(Đã dịch) Đô Thị Vô Thượng Tiên Y - Chương 867: Cái gì kia?
"Khụ khụ, xinh đẹp, đương nhiên là xinh đẹp rồi. Nếu cô không xinh đẹp thì Tôn Chấn làm sao mà đuổi theo cô không rời chứ?" Hạ Vân Kiệt vội vàng nói.
"Hừ, coi như anh còn có chút mắt nhìn!" Thấy Hạ Vân Kiệt không ngừng khen mình xinh đẹp, Đỗ Hải Quỳnh lúc này mới đắc ý ngẩng cằm, kéo tay Hạ Vân Kiệt hướng nhà bước nhanh đi đến.
"Hải Quỳnh, con chạy đi đâu vậy, vừa rồi bà nội còn đang tìm con đó. Ơ, vị tiểu tử này là ai? Bạn trai con sao?" Đúng lúc Đỗ Hải Quỳnh kéo tay Hạ Vân Kiệt bước nhanh hướng nhà chú đi đến, trên đường một vị bác gái nghênh diện đi tới, vẻ mặt kinh ngạc nhìn hai người nắm tay nhau.
"Đúng vậy, Thừa Ân thẩm, đây là bạn trai của con, Hạ Vân Kiệt." Đỗ Hải Quỳnh thấy bác gái nhìn chằm chằm mình cùng Hạ Vân Kiệt nắm tay nhau, trừ bỏ trên mặt hơi hơi ửng đỏ, dĩ nhiên là một chút cũng không thẹn thùng, mà là vẻ mặt hạnh phúc giới thiệu nói: "Vân Kiệt, vị này là nhà con trước kia ở trong thôn cách vách, Thừa Ân thẩm, con gái của dì ấy trước kia còn là bạn học tiểu học của con đó."
"Thừa Ân thẩm, cháu chào dì." Dù là Hạ Vân Kiệt cũng là thần tiên sống, cũng đã gặp qua rất nhiều đại nhân vật, ở trước mặt bọn họ vẫn tự nhiên, nhưng vào lúc này lại không biết vì sao trong lòng thế nhưng có chút khẩn trương, vội vàng biểu tình có chút mất tự nhiên đánh tiếng chào.
"Chào cháu Tiểu Hạ, người ở đâu vậy? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Ở đâu làm việc? Các cháu ngồi xe về sao? Không tự lái xe đến à?" Phụ nữ nông thôn so với phụ nữ trong thành phố càng thích bát quái và tán gẫu, vị Thừa Ân thẩm này thấy Đỗ Hải Quỳnh đột nhiên mang về một vị bạn trai, lập tức vẻ mặt bát quái hỏi.
Thừa Ân thẩm vừa hỏi, Hạ Vân Kiệt trên trán đều cơ hồ toát ra mồ hôi lạnh.
Trời ạ, mới vào thôn vừa gặp được người phụ nữ đầu tiên mà đã bắt đầu hỏi đông hỏi tây như vậy, nếu thấy người nhà của Hải Quỳnh, chẳng phải là ngay cả tổ tông tám đời cũng phải hỏi cho nhất thanh nhị sở.
"Thừa Ân thẩm, bà nội con còn đang đợi con đó, con đi gặp bà nội trước, lát nữa con tán gẫu với dì sau." Đỗ Hải Quỳnh hiển nhiên cũng sợ tư thế của Thừa Ân thẩm dọa chạy Hạ Vân Kiệt, không đợi Hạ Vân Kiệt trả lời đã muốn giành nói, nói xong liền kéo tay anh hướng nhà chú bước nhanh đi đến.
"Con bé này, gấp cái gì mà gấp, thẩm còn chưa hỏi xong, làm sao mà đã..." Thấy Đỗ Hải Quỳnh kéo Hạ Vân Kiệt vội vã đi rồi, Thừa Ân thẩm ở phía sau bất mãn lẩm bẩm.
Hạ Vân Kiệt vừa cùng Đỗ Hải Quỳnh rảo bước tiến vào nhà chú của cô, nghênh diện liền gặp một vị phụ nữ trung niên tướng mạo cùng Đỗ Hải Quỳnh rất giống nhau.
