Đô Thị Tu Tiên Từ Hang Linh - Chương 1: - Cuốc hàng đổi mạng
Bảy giờ sáng, điện thoại của Trần Hạo Nam rung như muốn nhảy khỏi mặt bàn nhựa nứt mép.
Anh vừa mở mắt đã nghe thấy giọng bà chủ trọ ở ngoài cửa.
"Nam, tiền phòng tháng này cậu tính khi nào trả?"
Giọng bà ta không quá lớn, nhưng đủ đều và đủ chán nản để biến một căn phòng trọ chín mét vuông thành nơi xử án. Hạo Nam nằm im hai giây, nhìn trần nhà loang vết ố như bản đồ một đất nước sắp chìm, rồi mới nhấc người dậy.
Chiếc quạt đứng ở góc phòng quay phát ra tiếng ken két. Trên chiếc ghế nhựa thấp là cái mũ bảo hiểm cũ, túi giao hàng bạc màu và một ổ bánh mì anh mua tối qua mà chưa kịp ăn. Cạnh đó là chai nước lọc đã hết một nửa. Điện thoại vẫn rung.
Lần này không phải bà chủ trọ.
Là ứng dụng giao hàng báo khách hủy đơn.
Hạo Nam nhìn chằm chằm vào hai chữ **bom hàng**, khóe miệng giật nhẹ.
"Đẹp. Sáng ra đã có người tặng quà."
Anh nói một mình, giọng khàn khàn vì ngủ ít. Đó là kiểu giọng của người đã quá quen với xui xẻo nên nếu không tự trào một câu thì dễ chửi luôn cả trời đất.
Anh xỏ dép, bước ra mở cửa. Bà chủ trọ đứng ngoài, trên tay là cái quạt nan, người chưa nóng đã quạt liên hồi.
"Cô biết cậu khó, nhưng cô cũng phải đóng tiền điện tiền nước. Tháng trước cậu khất rồi."
"Chiều nay con xoay cho cô một nửa trước." Hạo Nam gãi đầu, cười cười. "Nửa còn lại cho con thở thêm hai ngày."
Bà chủ trọ nhìn anh từ đầu tới chân, ánh mắt kiểu quen thuộc của người không ác, chỉ là quá mệt vì phải tin những người chẳng có gì để thế chấp ngoài miệng hứa.
"Cậu nói câu đó ba lần rồi."
"Lần này có tiến bộ. Hôm nay con nói thêm giờ cụ thể."
Bà ta suýt bật cười, nhưng vẫn nén lại, chỉ thở dài: "Mười giờ tối. Không có thì cô cắt điện thật đấy."
Hạo Nam giơ tay chào kiểu đầu hàng. "Vâng, tối nay nếu con còn ánh sáng thì chứng tỏ con giữ được lời hứa."
Cánh cửa đóng lại. Hành lang hẹp nóng hầm hập. Phòng đối diện có tiếng trẻ con khóc, dưới tầng là tiếng xe máy nổ giòn, tiếng ai đó rao xôi đậu xanh, tiếng một người đàn ông chửi thề vì đề máy mãi không lên. Thành phố buổi sáng chưa bao giờ dịu dàng với người nghèo.
Hạo Nam quay vào phòng, xúc miệng qua loa, thay áo khoác chống nắng sờn vai, rồi cúi xuống lôi ví.
Một trăm ba mươi bảy nghìn.
Anh đếm ba lần, như thể tiền có thể nảy thêm nếu mình đủ thành tâm.
Không nảy.
Tiền xăng, tiền ăn, tiền phòng, tiền gửi về quê, tiền thuốc cho mẹ, tiền học thêm của Nhã An. Từng khoản hiện lên gọn ghẽ đến tàn nhẫn trong đầu như danh sách tử hình.
Điện thoại lại rung.
Lần này là Nhã An.
Hạo Nam hít một hơi rồi mới bắt máy. Giọng anh lập tức đổi sang nhẹ hơn.
"Sao rồi, cô sinh viên tương lai?"
Ở đầu dây bên kia, Nhã An cười nhỏ. "Anh đừng trêu nữa. Em gọi hỏi mẹ thôi. Sáng nay mẹ đỡ đau lưng hơn rồi."
Nghe tới đó, sống lưng anh thả lỏng được một chút.
"Tốt. Thuốc anh gửi tuần trước uống đều chưa?"
"Rồi. Nhưng..." Nhã An ngập ngừng, "bên trường vừa gửi thông báo đóng khoản thực hành đợt mới. Không gấp lắm, cuối tuần sau thôi."
