(Đã dịch) Độc Y Vô Nhị - Chương 1037: Thần lực cấm chế
Bởi bọn chúng chỉ có mười hơi thở thời gian, chung quanh Ngạo Thiên Thành đều có chấp pháp đội cưỡi thần chu tuần tra, giải đất trung tâm số lượng chấp pháp đội càng nhiều, cơ bản bất kỳ địa điểm nào ở giải đất trung tâm phát sinh chiến đấu, đội tuần tra đều có thể chạy tới trong mười hai hơi thở.
Cho nên thời gian lưu lại cho bọn chúng chỉ có mười hơi thở, hai hơi thở còn lại là để tự sát.
Bọn chúng là tử sĩ, giết lại là Diệp Phi, một thiên tài y đạo siêu cấp được Liên Minh coi trọng.
Diệp Phi chết, cao tầng Liên Minh nhất định tức giận, đến lúc đó nhất định sẽ truy tra đến cùng.
Nếu bọn chúng không thể chết sạch sẽ, không để lại một chút chứng cứ, Vu gia khẳng định sẽ gặp phiền phức lớn.
Vu Đại không chỉ lo lắng có thể hay không lưu lại chứng cứ của Vu gia, mà còn lo lắng nếu không thể chết sạch sẽ, cường giả Thần Quân Nhân tộc phát hiện mảnh nhỏ linh hồn hắn có vấn đề, biết hắn đến từ Ma Dực Tộc, là gián điệp của Ma Dực Tộc, sẽ khiến cả Nhân Loại Đại Liên Minh tra rõ.
Đến lúc đó, sẽ liên lụy những thám tử trà trộn vào Nhân Tộc giống hắn, Nhân Tộc còn có thể vì Diệp Phi chết mà ưu tiên nhắm vào Ma Dực Tộc trên chiến trường chủng tộc.
Hai tử sĩ Vu gia nghe Vu Đại phân phó xong, gật đầu, sau đó lạnh lùng nhìn chằm chằm đại môn Ngạo Thiên Học Viện.
Đợi Diệp Phi ra ngoài, đồng loạt ra tay, cho Diệp Phi một kích trí mạng!
Ba người đợi ngoài cửa Ngạo Thiên Học Viện gần nửa canh giờ, đại môn Ngạo Thiên Học Viện lóe ra một đạo bạch quang.
Ba người lập tức tỉnh táo, có người đi ra.
Sau vài hơi thở, một thân ảnh xuất hiện ở cửa chính Ngạo Thiên Học Viện.
Thấy người từ Ngạo Thiên Học Viện đi ra, ba người đều lấy ra vũ khí, tùy thời chuẩn bị xuất thủ.
Người từ Ngạo Thiên Học Viện đi ra, chính là Diệp Phi!
Sau khi Diệp Phi từ Ngạo Thiên Học Viện đi ra, đang định xuống núi thì đột nhiên dừng bước.
Bởi vì Lục Sí Kim Tằm cảnh báo!
Có người giám thị hắn!
Là ai đang giám thị hắn?
Diệp Phi phát hiện có người giám thị mình thì trong lòng rất nghi hoặc.
Thiên Y Thần Quân, hoặc mấy vị Nghị Trưởng âm thầm phái người đến bảo vệ mình?
Chắc không phải!
Cho dù Thiên Y Thần Quân và mấy vị Nghị Trưởng phái người bảo vệ mình, đó cũng là cường giả cấp Thần Quân, Lục Sí Kim Tằm căn bản không phát hiện được.
Sau khi tấn cấp Hóa Luân, tinh thần lực của hắn tăng nhiều, có thể nói, ở Thánh Luân Kỳ, không ai có tinh thần lực cường đại hơn hắn.
Dưới nhận biết tinh thần khổng lồ của hắn, coi như là Linh Quân, cũng không thể khiến hắn không phát hiện ra.
Cho nên trong tình huống này, người đang âm thầm giám thị hắn là Huyền Quân.
Vô duyên vô cớ có Huyền Quân chạy tới giám thị hắn, trong này khẳng định có vấn đề.
"Ta cũng muốn xem, rốt cuộc là ai đang âm thầm giám thị mình, muốn giở trò quỷ gì!" Diệp Phi cười nhạt trong lòng, đồng thời hướng phía dưới chân núi đi đến, xem như không phát hiện có người giám thị mình.
Diệp Phi cũng không sợ người giám thị hắn gây bất lợi cho hắn.
Nơi này là Ngạo Thiên Thành!
Nếu có người động võ ở đây, rất nhanh sẽ có chấp pháp đội tới, thời gian nhanh nhất cũng chỉ hơn mười hơi thở.
Trong hơn mười hơi thở, Huyền Quân muốn giết võ giả Thánh Luân, có thể giết cả trăm lần.
Nhưng đó là nhắm vào võ giả Thánh Luân thông thường, Diệp Phi là võ giả Thánh Luân thông thường sao?
Dĩ nhiên không phải!
Diệp Phi là thiên tài y đạo đệ nhất từ trước tới nay của Nhân Loại Đại Liên Minh, chưa nói Thiên Kiếm Thần Quân bày ra ám thủ trên người hắn, có thể ngăn cản công kích của Huyền Quân, chỉ nói mấy vị Nghị Trưởng vì an toàn của Diệp Phi, cho hắn bảo vật, cũng đủ để Diệp Phi đối mặt Huyền Quân cũng không hề bỡ ngỡ.
