(Đã dịch) Dược Thần - Chương 161:
Đến chết hắn vẫn không thể hiểu rõ, tại sao thanh trường kiếm truyền đầy linh lực của Thiên Linh Sư trong tay hắn lại không thể đâm xuyên qua ngực Kiệt Sâm. Ngay cả bức tường đá hoa cương dày vài mét cũng từng bị hắn đâm xuyên qua dễ dàng.
Hắn không cam lòng, chết không nhắm mắt!
Hắn nào có hay biết, với thực lực Linh Sư hiện tại của Kiệt Sâm, cường độ thân thể đã đạt đến mức độ khủng bố tột cùng; chỉ tính riêng cường độ thân thể thôi cũng đã sánh ngang với một Tôn Linh Sư cao cấp, gần bằng Hoàng Linh Sư. Thêm vào lớp linh lực phòng hộ cùng với việc Kiệt Sâm dùng hai tay kiềm chế, hắn chỉ là một Thiên Linh Sư, đương nhiên khó mà đâm xuyên.
Kiệt Sâm liều lĩnh chịu trọng thương, vì Tông Linh Sư phía sau sẽ đuổi tới ngay lập tức. Kiệt Sâm đã đánh chết hai gã Thiên Linh Sư, thể hiện sự tính toán cẩn trọng cùng với dũng khí phi thường của hắn.
Vút! Vút!
Kiệt Sâm vừa dùng một chưởng đánh chết gã Thiên Linh Sư kia thì hai đạo kiếm khí từ phía trước đã lao vút tới, chém thẳng vào đầu và trái tim hắn.
Sát khí cuồng bạo khiến Kiệt Sâm rợn tóc gáy, linh lực trong cơ thể hắn lập tức bạo phát, mặt đất đá dưới chân hắn tức khắc nứt toác, bụi mù bay tứ tán.
Keng!!!
Kiệt Sâm chỉ có thể chật vật lắm mới tránh được chỗ yếu hại, nhưng kiếm khí sắc bén hung mãnh vẫn hung hăng chém vào ngực hắn.
Máu tươi bắn ra, một vết thương dài và sâu lập tức xuất hiện trên ngực Kiệt Sâm, máu tươi chảy ròng ròng. Linh lực cuồng bạo như độc trùng gặm nhấm, nhanh chóng thẩm thấu vào ngũ tạng lục phủ, phá hoại cơ bắp, kinh mạch và toàn bộ thân thể Kiệt Sâm.
Tông Linh Sư quả nhiên không thể sánh bằng Thiên Linh Sư, một đòn mạnh đến không ngờ.
"Không tồi, không tồi, xem ra ngươi chỉ là một Linh Sư mà lại có thể đánh chết hai thủ hạ của ta. Đạo Linh Hoàn thứ nhất của ngươi hẳn là công kích tinh thần, còn đạo Linh Hoàn thứ hai dường như có thể tăng cường linh lực công kích. Bất quá cũng chỉ có vậy thôi."
Tông Linh Sư che mặt bằng vải đen chậm rãi đi tới, hắn cất tiếng lạnh nhạt, ánh mắt lạnh lùng như sói đói nhìn con mồi.
"Ai đã phái ngươi đến?"
Linh lực trong cơ thể Kiệt Sâm bắt đầu khởi động, linh dịch Trúc Thể từ Trọng Lực Thùy không ngừng tuôn vào, chữa trị cơ thể đang bị thương của hắn.
"Phải làm sao đây?"
Trong lòng Kiệt Sâm suy nghĩ nhanh chóng, cao thủ cấp bậc Tông Linh Sư ở vương quốc Áo Lan Đa đủ để trở thành đệ nhất cao thủ của một tòa thành thị, thực lực như vậy có thể xưng hùng ở biên giới, tung hoành khắp đại lục.
"Ha ha, cái này à..."
"Chết đi!!!"
Đột ngột, hai mắt Tông Linh Sư trợn trừng, hắn cất tiếng lạnh lùng, trường kiếm trong tay hào quang bắn ra bốn phía, từ trên không trung lao xuống như sao băng. Đối phó với Kiệt Sâm chỉ là một Linh Sư, không ngờ hắn lại dùng thủ đoạn tập kích bất ngờ.
"Linh Hồn Chấn Nhiếp!"
Ngay khi đối phương vừa ra tay thì công kích của Kiệt Sâm cũng bất ngờ phát động.
Là một Linh Dược Sư thuộc trường phái trọng kỹ thuật, linh thức của Kiệt Sâm sớm đã quan sát rõ ràng mọi chi tiết của đối phương, bất kỳ biến hóa dù nhỏ nhất trên cơ thể đối phương cũng đều bị Kiệt Sâm nắm rõ trong lòng bàn tay.
Linh Hồn Chấn Nhiếp hóa thành gợn sóng vô hình như tia chớp lướt tới vị Tông Linh Sư kia, một vòng bảo hộ vô hình từ trong cơ thể vị Tông Linh Sư kia cũng bung ra, chặn đứng Linh Hồn Chấn Nhiếp của Kiệt Sâm ở bên ngoài.
"Không ổn rồi!"
