Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Về Nhà - Chương 30: Đụng độ trong mỏ linh thạch.

“Muội muội, ngươi nhìn này, tất cả đều là linh thạch thượng phẩm, tinh thể của chúng trong suốt như pha lê vậy. Ta tin chắc rằng Đường lão gia sẽ hài lòng về mỏ này lắm đấy!” Đường Mặc nói, ánh mắt không ngừng lướt qua những viên linh thạch sáng rực rỡ xung quanh.

“Khoan đã, phải nói là chính quyền của bang Địa Long chắc chắn sẽ không đời nào cho phép chúng ta khai thác cạn kiệt mỏ này mà không phải nộp thuế cho chúng.” Vu Môn nói.

“Tất nhiên, nhưng ngươi đừng quên mọi thứ đều đã nằm trong dự tính cả rồi. Họ cho phép chúng ta khai thác, đổi lại chúng ta sẽ trả thuế và thiết lập một tuyến đường giao thương với họ, đôi bên cùng có lợi mà thôi.” Đường Mặc trả lời. Hắn bước vào trung tâm hang động, nơi có một hồ nước nhỏ đang phát sáng. “Linh Khí tích tụ trong nước rất cao, có lẽ chính nó đã tạo ra những nhũ Linh thạch thượng phẩm này. Tuy nhiên, theo lẽ thường, tất cả các sinh vật xung quanh cũng sẽ bị ảnh hưởng và biến thành quái vật chứ? Ta cảm thấy có gì đó không đúng. Trong bí cảnh này, chỉ có duy nhất con Địa Xà lúc nãy là quái thú cỡ lớn, nhưng lượng Linh Khí ở đây chắc chắn đủ để tạo ra nhiều hơn thế nữa.”

“Đúng vậy, Linh Khí nơi đây đã tạo ra rất nhiều quái thú, thế nhưng chúng ta đã tiêu diệt sạch cả rồi.” Một giọng nói vang lên khiến Đường Mặc giật mình quay lại. Đó là Xích Mặc. Hắn chưa hề rời khỏi bí cảnh như bọn họ vẫn tưởng. Hơn nữa, lần này, khí tức t��a ra từ hắn hoàn toàn là thù địch, và hắn đã dùng mặt nạ che kín cả mũi và miệng.

“Các ngươi nghĩ một động linh thạch lớn thế này, với lượng Linh Khí dồi dào sản sinh mỗi ngày, lại có thể vô chủ hay sao? Sai rồi! Nơi này từ lâu đã thuộc về Hội Thợ Săn. Chúng ta đã tìm ra nó và tiêu diệt đám quái vật tồn tại bên trong, sau đó khai thác một phần Linh thạch. Tuy nhiên, chúng ta nhận ra rằng, lượng Linh Khí khổng lồ trong hang động này đã biến nó thành một nơi sản sinh quái thú. Chỉ cần mang những con vật nhỏ đến, dìm chúng vào hồ nước này, chúng ta đã có thể tạo ra vô số quái thú cỡ lớn. Chúng có giá trị còn cao hơn cả đống linh thạch phát sáng kia, và chúng ta sẽ săn chúng. Ngươi nghĩ tự nhiên mà lãnh thổ của bang Địa Long lại có nhiều quái thú đến vậy sao? Không, tất cả đều do chúng ta tạo ra. Chúng ta cũng đã tung tin đồn về một bí cảnh vô chủ để dẫn dụ những kẻ như các ngươi đến đây cống nạp Linh Căn cho cái hang này. Nhờ vậy, cả bang Địa Long mới không thể nghi ngờ nguồn gốc của đám quái thú và cách chúng ta kiếm tài nguyên.�� Xích Mặc giải thích tất cả mọi thứ. Hắn dường như khá chắc chắn rằng cả ba người trước mặt mình sẽ không thể rời bí cảnh này mà sống sót. “Nghe đủ rồi, giờ thì các ngươi phải c·hết thôi, đừng chống cự vô ích.” Nói rồi, hắn dùng tay còn lại bẻ gãy một chiếc răng nanh của con Địa Xà đã c·hết, cắm mạnh vào lưỡi hái rồi rút ra. Một dòng nọc độc đặc quánh từ chiếc răng nanh chảy thẳng vào lưỡi hái của Xích Mặc, thấm đều khắp phần lưỡi. Ngay sau đó, hắn liền lao đến t·ấn c·ông Vu Môn, kẻ đang đứng gần nhất.

