(Đã dịch) Đô Thị Lương Nhân Hành - Chương 88:
Ngày hôm sau, tất cả báo chí của nước R đồng loạt đăng tin Thi Nguyên Thái Lang và phó tổng tài của Tri Minh đảng Tiểu Xuyên Nhất Lang bị giết lên trang nhất. Cùng bị giết với hai người này còn có bốn mươi phần tử trung kiên của phe cánh hữu và người nhà bọn họ.
Hai mươi tư giờ sau khi vụ việc xảy ra, một tổ chức thần bí tự xưng là Thẩm Phán Ngày Tận Thế từ Trung Đông xa xôi, thông qua mạng lưới thông tin, đã lên tiếng nhận trách nhiệm về vụ việc này. Hơn nữa, chúng còn tuyên bố đây là hành động trả thù do nước R đã ủng hộ nước M phát động cuộc chiến tranh xâm lược Trung Đông.
Dân chúng nước R phản ứng hết sức dữ dội, sau đó chia thành hai phe đối lập.
Phe thứ nhất kịch liệt yêu cầu nước R rút quân đội đang ở nước ngoài về, đồng thời phản đối việc cho quân đội nước M thuê căn cứ quân sự trên đất nước R.
Phe còn lại cũng có thái độ hết sức kiên quyết. Bọn họ tuyên bố rằng phải điều quân tấn công vào quốc gia chứa chấp tổ chức kia, hỗ trợ quân đội nước M tiêu diệt hoàn toàn tổ chức này.
Trung Quốc ngay lập tức công bố tuyên bố, cảnh cáo nghiêm khắc một số quốc gia ngoan cố, mưu toan tự ý sửa đổi hiến pháp hòa bình, phái binh ra nước ngoài. Đồng thời, họ kêu gọi các quốc gia châu Á đặc biệt chú ý đến diễn biến của tình hình.
Nghị viện nước R vừa đưa ra đề xuất phái binh ra nước ngoài thì dư luận châu Á lập tức dồn dập hướng về nước R. Hơn mười vạn người dân nước H, một đất nước lân cận của nước R, đã xuống đường biểu tình. Họ phản đối việc nước R mưu toan xé bỏ hiến pháp hòa bình để xuất binh ra nước ngoài, rồi còn thúc giục chính phủ sử dụng căn cứ quân sự của nước M đồn trú tại nước H để gây áp lực, buộc nước M phải công khai ủng hộ hành động chính nghĩa của người dân nước H.
Mười mấy người phụ nữ nước H bị quân đội nước R cưỡng bức lao động tình dục trong Chiến tranh Thế giới thứ II cũng đứng lên. Họ dùng những trải nghiệm của chính bản thân để vạch trần sự dã man tàn bạo của quân đội nước R. Một thanh niên nước H phẫn nộ chạy tới trước cửa sứ quán nước R đồn trú tại H tự thiêu. Mấy trăm người dân nước H tự tổ chức thành đoàn đi đến Trúc Đảo, một hòn đảo đang tranh chấp giữa hai nước, rồi hướng về phía nước R giương cao quốc kỳ phản đối. Mười hai chiến hạm tuần tra của quân đội nước H đã theo sát bảo vệ họ.
Tại một phần khác của bán đảo, nước C, một nư���c đồng bào chung huyết thống với nước H, cũng nhanh chóng đưa ra tuyên bố của mình. Họ ủng hộ hành động chính nghĩa của đồng bào ở phía nam bán đảo, hơn nữa còn mở cửa núi Kim Cương thành khu hành chính đặc biệt. Nước C hoan nghênh đồng bào phía nam đến đàm phán đầu tư, dùng kinh tế để thúc đẩy chính trị, đẩy mạnh sự phát triển của bán đảo, và xúc tiến sự phồn vinh của dân tộc.
Tuyên bố này vừa được đưa ra đã lập tức nhận được sự hưởng ứng của người dân cả bán đảo. Tổng thống nước H tuyên bố mời lãnh đạo tối cao của nước C vào thời điểm thích hợp tới thăm chính nước H. Vị lãnh đạo nước C vui vẻ chấp thuận lời mời.
Dưới áp lực từ dư luận châu Á, ngay lập tức, Thủ tướng nước R đã phát biểu bày tỏ rằng sẽ không cân nhắc thêm về việc điều binh ra nước ngoài nữa.
