(Đã dịch) Đô Thị Vô Thượng Tiên Y - Chương 273: Xâm phạm
"Cũng tốt, thời gian không còn sớm, cảm tạ rượu của ngươi, đêm nay thật sự rất vui vẻ, vô cùng kích thích." Kelly thấy Hạ Vân Kiệt nói vậy, gật đầu, đứng dậy nói.
"Cảm ơn Kiệt ca!" George cùng đám người cũng đứng lên theo.
"Khách khí, ta tiễn các ngươi." Hạ Vân Kiệt nói xong đứng dậy muốn tiễn bọn họ, Chu Hiểu Diễm cũng đi theo đứng dậy.
"Kiệt ca dừng bước, dừng bước!" George cùng đám người thụ sủng nhược kinh vội vàng nói, còn Kelly thì tiến đến bên tai Hạ Vân Kiệt thấp giọng nói: "Chúc ngươi buổi tối vui vẻ, tạm biệt, rất nam tính, khí khái đàn ông Trung Quốc!"
Nói xong Kelly quay đầu hướng Chu Hiểu Diễm nháy mắt ái muội, sau đó lắc mông mỹ miều cùng George đám người cất bước rời đi.
Kelly cùng đám người đi rồi, ghế dài chỉ còn lại Hạ Vân Kiệt cùng Chu Hiểu Diễm. Hai người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đột nhiên không khí tựa hồ trở nên có chút xấu hổ. Cuối cùng vẫn là Chu Hiểu Diễm đưa tay véo đùi hắn, hờn dỗi: "Thế nào? Lại đột nhiên biến thành chính nhân quân tử à? Không phải vừa rồi lợi hại lắm sao? Ở hành lang liền dám sờ mông Hồng tỷ."
Lời này của Chu Hiểu Diễm tựa như bó đuốc, một lần nữa châm ngọn lửa dục vọng trong lòng Hạ Vân Kiệt, hắn hướng Chu Hiểu Diễm lộ ra một chút cười xấu xa, tay đã lặng lẽ ở dưới bàn thân đến trên đùi bóng loáng đầy đặn của Chu Hiểu Diễm.
"A!" Chu Hiểu Diễm cảm nhận được bàn tay nóng rực hữu lực của Hạ Vân Kiệt vuốt ve trên đùi mình, thân thể mềm mại không nhịn được run lên một chút, miệng phát ra một tiếng rên rỉ theo bản năng, đôi mắt đẹp nhìn Hạ Vân Kiệt nhất thời có chút ý loạn tình mê, mị nhãn như nước, tựa yêu tinh có thể câu nhân hồn phách.
Nhìn Chu Hiểu Diễm kiều diễm ướt át mê người, bên tai nghe nàng mang theo tiếng thở dốc rên rỉ mê người, Hạ Vân Kiệt tay không kìm lòng được theo đùi bóng loáng đẫy đà của nàng hướng lên trên sờ, rất nhanh liền chạm đến đùi trong của nàng, tay trượt đi dường như chạm phải viền ren.
"Ngươi tên bại hoại này, Hồng tỷ còn ở trên lầu đó!" Chu Hiểu Diễm cảm nhận được tay Hạ Vân Kiệt càng ngày càng tới gần chỗ mẫn cảm của mình, theo bản năng kẹp chặt hai chân, thấp giọng nói.
Một cái kẹp này, cũng là đem tay Hạ Vân Kiệt kẹp ở giữa hai chân, thịt mềm mại, ẩn ẩn trong ngón tay dường như còn chạm phải một tầng vải mỏng, có chút ướt!
Nhất thời cả người Hạ Vân Kiệt máu đều sôi trào lên, tay không nhịn được dùng sức hướng bên trong di động.
Chu Hiểu Diễm kỳ thật chỉ là hành vi theo bản năng, cũng không nghĩ tới chính mình một hành động lại tương đương với đem ma trảo kia nhốt bên trong xâm phạm mình, vị trí mẫn cảm nhất trên người bị tay Hạ Vân Kiệt phảng phất mang theo ma lực trêu chọc, hai chân đầy đặn đều không nhịn được run nhè nhẹ lên, mông to không nhịn được tại chỗ ngồi vặn vẹo, đón ý nói hùa ma trảo kia.