Vu Môn, một đệ tử của bang Địa Long với khả năng phòng thủ cực mạnh, đã lập tức dựng tường đá, chặn đứng đòn chém từ lưỡi hái của Xích Mặc. Tuy nhiên, hắn không hề hay biết mình vừa tự đào mồ chôn cho chính mình. Khi vũ khí của gã thợ săn va chạm với tường đá, sự ma sát đã tạo ra một tia lửa. Tia lửa này lập tức kích hoạt nọc độc Địa Xà trong lưỡi hái, khiến nó bùng nổ, ăn mòn hoàn toàn tường đá và đồng thời sản sinh ra một làn khí độc. Xích Mặc tất nhiên đã chuẩn bị từ trước, hắn trang bị mặt nạ phòng độc với màng lọc thảo dược trước khi t·ấn c·ông. Nhưng Vu Môn thì không hề hay biết, vì thế, khi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, hắn đã hít phải một lượng lớn khí độc.

Nọc độc lập tức phát huy tác dụng, hệt như khi bị Địa Xà cắn trúng. Tầm nhìn của Vu Môn mờ đi, các cơ bắp của hắn bắt ��ầu co giật ngoài tầm kiểm soát. Việc hít phải một lượng lớn còn khiến phổi và cổ họng hắn bị ăn mòn nghiêm trọng, máu không ngừng trào ra, tắc nghẽn đường hô hấp của hắn. Xích Mặc không đợi lâu hơn. Hắn phải nhanh chóng kết liễu kẻ địch này trước khi Đường Huyên và Đường Mặc kịp ra tay cứu viện. Vì thế, hắn vung lưỡi hái, lao lên chém đôi Vu Môn với tốc độ vượt xa mắt thường. Đường Mặc thậm chí còn chưa kịp tiếp cận để đỡ đòn, còn Đường Huyên thì lại càng không kịp đưa ra quyết định hành động tiếp theo trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó.

“Hừ! Ngươi nghĩ g·iết được Vu Môn là đã xong sao? Đối với một kẻ không có tu vi như ngươi, thì ngươi cũng khá mạnh đấy, nhưng chưa đủ để đánh bại tộc nhân Đường gia đâu.” Đường Mặc nói. “Chính Đường Mặc ta sẽ dùng Huyền Trọng Kiếm đánh bại ngươi!” Hắn một tay cầm thanh đại kiếm, chỉ thẳng về phía Xích Mặc. “Muội muội, yểm trợ cho ta.”

Nói rồi, gã thiếu niên họ Đường vung Huyền Trọng Kiếm, t·ấn c·ông tên thợ săn đang đứng trước mặt.

“Thủy Lưu Tr��m!”

Lưỡi kiếm của Đường Mặc được bao phủ bởi dòng nước, bộ pháp của hắn như dòng nước đang cuộn chảy nhịp nhàng, giúp cho mỗi đòn chém ra càng mạnh mẽ hơn sau mỗi lần vung kiếm. Hắn liên tục t·ấn c·ông Xích Mặc, hòng phá vỡ thế thủ rồi tung đòn kết thúc, và với sự hỗ trợ từ những Thuỷ Liên Đạn của Đường Huyên, hắn đã gần như thành công. Tuy nhiên,…

Không hề có bất kỳ dấu hiệu hay âm thanh nào báo trước. Một thanh miêu đao bất ngờ từ trên trần hang động rơi xuống, cắm thẳng vào đầu Đường Mặc, khiến hắn c·hết ngay lập tức. Sau đó, nó tiếp tục đục sâu xuống đất, ngập đến nửa lưỡi đao mới dừng hẳn.

“Cái quái?!” Xích Mặc hoàn toàn bất động, sững sờ trước cảnh tượng vừa diễn ra trước mắt.

Đường Huyên hét lớn. “Ngươi! Ngươi dám g·iết ca ca của ta?!” Cô ta điều khiển dòng nước trong ao nhỏ, trực tiếp hất Xích Mặc văng ra xa. Sau đó, cô tạo ra hàng loạt mũi tên nhọn bằng nước, nhắm thẳng vào hắn.