Người phụ nữ trung niên kia vừa thấy Đỗ Hải Quỳnh liền mở miệng trách nói: "Con bé này, bà nội bình thường thương con nhất, hôm nay là đại thọ tám mươi tuổi của bà, con chớp mắt một cái đã chạy đi đâu vậy..."
Bất quá lời còn chưa nói hết, ánh mắt của bà đã chăm chú nhìn thẳng vào hai người nắm tay nhau.
Hạ Vân Kiệt biết người trước mắt này hẳn là mẹ của Đỗ Hải Quỳnh, Ngô Thu Nguyệt, trong lòng không khỏi hoảng hốt, nhanh chóng muốn rút tay về. Nhưng Đỗ Hải Quỳnh lại gắt gao nắm lấy tay anh không buông, cười đối với mẹ cô nói: "Mẹ, vị này là Hạ Vân Kiệt, là bạn trai của con, hôm nay là đại thọ tám mươi tuổi của bà nội, con cố ý đem..."
"Ừ, à, nguyên lai là bạn của Hải Quỳnh. Hôm nay khách khứa đông, nơi này lộn xộn, Tiểu Hạ cháu cứ tự nhiên ngồi, mẹ cùng Hải Quỳnh có hai câu muốn nói." Ngô Thu Nguyệt nghe Đỗ Hải Quỳnh nói, sắc mặt nháy mắt thay đổi vài lần, cũng không đợi Đỗ Hải Quỳnh nói hết lời, liền đánh gãy cô, biểu tình thực mất tự nhiên khách khí với Hạ Vân Kiệt một câu, liền kéo tay Đỗ Hải Quỳnh hướng một gian phòng trong nhà đi đến.
"Mẹ, mẹ làm gì vậy, có chuyện gì mẹ không thể nói trước mặt Vân Kiệt sao? Đừng kéo con vào phòng, người ta còn tưởng chúng ta làm gì đâu?" Đỗ Hải Quỳnh bị mẹ kéo vào phòng, bĩu môi vẻ mặt bất mãn nói.
"Làm gì? Mẹ còn phải hỏi con làm gì đó? Cái Hạ Vân Kiệt này là chuyện gì xảy ra? Sao trước kia chưa từng nghe con nhắc tới? Hôm nay sao lại đột nhiên mang về nhà?" Ngô Thu Nguyệt trừng mắt nói.
"Đây không phải là muốn cho ba mẹ còn có bà nội một kinh hỉ thôi." Đỗ Hải Quỳnh giả vờ hồ đồ biện giải nói.
"Cho chúng ta một kinh hỉ? Mẹ thấy con là định cho chúng ta ngột ngạt thì có! Cái Tôn Chấn kia có gì không tốt? Tuổi còn trẻ đã làm việc ở khu chính phủ, trong nhà lại có tiền, người cũng đẹp trai. Hôm nay anh ta cũng đến, con lại đột nhiên mang một bạn trai về, con bảo anh ta lát nữa đối xử với con thế nào?" Biết con gái không ai bằng mẹ, Ngô Thu Nguyệt làm sao nhìn không ra Đỗ Hải Quỳnh hôm nay đây là cố ý.
"Hạ Vân Kiệt cũng không tệ mà, tuy rằng trong nhà không có bao nhiêu tiền, nhưng là giáo viên đại học Giang Châu." Đỗ Hải Quỳnh không phục phản bác nói.
"Giáo viên đại học? Con bé chết tiệt kia, con lừa ai vậy, con cho rằng mẹ con lớn lên ở nông thôn nên cái gì cũng không hiểu sao? Có giáo viên đại học nào trẻ như vậy không? Cùng lắm cũng chỉ là công tác kiểu phụ đạo viên chính trị đại học thôi, so được với làm việc trong văn phòng khu chính phủ sao?" Ngô Thu Nguyệt thấy Đỗ Hải Quỳnh còn cãi, tức giận đến lấy tay chọc vào trán cô.
"Anh ấy không phải phụ đạo viên chính trị đâu, anh ấy là giáo viên đại học chính quy, dạy trung y." Đỗ Hải Quỳnh sửa đúng nói.
