Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đỉnh Cấp Lưu Manh (Hậu Truyện) - Chương 1052 : Mong đợi

Thừa dịp Pattinson đang mải mê thưởng thức đống tác phẩm nghệ thuật kia, Hướng Nhật mặt tỉnh bơ lén bỏ cây trâm có hình dáng tương tự Hồng Long vào túi.

Trong lòng hắn thầm mừng rỡ. Thật may mắn khi ban nãy đã đồng ý bán cho Pattinson "hàng hóa" thu hoạch được lần này, nếu không đã bỏ lỡ vật phẩm giá trị nhất.

Hắn không biết cây trâm hình dáng Hồng Long này xuất xứ từ ��âu, hay tổng cộng có bao nhiêu cây, song hắn biết mỗi cây trâm đều có giá trị liên thành, và mỗi cây lại có một tác dụng riêng.

Hồng Long có thể mang đến cho người sở hữu thanh xuân vĩnh hằng, Nhất Diệp trâm lại ban cho thủy dị năng, vậy cây trâm này sẽ mang đến tác dụng gì cho người sở hữu nó?

Đây không phải lúc để nghiên cứu vấn đề đó. Thấy Pattinson đang đi về phía mình, Hướng Nhật cố ý vờ lục soát, săm soi một rương châu báu, làm bộ đang tìm kiếm món trang sức thực sự giá trị.

– Jack, đợt thu hoạch này còn phong phú hơn nhiều so với tưởng tượng của chúng ta.

Pattinson lộ vẻ mặt cực kỳ thỏa mãn, hiển nhiên sau khi xem xét đống tác phẩm nghệ thuật, khả năng là giá trị của chúng vượt xa suy đoán của gã.

– Ồ? Những tác phẩm nghệ thuật kia còn nhiều tiền hơn giáo sư Grace nói ư?

Hướng Nhật vừa nghe hiểu ngay đối phương đang ám chỉ điều gì. Tám tấn vàng có giá trị cố định, không thể nào có biến động lớn, chỉ có những tác phẩm nghệ thuật chưa xác định được giá trị mới mang đến sự kinh ngạc lẫn vui mừng.

– Ừ, dựa theo phỏng đoán của tôi, có lẽ phải tầm hai mươi tỷ Euro.

Vẻ mặt Pattinson đầy phấn khích.

– Hai mươi tỷ Euro à?

Hướng Nhật hoàn toàn kinh ngạc, con số này thậm chí còn hơn năm tỷ Euro so với mười đến mười lăm tỷ mà giáo sư Grace ước tính. Điều đáng ngạc nhiên hơn là Pattinson không hề giấu giếm, nói thẳng với hắn. Phải biết rằng ngay cả khi gã không nói, Hướng Nhật đối với đống tác phẩm nghệ thuật kia cũng không đặt quá nhiều hy vọng. Giả sử Pattinson chỉ nói với hắn là mười tỷ Euro, hắn cũng sẽ tin lời gã.

Tuy nhiên, hành động như thế của Pattinson không có nghĩa là Hướng Nhật sẽ tin tưởng gã có lòng tốt hay là người lương thiện. Theo suy đoán của hắn, Pattinson hẳn không biết hắn gà mờ về giá trị của đống tác phẩm nghệ thuật, có lẽ gã lo lắng nếu nói dối sẽ gây mích lòng một dị năng giả cấp năm, nên đành phải nói ra sự thật.

– Vậy đống châu báu này tổng giá trị là bao nhiêu, ngươi hãy cho ta một con số cụ thể xem nào.

Hướng Nhật chỉ vào một rương sắt đang mở, sau đó thuận tay mở thêm một rương bên cạnh.

Thế nhưng, rương thứ hai lại khiến hắn khá thất vọng. Bên trong không hề có châu báu mà chỉ là một rương vũ khí xếp ngăn nắp gọn gàng, cụ thể là những khẩu súng trường được sử dụng trong Chiến tranh thế giới thứ hai, trải qua mấy chục năm bảo quản, sớm đã không còn sử dụng được.

– Là súng trường kiểu cũ.

Pattinson liếc nhìn vũ khí trong rương thứ hai, cũng tỏ ra thất vọng. Sau đó, gã dời mắt sang rương thứ nhất, đưa tay lấy ra một viên kim cương to bằng nắm tay trẻ con.

– Đây là viên kim cương thô lớn nhất tôi từng nhìn thấy, thật không thể tin nổi, trời ơi, tại sao lại có thể lớn đến thế, thật quá xinh đẹp!

Pattinson lộ vẻ say mê, hiển nhiên đã bị viên kim cương này mê hoặc.

Hướng Nhật đứng bên cạnh quan sát cũng không thúc giục gã nhanh chóng tính toán giá trị của rương này.

Pattinson say sưa một hồi rốt cuộc cũng tỉnh táo lại, vẻ mặt không nỡ rời viên kim cương xuống. Sau đó, gã lật qua lật lại trong rương một lát, đại khái vài phút sau, gã mới ngẩng đầu lên nói:

– Mặc dù tôi không phải là chuyên gia về đá quý, nhưng tôi nghĩ đống châu báu này không thua kém gì những tác phẩm nghệ thuật.

