Đừng Lại Gần, Tôi Đã Cảnh Báo Các Vị Rồi Đấy! - Chương 2: Chapter 2:
Lôi tỉnh dậy lần thứ ba. Hương vị cỏ ẩm vẫn còn vương trên lưỡi, nhưng lần này, anh không ngạc nhiên.
Nụ cười gượng trước đó đã tắt lịm, nhường chỗ cho một sự chấp nhận mệt mỏi. Anh đứng dậy, người hơi chao đảo. Mắt anh lập tức tìm về phía quảng trường.
Và đúng như dự đoán, cô gái tóc vàng ấy vẫn ở đó. Elena. Với giỏ hoa quả trên tay, khuôn mặt tươi sáng và ngây thơ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Lại từ đầu à..." Lôi lẩm bẩm, giọng đầy mệt mỏi. Không phải là câu hỏi, mà là một sự thừa nhận.
Nhưng gì anh trải qua giống như lưu trò chơi rồi nhấn nút 'chơi lại'. Nhưng cái giá phải trả là cảm giác tội lỗi.
Một cảm giác tội lỗi nhói lên trong ngực anh khi nhìn thấy cô.
Cô ấy không biết. Không một ai biết. Nhưng mình chẳng khác nào kẻ sát nhân .
Sự bình tĩnh anh cố gắng xây dựng đang bắt đầu rạn nứt. Một làn sóng hoảng loạn mới, âm ỉ hơn nhưng không kém phần mãnh liệt, trào dâng. Anh muốn làm gì đó. Không thể để lịch sử lặp lại.
Tránh xa. Phải tránh xa cô ấy. Tránh xa tất cả.
Anh chà xát thái dương, cố gắng kìm nén nhịp tim đang đập thình thịch. Những mảnh ký ức về tiếng nổ khô khốc và những đám mây pixel lấp lánh ùa về.
Tại sao? Tại sao chuyện này lại xảy ra với mình? Có phải vì mình chửi thằng dev nào đó trong kiếp trước?
Ánh mắt anh dán vào khoảng không trước mặt. Lần trước, Lôi nhớ cái cửa sổ xanh ấy cứ tự hiện ra, nhưng lần này anh muốn một chút khác biệt.
Tập trung suy nghĩ, anh chủ động nghĩ đến, như cố gắng bật một công tắc trong đầu.
Hiện ra. Cho tao thấy mày là cái gì.
Và ngay lập tức, nó xuất hiện. Cửa sổ màu xanh trong suốt, lơ lửng trước mắt anh y hệt như hai lần trước.
```
[CHÀO MỪNG ĐẾN VỚI THẾ GIỚI ELDRIA!]
[ĐANG TẢI HƯỚNG DẪN... 5%]
[LỖI: PHÁT HIỆN THỰC THỂ KHÔNG XÁC ĐỊNH]
[ĐANG QUÉT...]
[KẾT QUẢ: NGƯỜI CHƠI "LỖI 419" - BUFF 'VÙNG CẤM ĐỊA' ĐƯỢC KÍCH HOẠT]
[MÔ TẢ: BÁN KÍNH 0.3M ... NỔ TUNG!]
[ĐANG THỬ ÁP DỤNG BẢN VÁ... THẤT BẠI!]
[CHÚC BẠN CÓ MỘT NGÀY TỐT LÀNH!]
```
Anh thở dài, nỗi tuyệt vọng càng thêm sâu sắc.
"...Bảng trạng thái y chang. Hệ thống... mày đang chơi tao à?" Lôi lẩm bẩm.
Nhưng ngay sau đó anh hét lên cùng tất cả bức xúc.
"Đùa một lần thôi, giờ đùa lần thứ ba rồi đấy. 'Chúc một ngày tốt lành'? Tao vừa giết người, reset, rồi lại giết người, và mày chúc tao ngày tốt lành?"