Ngay lập tức, các quốc gia châu Á lại tiếp tục hứng chịu sự chỉ trích gay gắt. Trung Quốc là một cường quốc châu Á đã lên tiếng đầu tiên, kịch liệt chỉ trích hành động quỷ quyệt của Thủ tướng nước R. Nước H cũng theo sát phía sau. Cơn bão dư luận trong phạm vi châu Á lại một lần nữa đẩy nước R vào tâm bão chỉ trích. Những hành vi dã man tàn bạo của người dân nước R nửa thế kỷ trước lại một lần nữa bị phơi bày trước mắt công chúng. Cả châu Á đồng loạt tiến hành điều tra, xét xử lại sự thật một lần nữa. Giới trẻ hai nước H và C phát động phong trào tẩy chay: “Nói không với hàng R, giương cao uy thế quốc gia.” Mọi hành động đều dồn dập hướng về đảo quốc nhỏ bé và dài kia.
Cũng không rõ Thủ tướng nước R ứng phó với tình hình này như thế nào, nhưng rõ ràng là nước R đã nếm trải trái đắng, đang bàng hoàng không hiểu vì sao lại trở thành mục tiêu chỉ trích của toàn thế giới.
Tất cả những việc này chỉ diễn ra trong vỏn vẹn một tuần sau vụ ám sát đó. Cơn bão dư luận đã đẩy nước R vào trung tâm của vòng xoáy thị phi, vì thế nên mọi người dường như đã lãng quên vị anh hùng đã tạo ra cục diện này.
Đương nhiên, dân chúng nước R cũng chẳng còn tâm trí nào mà chú ý đến những biến động lớn lao kia mỗi ngày. Ngoại trừ tin tức Thi Nguyên và Tiểu Xuyên bị ám sát được đăng trang nhất ngay ngày hôm sau, phần lớn sự chú ý còn lại đều đổ dồn vào Thư Nhạc.
Bởi vì phe cánh hữu nước R bị tấn công bất ngờ, lực lượng cốt cán gần như bị tiêu diệt hoàn toàn. Tổn thất nặng nề ấy khiến phe cánh hữu nước R gần như không thể ngóc đầu lên được. Bọn chúng phải vội vã tự giải cứu lấy bản thân, do vậy kế hoạch ám sát Thư Nhạc bị hoãn vô thời hạn. Và Thư Nhạc cũng vì thế mà có thể thảnh thơi dạo bước trên phố, thoải mái giao lưu cùng người dân nước R.
Trong một tuần ở nước R, Thư Nhạc liên tục gặp gỡ và giao lưu với người hâm mộ, tổ chức các buổi ký tặng, nhận lời mời tới thăm các nhà máy, trường học, khiến sức hút vô tận của nàng thấm sâu vào lòng mỗi người dân nước R.
Đương nhiên, đám săn tin tức ngày đêm rình rập cũng thu được một chút ít. Ngay ngày hôm sau khi Thư Nhạc tới Tây Kinh, một tờ báo lá cải nào đó đã bằng cách đặc biệt tung ra một tin tức độc nhất vô nhị. Bài báo nói, tối Thư Nhạc đến khách sạn đã nổi giận với kiểu giường của khách sạn, rồi sai vệ sĩ đi mua một chiếc giường lớn khác. Dân chúng cũng biết rõ khả năng thêu dệt tin tức của tờ báo lá cải này, thấy đây là một tin vịt điển hình nên cũng chỉ cười xòa cho qua.
.
Mưa. Từng hạt mưa tí tách rơi xuống. Đứng trên những tòa nhà hiện đại cao chọc trời, nhìn về phía xa, màn mưa bụi trong sương chiều như hóa thành một bức tranh thủy mặc. Tầm mắt cuối cùng, trời và biển hòa làm một màu.
Tây Kinh nước R, cơn mưa bụi rơi xuống thành phố như biến nơi đây thành một con quái vật khổng lồ bằng sắt thép, một con quái vật lạnh lẽo như băng, không hề mang theo chút hơi ấm nào.
Quan Nhã Ny thẫn thờ nhìn màn mưa phùn bên ngoài cửa sổ. Ngay ngày hôm sau khi đến Tây Kinh, trời đã bắt đầu đổ mưa. Những trận mưa phùn liên miên bất tận đã rơi suốt một tuần qua, và tâm trạng của nàng giờ đây cũng phiêu diêu như hạt mưa phùn ngoài trời, chẳng biết trôi dạt về phương nào.
Tâm trạng của một người phụ nữ rất dễ bị ảnh hưởng bởi thời tiết. Quan Nhã Ny chính là một ví dụ điển hình. Nàng lẳng lặng đứng trước c��a sổ, ánh mắt xa xăm không rõ nhìn về nơi nào, một ánh mắt tĩnh mịch, còn dai dẳng hơn cả cơn mưa tháng tám ngoài trời.
