(Đã dịch) Dược Thần - Chương 937:
- Dừng tay!
Đúng lúc này, một tiếng nói như sấm sét vang vọng trên không, một thân ảnh bay vút lên bầu trời.
Người ấy chính là Địch Á Tư đại trưởng lão, hắn xúc động nhìn xuống những binh sĩ đang giao tranh bên dưới.
- Kẻ địch đã đầu hàng, chúng ta chiến thắng, chúng ta đã thắng rồi! Đừng giết nữa, chúng ta đã thắng rồi!
Địch Á Tư lớn tiếng quát, không hiểu vì sao trong khoảnh khắc chiến thắng này, sống mũi hắn chợt cay cay.
- Chúng ta thắng rồi!
- Thắng rồi…
- Ha ha, thắng rồi…
Theo tiếng quát lớn của Địch Á Tư, rất nhiều binh sĩ Hỗn Loạn Lĩnh đều dừng tay, miệng thì thào, nước mắt không tự chủ được chảy xuống.
Chiến thắng này thật không dễ dàng chút nào!
Đã hơn một năm trôi qua, cuộc chiến giữa Nam vực Thập Tam Vương Quốc và Hỗn Loạn Lĩnh đã kéo dài hơn một năm, bốn vị tổng chỉ huy cấp bậc Hoàng Linh Sư của đối phương đều đã tử trận. Một chiến thắng huy hoàng như thế này, đây quả là lần đầu tiên.
- Địch Á Tư đại nhân, không biết hai vị đại nhân đột nhiên đến là...? Nếu có thể, xin hãy cho chúng ta được tạ ơn các ngài một chút!
Đột nhiên, trong đám người có một vị quan quân lớn tiếng hô.
- Đúng vậy, hãy để chúng ta tạ ơn một chút...
Những binh sĩ còn lại đều đồng loạt reo hò.
- Kiệt Sâm đại nhân...
Khóe mắt Địch Á Tư chợt đỏ hoe, giờ khắc này không thể kìm nén được, ánh mắt chợt nhòe đi.
- Kiệt Sâm đại nhân! Là Kiệt Sâm đại nhân! Kiệt Sâm đại nhân của Hỗn Loạn Lĩnh đã trở về, người đã trở về cứu vớt Hỗn Loạn Lĩnh chúng ta!
Địch Á Tư xúc động lớn tiếng hô to.
- Kiệt Sâm đại nhân...
- Cái gì? Là Kiệt Sâm đại nhân ư?
- Hắn là Kiệt Sâm đại nhân sao?
Trong đám binh sĩ bên dưới, không ít người bật tiếng kinh ngạc nghi hoặc, ngay sau đó đưa mắt nhìn lên hai thân ảnh trên bầu trời. Giọng nói vốn khựng lại một thoáng, đột nhiên...
- Ầm...
Toàn bộ không gian trong chớp mắt liền sôi sục.
- Kiệt Sâm đại nhân!
- Kiệt Sâm đại nhân!
- Kiệt Sâm đại nhân!
Toàn bộ vùng hoang dã lập tức vang lên tiếng hoan hô như sấm sét, âm thanh hoan hô kinh thiên động địa ấy quanh quẩn rất lâu trên không trung, sau đó hội tụ thành một luồng, vọt thẳng lên trời, chấn động cả đất trời.
Do tướng sĩ Nam vực Thập Tam Vương Quốc đầu hàng, Hắc Nham Thành nhanh chóng được đội ngũ Hỗn Loạn Lĩnh thu dọn. Bên trong thành, không ít phòng ốc vẫn còn cháy dở, tường đổ nát, một cảnh tượng vô cùng ngổn ngang.
Nhưng trên mặt toàn bộ binh sĩ Hỗn Loạn Lĩnh đều tràn ngập niềm vui sướng, họ nhanh chóng dọn dẹp thành trì hỗn loạn.
Tại Hắc Nham Thành, trong phòng khách rộng lớn của phủ thành chủ, Kiệt Sâm, Lạc Khố Ân, Địch Á Tư và Bỉ Lợi Thì đang ngồi trên ghế.
Là trung tâm hành chính lớn nhất của thành trì, sau khi Hắc Nham Thành bị tấn công và phá vỡ, tuy đã bị cướp bóc một phen nhưng hư hại cũng không quá nghiêm trọng. Địch Á Tư đã phái người quét dọn sơ sài một lượt, coi như khá sạch sẽ.
- Kiệt Sâm đại nhân, cuối cùng người cũng đã trở về! Người vừa đi đã xa nhà hơn sáu năm, mọi người đều rất nhớ người!
Trong đại sảnh, Địch Á Tư đại trưởng lão nhìn Kiệt Sâm, xúc động cất tiếng.
- Ta cũng không ngờ vừa đi đã lâu đến thế. Trước đây, sau khi trở về, ta gia nhập Linh Dược Sư Tháp, một lòng tu luyện cho đến tận bây giờ!
Kiệt Sâm lên tiếng nói.
- Chuyện người gia nhập Linh Dược Sư Tháp, chúng ta đều đã nghe Lôi Nặc đại nhân nói qua, nhưng vì sao người lại quay trở về?
Địch Á Tư nghi hoặc.
- Hiện tại ta đang đảm nhiệm chức Hội trưởng Linh Dược Sư Công Hội tại Luân Đa hành tỉnh của Tái Luân Đế Quốc. Vốn định quay về thăm mọi người một chút, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy!