Anh còn đang định chửi thêm một tràng nữa, thì một âm thanh quá quen thuộc khiến tim anh đóng băng.
Tiếng bước chân. Nhẹ nhàng, thong thả, nhưng với Lôi lúc này, nó tựa như tiếng kèn báo tử.
Tiếng bước chân quen thuộc vang lên. Elena, như một bản sao được in ra từ ký ức. Cô ấy đang tiến lại gần, mái tóc vàng óng dưới nắng sớm. Và câu nói định mệnh ấy lại vang lên, trong trẻo và đầy thiện cảm.
"Cậu ổn chứ? Cậu trông có vẻ lạc lối và... không được khỏe lắm. Tôi là Elena. Cần tôi giúp gì không?"
Lại câu này. Lại cái giọng điệu tử tế chết người này.
Một cảm giác bất lực lan tỏa trong Lôi. Anh đã cảnh báo, đã hét lên, đã chạy trốn, nhưng mọi thứ cứ lặp lại y nguyên như một vở kịch đã được định sẵn.
Phản xạ bật lên. Không phải là sự hoảng loạn tột độ như lần đầu, mà là một nỗi sợ đã được rèn giũa, sắc bén và lạnh lùng. Lôi lùi phịch một bước, tay giơ lên như một tấm khiên.
"Tránh... tránh ra!" Giọng anh vỡ ra, không còn là tiếng hét, mà là một lời cầu xin tuyệt vọng.
"Đừng lại gần! Tôi... tôi không cố ý đâu! Tôi bị dị ứng với sự thân thiện! Dị ứng chết người đấy!"
Elena dừng lại, bối rối. Bàn tay cô giơ ra, cách anh chưa đầy nửa mét.
"Nhưng cậu... cậu không được khỏe lắm."
Tim anh thót lại khi Elena bước tới. Thêm một bước chân nữa thôi, mọi chuyện đối với anh sẽ không thể cứu vấn.
Hàm răng anh nghiến chặt, hai bàn tay nắm lại. Mồ hôi lạnh toát ra sau gáy. Anh phải nói gì đó, bất cứ thứ gì, để ngăn cô ấy lại.
"Tôi khỏe lắm! Rất khoẻ... tôi cần không gian riêng! Rất nhiều không gian! Xin cô đừng lại gần thêm nữa!"
Chạy! Mệnh lệnh trong đầu anh vang lên.
Lôi quay phắt người. Mắt quét qua con hẻm hẹp, tối om phía sau. Anh lao vào đó, chân trần đạp lên sỏi đá nhọn mà không màng đến đau đớn.
Ít nhất lần này mình không bị gãy chân. Anh tự an ủi trong khi đang liều mạng chạy.
Tiếng bước chân của chính anh vang lên thình thịch trong tai, lấn át mọi thứ. Anh không dám ngoái lại nhìn, chỉ biết chạy. Chạy để sống. Chạy để không phải giết chết thêm một người vô tội nào nữa.
Anh dừng lại ở cuối hẻm, dựa lưng vào bức tường đá ẩm ướt, thở hổn hển. Ngực anh đau nhói vì gắng sức. Mồ hôi lạnh toát ra.
Gần quá... suýt nữa thì...
Anh nhắm nghiền mắt lại, hình ảnh Elena tan biến thành pixel lại hiện lên trong ký ức.
Lại một lần nữa. Mình không thể cứ thế này mãi. Mình sẽ bị ám ảnh bởi những đám mây pixel này mất.
Anh gắng mở mắt, nhìn quanh. Con hẻm vắng tanh. Chỉ có vài thùng gỗ mục nát và một con mèo hoang đang liếm láp ở góc tường. Con mèo nhìn anh chằm chằm, đôi mắt xanh lạnh lùng đầy xa lánh.
Lôi lập tức cảnh giác, lùi lại vài bước.
Chết tiệt, một con vật.
"Ê, mèo à." Anh nói nhỏ, giọng run run.