Không gấp lắm.
Người trong nhà lúc nào cũng nói thế, như thể thêm một khoảng thời gian ngắn là có thể làm tiền mọc trên cây. Hạo Nam tựa lưng vào tường, nhìn cái quạt đang quay lệch trục.
"Bao nhiêu?"
Nhã An nói một con số rất nhỏ với người khá giả, nhưng đủ để một người chạy giao hàng như anh thấy cổ họng khô đi.
"Em định xin làm thêm mấy buổi—"
"Lo học đi." Hạo Nam cắt lời, vẫn giữ giọng bình thản. "Chuyện tiền để anh.
"Nhưng anh cũng phải sống chứ."
"Anh đang sống đây này. Sáng còn bị đòi nợ được cơ mà. Chứng tỏ sức khỏe tốt."
Nhã An im một lúc, rồi khẽ nói: "Anh hai... nếu mệt quá thì nói với em. Đừng giấu mãi."
Hạo Nam nhìn xuống đôi dép nhựa dưới chân. Một quai đã rách, anh dùng dây rút buộc tạm từ tuần trước.
"Biết rồi. Lo cho mẹ đi. Trưa anh gọi lại."
Cúp máy xong, anh ngồi yên vài giây.
Anh ghét cảm giác này.
Không phải nghèo. Nghèo quen rồi, đau nhưng quen. Thứ anh ghét là mỗi lần người nhà nói chuyện với mình đều phải lựa chữ, phải cố tỏ ra không tạo áp lực, như thể sợ chạm vào lòng tự trọng mỏng như kính của anh. Nó khiến anh có cảm giác mình đang đứng giữa nhà mà vẫn chỉ là một cái cột mục chống tạm, gió mạnh thêm chút nữa là gãy.
Anh xỏ giày, vác túi ra ngoài.
Con xe Wave cũ dựng ở đầu hẻm như vừa sống sót qua chiến tranh. Yếm trầy, gương trái nứt, cái đèn xi-nhan phải được cố định bằng băng dính đen. Hạo Nam cúi xuống kiểm tra lốp, xăng, dầu máy, rồi mới đề.
Tiếng máy nổ lên sau ba lần đạp.
"Ngoan. Hôm nay tao chưa có tiền mua xe khác đâu." Anh vỗ vào đầu xe như dỗ con bò già.
Buổi sáng của Hạo Nam bắt đầu bằng ba cuốc ngắn, một cuốc bị bom, một cuốc giao tới chung cư mà bảo vệ bắt đứng ngoài nắng mười lăm phút, một cuốc khách nhận hàng còn hỏi: "Ủa, sao anh già vậy mà còn chạy giao thế này?"
Hạo Nam cười: "Tại em chưa gặp lúc anh trẻ thôi."
Cô gái kia ngẩn ra một giây, không biết anh đùa hay thật. Anh nhận tiền, xuống thang máy, mặt vẫn cười nhưng trong đầu chửi ba chữ rất gọn.
Gần trưa, trời oi như đổ lửa. Anh tấp xe vào một quán cơm bụi dưới gầm cầu vượt, gọi đĩa cơm sườn rẻ nhất rồi xin thêm canh miễn phí. Chủ quán quen mặt anh, múc thêm nửa muôi canh chua loãng.
"Ăn nhiều vào, nhìn cậu như sắp bay mất."
"Bay thì không, cháy chắc có." Hạo Nam kéo ghế ngồi.
Quán đông, mùi mồ hôi lẫn mùi dầu mỡ. Hai người thợ hồ ngồi bàn kế bên nói chuyện công trình nợ lương. Một cô nhân viên văn phòng vừa ăn vừa gọi điện xin gia hạn thẻ tín dụng. Một anh shipper khác ngồi xổm ngoài hiên vá ruột xe.
Thành phố này rất công bằng ở một điểm: nó làm ai cũng mệt theo cách của riêng mình.
Hạo Nam vừa ăn vừa mở điện thoại xem số dư tài khoản. Tệ hơn anh tính. Mười giờ tối trả bà chủ trọ một nửa cũng còn thiếu. Chưa kể cuối tuần sau phải gửi tiền về cho Nhã An.
Đúng lúc đó, một cuộc gọi lạ hiện lên.
Anh nhíu mày, bấm nghe.
"A lô. Trần Hạo Nam đúng không?"
Giọng nam trung niên, khô và khó chịu.
"Tôi nghe."
"Tao là Cường bên bến xe hàng Đông Phủ. Thằng Tùng giới thiệu mày. Nói mày chạy đường xa được, kín miệng, không hỏi nhiều."
