(Đã dịch) Đỉnh Cấp Gia Tộc - Từ Dung Hợp Bắt Đầu - Chương 83: Đê Tiện.
Thời gian chậm rãi trôi, quảng trường càng lúc càng đông người. Họ tụm năm tụm ba vây quanh võ đài rộng lớn, thấp giọng bàn tán, ngóng chờ Đoạt Mạch Chiến khai màn.
Nhìn dòng người tấp nập như nước chảy, bầu không khí náo nức, nhộn nhịp như ngày Tết. Những bàn đặt cược công khai cùng với đám đông háo hức đặt cược càng làm không khí thêm sôi động.
Trần Trư��ng Xuân không khỏi cảm thán sự cao tay của ba tông phái.
Tuy nhiên, nghĩ đi nghĩ lại, hắn lại thấy đây là điều hết sức bình thường, dễ hiểu.
Dù sao ở thế giới tu tiên này, đa số đều chỉ lo tu luyện, tiết mục giải trí không nhiều. Lâu lâu mới có một sự kiện náo nhiệt lớn như vậy, mọi người đua nhau đi xem cũng là lẽ thường.
Thu hồi ánh mắt, hắn nhắm mắt dưỡng thần.
"Rầm~ Rắc~"
Khoảng nửa canh giờ sau, một âm thanh tựa núi lở bỗng vang lên. Mở mắt ra, hắn thấy khối thạch đài khổng lồ tự động tách thành những võ đài riêng biệt.
Trần Trường Xuân từ nhỏ đến lớn chưa từng gặp cảnh tượng như vậy. Nhìn quang cảnh hùng vĩ trước mắt, hắn cũng không khỏi kinh ngạc trầm trồ.
Không chỉ Trần Trường Xuân, Lý Lục, Tô Minh Nguyệt cùng những người đồng hành do hắn tạo ra cũng vậy. Tất cả đều trố mắt nhìn, miệng trầm trồ thán phục.
"Lợi hại quá đi!"
Trần Vân Tây mở to đôi mắt tròn xoe, vỗ tay nói.
Võ Túc Y và Võ Túc Hân nghe hắn nói cũng đồng tình gật đầu.
Chín người đều có chung một biểu hiện. Đám đ��ng đứng gần đó thấy vậy, ánh mắt hiện lên vẻ khinh thường giễu cợt.
"Đúng là đám nhà quê, thạch đài phân tách là do khởi động trận pháp mà thôi. Có gì đáng kinh ngạc sao?"
"Đúng vậy, một đám nhà quê."
"Thôi thôi, vui vẻ lên nào, chẳng phải lần đầu các ngươi thấy cũng ngạc nhiên như thế sao? Chọc ghẹo người ta làm gì?"
"Hừ, ta đâu có giống bọn họ, ngươi so sánh quá khập khiễng..."
Trần Trường Xuân đang kinh ngạc nhìn cảnh trước mắt, thì tai bỗng nhiên ù đi vì những lời bàn tán. Hắn đưa mắt nhìn qua, vốn định xắn tay áo phản biện, nhưng đám người này đã bắt đầu cự cãi lẫn nhau, lớn tiếng chí chóe tựa như sợ người khác giành nói, cướp lời.
Trần Trường Xuân thấy vậy bĩu môi, mặc kệ bọn hắn, đứng yên chờ Đoạt Mạch Chiến chính thức bắt đầu.
Một lát sau, khi đại võ đài phân tách thành mười tám tiểu võ đài, người chủ trì liền bước lên một bục cao ở chính giữa, vận chuyển linh lực, cao giọng nói, âm thanh vang vọng khắp trường:
"Lôi đài số một, Diệp gia, Gia chủ Diệp Phá Thiên.
Triệu gia, Gia chủ Triệu Vĩnh Phúc.
Phùng gia, Gia chủ Phùng Xuân Tiền.
Hạ gia, Gia chủ Hạ Tuyên.
Lâm gia, Gia chủ...
Mời chư vị Gia chủ dẫn theo thành viên gia tộc bước lên đài."
Người chủ trì đọc liền một mạch tên mười gia tộc. Khi hắn vừa dứt lời, liền có năm mươi người lục tục thi triển thuật ngự phong, đáp xuống lôi đài.
Ngay lúc mười gia tộc tề tựu đông đủ, một người mặc pháp y Tam Tuyệt Tông phiêu nhiên đáp xuống. Hắn không ai khác chính là trọng tài của lôi đài số một.
Nhìn lôi đài số một đã đủ người, người chủ trì Đoạt Mạch Chiến lại tiếp tục đọc tên:
"Lôi đài số hai, Huỳnh gia, Gia chủ Huỳnh Tống Phúc.
Bạch gia, Gia chủ Bạch Vấn Thiên.
Liễu gia, Gia chủ Liễu Tầm Vân.
Khúc gia, Gia chủ Khúc Yên Phong.
Lam Vân Tông, Tông chủ Tạ Mộc.
Thiên Võ Tông, Tông chủ Mạc Vô Tài.
..."
Mời chư vị Gia chủ, Tông chủ dẫn theo đệ tử, thành viên gia tộc lên đài."
Cũng như vừa rồi, chờ người tham gia đấu pháp được đọc tên tề tựu đông đủ, trọng tài cũng bước lên lôi đài.
Người chủ trì lại tiếp tục.
"Lôi ��ài số ba, Phong Vẫn Tông, Tông chủ Vũ Hoàng Long.
Triết gia, Gia chủ Triết Phàm.
Mục Thiên Tông, Tông chủ Lâm Phách Thiên.
Xích Thủy Tông, Tông chủ Nguyễn Hùng Văn.
..."
