Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đuổi Theo Ánh Bình Minh - Chương 3: Chapter 3: bạn cùng lớp

" Tớ là Trần Linh đây"

Nghe tới tên này Trần Nhật Minh liền nhớ tới cô bạn lớp phó của mình. Cô nàng có mái tóc ngắn cùng đôi mắt kín đen dày, đôi mắt có quần thâm vẻ mặt luôn có phần chán nản. Cái người luôn ghét phiền phức nhưng cũng là người giải quyết phiền phức cho lớp.

Là thật sự là cậu ấy sao ??

" Lớp.. Lớp Phó"

Đã lâu không nghe xưng hô như vậy. Cô ấy có chút ngạc nhiên. Cô nghĩ rằng từ bản thân sẽ không còn nghe câu đó nữa. Chỉ một lời nói, kéo cả một vùng ký ức. Cảm xúc bồi hồi dân lên, cô ấy nở một nụ cười chân thành với Trần Nhật Minh.

" Tớ đây"

Trong cảm xúc bồi hồi, vì bản thân gặp được người quen ở thế giới xa lạ. Hai người thân thiết cùng ngồi trên chiếc giường, bắt đầu nói chuyện với nhau. Cậu đã hỏi cô ấy rất nhiều về vụ tai nạn thiên thạch ấy, về việc cô ấy sống lại như thế nào? thành phố này là sao ? .... Thật là nhiều câu hỏi, dù đôi khi có vài câu hỏi của Trần Nhật Minh cô ấy không trả lời được.

Cô ấy nói rằng sao vụ tai nạn đó thì mở mắt ra chính là cảnh cô mới được sinh ra lần nữa, mẹ cô sinh cô ấy không được bao lâu thì mất vì mất máu quá nhiều. Cô chỉ mới chào đời mà người ấy đã ra đi. Dù vậy trước khi chết bà ấy vẫn cố gắng ôm lấy cô ấy, bàn tay rung rẫy của người đó chạm nhẹ nhàn vào má cô. Cô ấy nói bà ấy rất xinh dù ốm yếu và nhếch nhác vì mới sinh nhưng nụ cười của bà lại đẹp tựa như lưu ly dưới ánh mặt trời. Mẹ đã cô ấy một cái tên đó là Nhật Linh, mặt trời sáng lung linh trên bãi cỏ. Đó chính là tên bà ấy đã đặt cho cô với mong muốn vô cùng tốt đẹp. Và sau đó tui được mẹ nuôi nhận và nuôi lớn. Cô ấy vẫn cố gắng sống theo cái tên mà mẹ đã đặt, sống lạc quan nhất có thể.

Dẫu vậy cuộc sống rất là khó khăn bởi nơi này chỉ có hai loại người cơ bản. Đó là kẻ thống trị và kẻ bị thống trị. Những điều lệ vô lý, tàn nhẫn và tham lam không ngừng ăn mòn sự sống của những kẻ bị thống trị. Dù không cam tâm, dù oán hận bọn họ tới tận xương tủy nhưng chả ai dám phản kháng. Bởi bọn thống trị có sức mạnh của ma pháp, thứ sức mạnh đấy được cho là sức mạnh của thần linh. Có thể hủy diệt tất cả.

Còn cô ấy, dù sống ở nơi này 16 năm. Cô vẫn phải cố gắng né tránh, chui lủi để tránh đụng trúng những kẻ tầng lớp quý tộc đấy. Cố gắng làm việc để sinh tồn. Trần Nhật Minh khẽ nhìn bàn tay chai sần của lớp phó trong lòng đau sót không thôi. Đáng lẽ bàn tay ấy chỉ nên cầm cây bút mà thôi, bàn tay đã từng rất thon gọn mà cầm phấn giảng bài cho cả lớp nghe. Mà giờ lại chay sạn theo tháng ngày.

Và rồi cô ấy nói nơi mà chúng tôi đang ở là kỹ lâu. Lúc đầu cậu tưởng bản thân nghe nhầm nhưng đây là sự thật.

Cô ấy nhìn Trần Nhật Minh xong nhìn ra ngoài cửa sổ nói " Nhật Minh cậu không cần kinh ngạc vậy đâu, tớ sẽ cho cậu đi xem thế giới bên ngoài như thế nào.Để rồi cậu sẽ nhận ra có thân thể để bán là điều tốt đẹp. Thế giới này thật quá tàn nhẫn "

Trần Nhật Minh nhận ra ánh mắt màu hổ phách đó đã không còn ánh sáng. Cậu cũng nhìn theo cô ấy mà nhìn ra cửa sổ, ngoài cửa sổ chính là bầu trời rộng lớn và rồi cậu hiểu cô ấy đang nhìn gì.

Là Tự Do ...