"Trung y! Vậy thì khác gì phụ đạo viên chính trị? Đầu năm nay trừ bỏ mấy danh y trung y lâu năm thì còn có chút tiếng tăm, chứ như anh ta trẻ tuổi như vậy ai sẽ tìm đến khám bệnh? Nhưng Tôn Chấn thì khác, hiện tại tuổi còn trẻ đã làm việc bên cạnh lãnh đạo, biết đâu ngày nào đó được lãnh đạo coi trọng thì đề bạt làm lãnh đạo, đến lúc đó con cũng không cần làm cái gì tiếp viên hàng không, cả ngày bay tới bay lui, nhờ Tôn Chấn sắp xếp cho con một công việc nhàn nhã một chút, lại có tiền kiếm lại lo được cho gia đình, nói ra ngoài lại có thân phận địa vị, vậy thì tốt biết bao!" Ngô Thu Nguyệt nghe vậy cơ hồ không hề nghĩ ngợi liền bật thốt lên nói, nói đến mặt sau, trong mắt tràn đầy khát khao.
"Mẹ, mẹ, mẹ thực dụng quá rồi!" Đỗ Hải Quỳnh cũng biết mẹ mình nói là tình hình thực tế, cho nên nhất thời không thể cãi lại được, gấp đến độ bật thốt lên nói.
"Con bé này, thực tế một chút có gì không tốt, chẳng lẽ sống khổ sở thì tốt hơn sao? Hơn nữa, bà nội con bị bệnh nặng, cũng không biết có qua được năm nay không, vốn định mượn lần này đại thọ tám mươi tuổi, còn có việc vui của con cùng Tôn Chấn đến xung hỉ, con hiện tại lại đột nhiên mang về một cái Hạ Vân Kiệt, này, này không phải là làm cho bà nội con ngột ngạt sao? Bà nội con trước kia thương con nhất, hiện tại con lại báo đáp bà như vậy sao?" Ngô Thu Nguyệt thấy con gái nóng nảy, biết tiếp tục so sánh Hạ Vân Kiệt với Tôn Chấn, nói không chừng ngược lại sẽ phản tác dụng, bèn thay đổi sách lược, dùng giọng mềm mỏng khuyên Đỗ Hải Quỳnh, nói xong còn thở dài một hơi.
Nghe mẫu thân nhắc tới thân thể bà nội, thân thể mềm mại của Đỗ Hải Quỳnh không khỏi hơi hơi run lên, đôi mắt đẹp đã bất tri bất giác phủ lên một tầng sương mù, bất quá ở chuyện hôn sự của mình cô vẫn kiên trì: "Mẹ, con biết, nhưng con chính là không thích cái Tôn Chấn kia. Hơn nữa, mẹ, Hạ Vân Kiệt thật sự không tệ, mẹ xem anh ấy tuổi còn trẻ đã là giáo viên đại học, tuy rằng chuyên ngành trung y có vẻ kém một chút, nhưng anh ấy là người trẻ tuổi rất có chí tiến thủ, rất cố gắng, về sau chắc chắn sẽ có nhiều đất dụng võ."
"Con bé này sao lại nghe không hiểu vậy! Dù sao mẹ là không đồng ý con cùng cái Hạ Vân Kiệt này giao du. Bất quá nếu người đã đến, cũng không có lý gì mà đuổi người ta đi, nhưng lát nữa Tôn Chấn đến đây, con nên chú ý một chút, đừng nói gì đến quan hệ bạn trai bạn gái, làm cho anh ta trong lòng không thoải mái. Mẹ lát nữa cũng sẽ tìm cơ hội nói chuyện này với Hạ Vân Kiệt..." Ngô Thu Nguyệt thấy con gái không nghe lời, dứt khoát bày ra quyền uy của người mẹ.
"Mẹ, nhưng con đã cùng Vân Kiệt..." Thấy mẫu thân nói muốn tìm Hạ Vân Kiệt nói rõ, Đỗ Hải Quỳnh không khỏi nóng nảy, dậm chân, đỏ mặt ấp úng nói.
"Cái gì? Cái gì kia? A, con bé chết tiệt kia, con bé chết tiệt kia! Mẹ, mẹ..." Ngô Thu Nguyệt giơ tay muốn đánh xuống, cuối cùng vẫn hạ xuống, sau đó hậm hực ra khỏi phòng.
