Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dược Thần - Chương 128:

Tiểu thư Yên Cơ sao lại đích thân ra đón thế này?

Kiệt Sâm cũng không ngờ Yên Cơ lại đích thân ra đón.

— Ha ha, Đại sư Kiệt Sâm quang lâm, sao Yên Cơ dám không đích thân nghênh đón chứ!

Nụ cười của Yên Cơ khiến cả đại sảnh bừng sáng hẳn lên.

Tất cả nhân viên ở đây, khi thấy tiểu thư đích thân ra nghênh đón và liên tục gọi thiếu niên kia là "Đại sư", không khỏi kinh sợ trong lòng. Họ bắt đầu xôn xao suy đoán: "Chẳng lẽ Kiệt Sâm là một vị vương tử của vương quốc sao?" Nhưng không đúng, hoàng thất đâu có vương tử nào tên Kiệt Sâm. Hơn nữa, tiểu thư còn gọi là Đại sư Kiệt Sâm. Vậy thiếu niên kia là một đại sư sao? Cũng không phải, hắn còn trẻ thế, sao có thể là đại sư được?

Kiệt Sâm cùng Cách Lôi, vừa cười vừa nói chuyện với Yên Cơ và Ba Đốn, chậm rãi bước vào trong đại sảnh đấu giá. Bên ngoài, đám người vẫn còn trợn mắt há mồm dõi theo.

— Tiểu thư Yên Cơ, đây là danh sách những tài liệu tôi cần, mong Thương hội Áo Lợi Phất có thể giúp tôi thu mua.

Trong văn phòng của Thương hội Áo Lợi Phất, Kiệt Sâm đưa cho Yên Cơ một tờ giấy ghi đầy đủ các tài liệu mà hắn đang cần.

Cách Lôi, người vốn đã nghi hoặc vì sao Yên Cơ lại gọi Kiệt Sâm là đại sư, lúc này thấy Kiệt Sâm tự mình viết ra một loạt tài liệu chi chít cả trang giấy, dù vốn tự nhận mình tài đại khí thô, cũng không khỏi toát mồ hôi hột.

Cách Lôi tuy không phải là Linh Dược Sư nhưng đối với những tài liệu Kiệt Sâm vừa viết ra kia cũng có chút hiểu biết. Mỗi loại đều là thứ có giá trên trời, đặc biệt khi thấy Kiệt Sâm viết ra một khối Linh hạch Lục giai thuộc tính kim, Cách Lôi thiếu chút nữa đã ngất xỉu tại chỗ.

Trước đó, khi nghe Kiệt Sâm và Yên Cơ bàn bạc chuyện mua bán trong đại sảnh đấu giá, Cách Lôi còn tự mãn nghĩ rằng, trước mặt một mỹ nữ như Yên Cơ, xuất ra năm mươi vạn Linh tệ thì thật tiêu sái biết bao. Nhưng sau khi nhìn thấy đống tài liệu Kiệt Sâm đưa ra, mọi mơ tưởng của hắn đều tan biến mất tăm.

Năm mươi vạn Linh tệ đừng nói là dùng để mua hết chỗ tài liệu Kiệt Sâm đưa ra, ngay cả một khối Linh hạch Lục giai kia cũng đã có giá trị gấp mấy chục lần con số đó rồi!

"Rốt cuộc nhị ca là người như thế nào đây?" Hành động gây chấn động của Kiệt Sâm tại luyện võ trường ngày hôm qua đã quá sức tưởng tượng đối với Cách Lôi, và những gì diễn ra hôm nay càng khiến hắn thêm kinh hãi.

— Những tài liệu này?

Yên Cơ nhận lấy danh sách tài liệu, cẩn thận xem xét một lượt rồi gật đầu nói:

— Không vấn đề gì, đa số dược liệu này trong Thương hội Áo Lợi Phất ta đều có, chỉ cần điều tới đây là được. Còn một số ít tài liệu cần hao tốn chút thời gian nhưng vấn đề cũng không lớn, chỉ có khối Linh hạch Lục giai thuộc tính kim này là ta không thể cam đoan được.