Nói tới đây, sắc mặt Kiệt Sâm đột nhiên trở nên âm trầm:
- Địch Á Tư, hiện tại tình hình Hỗn Loạn Thành thế nào rồi? Phụ thân ta đâu? Vì sao Nam vực Thập Tam Vương Quốc lại xâm lược Hỗn Loạn Lĩnh của chúng ta?
Từ miệng của Thản Phổ Nhĩ, đoàn trưởng Cuồng Sư Mạo Hiểm Đoàn, Kiệt Sâm chỉ lờ mờ nghe được tin tức Nam vực Thập Tam Vương Quốc xâm lược Hỗn Loạn Lĩnh. Về chuyện cụ thể thì người kia cũng không nắm rõ, hiện tại gặp mặt Địch Á Tư, Kiệt Sâm muốn hỏi cho rõ chi tiết.
- Kiệt Sâm đại nhân, Nam vực Thập Tam Vương Quốc xâm lược Hỗn Loạn Lĩnh chúng ta chủ yếu là vì muốn cướp đoạt Linh Dược Sư. Đại nhân đã thành lập Hiệp hội Linh Dược Sư, bồi dưỡng một lượng lớn Linh Dược Sư cho Hỗn Loạn Lĩnh, khiến Nam vực Thập Tam Vương Quốc vô cùng thèm muốn. Ta cùng Bỉ Lợi Thì đã dẫn đầu binh sĩ phương Bắc Hỗn Loạn Lĩnh chống cự đội quân tấn công của Nam vực Thập Tam Vương Quốc. Đã hơn mười ngày chúng ta chưa quay về Hỗn Loạn Thành, nên tình hình cụ thể chúng ta cũng không rõ ràng...
- Về phần Lôi Nặc đại nhân, ngay từ đầu người đã tu luyện trong Tử Vong Mê Cung. Một năm trước, Lôi Nặc đại nhân tấn cấp Đế Linh Sư Bát Giai Trung Cấp và có ra ngoài, sau đó lại trở về bế quan. Chúng ta sợ quấy rầy nên chuyện Hỗn Loạn Lĩnh xảy ra chiến tranh cũng chưa báo cho người biết. Nhưng hơn mười ngày trước, khi ta và Bỉ Lợi Thì rời khỏi Hỗn Loạn Thành, A Cơ Mễ Đức đại nhân thấy tình hình nguy cấp nên đã để Thái Sâm tộc trưởng đi Tử Vong Mê Cung thông báo cho người. Hiện tại chắc người đã quay về Hỗn Loạn Thành rồi...
Địch Á Tư thuật lại tình hình Hỗn Loạn Thành cho Kiệt Sâm.
- Lần này, đội ngũ của Nam vực Thập Tam Vương Quốc do Hoàng Linh Sư Thất Giai Cao Cấp Toa Lãng của Bắc Địch Vương Quốc dẫn đầu, còn có hơn mười Hoàng Linh Sư khác. Với thực lực của Lôi Nặc đại nhân, cho dù đội quân của Thập Tam Vương Quốc đánh tới Hỗn Loạn Thành cũng hoàn toàn có thể ngăn cản. Điều ta sợ nhất chính là Thập Tam Vương Quốc sau khi thấy thực lực của Lôi Nặc đại nhân sẽ điều động Đế Linh Sư Bát Giai ra tay.
- Đệ nhất cao thủ của Thập Tam Vương Quốc là Sử Lai Mỗ, một Đế Linh Sư Bát Giai Cao Cấp, nhưng còn có vài Đế Linh Sư Trung Cấp và Đê Cấp khác. Nếu bọn họ toàn bộ xuất động, tuy Lôi Nặc đại nhân là Đế Linh Sư Trung Cấp nhưng chỉ có một mình, ta e rằng căn bản khó lòng ngăn cản được...
Địch Á Tư vẫn chưa biết rằng hiện tại Sử Lai Mỗ cùng đồng bọn cũng đã tiến tới tiền tuyến.
- Cái gì? Đế Linh Sư Bát Giai Cao Cấp ư?
Kiệt Sâm đứng phắt dậy, trong đôi mắt toát ra vẻ lo lắng:
- Không được rồi, ta phải lập tức quay về Hỗn Loạn Thành!
Màn đêm buông xuống, hai người Kiệt Sâm và Lạc Khố Ân cũng không dừng lại. Trong ánh mắt tiễn biệt của Địch Á Tư và Bỉ Lợi Thì, họ rời khỏi Hắc Nham Thành, hướng thẳng tới Hỗn Loạn Thành.
Hỗn Loạn Lĩnh, Hỗn Loạn Thành.
Tòa thành trì khổng lồ giống như một con cự thú hoang dã nằm ngay trung tâm Hỗn Loạn Lĩnh. Tường thành cổ kính xa xưa, bề mặt đen sẫm như đúc từ thép rèn, lấp lánh ánh kim loại, tạo cho người ta cảm giác áp bức nghẹt thở, cùng với một khí tức sát phạt vô cùng nồng đậm.
Là thành trì trung tâm phồn hoa nhất Hỗn Loạn Lĩnh, lượng người tụ tập nơi đây mỗi ngày đạt đến con số khổng lồ, khiến đường phố vô cùng náo nhiệt.
Nhưng hôm nay, tòa thành trì phồn hoa tấp nập ấy giờ phút này dòng người lại thưa thớt lạ thường. Từng người đi đường đều mang thần sắc vội vã, không khí vô cùng căng thẳng, trong mơ hồ có một loại cảm giác áp bức như bão táp sắp ập đến.
Mọi quyền lợi và bản dịch trọn vẹn của thiên truyện này đều thuộc về truyen.free.