Đang lúc phía sau, điện thoại Hạ Vân Kiệt vang lên.
Hạ Vân Kiệt trước kia chưa từng trải qua chuyện nam nữ này, lúc này đúng là lúc nếm được mùi vị, muốn dừng mà không được, nào có công phu để ý tới điện thoại, chỉ là điện thoại luôn luôn vang, Chu Hiểu Diễm lại nhớ thương Hồng tỷ, không nhịn được véo hắn một cái, thở gấp nói: "Tiểu bại hoại, điện thoại ngươi vang..."
Hạ Vân Kiệt thế này mới bất đắc dĩ rút tay ra, lấy điện thoại di động.
Vừa nhìn là điện thoại của Đỗ Hải Quỳnh, ngọn lửa nhiệt liệt trong lòng không biết vì sao lập tức tựa hồ lạnh xuống.
"Uy, ngươi tên vô lương tâm này, chạy đi đâu lêu lổng? Đến giờ này còn không về nhà, có biết Lệ Đề phát sốt không? Đến bây giờ còn chưa ăn cơm đâu!" Hạ Vân Kiệt vừa tiếp điện thoại, bên trong liền truyền đến giọng sốt ruột, bất mãn của Đỗ Hải Quỳnh.
Vốn Hạ Vân Kiệt tiếp điện thoại, ngọn lửa trong đầu còn đang thiêu đốt, nhưng lời này của Đỗ Hải Quỳnh vừa vào tai lại giống như dội một chậu nước lạnh vào đầu, lập tức dập tắt ngọn lửa trong cơ thể Hạ Vân Kiệt.
"Thật vậy sao? Vậy Lệ Đề sao không gọi điện thoại cho ta!" Hạ Vân Kiệt không khỏi vội la lên.
Hạ Vân Kiệt tiếp điện thoại, Chu Hiểu Diễm ngay bên cạnh, tuy rằng trong quán bar ồn ào, âm thanh trong điện thoại nghe không lớn rõ ràng, nhưng ẩn ẩn vẫn nghe ra là giọng nữ, cũng nghe được một chút đôi câu vài lời. Nay thấy Hạ Vân Kiệt lại vẻ mặt sốt ruột, Chu Hiểu Diễm tuy rằng biết rõ đại nhân vật như hắn bên cạnh có nữ nhân là chuyện bình thường, cũng trong lòng biết rõ mình nhất định chỉ có thể là khách qua đường trong cuộc đời hắn, nhưng trong lòng vẫn khó tránh khỏi có chút mất mát.
"Cái con ngốc đó nói, hôm nay buổi tối ngươi đi học tiếng Anh, nói không thể làm phiền ngươi... Sao bên cạnh ngươi ồn ào vậy? Hay cho ngươi Hạ Vân Kiệt, ngươi thật sự ở..." Đỗ Hải Quỳnh nói xong nghe được trong ống nghe truyền đến tiếng ồn ào, giọng nói cũng đột nhiên the thé lên.
"Được rồi, ta lập tức về!" Lúc này tâm tư Hạ Vân Kiệt đều ở chuyện Trầm Lệ Đề sinh bệnh, hơn nữa Đỗ Hải Quỳnh nói Trầm Lệ Đề vì hắn buổi tối đi học tiếng Anh, sợ ảnh hưởng hắn học tập nên không gọi điện thoại cho hắn, chuyện này làm cho hắn nghe xong phá lệ đau lòng cùng áy náy, không đợi Đỗ Hải Quỳnh nói hết lời liền ngắt lời nàng, rồi cúp điện thoại.
Cúp điện thoại xong, Hạ Vân Kiệt mới nhớ tới Chu Hiểu Diễm còn ở bên cạnh, không khỏi áy náy nhìn nàng nói: "Thực xin lỗi, bạn ta bị bệnh, ta cần phải về một chuyến."
"Sao phải xin lỗi ta? Bạn bị bệnh thì ngươi mau đi đi, ta lái xe đưa ngươi." Chu Hiểu Diễm liếc mắt Hạ Vân Kiệt nói.
