Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đỉnh Cấp Gia Tộc - Từ Dung Hợp Bắt Đầu - Chương 95: Tiểu Tam

Với chủ ý đã định từ trước, Trần Trường Xuân ngồi đợi một hồi. Khi cả nhà đã tề tựu, anh ta nhìn Trần Vân Phong:

“Ta có nhiệm vụ cho con. Lát nữa con cùng Võ Túc Y đi đến phường thị tìm những người già cả và sản phụ sắp sinh. Về phần các sản phụ, con hãy sắp xếp để họ được chăm sóc cho đến khi hạ sinh. Còn các lão nhân thì con chỉ cần dẫn họ qua đường là được.”

Hôm nay Trần Vân Phong khoác một thân thanh bào, đầu búi ngọc trâm, nhìn qua vô cùng tuấn tú. Thế nhưng, khi nghe đến nhiệm vụ kỳ quái mà Trần Trường Xuân giao phó, sắc mặt hắn lập tức sa sầm, đầy vẻ khó hiểu.

Tuy nhiên, dù khó hiểu đến mấy, phận làm con thì cứ vâng lời là được.

“Dạ, hài nhi chút nữa sẽ đi ngay.”

“Tốt. Con cũng không cần phải hiểu rõ tại sao làm vậy, cha cho con làm việc này ắt có thâm ý sâu xa. Khi làm xong con sẽ hiểu thôi.”

Trần Trường Xuân nhìn mặt mà bắt hình dong, biết rõ Trần Vân Phong đang nghĩ gì. Tám phần là hắn cho rằng mình đang rảnh rỗi sinh nông nổi, làm mấy chuyện điên rồ.

Có điều, đây là nhiệm vụ của hệ thống quái gở, không phải do hắn tự nghĩ ra. Muốn giải thích cũng chẳng được, ngoài cách làm ra vẻ cao thâm mạt trắc để lấp liếm thì Trần Gia Chủ cũng không còn cách nào khác.

Sau khi giao cho Trần Vân Phong cùng Võ Túc Y hai nhiệm vụ, Trần Trường Xuân liền cho mọi người giải tán. Hắn dặn dò người ở lại nhà trông nom Vân Tây, rồi dẫn theo Tô Minh Nguyệt đi tìm Lý Lục.

Nơi Lý Lục ở cũng không xa, chỉ gần kề Trần Trường Xuân mà thôi.

Bởi lẽ hắn đã quen với sự náo nhiệt ở phường thị, hôm nay lên núi tu hành, cả một tòa đại sơn chỉ có vỏn vẹn chín người. Do đó, hắn liền xây một tòa động phủ nằm ở gần tộc địa Trần gia, thỉnh thoảng đi qua cùng Vân Tây chơi đùa.

Đến trước động phủ của Lý Lục, Trần Trường Xuân liền hô to:

“Nhị đệ ra đây đi, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”

Trần Trường Xuân vừa dứt lời, tiếng Lý Lục liền vang lên đáp trả:

“Được, được ta ra liền.”

Một lát sau.

Dưới đình đài ven suối Đào Hoa Sơn, Lý Lục một mặt u oán nhìn Trần Trường Xuân, tựa như người vợ bị ghẻ lạnh, bỏ rơi trong lãnh cung, giọng đầy bất mãn:

“Đại ca nhớ đến người ta rồi sao?”

Mà hắn bất mãn cũng phải thôi. Trần gia chủ sau khi có được linh mạch liền bỏ mặc hắn sang một bên, quẳng vào xó xỉnh, không thèm đoái hoài. Cái này cũng giống như làm con gái nhà người ta mang thai rồi ruồng bỏ, lợi dụng xong thì vứt.

Mặc dù Trần Trường Xuân biết rõ lý do giọng điệu của hắn biến thành giọng õng ẹo là vì sao.

