(Đã dịch) Đỉnh Cấp Lưu Manh (Hậu Truyện) - Chương 1073 : Buông tha
“Tại sao phải làm như vậy? Cậu không sợ tôi sẽ nói cho cha mẹ cậu biết sao?” Tôn Thiên Lam hung dữ nhìn người con trai đối diện. Nếu có thể, nàng tuyệt đối không ngại cho hắn hai tát lên cái mặt đáng ghét kia.
“Ồ, thì ra trong mắt cô vẫn còn thấy bố mẹ tôi sao? Lúc rời đi, tôi cứ tưởng cô hoàn toàn không thèm để mắt đến họ chứ.” Hướng Nhật bày tỏ sự bất mãn. Dù sao thì cũng là trưởng bối đến nhà thăm hỏi, làm khách, vậy mà cô ta lại hoàn toàn không để ý tới. Hướng Nhật tin chắc rằng cha mẹ anh lúc đó trong lòng cũng không thoải mái, chẳng qua là họ không chấp nhặt thôi.
Tôn Thiên Lam không khỏi biến sắc. Nàng tất nhiên biết thái độ lúc trước của mình ra sao, đúng là có phần sai trái, nhưng mấy ngày nay trong nhà xảy ra một ít chuyện nên nàng căn bản không còn tâm trí đâu mà bận tâm chuyện khác. Trước kia, những ‘thân thích nghèo khó’ đến cửa nàng cũng sẽ vui vẻ niềm nở đón tiếp, nhưng nay gia đình cũng sắp không thể trụ vững nữa, làm sao còn sức mà giúp những ‘thân thích’ đến cửa ngỏ ý xin giúp đỡ đây.
Chuyện nhà bị phá sản tạm thời chỉ có nàng cùng cha mẹ biết, em trai nàng vẫn chưa hay.
“Chính vì lý do này nên cậu liền bắt em trai tôi đến đánh một trận sao?” Tôn Thiên Lam nghĩ rằng vì thái độ của mình không tốt nên em trai nàng bị biến thành vật tế thần.
Hướng Nhật cười nhạt một tiếng, khinh thường nói: “Tôi còn chưa đến nỗi vì chuyện nhỏ nhặt đó mà động thủ. Về phần tại sao lại đánh hắn, đó là có nguyên nhân khác, chỉ có thể nói là hắn tự làm tự chịu.”
Tôn Thiên Lam cắn môi, rõ ràng không tin lời hắn nói: “Cậu muốn thế nào mới chịu thả em tôi đi?”
“Đợi tôi dạy dỗ đủ rồi sẽ thả hắn đi.” Hướng Nhật thản nhiên nói.
“Đánh cho nó thương tích đầy mình sao? Hay là đánh cho nó tàn phế thì mới chịu dừng tay?” Tôn Thiên Lam nổi giận đùng đùng hỏi.
“...Không có chuyện gì thì đi đi.” Hướng Nhật lạnh nhạt nhìn nàng, vẻ mặt bình thản không chút cảm xúc.
Thái độ đó giống như một sự thừa nhận, làm cho lòng Tôn Thiên Lam rùng mình. Vừa rồi nàng chẳng qua là dưới sự kích động mới thốt lên ‘đánh cho tàn phế’, nhưng bây giờ nhìn thái độ của đối phương, nàng thấy dường như hắn sẽ làm thật.
“Cầu xin cậu bỏ qua cho em trai tôi đi, có chuyện gì thì tính với tôi cũng được!” Nếu như em trai thật sự xảy ra chuyện đáng sợ như vậy, gia đình sắp phá sản sẽ càng trở nên tồi tệ hơn. Tôn Thiên Lam đành buộc phải cúi đầu van xin, nhưng trong giọng nói vẫn ẩn chứa một phần tức giận.
“Với cô… được sao?” Ánh mắt Hướng Nhật lạnh nhạt nhìn nàng từ trên xuống dưới. Không thể không nói Tôn Thiên Lam quả thật có đủ tư cách để kiêu ngạo, gương mặt xinh đẹp, dáng người khá tốt, rất dễ khiến đàn ông mê đắm.
Tôn Thiên Lam không khỏi nắm chặt quần áo trên người. Nàng cảm thấy ánh mắt hắn nhìn nàng không hề ngây thơ như vẻ ngoài, giống như nàng đang bị lột trần trước mặt hắn vậy.
“Này, cô vẫn còn trinh sao?” Hướng Nhật đột nhiên hỏi. Tất nhiên không phải xuất phát từ ý đồ xấu xa mà chỉ đơn thuần là tò mò.
Tôn Thiên Lam ngẩn ra, tiếp đó sắc mặt đỏ bừng lên, không phải thẹn thùng mà là tức giận. Chuyện xấu hổ như vậy mà đối phương lại thản nhiên hỏi thẳng, nàng tức giận đến nỗi nghiến răng thành tiếng: “Đúng vậy, tôi vẫn còn!”
Nói xong câu này, có lẽ nàng hiểu lầm mục đích của hắn nên hỏi: “Có phải nếu tôi ngủ với cậu thì cậu sẽ thả em trai tôi không?”
Hướng Nhật nhíu mày: “Không ngờ cô lại đối xử tốt với em trai như vậy, nguyện ý hy sinh bản thân mình để cứu hắn. Nhưng điều đó là không thể.”