Vu Đại và bọn chúng vừa thấy Diệp Phi dừng bước lại thì trong lòng nghi hoặc, Diệp Phi có phải đã phát hiện ra hay không.
Ba người đều bắt đầu lo lắng.
Diệp Phi ở ngay cửa Ngạo Thiên Học Viện, nếu thật sự phát hiện, lui vào Ngạo Thiên Học Viện thì bọn chúng không có cách nào ra tay với Diệp Phi nữa.
Ba người đang suy nghĩ có nên sớm hạ thủ hay không.
Dù sao sớm hạ thủ, Diệp Phi tuy rằng ở ngay cửa Ngạo Thiên Học Viện, nhưng bọn chúng vẫn có nắm chắc có thể cho Diệp Phi một kích trước khi hắn lui vào.
Nhưng làm như vậy, bọn chúng không có nắm chắc giết chết Diệp Phi, bởi vì trên người Diệp Phi rất có thể có bảo vật hộ thân.
Nếu không thể giết chết Diệp Phi bằng một kích, bọn chúng xuất thủ chẳng khác nào uổng công, còn phải vô ích bỏ mạng ở đây.
Ngay lúc ba người do dự, Diệp Phi động.
Thấy Diệp Phi không lui vào Ngạo Thiên Học Viện, mà hướng phía dưới chân núi đi tới, ba người đồng thời thở phào nhẹ nhõm, sau đó nắm chặt vũ khí, thời khắc chuẩn bị xuất thủ.
Diệp Phi tuy rằng phát hiện có người âm thầm giám thị mình, nhưng hắn lại như không có chuyện gì hướng phía dưới chân núi đi đến.
Khi Diệp Phi đi ra phụ cận rừng cây nơi Vu Đại ba người ẩn thân, tam đại quang mang lóe lên, một cổ khí tức phô thiên cái địa, hướng phía Diệp Phi lao thẳng tới.
Diệp Phi sửng sốt!
Diệp Phi không phải là không nghĩ tới những người này sẽ động thủ với mình.
Nhưng theo Diệp Phi, loại tỷ lệ này không lớn.
Vốn khi hắn nghĩ đây là một đại gia tộc phái tới nhìn chằm chằm mình, chú ý hành tung của mình, để kéo quan hệ tốt với mình, không ngờ đối phương thật sự tới giết mình.
Nhìn thiên địa nguyên khí phô thiên cái địa tới, nhìn ba người đánh tới khí thế to lớn, Diệp Phi tuy rằng vô cùng kinh ngạc, nhưng cũng không trốn tránh, cũng không chống đỡ, càng không hoang mang.
Đối phương ba người đều là Huyền Quân, trốn tránh, chống đỡ, căn bản không có tác dụng gì.
Về phần hoang mang, có Thiên Kiếm Thần Quân thực hiện ám thủ trên người hắn, cần hoang mang sao?
Chỉ cần hơn mười hơi thở, người của chấp pháp đội sẽ chạy tới.
Hơn mười hơi thở, đừng nói ba Huyền Quân, coi như là ba mươi, ba trăm người, cũng không thể trong thời gian ngắn như vậy, đánh vỡ cấm chế thần lực Thiên Kiếm Thần Quân để lại trên người Diệp Phi.
Cho nên Diệp Phi chẳng những không lộ ra nửa điểm hoang mang, nhìn ba Huyền Quân đánh tới, khóe miệng Diệp Phi còn nở một nụ cười.
Nhìn Diệp Phi đối mặt với tập kích đột nhiên phát động của ba người bọn chúng, khóe miệng còn lộ ra nụ cười, trong lòng Vu Đại ba người đều dâng lên một tia cảm giác không ổn.
Tuy rằng cảm giác được không ổn, nhưng tên đã trên dây không thể không bắn.
Bọn chúng đã động thủ, cho dù hiện tại thu tay lại, cũng chỉ có một con đường chết, căn bản không có con đường thứ hai.
Cho nên trong lòng ba người nghĩ không ổn đồng thời, vẫn đem chiêu thức mạnh nhất của mình hướng về phía Diệp Phi công tới.
"Phá Thiên Trảm!"
"Lôi Vân Kích!"
"Độc Long Sát!"
Ba đạo quang mang lóe lên, trực tiếp đánh vào người Diệp Phi.
Ba chiêu này, là chiêu thức cường đại nhất của Vu Đại ba người, ba người liên thủ, coi như là Huyền Quân, cũng thuộc về bị nháy mắt giết mạng.
Nhưng ba chiêu có thể chớp nhoáng giết Huyền Quân này, sau khi đánh vào người Diệp Phi, trên người Diệp Phi tản mát ra một đạo kim quang, bắn ra, một đạo màn sáng kim sắc bao phủ Diệp Phi ở trong đó, mà sát chiêu của ba người kia, cũng đã biến mất vô ảnh vô tung.
Nhìn Diệp Phi trong màn sáng kim sắc, Vu Đại ba người sao có thể không nhận ra, màn sáng kim sắc kia là gì, đó là cấm chế thần lực.
Đến đây, mọi thứ chỉ mới bắt đầu, những khó khăn phía trước vẫn còn chờ đợi. Dịch độc quyền tại truyen.free