Bỗng nhiên, từ phía trên trần mỏ linh thạch vang lên một t·iếng n·ổ lớn, khiến trần hang sụp đổ và tạo thành một lỗ hổng thông lên phía trên. Từ lỗ hổng đó, hai thanh niên nhảy xuống. Ánh mắt chúng đảo khắp nơi, quan sát xung quanh. Một tên tóc đen, mặc phục trang màu trắng, tay phải đeo găng kim loại hở ngón. Tên còn lại tóc xám, trang phục màu xanh lam, trên hai cổ tay hắn mang hai chiếc vòng kim loại. Đó là Đỗ Nhân và Phan Xích. Chúng đã dùng lựu đạn để mở đường xuống mỏ linh thạch, cốt để lấy lại thanh miêu đao vừa vô tình g·iết c·hết Đường Mặc.

Phan Xích nhìn quanh một lúc, lập tức thấy thanh đao đang cắm sâu vào cái xác bị xẻ đôi của Đường Mặc. Hắn lộ vẻ kinh tởm nhẹ trên mặt, nhưng vẫn thản nhiên đưa tay rút đao ra. Sau đó, hắn ung dung lấy một cái khăn cũ, lau sạch cả tay lẫn thanh đao, hoàn toàn phớt lờ Đường Huyên đang trợn tròn mắt nhìn mình chằm chằm.

“Chậc, thật là xui xẻo.” Hắn tặc lưỡi, đưa thanh đao đã lau sạch cho Đỗ Nhân, rồi tiện tay vứt luôn cái khăn qua vai. “Vẫn chưa bị hỏng hóc gì đâu người anh em, mày đút pin vào là dùng vẫn tốt.”

“Các ngươi… các ngươi chính là kẻ đã ném thanh đao xuống đây ư?!” Đường Huyên nói, giọng cô đứt quãng bởi những tiếng nấc và hơi thở dốc. Có lẽ việc nhìn thấy ca ca mà cô hằng ái mộ phải c·hết tức tưởi ngay trước mắt đã ảnh hưởng không nhỏ đến tâm lý và cảm xúc của cô.

“Hửm?” Đỗ Nhân quay lại khi nghe thấy giọng nói của cô. “Người vừa c·hết kia là thân nhân của cô nương sao? Chúng ta thành thật xin lỗi, đây chỉ là một t·ai n·ạn ngoài ý muốn vô cùng đáng tiếc.” Hắn nói.

“Cả hai người các ngươi ngay cả linh căn cũng không có, vậy mà dám g·iết người của Đường gia, ta sẽ liều c·hết với các ngươi để rửa mối nhục này!” Đường Huyên hét lớn.

“Khoan đã, cô nương à, chúng ta có thể giải quyết chuyện này mà không cần dùng đến b·ạo l·ực có được không?” Phan Xích nói, hai tay hắn đưa ra phía trước, ý muốn ngăn cản Đường Huyên t·ấn c·ông. Tuy nhiên, cô ta hoàn toàn phớt lờ lời hắn, trực tiếp phóng hàng trăm Thuỷ Đạn về phía hắn. Các Thuỷ Đạn bắn xuyên qua cơ thể Phan Xích, rồi cắm sâu vào đất, khiến hắn mất thăng bằng và lùi lại. Nhưng hắn nhanh chóng đứng vững, và phục hồi hoàn toàn các vết thương tưởng chừng như có thể g·iết c·hết một người bình thường. Những lỗ thủng trên cơ thể Phan Xích do Thuỷ Đạn tạo ra, dù là trên đầu, giữa ngực hay trên tứ chi, đều lành lại như chưa hề bị t·ấn c·ông. Chỉ có điều, bộ trang phục màu xanh của hắn đã bị hư hỏng nặng. Đường Huyên không thể tin vào mắt mình. Kẻ trước mặt cô chỉ là một phàm nhân không hề sở hữu linh căn hay ma pháp, vậy mà hắn lại có khả năng hồi phục mạnh mẽ như Dạ Nguyệt Ma. Điều này, đối với một thiếu nữ trẻ người non dạ như cô, thực sự là quá sức tưởng tượng, khiến cô không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng.

“Con mẹ nó...” Phan Xích khẽ lẩm bẩm. “Bộ trang phục đang đẹp thế này mà ngươi dám phá hỏng. Thôi được rồi, ngươi muốn chơi cứng chứ gì?” Hắn quay sang Đỗ Nhân và ra hiệu. “Lên đi mày, anh em mình chơi nó!”

Đỗ Nhân nghe vậy, liền đút pin vào thanh miêu đao, cầm lấy nó bằng cả hai tay, chuẩn bị t·ấn c·ông.

Hãy cùng truyen.free khám phá thêm những diễn biến ly kỳ của câu chuyện này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free