Hạo Nam chậm rãi nhai hết miếng cơm rồi mới đáp: "Tùy chuyến. Hỏi ít hay nhiều còn xem tiền trả có đáng để ngậm miệng không."
Đầu dây kia cười khẩy. "Mồm mày vẫn láo như xưa."
Một câu đó đủ để Hạo Nam nhận ra kiểu người bên kia. Không phải bạn cũ. Là loại từng nghe về anh qua mấy chỗ làm thuê, kiểu đầu mối coi người chạy việc là đồ dùng một lần.
"Nói việc đi anh. Em đang ăn, nghe sắp no tới nơi rồi."
"Chiều nay có chuyến giao gấp lên khu ven núi Bắc Lăng, tiền công tám trăm, cọc trước ba trăm. Giao xong trả nốt."
Đũa trong tay Hạo Nam khựng lại.
Tám trăm nghìn cho một chuyến đường núi.
Cao bất thường.
Cao đến mức nếu là người không từng bị đời đánh cho khôn ra, chắc sẽ tưởng trời thương.
"Hàng gì?"
"Đồ mẫu khảo sát."
"Cụ thể hơn."
"Mày đi giao hay đi kiểm định?"
Hạo Nam bật cười khẽ. "Nếu là đồ bình thường thì anh đâu phải giấu kiểu đó."
Bên kia im vài nhịp rồi đáp, giọng lạnh đi: "Mày cần tiền, tao cần người. Tuyến hơi xấu, người nhận đổi chỗ sát giờ. Đi thì nhận, không đi thì tao gọi thằng khác."
Hạo Nam nhìn đĩa cơm đã gần hết, nhìn cái quạt tường quay lạch cạch, nhìn giọt mồ hôi rơi từ cằm xuống bàn nhựa.
Anh hỏi: "Bao giờ?"
"Ba giờ có mặt ở kho sau bến xe. Đến trễ đổi người."
"Cho xem hàng trước."
"Đến rồi xem."
Cuộc gọi ngắt luôn.
Hạo Nam đặt điện thoại xuống, ngả người ra sau ghế. Tám trăm nghìn. Thêm ba trăm cọc trước. Nếu trót lọt, anh có tiền trả phòng, đổ xăng, mua thuốc gửi về, còn giữ lại được chút đệm thở đến cuối tuần.
Nếu trót lọt.
Anh lấy tăm xỉa răng, mắt nhìn dòng xe nóng hầm hập ngoài đường. Một chiếc xe cứu thương hú còi lao qua, một bà cụ bán vé số nép vào lề, một đứa bé đạp xe suýt quệt phải gương ô tô. Linh Châu trông lúc nào cũng vội, đến mức nếu có ai biến mất ở đâu đó, thành phố chỉ mất chưa đầy một ngày để lấp chỗ trống bằng một người khổ khác.
Anh vốn không tin vận may.
Những món tiền tới quá dễ thường có móc câu. Chỉ là có loại móc câu cắm vào túi, có loại cắm vào họng.
Ăn xong, anh chạy thêm hai cuốc ngắn để đổ xăng rồi quay về khu trọ thay áo. Bà chủ trọ đứng ở cầu thang nhìn anh.
"Tối nhớ đó."
"Nếu con chưa chết máy giữa đường thì nhớ."
"Nói gở."
"Con đang tích đức bằng cách báo trước để trời đừng bất ngờ thôi cô."
Bà ta lườm anh, nhưng lần này khóe miệng nhếch lên thật.
Ba giờ kém mười, Hạo Nam có mặt ở kho sau bến xe Đông Phủ.
Nơi đó là một dãy nhà tôn cũ nằm sau bãi container, mùi dầu nhớt và bụi đường trộn với mùi ẩm mốc của bao bì cũ. Một gã đàn ông tóc húi cua đang đứng hút thuốc ở cửa, nhìn thấy anh thì hất cằm.
"Trần Hạo Nam?"
"Đúng."
Gã kia quăng đầu lọc xuống đất, di giày nghiền nát. "Muộn hai phút."
Hạo Nam giơ điện thoại cho xem giờ. "Sớm ba phút. Nếu anh muốn ép giá thì chọn lý do đỡ ngu hơn được không?"
Mặt gã hơi sầm lại. Nhưng có lẽ đang cần người thật nên hắn chỉ kéo cánh cửa kho ra.
Trong góc là một thùng hàng dài gần nửa mét, được bọc kín bằng lớp xốp đen chống sốc và dây niêm phong. Không quá lớn, nhưng được bảo quản kỹ quá mức so với cái gọi là "đồ mẫu khảo sát".