"Không cần, ta tự về, ngươi nói với Hồng tỷ một tiếng." Hạ Vân Kiệt theo bản năng cự tuyệt nói.
"Ừm." Lòng dạ đàn bà luôn tinh tế, tuy rằng Hạ Vân Kiệt chỉ là một câu nói theo bản năng, nhưng Chu Hiểu Diễm vẫn nghe ra, hắn không muốn mình xâm nhập một cuộc sống khác của hắn, trong lòng không khỏi nổi lên mất mát nhàn nhạt, nhưng ngoài mặt vẫn tùy ý vuốt mái tóc, hướng hắn quyến rũ cười cười.
"Vậy ta đi đây, Diễm tỷ." Hạ Vân Kiệt gật đầu với Chu Hiểu Diễm, sau đó xoay người đi nhanh ra ngoài.
"Kiệt ca!" Hạ Vân Kiệt đi chưa được mấy bước, phía sau truyền đến tiếng kêu của Chu Hiểu Diễm.
"Có chuyện gì sao?" Hạ Vân Kiệt dừng bước hồi đầu hỏi.
"Nếu như một ngày nào đó, ta cùng Hồng tỷ bị bệnh, gọi điện thoại cho ngươi, ngươi cũng sẽ chạy tới như vậy sao?" Đôi mắt đẹp của Chu Hiểu Diễm nhìn Hạ Vân Kiệt hỏi.
"Đương nhiên" Tim Hạ Vân Kiệt hơi run xuống, trả lời.
"Cảm ơn, hiện tại không có gì, ngươi mau đi đi, đừng để bạn gái chờ lâu nga" Chu Hiểu Diễm nghe vậy hướng Hạ Vân Kiệt ngọt ngào cười, sau đó đẩy hắn một chút thúc giục nói.
Hạ Vân Kiệt thấy Chu Hiểu Diễm hiểu lầm quan hệ giữa mình và Trầm Lệ Đề, muốn giải thích một câu, nhưng lại không biết nên giải thích thế nào, đành phải theo nàng đẩy, bước ra quán bar.
Ra khỏi quán bar, thời gian đã gần mười một giờ đêm.
Trời mùa đông lạnh lẽo, trên đường không có mấy người, đèn đường mờ nhạt, bóng cây thưa thớt, Hạ Vân Kiệt nhớ tới Trầm Lệ Đề một mình phát sốt cao ở nhà, không khỏi có chút nóng vội, chân bước về phía trước, thế nhưng trong chớp mắt biến mất ở trên đường, ngay sau đó lại xuất hiện ở cuối đường Nam Sơn.
Súc địa thành thốn.
Trong văn phòng của ông chủ quán bar, Thiệu Lệ Hồng ngồi ở sau bàn làm việc, nhớ tới lát nữa sẽ cùng Chu Hiểu Diễm cùng Hạ Vân Kiệt điên loan đảo phượng, không khỏi vừa khẩn trương vừa mong chờ, hai chân không chịu khống chế gắt gao kẹp lại, ẩn ẩn trong đó dường như có dòng nước ấm bắt đầu khởi động.
Đột nhiên, cửa bị đẩy ra.
Thân mình Thiệu Lệ Hồng lập tức căng thẳng lên, đôi mắt đẹp phản xạ có điều kiện nhìn về phía cửa, tràn ngập khẩn trương cùng mong chờ.
Bất quá ánh sáng trong đôi mắt đẹp của Thiệu Lệ Hồng rất nhanh liền ảm đạm xuống, bởi vì ở cửa chỉ có một mình Chu Hiểu Diễm.
"Kiệt ca có việc đi trước." Chu Hiểu Diễm tùy tay đóng cửa lại, sâu kín nói.
"Hô!" Thiệu Lệ Hồng nghe vậy thở dài một hơi, cả người thả lỏng một chút, nhưng bình tĩnh lại sau, trong lòng lại không biết vì sao có một loại trống rỗng và mất mát không nói nên lời.
"Hình như là một cô gái bị bệnh." Chu Hiểu Diễm vòng ra sau lưng Thiệu Lệ Hồng, hai tay từ phía sau ôm cổ nàng, hai má dán vào hai má nàng, nói.
"Thế nào? Ghen tị?" Thiệu Lệ Hồng nghe vậy phương tâm hơi run, hỏi.
