(Đã dịch) Dược Thần - Chương 1192:
Mấy người Tạp Tắc Nỗ Tư ai nấy mặt mày tái nhợt, thân thể chấn động kịch liệt, khạc ra máu tươi, trong mắt ngập tràn vẻ hoảng sợ ngước nhìn lên.
Hư ảnh Cự Phủ màu vàng đất khủng bố tựa như thần linh không thể ngăn cản, không ngừng nghiền ép xuống. Công kích của bọn họ tựa như châu chấu đá xe, ngay cả ngăn cản tốc độ vung xuống của Cự Phủ cũng cực kỳ khó khăn.
- Sắp phải chết rồi sao?
Trong lòng nhóm Tạp Tắc Nỗ Tư dâng lên cảm giác tuyệt vọng. Bọn họ là thiên tài tuyệt thế, nhưng lại quá trẻ tuổi. Nếu cho họ thêm mười, hai mươi năm, họ sẽ trở thành đỉnh cao của đại lục này, trở thành nhân vật cầm đầu các thế lực lớn, chống đỡ phong ba, trấn giữ một phương. Nhưng hôm nay, trước công kích của Thánh chủ Khang Bá Ba Kỳ, họ chỉ có thể tuyệt vọng chờ chết.
- Rống!!
Đúng lúc tất cả mọi người trong lòng đều tuyệt vọng, đột nhiên một tiếng rống giận dữ vang lên bên tai mọi người. Đó chính là Kiệt Sâm vẫn luôn im lặng trong đám đông.
Giờ khắc này, phía sau hắn xuất hiện một hư ảnh khổng lồ đứng ngạo nghễ, toàn thân tản ra uy thế ngút trời không thể ngăn cản. Đôi mắt lạnh như băng trực tiếp nhìn chằm chằm Khang Bá Ba Kỳ.
- Diệt Thần Sát Quyết, Sát Thần Lâm Thế!
Kiệt Sâm phóng vút lên trời, trong miệng phát ra một tiếng quát lạnh như băng. Trọng kiếm đen trong tay hắn lập tức hóa thành một đạo Nộ Long màu đen, gầm thét, cuộn mình, lao thẳng tới hư ảnh Cự Phủ đang che khuất bầu trời.
Trong khoảng thời gian dài như vậy, Kiệt Sâm vẫn luôn không hề nhàn rỗi, hắn vận chuyển Diệt Thần Sát Quyết trong cơ thể để thi triển Sát Thần Lâm Thế.
- Ha ha, chỉ bằng một tên Đế Linh Sư bát giai đỉnh phong như ngươi mà cũng dám ngăn cản Đại Địa Chi Phủ của ta. Đúng là muốn chết!
Thánh chủ Khang Bá Ba Kỳ cười lớn, ánh mắt nhìn Kiệt Sâm tràn đầy khinh miệt, đồng thời vung Cự Phủ nhắm thẳng Kiệt Sâm mà đánh tới.
- Ngươi đã muốn chết như vậy, ta sẽ thành toàn cho ngươi. Ngươi hãy chết trước bọn chúng đi.
Oanh!!!
Cự Phủ hùng vĩ và trọng kiếm đen va chạm vào nhau giữa hư không.
Tõm!!!
Tựa như một viên đá ném vào mặt hồ yên tĩnh, hư không khẽ rung động, rồi đột ngột xuất hiện từng đạo chấn động. Nơi nào chấn động đi qua, hư không liền như gương vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, triệt để nứt toác, lộ ra không gian loạn lưu đen kịt và khủng bố.
Phốc!
Trên bầu trời, thân thể Kiệt Sâm chấn động mạnh, trong miệng phun ra máu tươi, nhưng trọng kiếm đen lại không hề có ý lui bước, nó gắt gao chống đỡ hư ảnh Cự Phủ khổng lồ như núi. Dường như một cây đinh, nó đã chặn lại công kích của Khang Bá Ba Kỳ, cứu lấy những người phía sau.
- Không thể nào!!!
Cảm nhận được công kích của mình bị ngăn lại, Khang Bá Ba Kỳ lập tức kinh hô. Đôi mắt hắn trợn tròn, sâu bên trong lộ ra ánh mắt khiếp sợ, rõ ràng vì Kiệt Sâm có thể ngăn cản công kích của mình mà hắn cảm thấy không thể tin nổi.
- Cút đi cho ta!!!
Nhưng ngay sau đó, gương mặt Khang Bá Ba Kỳ bỗng trở nên vô cùng dữ tợn, một cỗ linh lực hệ Thổ như sóng biển, từng đợt cuồn cuộn từ trong cơ thể hắn truyền đến Cự Phủ trong tay.
Oanh!!!
Bên trên Cự Phủ như núi cao tách ra vạn trượng tinh mang chói mắt, hư ảnh Cự Phủ khẽ rung động trong hư không.