"Đừng... đừng lại gần tao. Tao không muốn làm hại mày đâu. Tao là thảm họa di động, hiểu không? Cứ ngồi yên đó đi."
Con mèo chỉ "meo" một tiếng rồi tiếp tục liếm chân, hoàn toàn thờ ơ với lời cảnh báo của anh.
"Ơn giời!"
Lôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng vẫn không quên nhích xa ra một chút.
Bất lực, anh lại nhìn vào cái bảng trạng thái vẫn lơ lửng trước mặt. Lần này, anh thử tập trung hơn, như thể muốn nó cho anh xem thêm thông tin.
Cho tao xem hết đi. Mày là cái gì? Tao là cái gì? Tao có thể làm gì ngoài việc biến người khác thành pháo hoa?
Cửa sổ hệ thống nhấp nháy, và những dòng chữ mới hiện ra, chi tiết hơn:
```
[TRẠNG THÁI NHÂN VẬT]
[TÊN: LỖI 419]
[CHỦNG TỘC: CON NGƯỜI (BẤT ỔN)]
[TRẠNG THÁI: ĐANG BỊ CÔ LẬP]
[BUFF HIỆN TẠI: VÙNG CẤM ĐỊA]
[KỸ NĂNG ĐẶC BIỆT: KHÔNG XÁC ĐỊNH]
[NHIỆM VỤ: [ĐANG KHÓA] - ĐIỀU KIỆN MỞ KHÓA: SỐNG SÓT 24H]
[GHI CHÚ: HÃY TÌM CÁCH TỒN TẠI]
```
Lôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ.
"Sống sót 24 giờ? Nhiệm vụ đang khóa? Cái quái gì thế này?"
Một ý nghĩ chợt lóe lên.
Có lẽ đây là cách để thoát khỏi cái buff chết tiệt này!
Nhưng rồi anh gần như bật khóc.
"Sống 24 giờ mà không làm nổ ai? Tao sống được có vài phút là đã đầy xác chết pixel rồi! Hệ thống mày đùa tao à? Mày nghĩ tao là ai?"
Trong cơn bức xúc, anh chợt nhớ về những bộ tiểu thuyết, những bộ phim anh từng đọc và xem.
Những nam chính xuyên không khác, nhận được hệ thống nào là "Đế Tôn Cấp", "Nghịch Thiên Cải Mệnh", toàn những thứ nghe đã thấy oai phong lẫm liệt.
Họ còn có "Cửu Chuyển Thần Công", có "Vạn Cổ Đệ Nhất Thể", có "Ngón tay vàng" để chế tạo đủ thứ... Còn anh? "Vùng Cấm Địa - Bán Kính 0.3M... Nổ Tung!" - một dạng thảm họa không hơn không kém.
Tiểu thuyết... đúng là chỉ là tiểu thuyết . Anh nghĩ mà lòng đầy ngao ngán.
Chắc các vị đại thần tác giả kia cũng chưa bao giờ nghĩ tới trường hợp nhân vật chính của mình nhận được một "ngoại lệ" thảm hại đến mức này...
Anh thở dài, cảm giác bất lực và bi kịch của bản thân trong khoảnh khắc này chỉ khiến anh muốn rơi nước mắt.
Đột nhiên, tiếng một người đàn ông vang lên từ đầu hẻm.
"Ê, thằng kia! Mày đang làm gì trong hẻm nhà tao vậy? Tránh xa con mèo tao ra!"
Lôi quay lại, bừng tỉnh từ dòng suy nghĩ tim đập loạn xạ. Một người đàn ông to lớn, tay cầm cây chổi, đang tiến về phía anh.
Chết tiệt, lại thêm một người nữa .
"Khoan! Đừng lại gần!" Lôi hét lên, lùi về phía sau.
"Lũ chúng mày hôm trước bị tao đánh chưa đã à?" Người đàn ông gầm lên, giơ cao cây chổi đang cầm.