Chỉ là Trần Trường Xuân đối với cái giọng làm nũng đó của hắn thì không thích chút nào. Nghe hắn hỏi liền giơ chân muốn đá, lần này Tô Minh Nguyệt cũng không hề ngăn cản, mặc cho Trần Đại Gia Chủ đá đấm. Bản thân nàng thì đứng nhìn mỉm cười, vẻ mặt hả hê.

Lý Lục bị đánh cũng không thể trách Tô Minh Nguyệt được. Dù sao hắn thân là nam nhi mà cứ ra vẻ tiểu tam, lại còn dùng giọng điệu đó với phu quân của nàng. Không giúp không cản cũng là điều dễ hiểu.

Mà nói đến chuyện ba tháng này Trần Trường Xuân không qua tìm Lý Lục, kỳ thực không phải hắn lợi dụng xong rồi bỏ mặc, mà là hắn đang đắm chìm trong luyện đan thuật, say mê đến mức không dứt ra được mà thôi.

Sau khi đấm đá Lý Lục một hồi, Trần Trường Xuân bắt đầu vào việc chính:

“Thu dọn đồ đạc đi, hôm nay ta dẫn ngươi đi thu đệ tử, khai tông lập phái.”

Lý Lục sau khi lĩnh trận đòn, thu lại vẻ cợt nhả, nhìn Trần Trường Xuân đầy vẻ kỳ quái:

“Khai tông lập phái? Đại ca nói thật sao?”

Chuyện khai tông lập phái, Lý Lục cũng không hứng thú. Hắn đi theo Trần Trường Xuân chủ yếu là ôm bắp đùi. Nếu phải có chức có quyền thì hắn cũng chỉ muốn làm trưởng lão khách khanh mà thôi.

Sau khi hỏi xong hai câu, thấy Trần Trường Xuân nghiêm túc gật đầu, sắc mặt Lý Lục lại trở nên cợt nhả ngay lập tức:

“Đại ca có ý gì đây? Người ta đâu có bảo muốn tách ra, phân biệt rạch ròi với nhà huynh, đi ra ngoài khai tông lập phái đâu chứ? Nếu đại ca không muốn cho ta nhập vào Trần gia, cùng lắm thì người ta làm trưởng lão cho huynh, cống hiến xây dựng gia tộc với huynh là được chứ gì, sao lại phải ép ta lập tông?”

Trần Trường Xuân nhìn hắn làm mình làm mẩy, ngứa răng, nghiến lợi, tay giơ lên muốn đập xuống đầu hắn.

Có điều, Trần Trường Xuân chưa xuất thủ, Tô Minh Nguyệt đã nhanh hơn một bước, tung một cước vào bụng Lý Lục, sau đó lại tát vào mặt, tựa như đi đánh ghen, giọng chua lè:

“Đây là phu quân của bổn tiên tử, ngươi muốn giành sao? Soi gương xem lại đi. Tiểu tam, tiểu tam ta cho ngươi tiểu tam! Cái đồ khốn nạn!”

Vừa hô vừa đánh một hồi, cũng may Lý Lục cố giữ chặt khuôn mặt không cho ăn đòn, nếu không có lẽ đã thành đầu heo rồi.

Chịu hai trận đòn oan, Lý Lục đành phải thu lại vẻ cợt nhả, sắc mặt nghiêm túc:

“Nếu như đại ca nghiêm túc thì nói xem, làm tông chủ có lợi ích gì? Nếu hợp lý ta sẽ làm!”

Trần Trường Xuân nghe hỏi thì trầm ngâm một chút, sau đó nói:

“Cái này thì vô vàn kể không xiết rồi. Sau khi ngươi khai tông lập phái, dạy dỗ đệ tử, về sau đệ tử trưởng thành chắc chắn sẽ mang ơn, giúp đỡ và nghe lệnh của ngươi. Không chỉ vậy, ra ngoài còn có danh chủ một tông, tham dự tiệc lớn tiệc nhỏ đều có kẻ hô to ‘Lục Cẩu tông chủ đến’…”

“Dừng! Khỏi luôn đi, trò này đại ca dụ hài tử thì được, ta lớn rồi đừng hòng gạt nữa.”