Mời chư vị Tông chủ, Gia chủ dẫn theo đệ tử, thành viên gia tộc lên đài."
Từng tên thế lực và thủ lĩnh được người chủ trì Đoạt Mạch Chiến điểm danh. Cho đến khi mười tám tòa lôi đài đều đã có người, hắn liền phất tay ra hiệu đồng thời hô lớn:
"Đoạt Mạch Chiến, Bắt Đầu!"
Khi hắn dứt lời, bầu không khí lập tức trở nên náo nhiệt, tiếng reo hò, kêu la vang dội.
"Đánh đi! Cả đời sau của ta trông cậy vào ngươi rồi, Diệp Gia chủ ơi, cố lên nhé!"
"Huỳnh Gia chủ cố lên, ta đã bán lão bà để đặt cược ngươi thắng đó."
"Ngươi bán lão bà?"
"Đâu có, ta chỉ nói để gây áp lực cho hắn thôi. Ta đâu có đặt hắn, chủ yếu là nói cho vui miệng. Hắn thua thì ta mới có linh thạch chứ."
"Đê tiện!"
"Diệp Gia chủ cố lên, ta bán vợ bán con, bán luôn lão mẫu áp vào ngươi rồi đó, ngươi thua ta chết chắc!"
"Ngươi bán vợ bán con, bán luôn lão m��u?"
"Đâu có, ta đâu có đặt hắn, chủ yếu là nói cho vui miệng."
"Đê tiện!"
Giữa đám đông, hai gã thanh niên vừa hô to ủng hộ, vừa chửi rủa nhau là đê tiện.
Gần đó, Trần Trường Xuân nghe từ đầu đến cuối, không nhịn được buông một tiếng "Đê tiện" chửi thầm bọn họ, sau đó ngẩng đầu nhìn lên lôi đài số một:
"Triệu Gia chủ cố lên, ta bán hết bảy mẫu linh điền do phụ mẫu để lại, cùng hai tòa dược các, tất cả đều đặt cược vào ngươi đó. Cố lên, cố lên! Nếu ngươi thắng, ta sẽ chia cho ngươi một nửa."
Tô Minh Nguyệt ở bên cạnh nghe vậy, ánh mắt khó hiểu hỏi:
"Phu quân, chàng có lầm không? Vừa nãy chàng bảo nhị đệ đi đặt cược Diệp Phá Thiên thắng cơ mà? Sao giờ lại cổ vũ gã họ Triệu đó?"
Trần Trường Xuân lắc đầu, vẻ mặt cao thâm khó lường:
"Nương tử nàng không hiểu. Ta nói như vậy chính là để cho gã họ Triệu có thêm áp lực, khiến hắn động tâm mà dốc sức chiến đấu. Một khi đã dốc sức chiến đấu mà mang theo tham niệm, chắc chắn sẽ lộ ra sơ hở cho đối thủ bắt được. Diệp Phá Thiên người này là nhất gia chi chủ, đương nhiên không hề ngu ngốc. Nếu như gã họ Triệu đó lộ ra điểm yếu, tất nhiên sẽ bị hắn nắm được, thừa cơ tiến tới. Chiến thắng sẽ nằm gọn trong tay, lúc đó chẳng phải chúng ta hốt bạc về sao?"
Tô Minh Nguyệt nghe vậy, ánh mắt từ kỳ quái chuyển sang quái dị. Nếu nàng nhớ không lầm, cách làm này của phu quân nàng cũng chẳng khác gì hai gã vừa rồi là bao, nếu có khác thì chỉ khác ở chỗ giải thích, biện minh mà thôi.
Tuy nhiên, dù sao cũng là người một nhà, lại là phu quân đầu ấp tay gối, Tô Minh Nguyệt mặc dù cảm thấy hắn đê tiện, nhưng đê tiện thì đê tiện thật, ủng hộ khích lệ thì vẫn phải ủng hộ khích lệ thôi:
"Phu quân thật thông minh nha."
Trần Trường Xuân được Tô Minh Nguyệt khen, mũi liền nở to, sắc mặt đắc ý:
"Chứ sao, ánh mắt nương tử nhà ta sáng tựa minh nguyệt, chọn phu quân đương nhiên là chọn người tốt nhất rồi. Không thông minh sao xứng với nàng cho được, phải không?"
Tô Minh Nguyệt nghe vậy liền nhoẻn miệng cười, đắc ý đồng tình.
Kế tiếp, đôi cẩu nam nữ... à không, đôi phu thê Trần Trường Xuân lại tiếp tục thỏa mãn lòng hư vinh của nhau, khen tới khen lui, bánh ít đi bánh quy lại.
Lúc này, dưới đài náo nhiệt hưng phấn, tiếng gào thét trợ uy không ngớt.
Nhưng trên lôi đài lại trái ngược hoàn toàn. Chư vị gia chủ đều ngưng trọng nhìn nhau. Mặc dù kiếm đao đã tuốt khỏi vỏ, nhưng họ vẫn chưa động thủ, chưa chính thức khai chiến.
Mà như vậy cũng là chuyện dễ hiểu.
Dù sao đám người dưới đài đến đây chủ yếu là xem náo nhiệt và đặt cược, kiếm chút linh thạch, đương nhiên không có áp lực.
Trên lôi đài thì lại khác. Bọn họ đều vì linh sơn linh mạch, vì nơi an cư lạc nghiệp mà đến, tất nhiên phải chịu áp lực to lớn.
Căng thẳng nhìn nhau, tích súc lực lượng chờ thời cơ cũng là chuyện bình thường.
Bản quyền của những câu chuyện này đều thuộc về truyen.free, nơi mà trí tưởng tượng thăng hoa.