– Nói cách khác, rương châu báu này cũng trị giá hai mươi tỷ Euro?

Hướng Nhật hỏi.

– Đúng vậy, trên thực tế còn có khả năng cao hơn.

Pattinson đáp, sau đó sắc mặt trở nên nghiêm túc:

– Jack, nếu ngài tin tưởng tôi, tôi có thể mua rương này với giá hai mươi tỷ Euro, cộng thêm những tác phẩm nghệ thuật kia hai mươi tỷ Euro, còn có đống vàng khoảng ba tỷ rưỡi đô la Mỹ. Tổng cộng đổi ra đô la Mỹ đại khái là năm mươi tỷ.

Nói tới đây, Pattinson dừng lại một chút, sau đó tiếp tục:

– Tôi có thể đưa ngài trước hai mươi lăm tỷ đô la, đợi sau khi kiểm kê chính xác giá trị của những thứ này, tôi sẽ đưa ngài số tiền còn lại, ngài cảm thấy được không?

– ... Cũng được, không thành vấn đề!

Hướng Nhật gật đầu, thật ra trong lòng không hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài. Không ngờ chuyến này lại dễ dàng hốt được hai mươi lăm tỷ, đã thế, sau này còn được thêm một khoản tương tự nữa. Giờ đây, ai không nghe lời, hắn chỉ cần d��ng tiền đè chết người đó, không cần sử dụng dị năng cho tốn sức.

– Chúc cho chúng ta hợp tác vui vẻ!

Pattinson thở phào nhẹ nhõm, giữa hai người không phát sinh bất đồng nào, đây là kết quả tốt nhất.

Thảo luận thêm một vài vấn đề, Hướng Nhật ngỏ ý cáo từ:

– Pattinson, có chỗ nghỉ ngơi không, tôi muốn đi nghỉ một chút.

– Đương nhiên là có rồi.

Pattinson không hề hoài nghi chuyện gì, rất nhanh sai một tên lính đưa hắn vào khoang thuyền trưởng nghỉ ngơi.

Khoang thuyền trưởng, vừa nghe cái tên đã thấy rất VIP, và thực tế đúng là như vậy. Đây tuyệt đối là phòng sang trọng nhất trong tất cả các phòng của chiếc tàu ngầm, cả con tàu chỉ có một phòng. Pattinson không hề tiếc mà nhường lại cho hắn.

Hướng Nhật tất nhiên cũng không câu nệ tiểu tiết, đóng kỹ cửa lại, còn khóa trái bên trong. Hắn phát hiện sau khi khóa từ bên trong thì bên ngoài có chìa khóa cũng không thể mở được, bởi cánh cửa này chỉ có thể mở từ bên trong.

Chỉ khi đã chuẩn bị đầy đủ, hắn mới có thể nghiên cứu tỉ mỉ cây trâm vừa lấy được khi nãy.

Từ trong túi lấy ra cây trâm, cẩn thận vuốt ve những đường hoa văn trên thân nó, dọc theo những đường văn, phác họa thật nhẹ nhàng. Nhờ có kinh nghiệm từ hai lần trước, giờ đây hắn làm việc này khá thuần thục.

Rất nhanh đã đi đến nét họa tiết cuối cùng, là ở đuôi cây trâm.

Sau khi phác họa xong, y như hai lần trước, toàn bộ cây trâm bắt đầu nóng bỏng giống như bị nhúng vào dung nham. Thế nhưng, nhờ có lĩnh vực che chắn, Hướng Nhật ngược lại không lo lắng bản thân bị phỏng.

Ngay sau đó, cây trâm màu vàng biến thành đỏ rực, tản ra hồng mang. Hồng mang dần dần tụ lại, toàn bộ hướng về viên bảo thạch trên đỉnh của nó.

Viên bảo thạch màu đỏ đột nhiên không còn tỏa ánh sáng lam nữa mà biến thành màu đỏ thẫm như máu.

Tiếp theo mới thực sự là thời khắc trọng đại, bởi vì từng có kinh nghiệm hai lần trước đó, Hướng Nhật biết sau khi ánh sáng đỏ dần tắt đi, cũng là lúc một cô gái không mặc quần áo xuất hiện!

Xuất hiện trong Hồng Long là Phạm Thải Hồng, trong Nhất Diệp trâm thì là Phương Nghi, vậy bên trong cây trâm c��i tóc này, sẽ là ai chứ?

Hướng Nhật vô cùng mong đợi, mong đợi đến mức quên cả việc tác dụng phụ rất "kinh khủng" sẽ xuất hiện sau khi sử dụng cây trâm xong.

Viên bảo thạch màu đỏ dần trở nên ảm đạm, Hướng Nhật hai mắt mở to trừng trừng. Rất nhanh, ảo ảnh dần hiện ra, một cô gái toàn thân không một mảnh vải xuất hiện ngay trước mắt.

A! Sao lại có thể là nàng?!

Bản dịch này do truyen.free giữ bản quyền nội dung.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free