Cô ấy cũng hỏi Trần Nhật Minh rằng cậu đã đến đây như thế nào? Làm sao lại trôi dạt trên sông ? Cậu chỉ kể đại khái cho cô ấy rằng bản thân sau vụ tai nạn ấy liền ở nơi này. Đi tìm người sống thì bị hai người, một ốm một mập bắt vào cung điện và gặp người được cho là Vua. Khi cậu nói điều ấy, tôi thấy ánh mắt cô ấy có sự đảo động nhưng nhanh chóng thu hồi.

" Vậy cậu Cậu làm sao thoát được vậy."

" Tớ á, tớ đã dùng bàn tay này đục vào mắt ông ta đấy. Mạnh tới nỗi mà ông ta không mở mắt được luôn ấy "

Vừa nói Trần Nhật Minh vừa diễn đạt ra tư thế chọt mắt , Linh kế bên nghe tôi nói vậy cũng không ngừng mà nhịn cười. Nhìn cô ấy cười, cậu cũng cảm thấy được an ủi. Thế giới này thật nguy hiểm, nếu có cơ hội vẫn nên cố gắng tạo niềm vui cho bản thân và người xung quanh. Cậu lại bắt đầu kể tiếp.

" Sau đó tớ bị thứ gì đó bay ra từ chiếc gậy của ông ta đánh ngất, có lẽ là ma pháp mà cậu nói tới. Còn chuyện sau này thì tớ không biết chắc là tớ bị bọn lính ném xuống sông cho chết chìm nhưng tớ mạng lớn được cậu cứu. "

Cô ấy gật đầu như hiểu hết mọi chuyện cậu liền thở phào. Chuyện sống lại sau khi bị quái vật ăn là chuyện tuyệt đối không thể nói với người khác. Dù đó là người quen đi chăng nữa.

Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện. Cô ấy đã căn dặn cậu hãy nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai khi trời sáng sẽ dẫn Trần Nhật Minh đi xung quanh để thích ứng hiện tại. Và cô ấy sẽ xin mẹ nuôi để cậu được ở lại đây.

Nhật Minh khẽ cảm ơn Linh, cô ấy cười rồi bước ra một cái tiêu soái.Sau đó cậu leo lên giường nằm ngủ. Cậu nhìn trần nhà vẫn không thể ngủ được, mỗi lần nhắm mắt là cảnh tượng bản thân bị chết khi bị thiên thạch rơi xuống hay là bị bọn quái vật ăn thịt tôi từng chút từng chút một. Và rồi cậu để ý tới một điều.

Tại sao bản thân là nguyên bản xuyên qua, còn cô ấy lại là xuyên qua tới lại là trẻ sơ sinh !!

Câu hỏi thật sự khiến Trần Nhật Minh có chút nhức nhức đầu. Là bản thân mình có điểm gì đó khác Trần Linh à. Nhưng không phải hai đứa đều chết cùng lúc à. Lý do gì lại khiến hai đứa khác biệt như vậy?

Trần Nhật cứ như thế mà suy nghĩ lung tung để rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.

Khi mặt trời chỉ vừa hé những ánh sáng đầu tiên của ngày mới. Thì cánh cửa phòng vốn không chắc chắn bị mở ra.

" Để ta xem thằng nhóc khốn kiếp nó như thế nào."

" Chủ mẫu, đợi đã. Để con giải thích xíu. "

" Chủ mẫu bình tĩnh. Nghe tiểu Linh giải thích đã"

Tiếng cửa đập cùng tiếng la oan oan. Cùng tiếng ngăn cản khiến Trần Nhật Minh ngay lập tức tỉnh dậy. Chưa kịp biết chuyện gì xảy ra thì cậu bị lôi xuống giường. Tiếp đến là từng gậy không ngừng quất xuống. Dù rất nhanh bị ngăn lại nhưng lực đạo của mấy gậy đó thật không nhỏ. Và thế là vừa mở mắt liền nhắm mắt lại tiếp.

" Nó ngất luôn rồi nè. Yếu vậy? "

" CHỦ MẪU" Trần Linh khẽ mỉm cười, giọng trầm khàn nói " Ngài nghe con giải thích nhé."

----------------

" Hóa ra là cậu nhường phòng mình cho tớ nên khi thấy cậu ngủ ở ngoài nên mẹ à lộn chủ mẫu mới đánh tớ à. Bà ấy còn nghĩ tớ là kẻ gian xảo độc á, lừa cậu để chiếm tiện nghi" Trần Nhật Minh nhìn trần nhà mà trong lòng lại vô cùng ấm ức. Hắn đâu có biết gì đâu mà bị đánh oan.

" Đại loại là thế" Trần Linh thành thật nói.

