Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dược Thần - Chương 348:

Bọn Khắc Lạp Lạp gần như không dám tin vào mắt mình. Mặc dù linh lực đình trệ, linh thức khô cạn, La Nạp Đức dù sao vẫn là một Hoàng Linh Sư thất giai trung cấp, lại còn là Thổ hệ Linh Sư, cường độ thân thể của hắn tuyệt đối không phải là thứ mà Thiên Linh Sư tứ giai như Kiệt Sâm có thể lay chuyển.

M��c dù lúc trước Kiệt Sâm đã chế tạo ra Hoàng cấp linh dược tề, nhưng Đái Mẫu Lặc cùng những người khác là ai cơ chứ? Bọn họ đã sớm nhìn ra thực lực chân chính của Kiệt Sâm từ những dao động linh lực trên người hắn, rốt cuộc cũng chỉ là Thiên Linh Sư tứ giai mà thôi.

Song cảnh tượng trước mắt lại khiến bọn họ cảm thấy có chút không chân thật. Trong Lĩnh vực Cấm Linh, Kiệt Sâm, một Thiên Linh Sư tứ giai, lại có thể đánh bay Thổ hệ Hoàng Linh Sư thất giai trung cấp La Nạp Đức dễ dàng như vỗ ruồi, thực sự khiến bọn họ kinh hãi đến mức khó hiểu.

Bên cạnh, trên mặt La Nạp Đức xuất hiện một vết bàn tay đỏ ửng như máu, sưng tấy đến mức khó tin. Hắn giãy giụa bò dậy, ánh mắt lạnh băng, chăm chăm nhìn vào Kiệt Sâm.

– Ngươi...

Ánh mắt hắn tràn đầy phẫn nộ, đồng tử chuyển thành một mảng đỏ ngầu, khóe miệng rỉ máu càng khiến biểu cảm của hắn thêm phần dữ tợn.

Hắn thân là Hoàng Linh Sư thất giai trung cấp, một trong ba truyền thuyết cường đại nhất Hỗn Loạn Chi Lĩnh, hiệu xưng tồn tại vô địch trong Hỗn Loạn Chi Lĩnh, chưa bao giờ bị sỉ nhục như vậy. Bị một Thiên Linh Sư tứ giai đánh bay, lại bị bọn Đái Mẫu Lặc nhìn thấy, hắn hận không thể đào một cái lỗ để chui xuống đất.

Kiệt Sâm mặt đầy bình thản, nhưng ánh mắt nhìn La Nạp Đức lại có thêm một tia khinh miệt.

– Tiểu tử muốn chết.

Ánh mắt Kiệt Sâm, triệt để chọc giận La Nạp Đức đang hổ thẹn. Hắn rống lên một tiếng giận dữ, cả người như một con linh thú hình người xông đến, ánh mắt bắn ra quang mang đáng sợ.

– Đi chết đi.

La Nạp Đức mấy bước đến trước mặt Kiệt Sâm, sát cơ lưu lộ trong mắt. Tay phải hắn biến thành chưởng đao hung hăng chém lên cổ Kiệt Sâm, tay trái tạo thành long trảo, trực tiếp chụp vào mặt Kiệt Sâm, định một chiêu đẩy Kiệt Sâm vào chỗ chết.

Những lời Kiệt Sâm vừa nói khiến hắn vô cùng phẫn nộ. Lúc này hắn không còn muốn có được thông tin gì từ Kiệt Sâm nữa, chỉ muốn xé tên tiểu tử đáng ghét trước mặt thành mảnh vụn.

– Quá chậm, cũng quá yếu.

Kiệt Sâm thần sắc bình tĩnh, khóe miệng nhếch lên một tia giễu cợt. Hai tay hắn vươn về phía trước, chụp lấy hai tay La Nạp Đức, dùng sức siết chặt, nhất thời truyền đến từng trận tiếng xương cốt vỡ vụn.

– Á!

La Nạp Đức thần sắc sầu thảm, miệng kêu lên đau đớn. Cơn đau khiến trán hắn nhất thời lấm tấm mồ hôi, mặt mày dữ tợn, sắc mặt trắng bệch.

– Không thể nào... không thể nào...

Đau đớn trên người cũng không thể nào bằng được chấn động tâm linh. Hắn vốn dĩ cho rằng cái tát vừa rồi, chỉ là vì hắn chưa thích ứng được với môi trường bên trong Lĩnh vực Cấm Linh, nhất thời sơ suất mà thôi.

Nhưng đòn vừa rồi hắn đã dùng toàn lực, vậy mà vẫn bị Kiệt Sâm dễ dàng hóa giải. Trong lòng đột nhiên hắn cảm thấy vô cùng hoảng sợ.

Đây là lần đầu tiên đối diện với Kiệt Sâm, trong lòng hắn nảy sinh ý thoái lui.

Trên quảng trường, Đái Mẫu Lặc, Hách Bá Đặc, Khắc Lạp Lạp, Lý Căn, cả bốn người đều trợn tròn mắt, há hốc mồm, ánh mắt tràn ngập vẻ khó tin.

– Chát!

Ngay trong ánh mắt không thể tin nổi của La Nạp Đức, Kiệt Sâm lại giáng một cái tát mạnh lên má còn lại của La Nạp Đ���c.

Cả người La Nạp Đức một lần nữa lại bị vụt bay ra ngoài, miệng phun ra một ngụm máu tươi, nặng nề rơi xuống cầu thang, miệng không ngừng rên rỉ.