“Chẳng lẽ cậu nhất định phải đánh chết nó sao? Tôi bây giờ sẽ báo cảnh sát bắt cậu, giết người đền mạng!” Ngay cả chuyện xấu hổ nhất, Tôn Thiên Lam cũng không còn ngại ngùng mà nói ra. Nếu như đối phương quả thật không thả em trai nàng, coi như cá chết rách lưới nàng cũng không tiếc.
“Đi báo đi.” Hướng Nhật vẻ mặt lạnh lẽo, không hề nhúc nhích.
Thái độ bình tĩnh lạnh lùng này của hắn làm cho Tôn Thiên Lam do dự, thái độ của nàng dịu xuống một chút: “Nó với cậu có mối thù lớn đến thế ư? Có phải là vì nhà chúng tôi bây giờ xảy ra chuyện mà không đáp ứng được điều các cậu muốn sao?”
“Cho chúng tôi điều mong muốn?” Hướng Nhật bĩu môi. Có vẻ như cha cô không kể gì cho cô gái này biết, nên mới nghĩ nhà mình là dạng ‘thân thích nghèo khó’ đến cửa xin tiền. “Tôi có thể nói cho cô biết, là ba cô lừa ba tôi đến Bắc Hải, thậm chí hôm qua ba cô còn lừa ba tôi 30 vạn nữa.”
Tôn Thiên Lam không ngờ mọi chuyện lại không như nàng nghĩ, nhưng lập tức phản bác lại: “30 vạn thôi mà, đối với nhà chúng tôi mà nói chỉ là chuyện nhỏ…”
“Trước kia thì đúng là như vậy, nhưng bây giờ các người còn đang gánh món nợ lãi cao, còn lấy ra được 30 vạn sao?” Hướng Nhật khinh thường cười một tiếng. “Cũng chỉ có ba tôi ngây thơ, chỉ vì một cuộc gọi của người chiến hữu trước kia mà vội vàng lên đường giúp đỡ, còn mang theo toàn bộ tài sản…”
Tôn Thiên Lam hoàn toàn choáng váng. Tình huống của nhà mình mà người đàn ông như ma quỷ này lại biết, hắn cái gì cũng biết!
“…Làm sao cậu biết?” Đây không còn là tấm màn che cuối cùng bị kéo xuống, mà là cả da thịt lẫn xương cốt cũng phơi bày trần trụi trước mắt đối phương rồi. Tôn Thiên Lam lắp bắp hỏi. Ban đầu nàng còn có thể giữ được vẻ kiêu sa của tiểu thư nhà giàu, nhưng bây giờ cái gì cũng đã không còn nữa.
“Ở Bắc Hải không có chuyện gì là tôi không biết.” Hướng Nhật mặt lạnh lùng nói. Mặc dù những lời này hơi tự phụ, nhưng nếu là chuyện hắn muốn biết, thực sự không có gì qua mắt được hắn.
Tôn Thiên Lam vừa mới bị những tin tức hắn nói khiến cho chấn động nên hoàn toàn không nhận ra có điều gì bất thường trong lời hắn nói.
Thấy nàng còn đang sững sờ, Hướng Nhật không nói gì nữa, xoay người rời đi.
Nhưng còn chưa đi được mấy bước thì điện thoại trong túi vang lên.
Khi lấy ra xem, hóa ra là Hướng mẫu gọi tới, Hướng Nhật vội vàng nhận cuộc gọi.
“Chúng ta ăn sáng xong rồi, giờ chuẩn bị trở về, con đang ở đâu thế?” Giọng Hướng mẫu truyền tới, trong đó dường như còn mang một chút vẻ gì đó khác lạ.
“Con đi xa rồi ạ, mẹ với ba cứ về trước đi.” Hướng Nhật một bên nói, một bên trong lòng âm thầm vui mừng. Thật may hiện giờ quán bar không hề có tiếng ồn ào gì, nếu không bị Hướng mẫu nghe được chắc lại bị mẹ mắng cho một trận rồi.
Hướng mẫu ở bên kia chần chừ một chút, nói: “Ba con nói, đối với trẻ con không nên chấp vặt làm gì.”
Nghe như vậy Hướng Nhật cũng biết Hướng phụ đang ám chỉ hắn không nên ra tay nặng quá với Tôn Thiên Lục. Suy nghĩ một lát, hắn cũng đồng ý: “Vâng, con biết rồi.”
“Vậy thôi thế nhé, về sớm một chút.” Hướng mẫu dặn dò xong một câu thì cúp máy.
Cất điện thoại đi, Hướng Nhật xoay người đi tới trước mặt Tôn Thiên Lam nói: “Được rồi, đi vào đưa em trai cô ra đi.”
“Cậu, cậu nói gì?” Tôn Thiên Lam vừa mới trấn tĩnh lại được một chút sau cú sốc, ánh mắt đầy nghi ngờ, không dám tin nhìn hắn.
“Chuyện em trai cô cứ tạm gác lại đi, nhưng lần sau đừng để tôi thấy hắn, nếu không sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu.” Hướng Nhật lãnh đạm nói xong xoay người rời đi.
Mọi bản quyền nội dung này đều được bảo hộ bởi truyen.free, xin đừng quên điều đó.