Hạo Nam đi một vòng, không chạm vào ngay. "Người nhận ở đâu?"
Gã tóc húi cua đọc một địa chỉ ghim trong điện thoại. Tuyến núi Bắc Lăng, qua khu mỏ đá bỏ hoang, tới trạm kiểm lâm cũ rồi rẽ tiếp vào đường đất.
Hạo Nam nghe xong, trong đầu tự động dựng ra quãng đường, độ dốc, khả năng sóng điện thoại, trạm xăng cuối cùng. Anh từng chạy đủ nghề, đi đủ nơi, nên vừa nghe đã thấy tuyến này không ổn.
"Mỏ đá bỏ hoang vẫn đang cấm vào nửa đoạn."
"Người nhận biết cách dẫn."
"Ai nhận?"
"Có số gọi sau."
"Ký nhận kiểu gì?"
"Chụp hình nơi giao, lấy mật mã. Xong."
Nghe càng giống giao hàng hợp pháp, Hạo Nam càng thấy mùi không hợp pháp.
Anh cúi xuống, thấy một góc dây niêm phong dính bùn đỏ như mới lôi từ nơi ẩm thấp ra. Không phải bùn thành phố. Cũng không phải loại đất khô ở kho bãi này.
Anh hỏi: "Hàng từng mở chưa?"
Gã kia cười nhạt. "Mày nhiều chuyện thật."
"Tại em còn muốn sống già."
Gã nọ kéo ngăn kéo bàn, ném ra ba tờ tiền một trăm. "Cọc. Đi thì lấy, không đi thì biến."
Hạo Nam nhìn tiền, rồi nhìn thùng hàng.
Một cơn khó chịu quen thuộc âm ỉ nổi lên.
Anh nhận ra ánh mắt gã kia không giống người thuê giao đồ. Nó giống ánh mắt người đang xem xem con tốt này đi được bao xa trước khi gãy.
Anh rất ghét kiểu đó.
Rất ghét.
Nhưng ghét không trả được tiền phòng.
Hạo Nam thò tay lấy ba trăm nghìn, nhét vào túi áo. "Nếu đường bị chặn hoặc người nhận đổi vị trí quá sâu, tôi tính thêm."
"Giao xong rồi tính."
"Anh mà chơi trò nuốt nốt năm trăm thì em quay lại đốt kho này đấy."
Gã tóc húi cua phá lên cười. "Được. Chờ mày sống quay lại đã."
Một câu nói nửa đùa nửa thật lạnh hơn điều hòa kho cũ.
Hạo Nam không đáp. Anh nhấc thùng hàng lên, ước lượng trọng lượng.
Nặng hơn vẻ ngoài một chút.
Lúc quay ra, trời đã bắt đầu kéo mây. Nắng chiều bị lớp xám mỏng nuốt dần, thành phố sáng lóa ban nãy như bị ai đó đè thấp xuống. Hạo Nam buộc thùng hàng sau yên xe thêm ba vòng dây, kéo chặt đến khi bàn tay đỏ lên.
Điện thoại báo tin nhắn chuyển khoản: **300.000đ đã vào tài khoản**.
Anh nhìn con số ấy như nhìn một sợi dây mỏng vắt qua vực.
Trong đầu bỗng vang lên câu Nhã An vừa nói hồi sáng.
*Anh cũng phải sống chứ.*
Hạo Nam đội mũ, ngồi lên xe, nổ máy. Tiếng máy Wave già nua khàn khàn vọng trong bãi container rộng trống. Gió nổi lên, cuốn mùi mưa đến nhanh đến mức da anh gai nhẹ.
Anh mở bản đồ, nhìn tuyến đường hiện trên màn hình.
Một đường xanh kéo dần ra khỏi trung tâm Linh Châu, lướt qua các khu dân cư, cắt qua vành đai ngoại ô rồi chọc thẳng về phía vùng núi thẫm màu ở rìa thành phố.
Tuyến đó vắng, sâu, và không giống nơi người ta sẽ gửi thứ gì tử tế.
Hạo Nam cười một tiếng, rất nhỏ.
"Được thôi. Đời đã thích xem tao chạy tới đâu mới gục..."
Anh kéo ga, cho xe hòa vào dòng người đang cuộn về phía trước.
"... thì hôm nay tao chạy thêm một đoạn nữa vậy."
Phía xa, mây đen dồn lại trên dãy núi Bắc Lăng, như một bàn tay khổng lồ đang chậm rãi khép xuống.