Kiệt Sâm khẽ gật đầu, hắn cũng biết sự khó khăn khi thu mua Linh hạch Lục giai của Linh thú. Tại cả Vương quốc Áo Lan Đa, ngoại trừ Đế Lâm được mệnh danh là đệ nhất Linh Sư của vương quốc, người đã đạt tới Hoàng Linh Sư Thất giai sơ kỳ, thì gần như không còn ai đủ thực lực để thu thập Linh hạch Lục giai. Hơn nữa, nếu là thuộc tính kim thì độ khó lại càng tăng cao!

— Vậy xin phiền tiểu thư Yên Cơ. Về phần tiền bạc, tổng giá trị của những dược liệu này cũng lên tới hơn nghìn vạn, tôi muốn dùng Linh dược tề có giá trị tương đương để đổi, không biết tiểu thư Yên Cơ thấy thế nào?

Trên người Kiệt Sâm cũng chỉ có một trăm vạn, mà đây còn là tiền đặt cọc mà Tiểu thư Yên Cơ đưa trước cho hắn.

— Đại sư Kiệt Sâm không cần khách khí như vậy, nếu là thứ Đại sư Kiệt Sâm cần thì Thương hội Áo Lợi Phất chúng tôi nhất định sẽ tận sức, tiền bạc tính sau.

Yên Cơ thẳng thắn đáp, đối với một Linh Dược Sư có thể phối chế ra Hồi Linh dược tề, nàng tin Kiệt Sâm hoàn toàn có khả năng chi trả số tiền này.

Số tiền hơn một ngàn vạn, nói bỏ ra là bỏ ra, khiến Kiệt Sâm cảm nhận được sự hào phóng của Yên Cơ. Tuy tài lực của Gia tộc Áo Lợi Phất khổng lồ, nhưng cũng không đến mức không cần tiền, hay hỗ trợ người khác thu mua đồ vật gần như không công như vậy.

Sau khi bàn bạc xong, Kiệt Sâm cùng với Yên Cơ và Ba Đốn trò chuyện thêm một lúc. Khi biết Kiệt Sâm là người của Gia tộc Thác Đức, Yên Cơ không khỏi cả kinh, thậm chí còn có chút nghi hoặc.

Gia tộc Áo Lợi Phất là đại gia tộc mạnh về tài lực trong tam đại gia tộc nhưng Gia tộc Thác Đức cũng là gia tộc mạnh về võ lực. Những tài liệu Kiệt Sâm lúc trước muốn tuy trân quý nhưng đối với Gia tộc Thác Đức mà nói, lấy ra cũng không thành vấn đề. Vậy không hiểu sao Kiệt Sâm lại phải tới hội đấu giá này để nhờ mua? Hơn nữa, Kiệt Sâm trước đây còn ở một địa phương nhỏ như thành Tháp Lâm, điều này khiến Yên Cơ không tài nào hiểu rõ được.

Tuy nhiên, Kiệt Sâm không nói thì Yên Cơ cũng không hỏi. Bất kỳ ai cũng có bí mật của riêng mình, bản thân nàng cũng không nên nhúng sâu vào, điều đó Yên Cơ hiểu rất rõ.

Khi rời khỏi Thương hội Áo Lợi Phất, Cách Lôi vẫn còn lơ lửng trên mây, trong tay là tấm thẻ bài tham dự đại hội đấu giá sẽ diễn ra mấy tháng sau.

— Xem ra, nhị ca trước kia hẳn là một đại nhân vật rồi!

Cách Lôi hưng phấn nghĩ.

— Ô, đây không phải là Cách Lôi của Gia tộc Thác Đức sao?

Khi Kiệt Sâm và Cách Lôi đang trên đường trở về thì phía trước vang lên một giọng nói ngả ngớn, có phần bát quái.