" Cậu mặc bộ này vô đi. Tớ thấy hai chúng ta hình dáng khá giống nhau. Mặc đồ của tớ chắc vừa. " Cô đưa cho Trần Nhật Minh một bộ váy có màu nâu, dài đến mắc cá chân. Dây đai được bện bằng sơ của cây cỏ.

Trần Nhật Minh nhìn trang phục rồi nhìn Trần Linh bằng ánh mắt tha thiết " Lớp phó cậu thật sự không có đồ cho nam à "

Ánh mắt hổ phách ấy nhìn Trần Nhật Minh một cách thích thú.

" Ở đây chỉ có đồ nữ thôi, cậu mà không mặc thì cứ ở truồng đi. Với lại tớ thấy cậu mặc rất đẹp nha. "

Trần Nhật Minh ngay lập tức suy sụp tinh thần. ' Không ngờ có một ngày bản thân phải mặc nữ trang để đi ra ngoài.'

Trần Linh khá hưởng thụ biểu cảm bất lực của Trần Nhật Minh. Nhưng cuối cùng trong lòng vẫn muộn phiền điều gì đó.

" Cậu mặc nhanh đi. Tớ sẽ dẫn cậu đi gặp mọi người. Hãy cố gắng để tồn đây, thế giới này khắc nghiệt hơn cậu nghĩ rất nhiều."

Trần Nhật Minh cũng không khỏi chạnh lòng. "Liệu chúng ta có thể quay về không. Tớ thật sự rất muốn về nhà. "

Một câu hỏi không có câu trả lời.

................

Ngôi nhà bình thường ở đây đều làm bằng đất sét đặc biệt ở đây. Chỉ có hoàng cung là được xây bằng gạch.

' Thật giống ngôi nhà cũ của ngoại ghê '

Theo hành lang đi xuống, Trần Nhật Minh cùng Trần Linh gặp một người phụ nữ có khuôn mặt ưa nhìn,làn da ngăm đen chắc khoẻ, thân hình đầy đặn có trước có sau. Cô khẽ hất mái tóc ngắn màu vàng của mình rồi nhìn Trần Nhật Minh nói.

" Thật là một chàng trai xinh đẹp ghê.Sao có muốn thử với chị không."

Trần Nhật Minh nghe vậy lập tức cứng đờ, khẽ nhìn Trần Linh. ' SOS, bà chị này nói chuyện thẳng thắn vậy. Nghe mà muốn trốn, mình mới 16 17 tuổi thôi đó. '

Cô khẽ thở dài " Chị ba, dù cậu ấy trắng trẻo ngon miệng thì chị cũng không ăn được đâu. Em chỉ dẫn cậu ấy đi làm quen thôi"

Chị ba nhìn cô một lúc rồi khẽ bật cười " Đừng lo, chị chỉ giỡn thôi mà. Thôi chị đi giặt đồ đây, nhớ trông kĩ bạn nhỏ này nha. Coi chừng bị bắt đi đó"

Trần Nhật Minh, kẻ nghe hết đoạn hội thoại đầy mập mờ đó mà trong lòng chấn động vô cùng. Lớp phó nghiêm túc bình thường của mình đâu rồi, cái người luôn ghét mấy đứa nói bậy bạ ấy.

Trần Nhật Minh không khỏi chấn động. Và có nhận thức mới về lớp phó của mình.

Trần Linh tạm biệt chị ba, khi quay đầu lại thì thấy Trần Nhật Minh đang bị hóa đá.

" Bị gì vậy?" Cô nghi hoặc hỏi

" À, không có gì " Trần Nhật Minh vội vàng nói.

Nhật Linh tiếp tục dẫn theo Trần Nhật Minh đi gặp chủ mẫu. Vừa đi vừa giới thiệu với cậu về nơi này.

" Nơi này trừ tớ và cậu có 5 người, chủ mẫu và 4 người chị em của tớ. Thật ra, bọn tớ đều là những đứa trẻ bị vứt bỏ. Được chủ mẫu thương tình mà nhận nuôi. Người hồi nãy gặp là chị ba của tớ, cô ấy tính tình khá thẳng thắn nhưng khá hiền. Chị cả thì đang làm việc cho một quý tộc gắn đây. Chị hai đang đang dưỡng thương ở nhà. Chị ấy cũng là người giúp cậu ngăn cản chủ mẫu sáng nay. Chị ba thì phụ trách giặt đồ cho quý tộc. Chị tư thì làm khuân vác. Tớ thì ở nhà phụ mọi người. Thật ra, tớ còn có em gái nữa, chỉ là hiện mất tích rồi."

" Không đi tìm à?"

" Không thể tìm "

Câu trả lời ngắn gọn mà tràn ngập sự nặng nề.

------------

Danh sách lớp

1 Trần Nhật Minh

2 Trần Linh

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free