Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đừng Gọi Ta Ác Ma (Biệt Khiếu Ngã Ác Ma) - Chương 262: Hổ Phụ Vô Khuyển Tử

Cái quỷ quái gì mà sưng vù cả lên thế này!

Đúng là một mớ hỗn độn, một cục nợ khổng lồ…

Khổng Trác triệt để cuống lên: "Tin ta! Các ngươi tin ta! Thật không phải ta làm, ta…"

Ô Tô híp mắt: "Đừng nghe hắn nói nhảm nữa, vừa rồi tao đều nghe thấy hắn nói gì mà giải quyết, bảo huynh đệ cầm chân rồi chuồn mất…

Đến nước này mà còn mạnh miệng phải không? Tao ng��ợc lại muốn xem xem là miệng của ngươi cứng, hay quyền đầu của chúng ta cứng hơn!

Cứ đánh cho tới khi hắn khai ra kẻ chủ mưu phía sau thì thôi!"

Trên thực tế, Ô Tô cũng không xác định rốt cuộc có phải gã béo trước mặt này làm hay không, hắn chỉ nhìn thấy một cái bóng đen mập mạp bị hất văng ra từ trung tâm Linh Trụ.

Nhưng chuyện đã đến nước này, gánh nặng về Kim Lân Giáp Trận bị hủy không phải bọn chúng có thể gánh vác. Nhất định phải tìm người đứng ra chịu trách nhiệm, để đối phó với sự truy vấn của Long Khuê.

Hiển nhiên… bây giờ, gã béo này chính là vật tế thần hoàn hảo.

Một đám người cứ thế chen chúc xông lên, điên cuồng đánh đập Khổng Trác và đồng bọn. Bọn chúng đấm đá túi bụi, hò hét như lên đồng.

Khổng Trác và đám người bị đánh cho răng trắng bay tứ tung, người ngả nghiêng, bị đánh cho tơi tả.

Tâm lý trực tiếp sụp đổ.

Chúng ta chỉ là đi ra ngoài dạy dỗ một người, kết cục thì người không dạy dỗ được, chính mình lại bị đánh tơi bời, còn gánh vác một tội danh tày trời?

Đây là tạo nghiệp gì vậy chứ?

Giờ phút này, trong đống đá vụn trên dốc núi phía xa, Nhậm Kiệt kéo Lục Trầm chui ra khỏi lòng đất, trốn ở phía sau đống đá.

Nhậm Kiệt vẻ mặt hưng phấn nhìn về phía Khổng Trác và đồng bọn đang bị đánh tơi bời, không ngừng vỗ vỗ bả vai của Lục Trầm.

"Con trai cưng của cha biết thương cha rồi sao? Làm sao con biết cha muốn đi gây sự, mà đặc biệt dẫn Khổng Trác bọn họ đến để cha đổ tội, còn ra tay đánh sưng cả hắn lên thế?

Lần này nhìn hắn cũng béo tốt tương xứng với cha rồi, sự phối hợp này quả là hoàn hảo. Lát nữa ba sẽ thưởng cho con một cái tát thật mạnh, đúng điệu con thích nha."

Lục Trầm hoàn toàn trong trạng thái mơ hồ, chính mình đang chuẩn bị muốn cùng bọn gây sự kia quyết đấu nảy lửa, phân định thắng thua, để được một phen ra oai.

Chẳng hiểu sao lại bị Nhậm Kiệt kéo vào trong đất, dịch chuyển tới bên này. Mà lại vừa chớp mắt, đã thấy một đám người đến đánh cho Khổng Trác bọn họ một trận rồi?

Cái thứ gì mà phối hợp chứ?

Rõ ràng là ngươi phá hoại cơ hội ra oai của ta!

"Cho nên… cái Linh Trụ kia là ngươi làm? Linh Bạo là ngươi gây ra? Địa Mạch là ngươi phá hoại?"

Nhậm Kiệt dang tay: "Đương nhiên? Bằng không thì còn có ai có thể ngầu đến mức ấy chứ?"

Lục Trầm cắn ngón tay, mắt đều đỏ hoe.

Hắn quả nhiên lại lén ta làm chuyện động trời rồi!

"Vậy bọn người này vì sao lại đánh Khổng Trác bọn họ?"