"Có gì mà phải ghen? Chúng ta giờ đã qua cái tuổi mơ mộng ảo tưởng đó rồi, chẳng lẽ còn ngây thơ đi hy vọng xa vời mình trở thành người phụ nữ duy nhất của hắn sao? Chỉ cần trong lòng hắn thỉnh thoảng có thể nhớ tới ta, thực sự coi ta là bạn, vậy là ta mãn nguyện rồi." Chu Hiểu Diễm nói.
"Vậy thì tốt..." Thiệu Lệ Hồng đã kết hôn một lần, tuổi cũng lớn hơn Chu Hiểu Diễm, trải qua nhiều chuyện, nhìn cũng thoáng hơn, thấy Chu Hiểu Diễm nói vậy, không khỏi yên lòng.
"Tốt cái gì? Ghen là không có, nhưng bị Kiệt ca vừa rồi khơi gợi như vậy, nửa vời, thật là khó chịu... Đừng nói với ta là vừa rồi ở trong văn phòng ngươi không nghĩ tới chuyện đó?" Chu Hiểu Diễm nói xong ôm cổ Thiệu Lệ Hồng, tay leo lên đôi ngọc nữ phong kia...
Dưới màn đêm, nhờ thuật pháp súc địa thành thốn, chỉ khoảng nửa khắc, Hạ Vân Kiệt đã về đến nhà.
Đẩy cửa bước vào, trong phòng, cửa phòng ngủ của Trầm Lệ Đề mở, đèn cũng sáng, nhưng nàng lại cuộn mình trên giường lạnh run, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng, đầu giường còn đặt một cốc nước và thuốc cảm hạ sốt.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, nhớ tới lời nói của Đỗ Hải Quỳnh lúc trước, Hạ Vân Kiệt không khỏi đau lòng, vội vàng tiến lên, tay đặt lên trán Trầm Lệ Đề.
Trán nóng hổi, Hạ Vân Kiệt không cần nhiệt kế cũng biết nàng đã sốt đến hơn ba mươi chín độ.
"Anh về rồi." Cảm nhận được trán mát lạnh, Trầm Lệ Đề mơ màng mở mắt, thấy là Hạ Vân Kiệt, đôi mắt vốn vô thần bỗng sáng lên.
"Em ngốc này, sốt sao không gọi điện thoại nói với anh một tiếng, anh cũng về sớm hơn." Hạ Vân Kiệt đau lòng nói.
"Anh không phải đang học tiếng Anh sao... Với lại cũng chỉ là phát sốt thôi, uống thuốc là khỏi mà." Trầm Lệ Đề nói.
"Nói nhẹ thế, đã sốt đến hơn ba mươi chín độ rồi còn nói không sao. Còn chưa ăn cơm đúng không? Anh xoa bóp cho em một chút, em cứ thả lỏng, dần dần sẽ ngủ, đợi tỉnh dậy uống chút cháo nóng." Hạ Vân Kiệt thấy Trầm Lệ Đề nói vậy, vừa đau lòng vừa giận, nói xong ngồi xuống mép giường, đem đầu Trầm Lệ Đề gối lên đùi mình, hai tay đặt ở huyệt Phong Trì sau gáy nhẹ nhàng xoa bóp.
"Xoa bóp cũng có tác dụng với sốt sao?" Trầm Lệ Đề vẫn nhớ rõ lần trước Hạ Vân Kiệt xoa bóp cho gấu mèo, thấy hiệu quả thần kỳ, nay mình bị sốt, Hạ Vân Kiệt lại xoa bóp cho mình, không khỏi ngạc nhiên hỏi.
"Đương nhiên là có tác dụng, trung y rất thần kỳ, anh đang xoa cho em huyệt Phong Trì, có tác dụng khu phong giải biểu, thanh đầu minh mục, thông lợi khiếu, bình thường nếu không có việc gì em cũng có thể xoa huyệt này, có thể phòng ngừa cảm mạo." Hạ Vân Kiệt nói.
Đêm nay, Hạ Vân Kiệt đã trở thành người hùng trong lòng Trầm Lệ Đề. Dịch độc quyền tại truyen.free