Lý Lục nghe đến khúc “Lục Cẩu tông chủ đến” liền bĩu môi mà cắt lời Trần Trường Xuân.

Đúng vậy, cái trò này lần trước Trần Trường Xuân vừa chơi rồi, mà lúc đó Lý Lục cũng không lọt hố. Chỉ khi Trần Đại Gia Chủ dùng vũ lực hắn mới ngoan ngoãn làm theo. Bây giờ lại dùng chiêu này nữa quả thật có phần vô nghĩa.

Trần Trường Xuân thấy hắn không còn dễ lừa gạt như ngày bé, đầu cũng có chút đau, bắt đầu suy tư làm sao để hắn chấp nhận đi làm tông chủ.

Về phần tiếp tục dùng vũ lực ép hắn cũng được, nhưng lần trước làm rồi, bây giờ làm nữa, chẳng khác gì hắn ỷ mình là đại ca đi ăn hiếp đệ đệ.

Lại nói, ép buộc người khác làm thứ mình không thích cũng không phải tính cách của hắn. Tuy nhiên, nếu điều đó thực sự tốt cho người bị ép, hắn vẫn sẽ làm.

Chẳng hạn như lần trước Trần Trường Xuân ép Lý Lục cùng đi tranh đoạt chiến là do hắn muốn có nơi yên ổn để phát triển gia tộc, thuận tiện nhận phần thưởng của hệ thống.

Nghe qua thì tất cả đều chỉ có lợi với Trần Trường Xuân, nhưng thực chất thì không phải như vậy. Bởi vì một khi hắn có nơi an ổn để phát triển gia tộc, sẽ có càng nhiều tài nguyên, lúc đó hắn chắc chắn sẽ chia cho Lý Lục, giúp hắn tu hành.

Hắn làm mọi chuyện mặc dù chưa tính là đại công vô tư, không chút tư tâm, nhưng việc hắn ép Lý Lục theo mình thì thực ra là hắn đang tạo nên một quan hệ đôi bên cùng có lợi. Không chỉ bản thân hắn có lợi, mà Lý Lục cũng sẽ nhận được lợi ích.

Lại nói, một mối quan hệ nếu như không có tiếng nói chung thì rất dễ tan rã. Lôi kéo Lý Lục lên thuyền là để hắn có chung mục tiêu với mình, sau đó cùng phấn đấu mà thôi.

“Thôi được, nếu nói một cách nghiêm túc thì lợi ích không chỉ như những gì ta vừa kể, mà còn có thêm rất nhiều tài nguyên để ngươi tu luyện, và quan trọng nhất chính là ta không chỉ giúp ngươi lập tông, mà còn cung cấp tài nguyên để ngươi phát triển. Nghĩ thử xem có lợi không, khai tông lập phái hợp lý chưa?”

Sau một hồi suy tư, Trần Trường Xuân quyết định dùng tiền dụ hắn.

Dẫu sao trên đời này, hài tử thì yêu kẹo, người lớn thì yêu tiền, tu sĩ thì thích tài nguyên, truy cầu tiên đạo. Đây là chuyện thường tình.

Lại nói vừa rồi khi Lý Lục đã hỏi lợi ích khi lập tông là gì, thì tám phần là hắn rất chú trọng đến việc sau khi khai tông lập phái sẽ nhận được những gì rồi.

Mà chuyện này cũng đúng thôi, nếu như không có lợi ai lại đi làm? Nếu là Trần Trường Xuân thì hắn cũng hành động như thế.

Thêm nữa, tu sĩ truy cầu là tiên đạo, là trường sinh. Bỏ thời gian đi khai tông lập phái để làm gì nếu không có ích lợi cho bản thân?

Nội dung dịch thuật này được truyen.free bảo hộ, mang lại cho bạn những giây phút thư giãn bất tận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free