Nhậm Kiệt nhún vai: "Bởi vì bọn họ là Yêu tộc ngụy trang, ta phá hoại kế hoạch của bọn chúng, bọn chúng đang bố trí một thứ bỏ đi gọi là Kim Lân Giáp Trận, bị ta phá hỏng rồi.

Cho nên mới có Linh Trụ cùng Linh Bạo. Thế tại sao lại đánh Khổng Trác ư? Bởi vì ngươi và ta phối hợp, thực hiện kế Họa Thủy Đông Dông à?"

Lục Trầm trừng mắt, giọng cao vút lên: "Ngươi nói bọn họ là Yêu tộc?"

Nhậm Kiệt một tay bịt miệng của Lục Trầm: "Suỵt ~ nhỏ tiếng một chút, vừa mới được minh oan xong, đừng lại rước phiền phức vào thân rồi.

Ngươi không biết bọn họ là Yêu tộc sao? Ta còn tưởng rằng ngươi biết, cha con ta ăn ý vô cùng, đặc biệt phối hợp với ta chứ ~"

Đôi mắt của Lục Trầm đều đỏ ngầu vì đố kỵ.

Cái quái gì càng kinh thiên động địa hơn nữa đây?

Lẻ loi một mình, phá hoại kế hoạch của Yêu tộc, gây ra Linh Bạo, rồi sau đó lại dùng kế Họa Thủy Đông Dẫn để tự minh oan cho mình sao?

A a a a!

Chỉ thấy Lục Trầm cắn răng: "Hừ ~ ta làm sao không biết? Chỉ là không nói ra mà thôi, nếu không thì Khổng Trác bọn họ cũng sẽ không xuất hiện ở đây…"

Ta biết cái quái gì đâu chứ?

Trùng hợp! Hoàn toàn là trùng hợp mà?

Mà sao ngươi biết được? Ngươi mới đến đây có một buổi chiều, chỉ toàn tắm suối nước nóng thôi mà?

Nhậm Kiệt lúc này mới cười mãn nguyện: "Ta liền nói mà! Dù sao hổ phụ vô khuyển tử…"

Oanh!

Giờ khắc này, chỉ thấy cảnh giới của Nhậm Kiệt trực tiếp từ Lực Cảnh tầng hai đột phá tới Lực Cảnh tầng ba.

"Ai nha ~ làm sao không cẩn thận đã đột phá rồi? Chọn thời cơ này đột phá thật đúng là dở tệ, vạn nhất gây sự chú ý thì không hay chút nào rồi.

Đi! Đi mau ~ trở về giả bộ như không có chuyện gì xảy ra."

Lục Trầm một ngụm khí suýt chút nữa không thở nổi.

Đột phá… ngươi cái thứ quái quỷ gì mà đã lén lút làm những chuyện động trời như thế, mà ngươi còn đột phá sao?

Lần sau đột phá, làm ơn đừng ngay trước mặt bố mà đột phá được không?

Thôi đừng ai cản tao nữa, giờ tao chỉ muốn chết quách đi cho xong!

Nhậm Kiệt kéo Lục Trầm lén lút chuồn mất. Lục Trầm một bên bị kéo đi, một bên len lén lau nước mắt, đôi mắt tràn đầy phẫn hận nhìn về phía Nhậm Kiệt.

Đáng ghét a!

Khổng Trác và đồng bọn giờ phút này đã bị đánh cho tơi bời rồi, đây vẫn là kết quả của khả năng tự phục hồi liên tục của Hắc Thủy cho bọn chúng.

Giờ đây Khổng Trác chỉ là đang vô ý thức lẩm bẩm: "Không… không phải ta làm, không phải ta…"

Đông Lăng trong mắt tràn đầy phẫn hận: "Còn không chịu nói phải không? Ta cái này liền…"

Lời còn chưa nói xong, chỉ thấy Bành Cảnh vỗ vỗ bả vai của Đông Lăng:

"Về thẩm vấn sau đi, người tới bên này càng ngày càng nhiều rồi, đừng làm lớn chuyện, trước tiên cứ mang người về cho lão đại…"

Vì Linh Bạo mà người trong trấn đổ xô đến nơi bạo tạc để tìm kiếm, mong vớ được món hời.