Phía trước mặt hai người không xa là mấy thiếu niên cùng với một đám thị vệ đang đi về hướng này. Người cầm đầu là một thiếu niên chừng hai mươi tuổi, ăn vận cực kỳ hoa lệ. Một trong số những kẻ đi theo hắn chính là La Áo Tư, người mà Kiệt Sâm đã từng gặp và có xung đột tại bữa tiệc của thành chủ Tác Nạp Tư ở thành Tháp Lâm.

Thấy Kiệt Sâm, La Áo Tư cũng thoáng sửng sốt, hiển nhiên cũng không ngờ gặp phải Kiệt Sâm ở đây. Lập tức, khóe miệng hắn nở nụ cười quỷ dị, ghé sát tai tên thiếu niên kia thì thầm điều gì đó.

"Kiệt Sâm à Kiệt Sâm, không ngờ ở đây cũng gặp ngươi. Không biết ngươi làm cách nào mà lại trèo được lên cây đại thụ Gia tộc Thác Đức này, nhưng dù sao đi nữa, lần này cũng không ai cứu nổi ngươi đâu. Ta sẽ cho ngươi biết đắc tội với ta thì hậu quả ra sao!" La Áo Tư thầm nghĩ trong lòng.

Là con trai của Đại thần Tài chính vương quốc, với thân phận vô cùng tôn quý, hắn chưa bao giờ phải chịu ấm ức đến thế. Lần đó ở thành Tháp Lâm hắn đành bó tay, nhưng hiện giờ đang ở Vương thành, là địa bàn của hắn, xem ra tên tiểu tử kia còn ai dám đứng ra giúp đỡ nữa không?

— Nhị ca, chúng ta đi!

Thấy mấy người kia, vẻ mặt Cách Lôi không khỏi biến đổi, nhanh chóng kéo Kiệt Sâm muốn đi vòng qua.

— Ôi, Cách Lôi sao lại vội vã như vậy?

Mấy tên thiếu niên kia nhanh chóng vây quanh hai người Kiệt Sâm, vẻ mặt khinh khỉnh như thợ săn đang nhìn con mồi vậy.

— Khắc Nhĩ Phỉ Đức, chuyện của ta không đến lượt ngươi quản!

Cách Lôi trừng mắt nhìn thiếu niên kia nói.

— Ha ha, Cách Lôi, sao ngươi lại nói như vậy? Bọn ta chính là đang quan tâm tới ngươi đấy. Ai nha, ta quên mất, lần trước ngươi và đại ca của ngươi thua cuộc trong trận luận võ với chúng ta, trở về nghe nói còn bị đám trưởng lão giáo huấn một hồi, ai, thực sự không có ý gì khác đâu!

Nói đến đây, đám thiếu niên kia đồng thời cười hả hả.

Thấy vẻ mặt Cách Lôi càng lúc càng tái lại, hai nắm tay thì siết chặt, Kiệt Sâm không khỏi cau mày. Hẳn là những kẻ này thuộc hàng công tử bột ở Vương thành rồi, dám trêu chọc cả con trai của Quân vụ Đại thần vương quốc.

— Cách Lôi, chúng ta đi tiếp thôi!

Khẽ lắc đầu, Kiệt Sâm cũng không muốn dây dưa với đám người này, kéo Cách Lôi muốn tiếp tục đi tới.

— Chúng ta có cho các ngươi đi sao?

Thấy Kiệt Sâm và Cách Lôi muốn đi, mấy tên thiếu niên lập tức sáp lại nhưng đều bị Kiệt Sâm đẩy ra.

— Lớn mật, tiểu tử ngươi là cái thứ gì? Có biết chúng ta là ai không? Dám vô lễ với chúng ta? Hộ vệ đâu? Còn không nhanh bắt tiểu tử này lại cho ta?

Mấy tên thiếu niên kia lập tức sẵn giọng kêu gào.

Nghe mệnh lệnh, mấy tên hộ vệ phía sau lập tức xông lên vây chặt hai người Kiệt Sâm ở giữa.