La Nạp Đức sợ hãi bò dậy, lướt xuống cầu thang, định xông ra khỏi phạm vi Lĩnh vực Cấm Linh.

Nhưng hắn vẫn chưa đi được hai bước, một đường nhân ảnh đã như điện xẹt đến trước mặt hắn.

Bàn tay của Kiệt Sâm tát rất có trình độ, mỗi một lần tát, đều vụt sang bên cạnh cầu thang, hoặc là vào sâu bên trong, chứ không phải vụt ra ngoài. Đó chính là để đề phòng việc La Nạp Đức bị đánh văng ra khỏi Lĩnh vực Cấm Linh.

– La Nạp Đức Đại Trưởng Lão, đã vào rồi, việc gì phải vội vàng rời đi như thế?

Kiệt Sâm nở một nụ cười nhàn nhạt, nhưng trong mắt La Nạp Đức, đó lại là ác quỷ đến từ địa ngục, cực kì đáng sợ.

– Kiệt Sâm Đại Sư...

Ánh mắt La Nạp Đức mang theo một tia khẩn cầu, cúi đầu nói.

Đột nhiên, cả người La Nạp Đức lướt đi như điện xẹt, hai chân như cối xay gió, vung động với tốc độ cực nhanh, đá thẳng lên đầu Kiệt Sâm.

Ánh mắt La Nạp Đức mang theo quang mang ngoan lệ, răng nghiến chặt. Chiêu này gần như đã dồn hết tất cả sức lực trên người hắn.

Cho dù linh lực và linh trí trong người đều đã biến mất, nhưng La Nạp Đức tin, cho dù là một tảng đá cứng, dưới một đòn này của mình, cũng tuyệt đối sẽ bị đá nát.

Kiệt Sâm ngẩng đầu, trong mắt lộ ra một tia khinh miệt nồng đậm. Đối diện với kình phong cường liệt cùng huyễn ảnh đang bao phủ lấy đầu mình, tay phải hắn chỉ nhẹ nhàng vung lên một cái.

Một đường huyễn ảnh bỗng nhiên hiện lên trong không trung.

– Bịch!

Trong tiếng nổ đì đùng, La Nạp Đức chỉ cảm thấy từ trên đùi mình truyền đến một cơn đau kịch liệt, toàn thân không kìm được run rẩy mấy cái, miệng phát ra những tiếng kêu thống khổ.

Trên thực tế, Kiệt Sâm chỉ là Thiên Linh Sư tứ giai sơ cấp. Lúc này cường độ thân thể của hắn đáng lẽ phải kém xa Hoàng Linh Sư thất giai trung cấp La Nạp Đức.

Nhưng Kiệt Sâm là ai?

Người khai mở kỹ thuật Linh Dược Học. Nếu bàn về kỹ xảo khống chế sức mạnh thân thể, hắn xưng thứ hai, thì cả đại lục không ai dám xưng thứ nhất.

Cho dù là trong hiện thực, hai bên sở hữu sức mạnh tương đương đối chiến với nhau, một là sát thủ chuyên nghiệp, một là Kiến Mỹ tiên sinh, e rằng Kiến Mỹ tiên sinh dưới tay sát thủ chuyên nghiệp, căn bản không đỡ nổi quá hai chiêu.

Nhưng ở Tư Đặc Ân đại lục, nếu so sánh Kiệt Sâm – người khai mở kỹ thuật Linh Dược Học và La Nạp Đức, khoảng cách giữa hai người còn khác biệt và khó lường hơn so với khoảng cách giữa sát thủ chuyên nghiệp và Kiến Mỹ tiên sinh.

Sau ba ngàn năm truyền thừa của dòng Bạo Lực Linh Sư, kỹ thuật thân thể lại mạnh như vậy. Đừng nói là một La Nạp Đức, cho dù lúc này có mười La Nạp Đức cùng nhau xông lên, cũng không thể chạm được vào một sợi lông trên người Kiệt Sâm.

– Tiểu tử thối...

La Nạp Đức ngẩng đầu, hai mắt đỏ ngầu như muốn phun lửa.

Đây là một loại cảm giác thất bại rất khó diễn tả. Hắn phẫn nộ đến muốn phát điên. Hắn có thể cảm nhận được, sức mạnh mà Kiệt Sâm sử dụng không quá lớn, nhưng mỗi lần hắn công kích, đều bị đối phương dễ dàng ngăn cản, hơn nữa còn bị phản công, khiến hắn khó mà tin nổi.

– Ngươi có thể mắng chửi thỏa thích, nhưng ta đảm bảo, đây là lần cuối cùng!

Kiệt Sâm ánh mắt lạnh lùng, thần sắc đạm mạc.

– Binh!

Chân hắn dẫm mạnh lên đùi La Nạp Đức, khéo léo dùng lực khiến xương ống chân La Nạp Đức "rắc" một tiếng, vỡ vụn.

Phụ thân mất tích khiến nội tâm Kiệt Sâm vô cùng kìm nén. Hắn chỉ muốn được phát tiết ra ngoài, và La Nạp Đức thật không may lại trở thành đối tượng để hắn trút giận.

La Nạp Đức chau mày, ánh mắt đầy phẫn nộ, hai hàm răng nghiến chặt, cố không để cho mình hét lên thành tiếng.

– Ngươi cũng cứng cỏi đấy, đáng tiếc, ngươi không nên chọc vào ta.

Kiệt Sâm mặt mày bình thản, lại một cước dẫm xuống.

Mọi bản quyền và tài nguyên văn học này đều thuộc về trang truyen.free, không nơi nào có thể sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free