Đây là căn phòng tổng thống mà nàng và Thư Nhạc đang ở. Chiếc giường cực lớn xa hoa kia được đặt ngay giữa phòng ngủ. Ngay tối đầu tiên khi đến Tây Kinh, chính nàng đã đích thân chỉ huy người chuyển chiếc giường đến nơi Thư Nhạc chỉ định.
Trên bàn là tờ báo của tuần trước, một dòng tít, Tiểu Xuyên Nhất Lang và Thi Nguyên Thái Lang chết không toàn thây, chiếm trọn trang đầu tờ báo. Phía dưới là chi chít những ký tự tiếng R khiến nàng nhìn mà cảm thấy bực bội.
Người nước R cần gì phải tốn công tốn sức đến vậy, nếu đã học lén chữ viết Trung Quốc thì cứ mang về toàn bộ mà dùng, chứ cần gì phải bớt xén chỉ học một nửa, thậm chí là một phần tư, khiến mình đọc cũng cảm thấy khó chịu.
Quan Nhã Ny buồn bực suy nghĩ, sau đó nàng đi tới trước chiếc giường rồi nhẹ nhàng nhấn vào một cơ quan.
Bên cạnh chiếc giường lớn xa hoa đó bỗng nhô ra thêm một chiếc giường nhỏ. Trên chiếc giường nhỏ đó là một chàng trai cường tráng, dáng người cân đối, chỉ mặc một chiếc quần đùi đang nhắm mắt nằm đó.
Quan Nhã Ny ngồi xuống bên cạnh chàng, ngắm nhìn gương mặt trẻ tuổi kia mà nhẹ thở dài một hơi. Đã gần một tuần rồi, sao chàng còn chưa tỉnh lại? Nghĩ lại việc quen biết với chàng quả thực như một vở tuồng vậy. Lần đầu tiên gặp mặt, nàng kiêu ngạo, khi luận võ thì ra vẻ nạt nộ, khi hạ lệnh cho chàng thì vô cùng uy nghiêm, vốn nghĩ rằng mọi việc mình đều giỏi hơn, mạnh hơn chàng.
Nhưng ai mà ngờ rằng gia hỏa này lại là một tay thợ lặn, lặn sâu dưới đáy biển thẳm, một ngọn núi không hiện trên thế gian, một dòng sông không lộ trên mặt đất. Vào thời điểm quan trọng nhất, chàng lại xuất hiện cứu lấy sinh mạng mọi người. Khi mọi người còn đang sùng bái chàng, chàng lại tạo ra sự kiện “vô lễ” với Thư Nhạc, rồi bị ép phải rời đi. Mà nàng cũng không ngờ rằng chuyến đi Tây Kinh này lại có thể gặp lại chàng.
Buổi tối ngày hôm đó, sau khi Thư Nhạc bảo người chuyển chiếc giường về đã mang đến cho Quan Nhã Ny một sự kinh ngạc, một nỗi vui mừng ngoài mong đợi. Khi nàng thấy một người đàn ông xuất hiện từ trong chiếc giường, nàng vô cùng hoảng sợ, nhưng khi nhìn rõ gương mặt chàng, nàng lại vô cùng vui vẻ, còn khi trông thấy vết thương trên ngực trái của chàng, nàng lại cảm thấy đau xót vô hạn. Hoảng sợ, vui vẻ, đau xót, ba cung bậc cảm xúc ấy như một bàn tay mạnh mẽ lớn lao siết chặt trái tim người con gái này.
Khi thấy tờ báo ngày hôm sau, Quan Nhã Ny cũng hiểu chàng đã làm ra chuyện gì. Mà Thư Nhạc cũng không giấu giếm nữa, kể hết kế hoạch của mình cho Quan Nhã Ny nghe.
Nhớ lại mỗi lần chàng xuất hiện đều bất ngờ như vậy, mà ngẫm lại sự kiêu ngạo vô tri của mình bấy lâu nay, lúc này nàng mới phát hiện, thì ra ngoài thân phận ra, nàng chẳng có điểm nào đáng để kiêu ngạo khi đứng trước mặt chàng cả.
Một tuần đã qua, vết thương của chàng cũng đã liền lại một cách thần kỳ, giờ chỗ đó chỉ còn lưu lại một vết sẹo mờ nhạt mà thôi. Hô hấp của chàng cũng đã mạnh mẽ trở lại, nhưng không hiểu vì sao chàng vẫn còn chưa tỉnh dậy.
