẻ địch, nay lại trở thành thứ để thanh tẩy các ngươi.” Họa Tâm Phượng bắt đầu tiếp cận Dạ Nguyệt Ảnh, cây thương lăm lăm trong tay, chuẩn bị ra đòn kết liễu. “Đồng Bằng Lam Thủy sẽ không còn chịu sự quấy phá của các ngươi nữa! Chính ngươi sẽ là minh chứng đầu tiên!”
Tức thì, vị nữ tướng liền bị tấn công từ phía sau. Một nhát chùy giáng mạnh vào sau đầu cô khiến chiếc mũ giáp vỡ tan thành nghìn mảnh, đồng thời làm cô lảo đảo ngã xuống. Chắc chắn là Huyết Cuồng Ma đã đến hỗ trợ đồng bọn của hắn.
Nhìn những mảnh vỡ của mũ giáp, cô lại không khỏi ngạc nhiên. Chiếc mũ này có thể chống lại cả sức mạnh của Long tộc dễ dàng, nay lại vỡ vụn như thủy tinh trước một nhát chùy của m���t t��n Ma tộc.
“Họa Tâm Phượng. Một chiến tướng lừng danh như vậy đứng trước mặt mà ta lại không biết hay sao?” Dạ Nguyệt Ảnh từ từ đứng lên và nói. “Mục đích của ta chưa bao giờ là đánh tay đôi với ngươi, trang bị của ta không cho phép điều đó. Nhưng chỉ cần ta phi trúng đao, thì giáp trụ của ngươi sẽ đủ giòn để các bằng hữu của ta xử lý ngươi. Tiếc thật, chỉ được mỗi cái mũ, nhưng nhìn thấy được dung nhan của ngươi cũng là một bước khởi đầu tốt rồi.”
Họa Tâm Phượng không trả lời, đầu óc cô đang xoay vòng, cả thính giác và thị giác đều gần như không hoạt động.
“Hừ, choáng rồi à? Ta cứ tưởng ngươi phải mạnh hơn thế cơ.” Huyết Cuồng Ma cười khinh bỉ. “Nếu ả đã mất khả năng chống cự, chúng ta có thể chơi đùa một chút đấy.”
“Không!” Một giọng nữ vang lên. “Hàn Công tử đã dặn rồi, bất kỳ kẻ nào cũng có thể đem làm bao cát, riêng con nhỏ này phải giết nhanh diệt gọn.”
Tử Thần Đỏ cùng Hắc Kiếm Vũ phía sau bước tới. Chúng không nói nhiều, lập tức bắt tay vào việc.
“Lấy đầu ả ta, chúng ta sẽ được thưởng lớn.” Hắc Kiếm Vũ lạnh lùng nói, rồi ả liền đạp lên lưng Họa Tâm Phượng và ghì chặt hai tay cô. Tử Thần Đỏ rút liềm ra kề vào cổ vị nữ tướng.
“Chết đi!” Ả kéo mạnh liềm hòng cắt đầu Họa Tâm Phượng. Tuy nhiên, ngoài dự đoán của cả bọn, chiếc liềm sắc bén lại không thể cắt đứt đầu cô. Bởi lẽ, cô đã kịp thời triệu hồi Hỏa Ảnh và đặt nó ngay dưới mình để chặn lưỡi liềm. Thứ mà Tử Thần Đỏ cắt trúng chính là phần cổ của Hỏa Ảnh, và tất nhiên nó không hề hấn gì nhờ độ cứng cáp vốn có.
“Khoan đã! Ả vẫn còn tỉnh! Tránh ra mau!” Dạ Nguyệt Ảnh, kẻ duy nhất thấy rõ được Hỏa Ảnh và đôi mắt đang mở toang của Họa Tâm Phượng, lập tức cảnh cáo đồng minh. “Ả chặn được đòn kìa!”
Ngay lập tức, Hỏa Ảnh vung tay bắt lấy lưỡi liềm và ném văng Tử Thần Đỏ cùng lưỡi liềm bay ra xa, tiếp đó quay lại chặn đòn của Hắc Kiếm Vũ, trong khi Họa Tâm Phượng cố gắng đứng dậy đối đầu với Dạ Nguyệt Ảnh.
“Hừ, lũ Tiên tộc đúng là dai như đỉa mà.” Dạ Nguyệt Ảnh rít l��n trong tức tối. Hắn biến mất vào màn sương và ném phi đao vào Họa Tâm Phượng, tất cả đều găm trúng bộ giáp của cô.