— Cách Lôi, tên hộ vệ này của ngươi cũng quá vô lễ đi, còn dám động thủ với chúng ta, chẳng lẽ Gia tộc Thác Đức các ngươi không biết dạy dỗ cho hắn biết quy củ sao?

La Áo Tư hét vào mặt Cách Lôi, còn mấy tên thiếu niên khác cũng hùa theo quát tháo.

Trong mấy tên thiếu niên này, La Áo Tư là con trai của Đại thần Tài chính. Kẻ cầm đầu, Khắc Nhĩ Phỉ Đức, có phụ thân là Phó Bộ trưởng Bộ Thống soái. Mấy thiếu niên còn lại đều là con cháu các đại thần quý tộc bên trong vương quốc. Sau khi Gia tộc Thác Đức gặp biến cố từ mười tám năm trước thì địa vị của Gia tộc Thác Đức trong vương quốc cũng đã có những biến hóa vi diệu.

Gia tộc Thác Đức, với tư cách là gia tộc võ tướng hiển hách nhất vương quốc, nắm giữ phần lớn quân đội, cho tới nay vẫn là một thế lực khiến hoàng thất phải kiêng dè. Chỉ là công lao của Gia tộc Thác Đức quá lớn, hơn nữa những năm gần đây vẫn luôn hành sự ổn trọng, bởi vậy các đời quốc vương cũng đành bó tay.

Nhưng sau khi sự việc mười tám năm trước xảy ra thì quốc vương Lai Sâm rốt cuộc cũng đã có lý do danh chính ngôn thuận bắt đầu cố ý phân hóa thế lực của Gia tộc Thác Đức. Trải qua gần hai mươi năm phân hóa, Lôi Á tuy vẫn là Đại thần Quân vụ của vương quốc, Bộ trưởng Bộ Thống soái nhưng thế lực đã giảm đi rất nhiều so với mười năm trước.

Việc Khắc Nhĩ Phỉ Đức, con trai của Phó Bộ trưởng Bộ Thống soái, dám lớn tiếng trước mặt Cách Lôi cũng đủ để thấy rõ tình hình. Tuy phụ thân của Khắc Nhĩ Phỉ Đức là Ba Tư Tháp Đức chỉ là phó bộ trưởng nhưng dưới sự giật dây của quốc vương Lai Sâm, quyền lực trong quân đội đã không kém Lôi Á là bao.

— Động thủ với bọn ngươi?

Kiệt Sâm không khỏi cảm thấy buồn cười, vừa rồi hắn chỉ đẩy nhẹ một chút mà đã bị bọn chúng gán cho cái danh "động thủ". Nhưng lúc này Kiệt Sâm không còn thời gian để cười cợt nữa.

Không đợi Cách Lôi kịp phản ứng, mấy tên hộ vệ đã ra tay với Kiệt Sâm. Nhưng bọn họ thấy Kiệt Sâm vẫn chỉ là một thiếu niên, hơn nữa dao động Linh lực trên người không rõ ràng, nên không ra toàn lực.

Thấy La Áo Tư vẻ mặt âm hiểm đứng cười, trong mắt lóe lên vẻ ngoan độc, trong lòng Kiệt Sâm liền hiểu rõ hôm nay muốn bình yên là không thể nào rồi.

Một đạo hàn quang trong đáy mắt Kiệt Sâm hiện lên, Linh lực trong cơ thể lập tức vận chuyển. Mấy tên hộ vệ bởi vì khinh thị mà phải trả giá không nhỏ. Chỉ nghe từng tiếng "bốp bốp" cùng với thanh âm kêu rên thảm thiết nhanh chóng vang lên liên tục, đám hộ vệ muốn ra tay với Kiệt Sâm chỉ thoáng chốc đã nằm bẹp dưới đất lăn lộn kêu rên.

— Hả, tiểu tử này không ngờ còn dám phản kháng? Đúng là gan to bằng trời rồi! Mấy người các ngươi đúng là nuôi tốn cơm mà, còn không nhanh bắt hắn lại cho ta?