Chàng trai này ngủ say suốt cả một tuần nay, lại còn khiến nàng và Thư Nhạc ngày nào cũng phải lau chùi thân thể giúp chàng. Nghĩ đến đó, khuôn mặt nàng đỏ bừng lên.
Ban ngày, chàng được giấu trong chiếc giường lớn, tối đến mới đưa chàng ra cho chàng hít thở không khí trong lành. Căn phòng của Đại minh tinh Thư Nhạc, ngoài nàng ra không có bất cứ ai được bước vào, bên trong lại lén giấu một người đàn ông, khiến hai cô gái đều không khỏi nghĩ đến câu “Kim ốc tàng kiều”.
Tối nào Thư Nhạc cũng kéo Quan Nhã Ny lên chiếc giường lớn ngủ cùng. Hai cô gái dựa sát vào nhau ngủ, bên cạnh lại có một người đàn ông trẻ tuổi, điều này khiến Quan Nhã Ny lại nhớ đến một câu nói nữa: “Đồng sàng cộng chẩm”. Nghĩ đến đó, gương mặt nàng lại đỏ lên, trái tim thiếu nữ như một chú thỏ con đập loạn không ngừng.
Khi ấy, nàng còn nghe thấy tiếng tim đập của Thư Nhạc, hình như còn nhanh hơn cả của mình. Cuối cùng, hai cô gái chế nhạo đùa giỡn một hồi, khiến khuôn mặt cũng vì thế mà đỏ bừng lên.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng cắt ngang dòng suy nghĩ của Quan Nhã Ny. Quan Nhã Ny vội vàng thu chiếc giường nhỏ lại, vừa thu xong thì Thư Nhạc đã bước vào, khẽ cười.
- Sao rồi? Đã tỉnh chưa?
Thư Nhạc cười hỏi.
Quan Nhã Ny đỏ mặt trả lời:
- Chắc là vẫn còn chưa tỉnh. Chị đã nhìn đâu mà biết!
Thư Nhạc cười khanh khách nói:
- Khuôn mặt đỏ bừng kia, nhất định là ăn vụng cái gì rồi. Đừng lo, không ai trách chị đâu.
Quan Nhã Ny nhẹ nhàng đánh khẽ một cái lên người Thư Nhạc.
Thư Nhạc để Vũ Ngôn từ bên trong chiếc giường lớn ra, nhìn sắc mặt của chàng, nàng nói:
- Đúng là kỳ lạ. Mọi cơ năng đều bình thường, nhưng sao còn chưa tỉnh nhỉ?
Quan Nhã Ny cười nói:
- Có lẽ chàng ta lưu luyến khuê phòng của em nên không muốn tỉnh lại. Cũng phải, ngày nào cũng được ngủ chung một giường với đại mỹ nữ tuyệt sắc, nếu đổi lại là chị thì có đánh chết chị cũng chẳng muốn tỉnh lại.
- Chị muốn chết hả. Mà giờ em thấy người có cảm giác lưu luyến ấy chính là chị đấy. Nhìn ánh mắt của chị nhìn chàng mỗi ngày kìa. Ối, em không nói, hì hì ―
Quan Nhã Ny xông tới cù lét gương mặt xinh đẹp của Thư Nhạc khiến cô nàng không thể nào nói tiếp được nữa.
- Tiểu Phi, chị hỏi em một việc.
Quan Nhã Ny ghé sát vào tai Thư Nhạc nói.
- Uhm, chị nói đi.
Thư Nhạc nhìn Quan Nhã Ny nói.
- Lúc trước, có rất nhiều cách nếu muốn tạo xung đột giả với chàng mà, nhưng sao em lại vu khống cho chàng vô lễ mình vậy?
Quan Nhã Ny cười khẽ hỏi.
- Hừ, chàng ta vốn đã vô lễ với em mà. Chàng dám đánh mông em, thế còn chưa gọi là vô lễ ư?
Thư Nhạc trợn mắt trả lời.
- Nếu là người khác em đã chặt một chân của người đó rồi.
- Thật ư, vậy nếu đổi lại là chàng ta thì em không nỡ phải không?
Quan Nhã Ny cười khanh khách nói. Hai cô gái lại bắt đầu đùa giỡn nhau.
Đùa một lúc, Thư Nhạc ghé vào tai Quan Nhã Ny hỏi:
- Nhã Ny, chị thích chàng ta phải không?