“Nhật Quang Hạ.” Vị nữ tướng lại bắt đầu soi sáng xung quanh, đẩy lùi những thành viên còn lại của Huyết Trích Đảng và phát hiện ra được Dạ Nguyệt Ảnh. Tuy nhiên lần này cô đã vô cùng quyết đoán, rút đoản kiếm bên hông và ném thẳng về phía hắn lúc tên này còn đang choáng váng. Lưỡi kiếm xuyên thẳng vào giữa trán và bắt đầu thiêu đốt toàn bộ cơ thể của tên Ma tộc bất hạnh.
Huyết Cuồng Ma nhìn thấy đồng minh bị sát hại, cũng gầm lên mà lao đến, trong tay lăm lăm chiếc chùy máu, vung liên tục nhằm đập nát đối thủ. Những đòn tấn công dồn dập của tên này buộc Họa Tâm Phượng phải lùi lại và di chuyển tránh né đòn liên tục mà không thể dừng lại để nhặt lại cây thương vẫn nằm dưới đất. Bất đắc dĩ, cô đành phải dùng phép gọi nó trở về tay để đỡ một đòn của tên cuồng ma.
Tuy nhiên, thật không may cho vị nữ tướng, đòn đánh của Huyết Cuồng Ma tuy đã bị chặn, nhưng lực của nó đã đẩy cô lùi về sau, đúng vào tầm hoạt động của Tử Thần Đỏ, kẻ mà lập tức phóng lưỡi liềm nối với dây xích quấn chặt lấy cổ Họa Tâm Phượng, trói nghiến cả tay chân cô lại. Trong lúc ngạt thở, cô đã vô thức làm rơi cây thương một lần nữa để dùng hai tay cố gắng nới lỏng phần xích quanh cổ ra. Huyết Cuồng Ma nhân lúc đó liền tung một đòn mạnh, vung chùy đập vào bụng Họa Tâm Phượng, nghiền nát phần giáp thân vốn đã bị làm giòn bởi phi đao của Dạ Nguyệt Ảnh. Cơn đau khiến cô lập tức ngã khuỵu xuống đất, nôn ra máu. Không những thế, Tử Thần Đỏ càng siết chặt dây trói hơn, và Họa Tâm Phượng cảm thấy sự sống đang dần rời bỏ mình.
Tuy nhiên, trong tình huống nguy cấp, bản năng sinh tồn đã thúc giục cô làm mọi cách để sống sót. Cả cơ thể cô bỗng dưng bùng cháy lên, khiến toàn bộ đám Ma tộc ở đó bị choáng mắt bởi một nguồn sáng mạnh. Nhân lúc chúng đều bị mù, Họa Tâm Phượng nhanh chóng rút Hỏa Ảnh ra khỏi trận chiến với Hắc Kiếm Vũ, kéo nó về tấn công Tử Thần Đỏ từ sau lưng. Ả Ma tộc bất ngờ khi thấy nắm đấm của Hỏa ��nh xuyên qua ngực mình, không kịp định thần trước khi nhận ra mình đang dần bị thiêu đốt từ bên trong. Và cứ thế, cơ thể ả đã biến thành tro bụi trong chớp mắt.
Họa Tâm Phượng tháo dây xích khỏi cổ, sau đó hít một hơi thật sâu để lấy lại hơi thở và nhanh chóng lùi xa khỏi Huyết Cuồng Ma, đồng thời nắm lấy thương và ném nó cho Hỏa Ảnh.
Hắc Kiếm Vũ nhận thấy kẻ địch đang quay lưng về phía mình, liền nhanh chóng tung một đòn đâm. Tuy nhiên, Họa Tâm Phượng lại tránh sang một bên, khiến mũi kiếm chỉ trúng vào vai trái mà không tổn hại bất kỳ nội tạng quan trọng nào bên trong. Tiếp đó, cô liền tụ nhiệt vào tay, chạm vào lưỡi kiếm nằm ngang khiến nó mềm đi rồi bẻ cong xuống. Hắc Kiếm Vũ sau khi cố gắng rút kiếm ra không được thì định buông tay tháo chạy, nhưng Họa Tâm Phượng đã kịp rút mũi giáo sau lưng và tung “Nhật Quang Hạ” một lần nữa, khiến ả và cả Huyết Cuồng Ma cùng bốc cháy. Nhân cơ hội, vị nữ tướng nhanh chóng quay lại đâm mũi giáo vào mặt ả, đồng thời điều khiển Hỏa Ảnh dùng thương chặt đầu Huyết Cuồng Ma.
Xác chết của bọn Dạ Nguyệt Ma bắt đầu bốc cháy thành tro, Họa Tâm Phượng dùng Hỏa Ảnh rút thanh kiếm đang găm chặt vào vai ra, rồi ngã xuống đất, thở dốc không ngừng.
Toàn bộ nội dung trong chương này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, kính mong quý độc giả tôn trọng bản quyền.