Đám người Khắc Nhĩ Phỉ Đức không những không cảm thấy sợ hãi mà còn thêm hưng phấn kêu gào.

— Dừng tay, các ngươi dám động thủ với quý tộc chẳng lẽ các ngươi thật sự muốn lên đoạn đầu đài sao?

Lúc này Cách Lôi mới hồi phục tinh thần, vội vàng che trước mặt Kiệt Sâm quát lớn.

Khi nghe Cách Lôi nói như vậy, đám hộ vệ lập tức sợ hãi dừng tay lại liếc mắt nhìn nhau, trên mặt đều mang theo vẻ kinh hãi. Tại đại lục Tư Đặc Ân, quyền lực của quý tộc rất lớn. Nếu mấy người Khắc Nhĩ Phỉ Đức cùng với hai người Cách Lôi cãi nhau ầm ĩ thế nào cũng chẳng sao, thậm chí là đánh nhau cũng không sao. Nhưng nếu người động thủ là đám hộ vệ bọn họ thì không xong rồi. Cho dù là có chủ nhân bảo vệ thì việc nô tài động thủ với quý tộc chính là tội chết đó!

Nghe Cách Lôi nói vậy thì tên thiếu niên đi cùng hắn không phải hộ vệ, mà là con cháu quý tộc sao? Nghĩ tới đây, sau lưng đám hộ vệ không khỏi vã mồ hôi lạnh.

Thấy bộ dáng của Cách Lôi, không chỉ đám hộ vệ mà ngay cả mấy tên Khắc Nhĩ Phỉ Đức cũng đầy nghi hoặc, chẳng lẽ tiểu tử này thực sự là con cháu quý tộc?

— Không thể nào! Đám công tử quyền quý trong Vương thành này, bọn chúng nào có kẻ nào không biết?

La Áo Tư cười khẩy, tỏ vẻ không tin rồi nói:

— Tiểu tử này mà là quý tộc gì chứ? Hai tháng trước ta còn gặp hắn ở tại thành Tháp Lâm, tiểu tử này căn bản không phải là quý tộc gì cả, chỉ là một xú tiểu tử sinh sống ở thành Tháp Lâm nho nhỏ mà thôi!

— Hừ, Kiệt Sâm chính là nhị ca của ta!

— Nhị ca của ngươi?

Câu này đều khiến cả đám Khắc Nhĩ Phỉ Đức cười lớn:

— Cách Lôi, ngươi dệt chuyện thì cũng dệt câu chuyện này đáng tin một chút chứ! Ngươi cho rằng tất cả chúng ta đều là đồ đần sao? Ngươi rõ ràng chỉ có một tên đại ca tên Địch Khắc, lại đâu ra một nhị ca nữa thế?

Nghe đối thoại của hai bên, đám hộ vệ kia không khỏi buông lỏng một chút. Thân là hộ vệ, bọn họ đối với đám quý tộc ở Vương thành này hiểu rất rõ, tự nhiên cũng biết Đại công tước Lôi Á đúng là chỉ có hai con trai mà thôi.

— Hừ, tin hay không tùy các ngươi, hắn chính là nhị ca của ta, vừa mới trở về gia tộc ngày hôm qua!

— Lừa con nít à? Mấy cái thùng cơm các ngươi còn đứng đó làm gì? Còn không mau ra tay tóm lấy tên tiểu tử không biết trời đất đó cho ta?

Ngay khi Kiệt Sâm cùng với đám người La Áo Tư xảy ra xung đột, thì tại một ngã rẽ cách đó không xa, có hai người cũng đang đi về phía này.

Đây là hai lão giả, một người trong đó chính là Hội trưởng Tát Cáp của công hội Linh Dược Sư ở thành Tháp Lâm. Lão giả bên cạnh đương nhiên chính là người được tôn là đệ nhất Linh Dược Sư của vương quốc, Đại sư Lỗ Đạo Phu, với thực lực Tông Linh Sư Ngũ giai hậu kỳ.

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác khi chưa có sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free