Khuôn mặt Quan Nhã Ny đỏ bừng lên tới tận mang tai, sau đó nàng dịu dàng nói:
- Em nói lung tung gì vậy, chuyện của mẹ, em không phải là không biết đó chứ.
Ánh mắt của nàng trở nên ảm đạm, cô nàng lẩm bẩm nói:
- Đàn ông, không có một ai là tốt.
Thư Nhạc lắc đầu nói:
- Suy nghĩ đó quá cực đoan rồi. Nếu chị nói như vậy thì đàn bà con gái trên toàn bộ thế giới này chẳng phải đều trở thành oán phụ cả sao. Nhưng ―
Nàng liếc nhìn sang Vũ Ngôn đang nằm trên giường, nói:
- Với chàng trai này chị phải cẩn thận.
- Bên ngoài chàng có vẻ dịu dàng, như thể không điều gì có thể khiến chàng nổi giận. Kỳ thực, tận sâu trong xương tủy, chàng là một người cao ngạo. Còn về tính cách, chàng là một người rất kiên cường, có đôi lúc làm việc cũng hết sức cương quyết. Còn về tình tình, lúc thì rất trưởng thành nhưng có khi lại như một đứa trẻ, lúc thì nghiêm trang nhưng cũng có thể trở thành một kẻ nói năng ngọt xớt. Làm chuyện lớn thì nghiêm túc, nhưng chuyện nhỏ lại vô cùng hồ đồ. Về mặt tình cảm, lại là một tên đầu gỗ chính hiệu, hay do dự thiếu quyết đoán, luôn mơ mộng không muốn làm tổn thương bất cứ ai nhưng lại không ngừng làm tổn thương người khác. Nói tóm lại, đây là một người có tính cách phức tạp vô cùng.
Thư Nhạc nói một tràng, chỉ ra tất cả những phức tạp trong tính cách của Vũ Ngôn.
Quan Nhã Ny ngạc nhiên nhìn cô nàng nói:
- Em sao hiểu rõ chàng ta quá vậy?
Thư Nhạc sửng sốt, sau đó cười hì hì nói:
- Em hiểu rất rõ về chàng ta sao? Ài, chị nói đúng, hình như là em cũng hiểu một chút về chàng ta.
Quan Nhã Ny lắc đầu nói:
- Chị thấy người nên cẩn thận chính là em đó.
Hai cô gái rơi vào trầm mặc, cả hai đều đang chìm đắm trong những tâm sự của riêng mình thì bỗng một giọng nam trầm thấp bất ngờ vang lên:
- Xin hỏi, có thể mang cho tôi một bộ quần áo không?
Hai cô gái thốt lên kinh hãi, nhìn lại thì thấy Vũ Ngôn đã ngồi dậy, còn đang mỉm cười với hai cô nàng.
- Lưu manh thối!
Quan Nhã Ny khẽ kêu một tiếng nhưng thân hình nàng đã nhanh chóng lao ra ngoài rồi.
Thư Nhạc đỏ mặt nhưng ngoài miệng vẫn rất cứng nói:
- Cũng đâu phải là chưa từng nhìn. Còn gì phải sợ như vậy?
Miệng thì nói thế, nhưng chân cũng đã vội vã chạy theo Nhã Ny ra ngoài.
Vũ Ngôn lắc đầu cười khổ, chàng đi tới trước cửa sổ, thoải mái vươn vai, vặn lưng mấy cái. Chàng cảm thấy mình đã ngủ quá lâu nên xương cốt cũng có chút mỏi mệt.
Quan Nhã Ny đỏ mặt đứng từ ngoài cửa ném một bộ vest vào, sau đó lại quay mặt chạy đi.
Vũ Ngôn cầm bộ quần áo mặc vào, mọi số đo đều vừa vặn. Thấy khuôn mặt xinh đẹp của Quan Nhã Ny chợt hiện lên, chàng mỉm cười nói:
- Cám ơn cô. Rất vừa người!
Quan Nhã Ny liếc nhìn chàng một cái, nhẹ giọng nói:
- Đó vốn là đồng phục phát cho anh, sau khi anh đi ta tiện tay mang theo luôn.
- Không phải tiện tay mà là cố ý đó.
Thư Nhạc không biết từ đâu chui ra, cô thò đầu vào bổ sung.
- Đúng rồi, chàng tỉnh lại từ lúc nào vậy? Đã nghe thấy gì chưa?
Thư Nhạc trừng mắt nhìn chàng nói.
Bản dịch này là tài sản riêng của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.