Hư không trực tiếp bị đánh tan, một cỗ lực lượng đáng sợ không thể ngăn cản lập tức dọc theo hư ảnh Cự Phủ xông thẳng vào trọng kiếm đen của Kiệt Sâm.
Bành!!!
Linh lực đáng sợ truyền vào cơ thể Kiệt Sâm, lúc trước hắn còn có thể kiên trì, nhưng lần này đã không cách nào ngăn cản, cả người bị đánh bay như một bao vải rách. Trường bào trên người nát bươm, máu tươi từ khắp nơi trên cơ thể phun ra tung tóe.
Bởi vì cấp bậc Linh Sư của Kiệt Sâm quá thấp, mới chỉ là Đế Linh Sư bát giai đỉnh phong, dù có nghịch thiên đến đâu cũng không thể là đối thủ của Thánh chủ Khang Bá Ba Kỳ. Dù sao, cấp bậc của cả hai còn chênh lệch quá lớn.
Nhưng nhờ Kiệt Sâm ngăn cản trước đó, nhóm Tạp Tắc Nỗ Tư đã kịp thời phân tán ra, thoát khỏi phạm vi công kích của Cự Phủ, rồi ai nấy gầm lên giận dữ phóng về phía Khang Bá Ba Kỳ.
- Thằng nhóc thối tha, cũng dám ngăn cản công kích của ta, đi chết đi!
Đối mặt với công kích của nhóm Tạp Tắc Nỗ Tư, thân thể Thánh chủ Khang Bá Ba Kỳ chỉ khẽ chấn động, lập tức hất bay từng người bọn họ. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm Kiệt Sâm trước mặt.
Thân là Thánh chủ Thánh Địa Thần Phong đế quốc, một Thánh Linh sư cao cấp cửu giai, hắn lại ngay cả một tên tiểu bối cũng không bắt được, khiến trong lòng hắn dâng lên ngọn lửa giận vô tận.
Cây Đại Địa Chi Phủ khủng bố mang theo một đạo hoàng mang mông lung trực tiếp bổ về phía Kiệt Sâm đang bất lực ở đằng xa.
Đúng lúc này, "Ông!" một đạo uy áp khủng bố lại một lần nữa hàng lâm trên không Hiên Dật Quận Thành, đồng thời một Sinh Mệnh Thủ Vọng bao phủ lấy tất cả mọi người trong khoảng không này.
Một giọng nói già nua, cổ xưa tang thương vang vọng khắp thiên địa. Giữa hư không, một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc trường bào Linh Dược Sư màu trắng, phá toái hư không mà xuất hiện. Trong tay ông ta nắm một thanh linh trượng xanh biếc. Trên đỉnh linh trượng bắn ra một đạo lục mang màu xanh.
Oanh!!!
Cực quang xanh lục lập tức xé rách hư không, va chạm vào hư ảnh Cự Phủ của Thánh chủ Khang Bá Ba Kỳ đang giáng xuống. Sau đó, một tiếng nổ mạnh cực lớn vang lên, cả hai cùng biến mất trong hư không.
Lão giả chỉ dùng một chiêu đã phá tan công kích của Thánh chủ Khang Bá Ba Kỳ, sau đó sải bước về phía nhóm Kiệt Sâm.
- Đây là...
Trong thoáng chốc, tất cả mọi người nơi đây đều chuyển ánh mắt về phía lão giả, muốn xem rốt cuộc vị thần thánh nào đã xuất hiện vào thời khắc nguy cấp này.
Lão giả râu tóc bạc phơ, trên mặt đầy nếp nhăn, lộ rõ vẻ già nua yếu ớt. Bàn tay phải của ông ta gầy guộc như xương khô, chỉ còn da bọc xương đang nắm chặt một thanh linh trượng màu xanh. Toàn thân ông ta dường như chỉ còn lại khung xương, không chút huyết nhục nào, tựa như một lão nhân đã chết, không có khí tức, không có chút sinh cơ.
- Kiệt Sâm, chư vị, các ngươi không sao chứ.
Lão giả vừa xuất hiện đã đứng chắn trước mặt Kiệt Sâm, trong mắt hiện lên vẻ quan tâm. Chợt, ông ta lạnh lùng đối mắt với Thánh chủ Khang Bá Ba Kỳ.
Nghe giọng nói của lão giả, ban đầu mọi người đều mang vẻ nghi hoặc, không rõ lão giả đột nhiên xuất hiện này là ai, có phải người của Kiệt Sâm hay Lam Nguyệt Cổ Sâm không, nhưng sau đó đều sững sờ, rồi trong mắt hiện lên vẻ khiếp sợ vô cùng và biểu cảm khó tin.
- Tháp chủ Bỉ Tư Pháp Mỗ. Là ngài sao?
Kiệt Sâm chịu đựng đau nhức kịch liệt khắp người và những vết thương đang chảy máu, há miệng nhưng không thốt nên lời.
Bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi đội ngũ truyen.free.