Sắc mặt Kiệt Sâm lập tức biến đổi, trên người đối phương có linh khí có khả năng miễn nhiễm công kích tinh thần lực, cho nên Linh Hồn Chấn Nhiếp không có tác dụng với hắn.
Ha ha...
Kẻ bịt mặt cười lạnh một tiếng, đôi mắt lóe lên hàn quang, trường kiếm trong tay lập tức nhắm thẳng vào đầu Kiệt Sâm mà chém xuống.
"Trọng Lực Không Gian!" Kiệt Sâm vội vàng lui lại phía sau, linh lực cường đại trong cơ thể nhanh chóng truyền vào Trọng Lực Thùy trên cổ tay. Trong phạm vi hai mét xung quanh Kiệt Sâm, trọng lực đột nhiên tăng lên gấp trăm lần.
Kẻ bịt mặt kia chỉ cảm thấy trường kiếm trong tay đột nhiên trở nên nặng ngàn cân, khó mà linh hoạt khống chế.
Mũi kiếm chật vật lắm mới chém tới trước ngực Kiệt Sâm, để lại trên ngực Kiệt Sâm một vết thương rất dài.
"Rầm!"
Kiệt Sâm xoay người tung ra một quyền giáng nặng nề lên ngực đối phương. Cảnh giới của Kiệt Sâm tuy không cao nhưng sau khi phục dụng Cuồng Bạo Linh Căn, lực lượng cơ thể hắn cũng vô cùng hung mãnh, cho nên một quyền này cũng đủ để đánh bay đối phương ra xa.
Một lọ dược tề không biết Kiệt Sâm lấy ra từ lúc nào, lập tức hóa thành một đạo lưu tinh bắn thẳng về phía đối phương.
Kiếm quang lóe lên, bình dược tề kia lập tức bị kẻ bịt mặt chém vỡ. Ngay khi bình dược tề bị chém vỡ, một lượng lớn chất lỏng màu xanh lá cây tỏa ra mùi tanh hôi nồng nặc, hóa thành sương mù bao phủ lấy kẻ bịt mặt.
"Độc ư?"
Kẻ bịt mặt khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc nhưng trong lòng lại không hề hoảng hốt chút nào. Hắn cố gắng ổn định thân hình, sau đó múa kiếm cực nhanh, thân thể xoay tròn, dùng kiếm quang bao bọc lấy toàn bộ cơ thể. Lúc này nhìn từ bên ngoài không thấy thân hình hắn đâu nữa, chỉ thấy một khối cầu tròn kín mít không kẽ hở.
Toàn bộ sương mù liền bị kiếm quang ngăn cản bên ngoài, không một chút nào lọt vào được người kẻ bịt mặt.
Kiệt Sâm xoay người lại, lao như tia chớp về phía một ngõ nhỏ gần đó. Hiện giờ đang là giữa ban ngày ban mặt ngay trong Vương thành của vương quốc Áo Lan Đa, chỉ cần Thành vệ quân phát giác thì dù đối phương có là Tông Linh Sư cũng không thể hành động dễ dàng được nữa. Hơn nữa, mục tiêu của đối phương chính là Kiệt Sâm, cho nên đối phương chắc chắn sẽ theo bản năng truy đuổi Kiệt Sâm mà không phải Vi Ân, nhờ vậy có thể phần nào bảo toàn được tính mạng của Vi Ân.
Quả đúng như Kiệt Sâm dự liệu, kẻ bịt mặt kia lập tức bật người lên không, chân đạp liên tiếp vài cái, đồng thời vung trường kiếm lên, chém xuống Kiệt Sâm.
Điều làm kẻ bịt mặt giật mình là khi hắn vung trường kiếm lên chém xuống thì thanh kiếm vốn vô cùng cứng rắn lại đột nhiên trở nên yếu ớt như đậu phụ, vỡ vụn ra thành từng khúc. Trong tay hắn thoáng chốc chỉ còn lại chuôi kiếm, một lượng lớn hơi trắng cùng với những tiếng xèo xèo từ trong những đoạn kiếm gãy nhanh chóng bốc lên, ăn mòn toàn bộ thanh kiếm.
Đám sương mù màu xanh lá cây kia không ngờ lại độc đến thế!
"Đáng chết..."
Kẻ bịt mặt không khỏi phẫn nộ gầm lên, đồng thời trong lòng cũng không khỏi khiếp sợ. Thanh trường kiếm của hắn không chỉ dùng thép rèn trăm lần mà thành, mà còn được khắc lên phù văn linh lực khiến nó trở thành một kiện linh khí cực kỳ hiếm gặp, nhưng không ngờ vừa tiếp xúc với chất độc màu xanh Kiệt Sâm phun ra đã bị ăn mòn hoàn toàn! Nếu như trên người hắn dính phải thứ thuốc độc đó thì...
Một tiếng xé gió mạnh mẽ truyền đến, kẻ bịt mặt vận lực, thoáng chốc đã hóa thành một đạo tàn ảnh như tia chớp đuổi theo Kiệt Sâm. Chỉ mấy bước nhảy, hắn đã đuổi kịp phía sau Kiệt Sâm, tay phải vung lên, linh lực cuồn cuộn chuyển động từ trên cao giáng xuống.
Bạn đang theo dõi nội dung độc quyền được thực hiện bởi đội ngũ truyen.free.