"Không! Ông hiểu lầm rồi!" Lôi loạng choạng đứng lên xua tay tỏ ý người đàn ông hãy bình tình.
Nhưng mọi chuyện không bao giờ như anh mong muốn.
"Ra khỏi đây ngay!"
Ông ta xông tới. Lôi hoảng hốt nhìn quanh tìm lối thoát. Nhưng hẻm này là hẻm cụt. Không có lối ra.
"Tôi xin lỗi! Tôi đi ngay!" Lôi vừa lùi vừa giải thích.
Nhưng người đàn ông nhất quyết không nghe lấy một chữ, vẫn giơ cao cây chổi định bổ xuống.
"Bóp! Bùm!" Tiếng chổi nện xuống cũng là lúc người đàn ông biến mất.
Một đám mây pixel nâu hiện lên rồi dần tan biến. Cây chổi rơi xuống đất.
Lôi đứng ngay ra, thở dài, lòng đầy chua xót cho người đàn ông, còn hơn là cơn đau đang nhứt nhỏi trên đỉnh đầu.
Lại thêm một người nữa. Mình chỉ muốn tìm chỗ trốn mà...
Anh nhìn con mèo đã ở gần lúc nào chẳng hay, nhưng tuyệt nhiên vẫn ở một khoảng an toàn.
Nó vẫn thờ ơ liếm chân, hoàn toàn không quan tâm đến việc chủ nhân vừa biến thành pixel.
"Ít nhất thì mày vẫn ổn." Lôi nói với con mèo, giọng đầy mệt mỏi.
"Mày không quan tâm chủ mày vừa biến mất à? Hay mày cũng chỉ là một NPC vô tâm?"
Nhưng lần này, thay vì hoảng loạn, kể từ lúc người đàn ông nổ tung, chỉ sau vài giấy, anh đã cố gắng quan sát kỹ hơn, rồi bắt đầu đếm.
"Một.. hai... ba..."
Vừa đếm, Lôi vừa nhìn kỹ chổ đám mây pixel đã biến mất khi nãy, cố gắng tìm ra manh mối gì đó. Nhưng nó chỉ là những hạt ánh sáng lấp lánh, không có gì đặc biệt.
.
"...mười bảy!"
Cửa sổ hệ thống hiện lên:
```
[ĐANG THỰC HIỆN KHỞI ĐỘNG LẠI...]
[THỜI GIAN QUAY NGƯỢC: 3 PHÚT 33 GIÂY]
```
Lại một cơn chóng mặt. Lại một lần nữa thế giới nhòe đi, biến dạng, xoay chuyển.
Khi Lôi tỉnh táo lại, anh thấy mình đang đứng ở rìa quảng trường. Elena vẫn ở đó, nhưng lần này anh đã có thêm một thông tin quan trọng.
Nếu thêm vào vài giây khi lúc nói chuyện với con mèo thì mình sẽ có khoảng 20 giây trước khi mọi thứ lặp lại.
"20 giây..."
Vẻ mặt đầy trầm tư, anh vẫn còn nằm trên đất, hương cỏ nhẹ nhàng đi vào mũi.
Lúc này, thay vì chạy trốn ngay lập tức, anh lặng lẽ đứng dậy, quan sát Elena từ xa. Cô ấy đang mỉm cười, nói chuyện với một người bạn.
Thời gian hình như... nó còn sớm hơn các lần trước. Và cô ấy trông thật... bình thường. Như một con người thực sự.
Anh lắc đầu, xua đuổi ý nghĩ đó.
Tập trung. Mình cần tìm một nơi an toàn. Một nơi không có người. Để sống sót và suy nghĩ.
Anh nhìn quanh, cố gắng nhớ lại bố cục thành phố từ những lần chạy trước.
Có một con sông ở phía đông. Xuống dưới, có lẽ sẽ không có ai. Đúng rồi, chính là vậy!
...