Đông Lăng mặt mày xám xịt, tính kéo Khổng Trác đi, nhưng kéo mãi không nổi.

Cái mông của cả hai mươi người vẫn còn mắc kẹt trong Vĩnh Hằng Chi Khắc…

Ô Tô khẽ giật mình: "Cái này làm thế nào? Người ta không thể cứ treo lơ lửng trên đó mãi được chứ?"

Đông Lăng cười khẩy một tiếng, trực tiếp móc ra cốt đao: "Cái này còn không đơn giản sao?"

Trong lúc nói chuyện liền thẳng tay cắt vào mông bọn Khổng Trác.

Đôi mắt Khổng Trác ngập tràn kinh hãi, hoảng loạn lắc đầu: "Không không không! Đừng a? Đừng…"

Khương Cửu Lê đang xem náo nhiệt bên ngoài quay đầu ngạc nhiên nhìn về phía Nhậm Kiệt cùng Lục Trầm.

"Vừa rồi hai ngươi đi đâu rồi? Ta nói cho ngươi biết, vừa rồi bên kia núi xảy ra Linh Bạo rồi, đặc biệt hoành tráng, rất nhiều người đều đi qua rồi!

Chúng ta cũng nhanh chóng qua đó nhìn xem, biết đâu có thể tìm tới manh mối gì chứ?"

Nhậm Kiệt giờ phút này đã khôi phục thể hình bình thường, Tức Nhưỡng đã hấp thu hết dưỡng chất trong Kim Lân.

"A ha ~ a ha ha, vừa rồi hai chúng ta đi nhà vệ sinh rồi, không thể nhìn thấy Linh Bạo thật sự là quá đáng tiếc rồi. Bất quá do Linh Khí Chi Phong, còn đột phá hai cảnh giới, ngược lại cũng không lỗ.

Đi thôi nào~ đi thôi nào~ chúng ta cùng đi xem náo nhiệt ~"

Nhậm Kiệt lại còn muốn quay lại xem xét, biết đâu lại tìm được mấy mảnh Kim Lân, để làm nên đại sự.

Thứ này thế nhưng là đồ tốt đó.

Mắt Lục Trầm đầy vẻ câm nín, diễn?

Ngươi lại diễn?

Cái náo nhiệt này chính là ngươi làm ra mà?

Đi rồi còn có thể tra ra manh mối gì?

Đây chính là điều mà tâm lý học tội phạm miêu tả, tất cả tội phạm đều sẽ quay lại hiện trường gây án để xem xét, nhằm thỏa mãn tâm lý biến thái của mình sao?

Đúng là biến thái không bình thường mà…

Mấy người cứ thế hứng khởi kéo nhau đến hiện trường Linh Bạo tìm kiếm manh mối rồi…

Mà một bên khác, trong mật thất dưới đất của Đại viện Trấn trưởng.

Long Khuê mang theo người của mình, một tay quăng bọn Khổng Trác, những kẻ bị đánh không còn ra hình người, trên mặt đất.

Ngay sau đó ngồi trên ghế, trong mắt tràn đầy sát ý nhìn về phía Khổng Hoài Tài đối diện bàn.

"Người của ngươi… chính là con trai ruột của ngươi, đêm nay đã dẫn người gây ra Linh Bạo rồi, khiến Kim Lân Giáp Trận ta bố trí mấy tháng trời bị hủy diệt tan tành trong chốc lát.

Nói đi, ngươi làm sao biết kế hoạch của ta, làm sao lại gây ra Linh Bạo, mục đích lại là cái gì?

Lão Khổng… ngươi có phải đã quên rồi không? Chúng ta là người trên một con thuyền, thế nào? Bây giờ cứng cáp rồi, cảm thấy không cần chúng ta nữa, muốn một mình bỏ túi Linh Phách?

Vẫn là nói ngươi lương tâm phát hiện? Muốn báo đáp cái gọi là ân cứu mạng của Hồ Thần? Ta cần một cái giải thích!"

Chuyện này khoan hãy nói, ngươi có thể nói cho ta một chút, vì sao phía sau quần của tất cả mọi người bọn họ đều thủng một lỗ tròn vậy?

Khố rách đũng à?

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, và được chắt lọc từng câu chữ để mang đến trải nghiệm đọc hoàn hảo nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free