Ngô Thu Nguyệt vừa ra khỏi phòng chỉ thấy Hạ Vân Kiệt một mình "ngây ngốc" đứng ở tại chỗ, nhớ tới người này thế nhưng đã lên giường con gái, chiếm được món hời lớn, phá hủy hôn sự tốt đẹp mà bà đã sớm lên kế hoạch, không khỏi càng nhìn càng tức, mặt lạnh hướng Hạ Vân Kiệt vẫy tay nói: "Tiểu Hạ, cháu lại đây cho ta!"
Hạ Vân Kiệt trong lòng vốn đã có chút cảm giác "xấu con dâu gặp mẹ chồng" khẩn trương, hơn nữa còn là giả hóa, lại thêm vài phần chột dạ, nay gặp Ngô Thu Nguyệt mặt lạnh gọi anh qua, dù là anh cũng là một vị thần tiên sống, cũng không khỏi không kìm lòng được mà tâm đầu hoảng hốt, vội vàng thành thật đáp lời: "Dạ, cháu chào dì."
Nhìn Hạ Vân Kiệt kia một bộ "chất phác thành thật" bộ dáng, nào có nửa điểm khéo đưa đẩy lão thành như Tôn Chấn làm việc trong cơ quan chính phủ, Ngô Thu Nguyệt trong lòng lại càng thêm không vui, bất quá con gái đã cho anh ta thân thể, bà cũng chỉ đành đem nỗi không vui này gắt gao đè nén xuống.
"Cháu cùng Hải Quỳnh bắt đầu từ khi nào?" Đem Hạ Vân Kiệt gọi vào nhà, Ngô Thu Nguyệt cũng không bảo anh ngồi xuống, mình thì đặt mông ngồi ở ghế trên, mặt lạnh hỏi, rất có dáng vẻ thẩm vấn tội phạm.
Hạ Vân Kiệt thấy không khí không đúng, trong lòng càng thêm chột dạ, vụng trộm liếc nhìn Đỗ Hải Quỳnh một cái, không ngờ Đỗ Hải Quỳnh vừa mới nói "nói dối như cuội", trong lòng cũng rối tinh rối mù, căn bản không dám nhìn thẳng Hạ Vân Kiệt.
Được, còn nói che chở tôi đâu? Người phụ nữ này căn bản không thể trông cậy vào được, thấy Đỗ Hải Quỳnh cúi đầu căn bản không có chỉ thị gì, Hạ Vân Kiệt trong lòng thở dài một hơi, đành phải kiên trì trả lời: "Chúng cháu quen nhau vào mùa hè năm 2003."
Tốt, bắt đầu từ năm 2003! Không biết con bé ngốc kia có vì anh ta mà đi phá thai không! Ngô Thu Nguyệt nghe nói hai người năm kia đã bắt đầu kết giao, mà bà làm mẹ đến bây giờ mới biết, hơn nữa con gái lại cùng anh ta đã xảy ra quan hệ, nhớ tới trên báo chí đưa tin rất nhiều chuyện chưa kết hôn đã mang thai rồi đi nạo thai, xem Hạ Vân Kiệt tự nhiên càng thêm không thích, sắc mặt tự nhiên cũng càng thêm khó coi.
"Cháu năm nay bao nhiêu tuổi?" Ngô Thu Nguyệt kìm nén lửa giận trong lòng, tiếp tục hỏi.
"Qua hai tháng nữa là hai mươi hai tuổi." Hạ Vân Kiệt nghe vậy thành thật trả lời, trong lòng nhưng không khỏi một cái lộp bộp, chẳng lẽ là muốn cùng mình đàm luận chuyện kết hôn?
"Vậy có nghĩa là năm 2003 cháu mới hai mươi tuổi!" Ngô Thu Nguyệt nghiến răng hỏi.
"Đúng vậy." Hạ Vân Kiệt đương nhiên không biết Đỗ Hải Quỳnh thế nhưng cùng mẹ cô nói anh cùng cô đã phát sinh quan hệ, nghe vậy thành thật gật gật đầu, trong lòng lại nghĩ thầm, còn cần phải hỏi sao?
(ps: Thân thể rốt cục đỡ hơn một chút, cảm ơn rất nhiều thư hữu quan tâm, tối nay vẫn còn 1 chương nữa.)
Dù cho biển cạn đá mòn, tình ta vẫn mãi trao về người. Dịch độc quyền tại truyen.free