Lần này, thay vì lao đầu chạy như trốn khỏi hiện trường vụ án, Lôi cố gắng di chuyển một cách có ý thức nhất có thể.
Anh men theo những bức tường, lẩn vào các góc khuất, giống như một tên trộm đang lẩn trốn trong chính ban ngày. Mắt anh không ngừng đảo liên tục, quét từng bóng người từ xa, tính toán từng lộ trình để giữ khoảng cách tối thiểu an toàn.
Một nhóm phụ nữ đang ngồi trước hiên nhà nói chuyện rôm rả. Lôi dừng lại, đợi họ quay lưng về phía mình rồi mới lặng lẽ lướt qua, tim vẫn đập thình thịch.
Anh phải đảm bảo rằng sự an toàn của mình - của mọi người là tuyệt đối.
Tiếp tục hành trình, một gánh hàng rong với đủ thứ rau quả tươi ngon đang chắn ngang lối hẹp. Lôi đành phải rẽ vào một con ngõ còn hẹp hơn, nơi mùi nước tiểu và rác thải bốc lên nồng nặc.
Thà ngửi thấy mùi này còn hơn phải thấy pixel . Anh tự an ủi mình bằng một suy nghĩ kỳ quặc.
Mỗi bước chân là một sự căng thẳng. Mỗi tiếng động lạ khiến anh giật mình.
Anh cảm thấy mình không khác gì một quả bom hẹn giờ, mà cái kíp nổ lại chính là sự vô tình của người khác. Chỉ cần một cái vỗ vai thân thiện, một cái ôm cảm thông, hay thậm chí chỉ là một cái đụng nhẹ vô tình... là mọi thứ lại kết thúc.
Cuối cùng, bóng cây cầu gỗ cũ và dòng sông đục ngầu cũng hiện ra trước mặt. Tim anh reo lên. Nhưng rồi anh chợt nhìn thấy một vài người đang giặt giũ ven sông, cách đó không xa.
Chết tiệt.
Anh đứng nép trong bóng râm của một căn nhà gỗ bỏ hoang, quan sát. Họ đang cười nói vui vẻ. Xung quanh vẫn là một dãy các kiến trúc cổ kính nhưng đã thưa đi bớt.
Mình không thể lao ra đó. Mình phải tìm một đoạn sông vắng hơn.
Ánh mắt anh dọc theo bờ sông và dừng lại ở một khúc cua cách xa khu giặt giũ, nơi có những bụi lau sậy rậm rạp che khuất tầm nhìn. Có lẽ đó là nơi an toàn.
Anh lặng lẽ men theo bờ sông, cố gắng giữ mình trong các bụi cây. Đất dốc và trơn. Có lúc anh suýt trượt chân, nhưng may mắn là không có ai ở gần để chạy tới đỡ anh.
Khi đến gần khúc sông vắng, anh không chần chừ. Anh lách qua những cây sậy cao, và với một hơi thở sâu, anh nhảy ùm xuống dòng nước lạnh buốt.
"Ùm!"
Cú va chạm với mặt nước khiến toàn thân anh tê cóng. Dòng nước cuốn anh xa khỏi bờ. Anh cố gắng ngoi lên, phun nước, và bơi vội về phía những trụ cầu tối tăm phía xa. Anh tìm thấy một khoảng trống nhỏ giữa những tảng đá và khối bê tông của móng cầu - một cái hang nhỏ tạm thời, ẩm ướt và tối om.
Anh lết người vào trong, co ro ngồi xuống. Người ướt nhẹp, run lên vì lạnh. Nhưng lần đầu tiên sau ba lần chết đi sống lại, anh cảm thấy... tương đối an toàn. Ở đây, dưới gầm cầu này, chỉ có tiếng nước chảy rì rào và bóng tối bao phủ.
Anh thở ra một hơi dài. Được rồi. Bước đầu tiên đã xong. Mình đã tìm thấy một nơi trú ẩn. Giờ thì... bắt đầu 24 giờ sinh tồn thôi.